Chương 31: Chương 36

Lĩnh Hải.

Chiến Bắc Dã một thân tây trang được cắt may thủ công , đường chỉ tinh tế ẩn sâu , vải thượng hạng cùng kĩ thuật cắt may đỉnh cao làm cho thân hình của anh được phô bài hoàn mĩ .

Hôm nay là ngày hẹn , Uyển Nghi chọn một chiếc váy đen hở lưng ôm sát eo , lưng trơn bóng mang theo hình xăm Hắc Long. Hai chân vắt chéo ung dung ngồi đối diện với Chiến Bắc Dã, phòng tổng giám đốc mở điều hòa, của sổ sát đất phản chiếu ánh nắng cùng thành thị tấp nập phía dưới.

" đây là ảnh chụp con chip tôi cần, vào khoảng mười giờ ngày mai, ở ngoại thành có một khách sạn tư nhân tên là Phấn Mịch , nơi đó diễn ra một cuộc xã giao định kì , tôi đã phái người trà trộn vào , ngày hôm đó tôi và cô cùng nhau đến Phấn Mịch , mục đích duy nhất đó chính là tìm được con chip "

" tôi cần thông tin người đang nắm giữ nó "

Sau khi nghe Chiến Bắc Dã vạch sẵn kế hoạch Uyển Nghi ngược lại muốn biết người giữ con chip , nếu đã nắm trong tay thứ quan trọng như vậy hẳn sẽ có chút quyền lực đi , đột nhiên muốn biết người quyền lực đó là ai .

Chiến Bắc Dã nhìn cô sau đó đưa tay kéo một ngăn tủ nhỏ bên cạnh ra , lôi theo tấm ảnh chụp ném lên bàn cho cô nhìn .

Bên trong ảnh chụp là một người đàn ông tầm năm mươi hoặc sáu mươi tuổi , ánh mắt sắc bén như chim ưng mặc dù đã già nhưng cơ thể thì không , bằng chứng là bên dưới bộ tây trang đó nổi lên từng tầng cơ bắp chứng tỏ chủ nhân của nó rất khỏe mạnh.

" được , hôm đó tôi sẽ cùng đi với anh , về phần người đàn ông này tôi sẽ nghĩ cách giữ chân hắn , anh có năm phút để xác định vị trí cụ thể của con chip , chúng ta có hai lựa chọn , một , là tìm con chip , hai, là cướp lấy nó , hớt tay trên ông già này"

Uyển Nghi ung dung nói, bàn về công việc cô luôn nghiêm túc pha lẫn tàn nhẫn, chẳng phải có câu ' người không vì mình trời tru đất diệt ' hay sao , cô chỉ là đang kiếm chén cơm cho mình cũng chẳng ngại đạp đổ chén cơm kẻ khác, nhưng phải xem tên đó đáng đạp không cái đã .

Chiến Bắc Dã vốn dĩ không nghĩ đến chuyện này , anh chỉ quan tâm tới con chip có lấy được hay không thôi , nào ngờ cô gái nhỏ phía đối diện lại mạnh bạo muốn có , còn nói cái gì mà hớt tay trên của người nắm giữ con chip hiện tại , tính cách mạnh bạo , hành sự quyết đoán , như vật mới xứng với chức Chiến phu nhân , xem ra anh nên với cả hai tay ra nắm chắc cái ghế đương gia nhà họ Chiến cùng cô gái nhỏ này , đợi đến khi nắm được một trong hai việc nắm giữ cái còn lại cũng không tốn chút sức .

Uyển Nghi nhìn thời gian một chút , cảm thấy sắp đến giờ nghỉ trưa liền hỏi một câu có muốn đi ăn không với Chiến Bắc Dã.

" được , tôi biết một nhà hàng Pháp , đến đó ăn đi "

Chiến Bắc Dã gật đầu đồng ý , nắm lấy chìa khóa xe tay kia lại cầm tay cô vòng qua cánh tay mình ,mà Uyển Nghi thấy vậy cũng chẳng phản ứng gì nhiều chỉ nhướng mày một cái rồi làm lơ cùng anh đi ra khỏi Lĩnh Hải.

Đến khi cả hai dừng xe trước nhà hàng Pháp, Uyển Nghi bước xuống xe ngay lập tức chạm mặt Lãnh Thần đang một tay ôm eo Mạnh Ngọc Liên một tay cầm áo khoác màu hồng nhạt cho cô ta, còn Mạnh Ngọc Liên thì đang cuối đầu tìm vật gì đó trong túi sách .

Ánh mắt Uyển Nghi và Lãnh Thần chạm nhau, một bên ngạc nhiên còn một bên âm thầm cười lạnh , xem ra phía sau lưng tôi anh vẫn có thể cùng người đàn bà khác tâm tình , đột nhiên ngực trái nhói đau , phía bên trong như bị ai đó hung hăng  cầm dao đâm vào sau đó vạch vết thương ra , nhói đau vô cùng.

Chiến Bắc Dã sau khi giao chìa khóa cho tiếp viên nam liền xoay người đi về phía cô , nhìn thấy cô ngây ngốc đứng đó lại không biết quan hệ của Lãnh Thần và Uyển Nghi, tự nhiên nắm lấy cánh tay cô kéo vào nhà hàng , mà Lãnh Thần phía đối diện đột nhiên ngộ ra gì đó liền ném áo khoác của Mạnh Ngọc Liên ra sau đó đuổi theo Uyển Nghi đang bị Chiến Bắc Dã lôi kéo phía trước .

" em nói cho rõ chuyện hôm nay đi "

Lãnh Thần nắm lấy cánh tay còn lại của Uyển Nghi, siết chặt nó trong lòng bàn tay to lớn như sợ mất lại như cảm thấy mình bị cắm sừng .

Uyển Nghi đưa mắt nhìn anh lại nhìn xuống tay hai người sau đó dứt khoát vung tay thoát khỏi bàn tay đó , ánh mắt lại chuyển dời về phía Chiến Bắc Dã, môi mấp máy thốt ra hai từ " buông tay ".

" giải thích ? Anh kêu tôi giải thích như thế nào đây Lãnh tổng , tôi cứ ngỡ chúng sẽ sẽ đi tiếp nhưng không ngờ lại dừng giữ đoạn , hôm nay nếu không chạm mặt ở đây vậy anh nói xem khi nào tôi mới biết được việc này ?" .

" chẳng phải cô cũng vậy sau , tư tình cùng thằng đàn ông khác , sau lưng tôi chắc cũng làm ấm giường rồi "

Bạc môi nhếch lên phun ra lời nói ác độc , cứ tưởng em thật lòng nào ngờ chỉ là giả dối .

Uyển Nghi cảm thấy cơ thể mình lung lay sắp ngã , đưa tay vịn vào cánh tay dưới lớp  tây trang của Chiến Bắc Dã sau đó ổn định lại tâm tình , ngước nhìn anh , ánh mắt mang theo vài tia đau thương cùng lạnh lẽo.

" Lãnh Thần, tôi nói cho anh biết , đời này Uyển Nghi tôi một lòng một dạ với ai thì sẽ là mãi mãi , ngày hôm nay anh chuốt lấy xem như đoạn tình cảm này vứt chó gặm đi "

Xoay người rời đi , giày cao gót kêu ngạo giẫm lên nền gạch hoa cương , từng tiếng " cộp cộp " như đang giẫm lên thứ tình cảm cô vừa vứt bỏ , lúc đi ngang qua Mạnh Ngọc Liên cô cố ý dừng lại nói nhỏ, âm thanh chỉ đủ hai người nghe .

" mục đích cô đạt được cũng chỉ là công cụ làm ấm giường , mục đích tôi đạt được là thứ đang đập phía bên trái cùng tâm trí anh ta , xem ra cô chỉ là một trong những món đồ chơi qua đường , một ngày nào đó đồ chơi cũ nát tồi tàn cũng sẽ bị chủ nhân vứt bỏ , chúc cô ngày đó đến nhanh "

Nói xong môi liền cong lên , lướt qua khuôn mặt giận dữ của Mạnh Ngọc Liên tiến về phía cửa .

Chiến Bắc Dã ngồi nhìn Uyển Nghi một ly lại một ly rượu đỏ rót vào cổ họng , trên bàn thủy tinh la liệt vỏ chai rượu, âm nhạc đinh tai nhức óc vẫn vang lên , người người chen chút nhau trên sân khấu nhỏ điên cuồng lắc lư theo điệu nhạc .

" cô yêu anh ta sao , người đàn ông lúc nãy ?"

" Yêu? Cái đó vừa bị tôi cho chó gặm rồi , ực....anh biết không ... Tối qua tôi nhận được một đoạn băng ghi hình cùng vô số tấm ảnh anh ta cùng những người phụ nữ khác trên giường , nóng bỏng có , ngây thơ có , điêu luyện có , họ nằm dưới thân anh ta rên rĩ , ực... Tôi đem đoạn băng đó kiểm tra ,liền phát hiện nó được san vào ngày anh ta nói sẽ đi công tác , nực cười ...thật nực cười , thứ tình yêu chó má đó , tôi thề sẽ không chạm vào nữa , ực..." .

Uyển Nghi một tay chống lên bàn thủy tinh một tay chỉ vào Chiến Bắc Dã gào lên, một ly rượu đỏ nữa rót vào cổ họng cô mang theo vị đắng cùng cay nồng .

" tôi nói cho anh biết , nếu muốn chạm vào tình yêu , thức anh cần chuẩn bị là tâm lí , một tâm lí sắc đá như thép , con mẹ nó đừng đem thứ anh coi trọng vì một lí do chó má nào đó ra mà phát tiết , đến khi anh cần lại chằng tìm được , cái giá phải trả cho sự ngu ngốc của anh là trái tim của anh "

Chiến Bắc Dã vẫn ngồi im bên cạnh cô , nghe từng lời nói của cô thốt ra , người con gái này tại sao em lại biết nhiều như vậy phải chăng thứ tình cảm đó làm em tổn thương nhiều đến vậy , đánh đổi thứ em coi trọng để làm em đau khổ, như vậy xứng đáng không  ? .

Uyển Nghi vẫn uống từ chai này đến chai khác, mà Chiến Bắc Dã bên cạnh cũng không ngăn cản , cô muốn phát tiết thì để cho cô phát tiết đi , say hôm nay ngày mai xem như quên hết nhé .

Lãnh Thần ngồi một mình trong phòng làm việc , trên người là áo sơ mi bị cởi một nửa , nam căn dưới thân lại được miệng của Mạnh Ngọc Liên chăm sóc quả thật rất thoải mái , nhưng cớ sao trong người lại khó chịu , phía bên trái nơi đang đập đó dường như không còn sức sống , đầu óc nhớ lại ánh mắt của cô , ánh mắt đau khổ mang theo lạnh lẽo nhìn anh , tựa như họ chẳng hề quen biết nhau , cũng tựa như cô gái nhỏ hai năm trước tìm đến anh nhờ giúp đỡ .

" cút "

Lãnh Thần mím môi , ánh mắt mệt mỏi nhắm lại đầu tựa vào ghế sô pha , Mạnh Ngọc Liên ngơ ngác nhìn anh , thường ngày nếu cô ta chăm sóc phía dưới anh tận tình đổi lại anh sẽ cuồng nhiệt đè cô ta xuống triền miên một phen , nhưng hôm nay lại khác , anh đuổi cô ta đi , có phải vì người con gái đó, cô ta biết công ty của ba đang rơi vào hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc vì vậy nên muốn hợp tác với Trương thị , nhưng từ lâu cô ta biết nhà mình leo cao không với tới Trương thị càng không nói đến việc gặp mặt bàn hợp đồng , tất cả chỉ là tìm sơ hở tóm gọn bọn họ vào tong tay mà thôi , mà Lãnh Thần là một trong những tổng tài của công ty lớn , cô ta đem thân xác trao đổi tiền cho ba một phần còn vì cô ta yêu anh , yêu một người đàn ông dịu dàng biết quan tâm như anh , ngày hôm đó gặp anh ngồi cùng cô gái đó tay trong tay , ngọt ngào cười nói , cô đã quyết định giành lấy anh giành lấy phần tình cảm này bằng thể xác , cô thắng nhưng chỉ là tạm thời thứ anh trao cũng chỉ là dòng tinh trùng cùng phát tiết mà thứ cô ta cần là tình yêu .

Mạnh Ngọc Liên mang theo tâm trạng thống hận rời khỏi phòng làn việc , Lãnh Thần vẫn một thân xốc xếch , quần áo không ngau ngắn ngồi trên ghế sô pha , nhớ lại lần đầu gặp cô nhớ lại khoảnh khắc cùng cô vui đùa , tình cảm này mặc dù vỏn vẹn hai năm nhưng lại sâu sắc như hai mươi năm , anh sợ hôn nay đánh mất ngày mai sẽ phải hối hận , tình cản lúc đầu chỉ là vui đùa nhưng lỡ chân đem trao cô là thật , sợ cô lừa gạt anh lại càng sợ bản thân hiểu lầm cô , tâm tư rối bời nghĩ về cô rồi lại muốn gặp cô , ôm cô vào lòng nghe tiếng cô hỏi " làm sao vậy  ?" .

Có phải anh chọn sai con đường hay vì tình cảm em trao là giả dối , đoạn nhân duyên này xem ra nên chấm dứt ,thế nhưng anh lại sợ , trao em rồi không lấy lại được nữa , anh sai hay em sai ? Hay cả hai chúng ta điều sai ? Nói cho anh biết , đáp án em muốn là gì đi .

Tác giả : Hàn Gia Nghi

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...