BMW lái ra khỏi biệt thự, lăn bánh trên đường cao tốc, dùng tốc độ nhanh nhất cùng kĩ thuật lái xe điêu luyện, Uyển Nghi thuận lợi vượt mặt tất cả xe trên đường.
Đèn đường không lâu nữa sẽ được bật lên, biểu thị cho khoảng thời gian về đêm bắt đầu.
Xe được dừng ở một bãi đất trống ngoại ô thành phố B, không gian yên lặng có thể nghe được cả tiếng côn trùng kêu. Trăng đêm nay rất tròn , bầu trời nhiều sao mang theo vài tia sáng nhỏ chiếu lên thân hình mảnh khảnh của cô, tay nhỏ vô thức sờ soạng bên hông vì hôm nay lúc đi khỏi nhà Uyển Nghi đã bỏ vào túi một hộp thuốc lá nhưng có lẽ bị phát hiện mất rồi , cô tìm không thấy , Uyển Nhi sớm đã đem nó đi mất , cô thở dài , chỉ đành bất đắc dĩ ngồi trong khoang xe giương mắt nhìn màng đêm tịch mịch.
" Chiến Bắc Dã , anh lăn ra đây cho tôi"
Uyển Nghi đột ngột lên tiếng, tay gõ nhịp trên thành ghế tạo ra một tiếng lại một tiếng "cạch cạch" vang lên .
Chiến Bắc Dã chỉ vừa bước chân đến gần chiếc xe, vốn dĩ muốn hù dọa người bên trong lại không biết rằng bản thân không qua được tai cô,Chiến Bắc Dã mắng thầm một tiếng, cầm tin con chó à, tai thính lắm sao ??
" Trương tổng , có phải cô quá cảnh giác hay không ? Tôi chỉ mới bước tới a~~~"
" tôi không cảnh giác thì cái mạng này sớm đã mất, đâu an ổn mà sống đến tận lúc này "
So với Chiến Bắc Dã cà lơ phất phơ Uyển Nghi vẫn mặt lạnh trả lời.
" vào thẳng vấn đề chính đi , Chiến tổng muốn chúng tôi lấy thứ gì của chính phủ , anh không phải không biết , đồ chính phủ lấy đi không dễ tí nào "
Uyển Nghi liếc mắt nhìn Chiến Bắc Dã đang ngồi ở ghế sau, ánh đèn trên xe màu vàng nhạt chiếu xuống gương mặt đào hoa của anh làm cho mị sắc tăng cao .
Chiến Bắc Dã chậm rãi châm một mồi thuốc, môi mỏng mở ra hít vào một hơi lại thở ra làn khói trắng dày đặt, nhếch môi tạo đường cong nhẹ sau đó mới nói.
" chỉ là một con chip nhỏ, không phải đồ của chính phủ chỉ là có chút dính dáng đến người làm quan cho nên vượt ngàn dăm đến đây chỉ mong Trương tổng giang tay giúp đỡ "
Mắt hẹp dài liếc nhìn Uyển Nghi sau đó lại chầm chậm hút thuốc của mình.
" vậy thì cảm ơn sự tin tưởng của Chiến tổng, có điều...tôi muốn một điều kiện, dù gì thứ Chiến tổng muốn phần nào cũng dính đến pháp luật, có phải hay không ?"
Uyển Nghi nhướng mày nhìn Chiến Bắc Dã, môi đào cong nhẹ biểu lộ tâm tình tương đối tốt .
Chiến Bắc Dã hừ lạnh, mắt đào liếc nhìn cô một cái sau đó ném tàn thuốc xuống đất, mở của bước ra khỏi xe giẫm chân chà xát mồi thuốc dưới chân cho đến khi tắt hẳn, anh bước đến đầu xe đút hai tay vào túi nghiêng người dựa vào BMW .
Chiến Bắc Dã nghĩ, điều kiện ? Chấp nhận thì cũng chẳng có gì khó, tuy nhiên thân phận của cô ta quá đặc biệt nếu sau này cô ta muốn mình làm việc gì đó có hại đến bản thân thì sao ? Chiến gia danh tiếng cũng không nhỏ, tuy nhiên vị trí đứng đầu đang lung lay, anh phải với tay nhanh hơn người khác chiếm lấy phần lợi ích này, nếu không việc bị đuổi ra khỏi nhà là cái chắc, thù oán của Chiến Bắc Dã này nói nhiều không nhiều, nói ít không ít chỉ tròn giết hơn chục lần chưa hết ân oán, lại nói đến nếu nằm trong khả năng thì có thể, còn động chạm đến gia tộc, vậy thì...
" Chiến tổng yên tâm, điều kiện tôi muốn nhất định sẽ không dính dáng đến lợi ích gia tộc của anh"
" tôi có thể tin cô được sao ?"
" anh có quyền không tin, tôi cũng có quyền không nhận vụ giao dịch này "
Uyển Nghi nhún nhún vai tỏ vẻ không ảnh hưởng gì, chỉ là một cuộc giao dịch đừng nói đến Chiến gia ngay cả trùm mafia nếu làm cô mất hứng giao dịch lớn cở nào đi chăng nữa cũng chẳng ảnh hưởng đến cô .
Chiến Bắc Dã nhếch môi, tốt , đây là lần đầu tiên anh bị một người phụ nữ uy hiếp mình , lần này nếu không lấy được con chip cái ghế người đứng đầu Chiến gia anh cũng đừng hòng ngồi được, trước mắt đồng ý với cô ta sau này sẽ tìm cách vậy .
" tôi đồng ý điều kiện của cô , hai ngày nữa gặp nhau ở Lĩnh Hải"
" được , thành giao"
Uyển Nghi trả lời xong liền khởi động BMW, đánh tay lái bỏ lại Chiến Bắc Dã rời khỏi bãi đất trống, anh vẫn đứng đó , đôi con ngươi màu nâu dõi theo bóng hình chiếc xe cho đến khi nó khuất hẳn, môi mỏng lại nhếch lên .
Lãnh Thần một mình ngồi trong quán bar , trên tay cầm theo một ly thủy tinh , chất lỏng màu hổ phách của rượu sóng sánh dưới ánh đèn đủ màu sắc của quán bar.
Hiện tại anh muốn thư giản , hôm nay có rất nhiều hồ sơ cần anh ký em trai lại trốn đi du lịch một thân anh gánh vác công ty , toàn bộ công việc đè nặng lên vai anh khiến cho bộ não quá tải, anh cần nghỉ ngơi .
Khắp quán bar điều vang lên âm thanh đinh tai nhức óc , người người hò hét cùng với mùi rượu nồng nặc , đêm nay ở Lạc Dĩnh vô cùng sôi động , kẻ đến mua vui người đi mua rượu tấp nập chen chúc lẫn nhau .
" hôm nay tao muốn một con có thể làm tao vui "
Tiếng nói của tên đàn ông bàn bên vang lên , âm nhạc vẫn mở nên hắn phải hét lên với người đối diện .
Tên đối diện dường như rất quen thuộc với chuyện này, chỉ gật đầu sau đó đi vào đám đông , một lúc sau hắn quay lại lôi theo một cô gái ăn mặc hở hang, quăng tay ném người cho gã đối diện .
Tên đàn ông lúc nảy cười lên khoái trá , móc ra một cọc tiền sau đó ném cho tên kia , hắn nhận được tiền liền rời đi bỏ mặc cô gái bị ném cho tên kia la lối muốn thoát khỏi .
" ngoan nào, thằng đó không yêu em bằng anh , ở lại bên anh , tối nay cưng sẽ sung sướng "
Tên đàn ông đó cười phá lên mặc kệ cô gái vẫn giãy giụa muốn thoát khỏi .
Vụ giao dịch bán người này đối với Lãnh Thần chỉ là chuyện thường cho dù nó đang xảy ra trước mặt anh đi nữa biểu cảm trên khuôn mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, tay cầm ly rượu uống cạn lại tự mình rót ly khác .
"Rầm"
Bàn bên cạnh bị đạp đổ , ly thủy tinh va đập với sàn gạch vỡ toan , tên đàn ông lúc nảy đang kêu gào thảm thiết khi bị bẻ tay ra sau .
" ở đây là chỗ mày buôn người hả ? Tao đã nói rồi, địa bàn của tao , ma túy , thuốc lắc , gái , tất cả điều không được dính vào , xem ra lần trước tao đối với mày chưa đủ nhỉ"
Tiếng nói quen thuộc làm Lãnh Thần đang yên lặng uống rượu bỗng ngẩn đầu nhìn , con ngươi đen tuyền thu được thân hình nhỏ nhắn đang áp mặt tên đàn ông kia vào tường một tay khác bẻ lấy tay hắn ta ra sau.
" tắt nhạc , bật đèn lên "
"Dạ"
Đèn trắng được bật , âm nhạc sôi động tắt hẳn bóng dáng ấy rõ ràng hơn khiến cho Lãnh Thần híp mắt lại, cô gái, tôi tìm thấy em rồi .
Uyển Nghi sau khi lái xe khỏi bãi đất trống liền nhận được điện thoại của Long Thành , anh nói ở Lạc Dĩnh xảy ra một vụ buôn người vì vậy cô lập tức đến.
" em...em....chị hai tha cho em đi , một lần , một lần này nữa thôi em xin chị, một lần này nữa thôi"
" một lần ? Tĩnh , không phải tao không cho mày cơ hội mà là do mày ngựa quen đường cũ , tao đã nói với mày nếu muốn ở dưới mí mắt tao sống yên ổn thì đừng làm việc dơ bẩn để tao thấy , vậy mà mày vẫn làm , chuyện ngày hôm nay không chỉ tái diễn một lần, một lần có thể tha nhưng đằng này mày phạm vào lần nữa nếu tao tha cho mày vậy anh em ở đây còn xem chị hai như tao ra gì ? "
" Tĩnh, mày thiếu tiền tao có thể cho mày , mày thiếu nhà tao sẵn sàng cho mày mày thiếu gái có thể đàn hoàng cưới về một người tao cũng sẽ tìm cho mày , vậy thì sao lại đụng chạm bắt tay với bọn buôn người hả ?"
Uyển Nghi buông tay đang nắm ra , dựng cổ áo người con trai tên Tĩnh kia lên trực tiếp hét vào mặt .
Mạc Tĩnh im lặng để mặc Uyển Nghi nắm lấy cổ áo mình, là Mạc Tĩnh anh sai thì làm gì có lí do để biện minh , lúc trước chỉ là thằng du côn đầu đường xó chợ may mắn được chị hai giúp đỡ nhưng một lần lại một lần anh chạm vào giới hạn thì cái kết hôm nay cũng xem như là nhẹ nhàng nhất .
Uyển Nghi nhìn chằm chằm vào Mạc Tĩnh sau đó phất tay , hai người đàn ông phía sau lập tức tiến đến chế trụ Mạc Tĩnh .
" ném cho cảnh sát "
Uyển Nghi để lại một câu rồi rời đi , đến cả thân hình Lãnh Thần ngồi trong gốc gắt gao nhìn cô cũng chẳng liếc mắt nhìn.
Tác giả : Hàn Gia Nghi .
Bạn thấy sao?