Uyển Nhi ở lại căn nhà gần biển , buổi sáng ánh nắng màu vàng nhạt chiếu vào khung cửa sổ nhỏ rọi sáng cả căn phòng , Uyển Nhi vẫn nằm trên giường rút vào chăn mặc kệ ánh sáng màu vàng nhạt kia chiếu sáng .
" dậy nào , em sắp thành heo rồi đấy , mau lên , chúng ta đi thăm mẹ nào "
Giọng Uyển Nghi cất lên , bàn tay kéo chăn ra khỏi người em gái đang lười biếng không muốn dậy .
Uyển Nhi nghe thấy tiếng chị hai liền mở to mắt nhìn sau đó lại híp mắt cuối cùng nhắm hẳn lại , mặc kệ tiếng nói của người bên cạnh .
" Uyển Nhi, chị cho em 5s rời khỏi giường , 5s bắt đầu "
"1"
"2"
" em dậy , em dậy rồi , chị không cần đếm nữa "
Uyển Nghi mỉm cười nhìn em gái mình , nhướng mày nhìn khuôn mặt nhăn nhó oán giận của em gái khi bị bắt thức giấc , cô lắc đầu , đứa nhỏ này lại giận dỗi chuyện hôm qua rồi .
" con muốn đi thăm mẹ , có lẽ sẽ trở về thành phố A luôn "
Uyển Nghi vừa ăn vừa nói với quản gia Quân.
" vậy sao , tiểu thư không ở lại đây nữa à ?"
" không , con có việc cần xử lí , hôm nay sẽ có người mới, bác sẽ cùng con về chung , quản gia mới sẽ thay bác , con muốn bác chăm sóc Uyển Nhi "
" được "
Quản gia Quân cười nhẹ , ông luôn nghe theo sắp xếp của tiểu thư , có lẽ con bé muốn ông nghỉ ngơi nhàn hạ hơn nên quyết định đem theo cả ông về nhà chính , đứa bé này là vậy , chẳng bao giờ nói chỉ dùng hành động làm thôi .
Tâm tình hôm nay của em gái Uyển Nhi không tốt lắm , tối hôm qua cô thức đến 3h sáng chỉ để đợi chị hai trở lại , thế mà chị hai một bước cũng không quay về đến một cuộc điện thoại mấy đồng cũng chẳng gọi cho cô, kết quả sáng sớm hôm nay muốn ngủ nướng một lát lại bị lôi dậy, thiên a~~~ ông muốn con sống sao ?.
Uyển Nhi cứ lấy nĩa nhỏ chọc chọc miếng bít tết màu nâu nằm gọn gàng trên đĩa sứ trắng tinh xảo , môi nhỏ mím chặt biểu lộ cảm xúc giận dỗi ghi rõ trên hai má , Uyển Nghi một bên nói chuyện với quản gia Quân một bên quan sát em gái đang giận dỗi , bất đắc dĩ cười cười sau đó lại ôn ôn nhu nhu kéo đĩa thịt của em gái dùng dao cắt thịt thành từng phần nhỏ làm xong mới đẩy về trước mặt em gái , cằm hướng lên nhẹ giọng dụ dỗ .
" tiểu Uyển Nhi ngoan , ăn nhanh nào, không phải em quên đó chứ , hôm nay chúng ta phải đi thăm mẹ nha , em đến trễ , mẹ giận là cái chắc "
" A, quên mất , chị...sao tới bây giờ chị mới nói vậy, tới trễ mẹ giận thì làm sao ? Tại chị hết đó "
" được, được , tại chị tại chị , ăn nhanh lên nào "
Bữa sáng kết thúc , tiểu Uyển Nhi cuối cùng cũng hết giận chị hai , ngoan ngoãn xách theo cặp đựng đồ màu hồng bước lên xe .
Uyển Nghi sắp xếp công việc cho quản gia mới lại phân phó người mang hành lí cùng những đồ cần thiết của quản gia Quân mang về nhà chính , ổn thỏa mới nhấc chân bước về phía xe , đến khi yên vị ở ghế lái mới phát hiện em gái vì thiếu ngủ nên thiếp đi lúc nào không hay, môi nhỏ còn chu ra lầm bầm vài tiếng oán trách liền trở mình tựa vào cửa xe ngủ tiếp .
Uyển Nghi lắc đầu cười , điều chỉnh ghế ngồi hạ thấp đến mức vừa phải để đảm bảo giấc ngủ bù cho em gái sau đó mới khởi động xe lái đi, đoạn đường khá dài nhưng vì em gái đang ngủ nên cô thả chậm tốc độ , hiện tại là mùa hạ mặt trời trên đầu tỏa ra ánh nắng thiêu đốt da người làm em gái nhỏ nhíu mày cọ cọ vào ghế tựa , Uyển Nghi nhanh tay ấn mở cửa sổ xe cho gió tràn vào tiểu Uyển Nhi mới thoải mái không cọ nữa .
Xe chạy chậm đem cảnh vật trên núi bỏ lại phía sau , màu xanh của trời hòa cùng màu biển tạo nên một thế giới vô tận .
Uyển Nghi đứng trên một vách đá hướng mắt nhìn vào biển cả rộng lớn, đôi con ngươi híp lại thu vào toàn bộ diện tích khổng lộ của bãi biển , thật lớn thật hùng vĩ , bầu trời cùng biển cả như vô tận màu xanh thẳm trải dài như muốn hút tất cả sinh mệnh vào .
" chị"
Phía sau vang lên giọng nói mơ hồ của em gái , kéo Uyển Nghi về thực tại, cô xoay người nhìn thấy em gái vẫn ngồi trên ghế phụ tay nhỏ đang dụi mắt thân hình lười biếng , môi anh đào cười nhẹ nhìn em gái nhỏ sau đó nhanh chân bước đến bên cạnh .
" mau , uống một ít nước trước đã sau đó đi thăm mẹ "
" vâng"
Em gái nhỏ Uyển Nhi ngoan ngoãn cầm bình nước của chị hai uống liền hai hớp , với tay xoay cái gương nhỏ trên xe chỉnh đốn lại đầu tóc đang rối sau đó mới bước xuống xe đi theo phía sau chị hai .
Bước chân Uyển Nghi không mạnh mẽ nhưng cũng không nhỏ nhẹ , nó chậm rãi mang theo sự kiên nhẫn từng bước hướng về phía vách núi phía Nam .
Xung quanh cây cối um tùm , một đường đi được trồng hoa hồng đỏ , màu đỏ làm nổi bật bia mộ trắng yên lặng nằm sâu bên trong vách núi .
Uyển Nghi gạt tất cả lá khô đang bám trên tấm bia trắng sau đó lại nhổ cỏ phía xung quanh cho đến khi tất cả điều biến mất cô mới hài lòng rửa tay , Uyển Nhi đứng bên cạnh nhìn chị hai làm tay nhỏ cũng góp chút sức nhổ cỏ cùng quét lá .
" mẹ , chúng con về rồi , xin lỗi , vì không nên để đến hiện tại mới gặp người , mẹ , con dẫn theo em gái nữa , con bé nhớ mẹ lắm nên mẹ đừng giận nhé"
Uyển Nghi đứng thẳng trước bia mộ mẹ mình , mắt nhìn thẳng vào tấm ảnh được khảm trên nền đá, nụ cười hòa ái khuôn mặt nhỏ nhắn có mấy phần giống cô .
" mẹ , chị hai nói sau này sẽ dẫn con đến gặp mẹ thường xuyên nên mẹ đừng giận nha , tiểu Nhi Nhi sẽ ngoan ngoãn nghe lời chị hai và anh cả , mẹ , hôm trước con bắt được một con cá nha , là người ta tự tay câu được đó , mẹ , con còn học đan khăng nữa con sẽ làm cho chị hai và anh cả người thấy thế nào , có ganh tị hay không a~~~"
Uyển Nhi đứng bên cạnh bia mộ màu trắng kể từng chuyện một ,kiên nhẫn nói giống như người trong ảnh sẽ có thể trả lời cô vậy , giọng nói điềm đạm vang vọng khắp một mảnh núi .
Em gái nhỏ vẫn hăng say nói chuyện đến khi chị hai kêu đến lần thứ ba mới lưu luyến tạm biệt mẹ trở về thành phố A .
Xe lại khởi động , bánh xe di chuyển theo đường núi nhỏ sau đó hòa vào dòng xe tấp nập, đường núi yên tĩnh biến mất thay vào đó là âm thanh huyên náo của dòng người hỗn tạp .
Về đến biệt thự chính , Uyển Nghi phân phó người hầu đem hành lí vào cất sau đó mới nhấc chân đi vào nhà chính , bước chân chưa chạm được nền nhà đã nghe thấy giọng nói chua ngoa của Mỹ Phương .
" xem nào , hôm nay nhị tiểu thư đổi gió a~~~, đúng là cá mè một lứa , mày và con tiện nhân kia cũng chỉ là thứ thấp hèn , hôm nay lại muốn đem nam nhân về nhà thỏa mãn, đúng là thứ mất nết "
Ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn Uyển Nhi sau đó lại chuyển dời tầm mắt đến sau lưng nhắm thẳng vào người phía sau , không tệ , rất có mắt nhìn . khuôn mặt được trang điểm kỉ càng của bà ta hiện lên sự dâm dục , đôi mắt đánh giá quản gia Quân mang theo sự thèm khát của dục vọng cùng điên cuồng.
Uyển Nghi chầm chậm bước vào , của lớn kéo ra một thân áo đen liền xuất hiện , cô nhếch môi bàn tay vuốt ve khẩu súng bạc được cất giấu ở eo , ánh mắt mang theo tia chết chóc nhìn thẳng vào Mỹ Phương .
" câm miệng bà lại trước khi tôi cho nó im mãi mãi "
Mỹ Phương nghẹn họng , một lời cũng chẳng nói ra được , bà ta đứng tại chỗ chỉ biết nghiến răng nhìn theo hình bóng đã đi xa của cô , được lắm , hôm nay mày sỉ nhục tao để xem ngày sau tao làm gì để trả lại mày .
Tác giả : Hàn Gia Nghi
Bạn thấy sao?