Chương 30: Chương 35

Tình cảm là thứ vướn vào rồi lại không thể thoát ra được , tựa như thuốc độc , vô cùng độc, khi chạm vào thân thể lại không có thuốc giải.

Uyển Nghi cười nhẹ bắt tay với Mạnh Nghiêm , phát hiện Lãnh Thần đã đến bên cạnh mình nhìn qua anh một cái sau đó nắm lấy bàn tay to lớn, nâng bước chân kéo anh đến vị trí bộ sô pha được đặt sát cửa sổ .

" Mạnh tổng , mời ngồi "

" Trương tổng , cô khách sáo rồi , chúng ta sắp hợp tác, cũng xem như nửa người nhà rồi "

Mạnh Nghiêm cười , kéo con gái đang ngớ ngẩn bên cạnh ngồi xuống lại vui vẻ giới thiệu cho cô cùng Lãnh Thần.

" Trương tổng , cô xem tôi già cả xém quên mất , đây là con gái tôi Mạnh Ngọc Liên còn đây là Trương tổng , tổng giám đốc của Trương thị , Ngọc Liên mau chào đi "

Mạnh Ngọc Liên yên vị bên cạnh cha , ngước mắt nhìn Uyển Nghi vẫn nắm lấy tay của Lãnh Thần thì mày nhăn lại nhưng sau đó lại nhanh chóng che dấu cảm xúc trên mặt một lần nữa ngước mắt lên mang theo nụ cười nhẹ làm lòng người rung động cất giọng  gọi một tiếng " Trương tổng  lại xoay qua bên cạnh gọi một tiếng " anh Thần" .

Mạnh Nghiêm sau khi nghe con gái gọi Lãnh Thần não"oanh" một tiếng dây thần kinh toàn thân lập tức căng  thẳng , ngu ngốc , thật sự ngu ngốc, bình thường đứa con gái này của ông rất thông minh khôn khéo hôm nay sao lại ngu ngốc đến vậy ? Người có mắt ở đây điều thấy quan hệ của Trương tổng kia cùng Lãnh Thần là như thế nào vậy mà đứa con gái ngu ngốc của ông cứ muốn đâm đầu vào đá thử xem đá cứng hay đầu cứng , hợp đồng kì này nếu xảy ra sơ xuất Mạnh thị lập tức đổi chủ , việc kí kết hôm nay nhất định phải thành công , thế nhưng một bước cuối cùng lại bị chính con gái mình phá hỏng , tâm tình Mạnh Nghiêm lập tức xuống dốc không phanh , nâng tay giả vờ xem đồng hồ sau đó bỏ lại một câu " ngại quá , tôi quên mất còn một việc quan trọng , Trương tổng ngài có thể đọc bản hợp đồng này hôm sau chúng ta sẽ bàn tiếp " rồi kéo theo Mạnh Ngọc Liên ra khỏi đại sảnh .

Lãnh Thần từ đầu tới cuối chỉ yên lặng ngồi bên cạnh Uyển Nghi, lúc nảy khi Mạnh Ngọc Liên gọi một tiếng " anh Thần" anh cho là cô sẽ xoay qua nhìn mình kế tiếp là một trận ầm ĩ diễn ra , nhưng lạ là một chút xíu kích động cũng chẳng có , bàn tay nhỏ mang theo hơi ấm vẫn nắm lấy tay anh , chốc lát lại xoa nhẹ vẻ mặt vẫn như cũ một tia cảm xúc dao động cũng chẳng có .

Mạnh Nghiêm đi rồi cô mới cất giọng với Túc Trạch đang lặng lẽ đứng phía sau mình .

" hợp đồng kì này giao cho cậu "

" vâng , tôi biết rồi "

Túc Trạch trả lời , mắt cụp xuống nhìn vào hai bàn tay đang nắm chặt nhau tim đột nhiên nhói lên , anh tự cười bản thân, địa vị không có tiền tài bằng không vậy mà muốn với cao sao ? Túc Trạch mày tỉnh nhanh một chút đi .

Uyển Nghi nói xong liền kéo lấy Lãnh Thần đang im lặng bên cạnh ra ngoài một đường đi tiến đến Lamborghini đang đỗ cách đó .

" tôi còn có chút việc , hôm nay anh đi ăn một mình đi "

Lãnh Thần đứng bên cạnh xe nhìn theo thân hình màu đỏ dần biến mất , bạc môi cong lên nâng chân ngồi vào buồng lái khởi động xe rời đi,  không phải cô gái nhỏ không để ý mà là cố tình che dấu .

Uyển Nghi đứng trong thang máy , tâm tình như gió xuân lúc sáng giờ đã chuyển thành bão tố cấp năm, thử hỏi có người con gái nào muốn người đàn ông của mình qua lại với người phụ nữ khác?

Đầu óc căn thẳng khiến cảm giác mệt mỏi kéo nhau ập tới, Uyển Nghi ngồi trong phòng làm việc tổng giám đốc liếc nhìn đồng hồ treo tường, mười giờ đêm , buông bàn phím trên bàn ra tựa lưng vào ghế xoa xoa cặp mắt mệt mỏi, hôm nay là ngày cô đã hẹn với Chiến Bắc Dã gặp nhau ở Lĩnh Hải , Uyển Nghi nhanh chóng lưu toàn bộ tài liệu lại , đặt mã bảo mật sau đó mới tắt đèn rời khỏi phòng .

Túc Trạch vẫn một mực đậu xe trước cửa công ty , anh biết cô chưa rời đi , suy đoán của anh chính xác khi nhìn thấy bóng dáng màu đỏ bước ra khỏi thang máy , anh hơi gấp gáp xuống xe bước chân chạy chậm đến trước mặt cô . Trái tim trong lòng ngực không nghe theo chỉ thị của anh , nó cứ mất kiểm soát khi nhìn thấy cô .

" ừm...tôi đưa chị về nhé ?"

Uyển Nghi xoay người nhìn thấy Túc Trạch vẫn một thân quần áo lúc sáng lại thấy chiếc xe đỗ cách đó không xa liền đoán được tâm tư nhỏ của thiếu niên , mỉm cười gật nhẹ đầu liền giẫm giày cao gót tiến về hướng xe đỗ . Túc Trạch vui mừng chạy nhanh đến mở cửa xe cho cô lại cẩn thận che phía trên thành xe đề phòng cô đụng trúng đầu , nhìn thấy Uyển Nghi yên ổn ngồi ở ghế phụ mới nhanh chân vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái .

" chúng ta ...ừm...chúng ta đi ăn chút gì đó được không ?"

Vừa khởi động xe vừa nói , anh cho rằng cô sẽ từ chối lại nào ngờ nghe cô nhẹ giọng nói " được" sau đó còn thảo luận với anh nên đi đâu ăn nữa.

" Túc Trạch, cậu nói xem nhà hàng mới mở phía Bắc thức ăn có ngon không ? "

Khó có khi Uyển Nghi tò mò chuyện gì , mấy bữa trước nghe em gái nhỏ nói có một nhà hàng hạng sang mới mở ở đầu đường phía Bắc thành phố A , em gái nhỏ kêu gào muốn đi ăn thử lại không có thời gian rãnh , ông nội Trương nghỉ ngơi ở chỗ ba đã quay lại, phân nữa thời gian một ngày em gái nhỏ Uyển Nhi đều ở bên cạnh ông tối về đến nhà lại đâm đầu vào sách vở nói là năm sau muốn học đại học , cô cũng đồng ý mong sao em gái mình vui vẻ là được , hôm nay gặp Túc Trạch ở trước công ty , cậu thanh niên này muốn dẫn cô đi ăn vừa hay có thể nếm thức ăn ở nhà hàng mới mở đó ,nếu ngon sẽ dẫn em gái và ông nội cùng nhau ăn .

Túc Trạch hai tay vững vàng cầm lái , nghe giọng nói của cô làm đáy lòng yên tĩnh bỗng có một cục đá to ném xuống tạo ra một cái hố làm gợn sóng lớn .

" tôi...tôi không biết , hay là chúng ta...chúng ta qua đó ăn thử ?"

" cũng được , nếu ngon tôi cũng muốn đem em gái cùng ông nội đến đó "

Uyển Nghi nói ra suy tính của mình, cậu thiếu niên này tuy năm nay đã mười bảy thế nhưng vẫn còn hồi hộp với con gái sao ? Không phải con trai ai cũng muốn thể hiện mình với con gái sao ? . Cậu bé ngây thơ gặp nhầm đại tỷ sói xám a~~~.

Nhà hàng phía Bắc vừa mới mở nên có một ưu đãi nhỏ đó chính là các cặp đôi khi ăn xong sẽ được chụp một tấm ảnh miễn phí , sau đó nhà hàng sẽ chọn những tấm ảnh đẹp lồng khung treo ở lối ra vào chính của nhà hàng , khi Uyển Nghi cùng Túc Trạch đi vào cửa chính liền bị một người đàn ông tóc đã đổi màu trắng lôi kéo chụp ảnh , nói là hai người rất đẹp đôi , nào là trai tài gái sắc , tiên đồng ngọc nữ , đối với đại sói xám sớm chai mặt như Uyển Nghi tình huống khen ngợi như thế này xảy ra thường xuyên nhưng cậu thiếu niên mười bảy tuổi bên cạnh đã đỏ mặt ngay cả lỗ tai cũng phiếm hồng , vốn Túc Trạch lớn lên khôi ngô tuấn tú , mài mộc mi thanh da trắng môi đỏ  là điển hình của suất ca làm lòng người lung lay , diện trên người bộ vest công sở cùng một đầu tóc được cắt tỉa gọn gàn phụ trợ thêm cặp kính gọng vàng quả thật thu hút ánh nhìn , mà Uyển Nghi bên cạnh lại một thân quần áo nhẹ nhàng biểu hiện cho bạn gái nhỏ được người yêu che chở dẫn đi ăn tối quả thật muốn người khác không hiểu lầm là một đôi cũng không được .

Bên đây Túc Trạch đột nhiên bị người khác nói mình và người trong lòng là một cặp đầu tiên là ngạc nhiên sau đó là đỏ mặt cuối cùng là tôm luộc biến hình từ mặt đến tai và cổ nhuộm màu hồng đỏ của tôm nhìn vô cùng thích mắt , Uyển Nghi nhìn thấy tiểu thiếu niên ngượng ngùng tâm tình có chút thú vị liền nảy sinh ý định triêu chọc , tay trắng noãn độ nhiên nắm lấy khuỷu tay được bao lại bởi tây trang tay kia đưa ra vòng qua , lại tạo kiểu nghiêng đầu tựa vai Túc Trạch, biểu cảm như cô gái nhỏ ngọt ngào nép vào lòng người yêu .

Bên đây người thợ chụp ảnh thấy cô gái nhỏ phối hợp liền nhanh chóng ấn nút chụp , đèn flash chóp nháy liên tục chụp lại khoảnh khắc cô gái nhỏ tựa đầu người yêu cười ngọt ngào . Mà bên này Túc Trạch như tượng đá đông cứng người , hít thở cũng chẳng dám , toàn thân mạch máu cùng cơ căn lên gấp đôi , mắt mở to dưới cặp kính gọng vàng, phát hiện thợ chụp ảnh đang hăng hái chụp nhanh chóng lấy lại tinh thần cười lên , cười đến ngọt tận tâm can , thợ chụp ảnh hô một tiếng tấm cuối Túc Trạch liền xoay người hôn nhẹ vào má Uyển Nghi tựa như bạn trai ngọt ngào thể hiện tình cảm với người yêu nhỏ bé.

Đến khi Uyển Nghi phát hiện mình bị hôn thì tấm ảnh của hai người đã được chụp , người thợ chụp ảnh hài lòng nhìn kết quả , nghĩ nên rửa hình rồi treo ở đâu cho thích hợp , mà sau khi chụp ảnh Túc Trạch làm như chẳng có gì xảy ra nắm nhẹ lấy tay cô một đường đi vào nhà hàng chọn một bàn cạnh cửa kính sau đó kéo ghế cho cô ngồi xong xuôi mới vòng qua đối diện ngồi xuống , tay cầm thực đơn đưa cho cô , miệng lại nói lời ong bướm làm cô bật cười .

" nào , người yêu bé nhỏ , em muốn ăn gì nào ?"

Túc Trạch cố ý chọc cô cười mục đích là sợ cô giận mình chuyện lúc nảy khi đang chụp ảnh , anh nói lời đó liền nghe một tiếng "xì" bật cười của Uyển Nghi mới thả lỏng sau đó cũng cười theo .

Hôm nay là một ngày có nhiều chuyện xảy ra vô cùng , xem như mối tình cảm mới chớm nở của cô và Lãnh Thần sắp chôn vùi mất rồi lại quên rằng trong lòng hoàn toàn không đào thải được người đàn ông họ Lãnh đó lại nói nhiều năm sau Uyển Nghi nhớ lại , tự cười bản thân mình , nếu năm đó nhanh chóng chấm dứt thì ngày hôm nay cũng chẳng xảy ra nhiều chuyện đến vậy , tất nhiên đó là chuyện của nhiều năm sau còn hiện tại Uyển Nghi đang đứng trước cổng nhà nhìn cậu thiếu niên nhỏ rối rắm muốn nói lại thôi này , lòng thầm nghĩ cậu thiếu niên này xem ra đã đem lòng ái mộ cùng tình cảm đầu lòng trao cô rồi, haizzzz ....cậu bé ngốc .

Một lúc lâu sau khi đấu tranh tư tưởng rất nhiều lần Túc Trạch đánh bạo làm một việc mà ngay cả Uyển Nghi cũng chẳng ngờ , đó chính là hôn má cô một lần nữa , mặc dù chỉ là lướt nhẹ qua nhưng cảm xúc trơn mịn khiến Túc Trạch muốn hôn một lần lại một lần nhưng ...đâu phải lúc nào cũng thành công .

Uyển Nghi ngơ ngác nhìn chiếc xe được khởi động chạy nhanh đó sau đó nâng tay chạm nhẹ vào chỗ Túc Trạch vừa lướt qua , môi lại cong lên.  Xem ra đánh mất một Lãnh Thần lại xuất hiện bạch thỏ Túc Trạch, suy nghĩ nhanh chóng được đóng gói , dán keo niên phong quăng vào thùng kí ức trong não , chủ nhân một thân màu đỏ nâng bước tiến vào nhà như chưa có gì xảy ra , vẫn tắm rửa sạch sẽ sau đó nhanh chóng ôm chăn tiến vào mộng đẹp mà bên kia tiểu thiếu niên lại mất ngủ vì hôm nay được hôn cô , A~~~~~ anh muốn một lần nữa a.....

Tác giả : Hàn Gia Nghi

 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...