" ở bên đây, nhanh qua tìm đi "
" cẩn thận đừng bỏ sót một chi tiết nào "
" bên kia , dẫn người qua bên kia tìm , kĩ càng một chút "
Dưới khe núi sâu thẳm Mạc Đằng cùng Long Thành dẫn theo một đám người lùng sục khắp hàng cùng khe hẹp , trong bóng tối , màu đen huyền bí mang theo vô ngàn nguy hiểm bao trùm vực thẳm sâu như biển .
" Đằng ,bên đây , qua bên đây nhìn một chút "
Long Thành lớn tiếng gọi Mạc Đằng qua , tay cầm một chiếc vòng ngọc màu xanh lam đưa đến trước mặt anh .
Mạc Đằng giẫm lên một tần lá khô bước đến bên cạnh Long Thành , mày rậm nhíu lại , anh nhận ra nó, vòng ngọc của Uyển Nhi .
" anh biết , chiếc vòng này là của Uyển Nhi , là quà sinh nhật đầu tiên mà chị hai tặng nó , vòng ngọc này đối với Uyển Nhi còn quan trọng gấp nhiều lần mạng nó nhưng hiện tại lại rơi ở đây , có lẽ họ cũng có thể ở xung quanh , nhanh một chút tìm ra họ "
Long Thành nắm chặt chiếc vòng trong tay , ánh mắt mang theo phẫn nộ cùng lạnh lẽo liếc nhìn đôi nam nữ đang đứng cạnh đó .
" hài lòng không ? Kết quả như vậy hai người có hài lòng không ? Thù này tôi khắc ghi, nếu hôm nay chị hai cùng Uyển Nhi xảy ra vấn đề gì dù có chết làm ma tôi cũng phải báo thù , hừ "
Nói rồi Long Thành xoay người bước đi bỏ lại Lãnh Thần cùng Mạnh Ngọc Liên đứng cùng nhau .
Trong đầu Lãnh Thần hiện tại chỉ toàn là hình ảnh của cô bên vực thẳm lúc nảy , vì sao ? Vì sao lúc cô ấy chạy đến đó anh không cố gắn ngăn lại ? Vì sao lại giương mắt nhìn cô rơi xuống vực thẳm ? .
So với Lãnh Thần mang tâm tư tình cảm đảo ngược trong tâm trí thì Mạnh Ngọc Liên lại hài lòng với kết quả hiện tại, tiện nhân, tốt nhất là cô nên chết đi , trong lòng Mạnh Ngọc Liên bây giờ chỉ tràn đầy oán hận cùng thỏa mãn , giết được tình địch là sự thỏa mãn lớn nhất đối với cô nhưng oán hận lại đối với người đàn ông bên cạnh , cô đem lòng yêu anh nhưng đổi lại anh cho cô được gì , lòng thương hại của anh hay sự bố thí của đồng tiền mà hằng đêm anh tiêu xài cho cô ?.
" tìm được rồi , bên này , nhanh qua bên này , gọi cấp cứu đi, cấp cứu nhanh lên"
Một đám người hô to , Mạc Đằng cùng Long Thành liền tức tốc chạy nhanh qua đó, nhìn thấy thân ảnh nhỏ bé của Uyển Nghi đang cố hết sức ôm em gái mình vào lòng dưới chân thấm ướt màu đỏ của máu , từng dòng từng dòng theo bắp chân trắng trẻo chảy xuống đất.
lãnh Thần đứng bên ngoài nhìn thấy cô trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, trái tim trong lòng ngực thắt lại , cô gái nhỏ em có hận anh không ? Hận anh đem em làm trò đùa hay hận anh đối xử với em tệ bạc ? .
Uyển Nghi được Mạc Đằng bế đến bên xe cấp cứu , Lãnh Thần nhanh chóng chạy đến bên cạnh muốn đỡ cô nhưng lại bị Mạc Đằng đẩy qua bên cạnh .
" người như anh không xứng chạm vào em ấy "
Sao đó lách sang một bên tiếp tục đi về hướng xe cấp cứu .
Uyển Nghi cùng Uyển Nhi được đưa vào phòng cấp cứu , ánh đèn màu đỏ hiện lên trên cánh cửa thủy tinh , như chế giễu anh, xem thường Lãnh Thần anh thậm chí khinh thường sự khốn nạn của anh .
Mạc Đằng cùng Long Thành đứng ngồi khồng yên , một bên là đống than một bên là lò lửa , nóng lòng chết đi được .
Trên băng ghế trước phòng cấp cứu , Mạnh Ngọc Liên theo chân Lãnh Thần đi đến bệnh viện đang yên ổn ngồi bên cạnh anh, ung dung tự tại ngước mắt quét qua biểu cảm trên gương mặt từng người , xem đi , họ lo lắng cho cô kìa , ngay cả người đàn ông tôi yêu cũng lo lắng cho cô , nếu hôm nay cô chết thì tốt biết mấy , sau đó nhếch môi cười .
Cửa phòng cấp cứu mở ra, vị bác sĩ già tháo cặp kính trên mũi xuống cất giọng hỏi .
" ai là người nhà bên nhân, có biết cô ấy mang thai bốn tháng rồi hay không hả ? Trễ chút nữa thôi các người có hối hận cũng xem như muộn màng, mẹ thì an toàn nhưng cái thai... mất rồi " .
Vị bác sĩ nói xong liền lắc đầu bỏ hai tay vào túi rời đi .
Lãnh Thần như không tin vào tai mình , cô mang thai bốn tháng ? Con của anh , con của cô và anh mất rồi , nổi tuyệt vọng dâng lên , đôi con ngươi màu nâu hằn lên tia máu đỏ , " tách" một giọt nước trong suốt theo khe hở ở tay chảy xuống nền gạch .
Uyển Nhi chỉ bị thương ngoài da một số chỗ , nhưng Uyển Nghi nặng hơn, cô gãy hai sương xường cùng xương bả vai bên phải và...sảy thai.
Mạc Đằng và Long Thành đang làm thủ tục nhập viện cho Uyển Nghi và Uyển Nhi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Lãnh Thần cùng Mạnh Ngọc Liên.
Anh nắm lấy tay cô , đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng noãn , móng tay được cắt tỉa gọn gàng bây giờ bàn tay ấy chi chít những vết sướt rướm máu , anh muốn nắm chặt lấy tay cô nhưng lại sợ làm cô đau nên chỉ nắm hờ , như vậy đã làm anh sung sướng lắm rồi .
" tỉnh lại đi, em có nghe tôi nói không , tỉnh lại đi , em muốn đánh tôi , hay giết tôi điều tùy em chỉ cần em tỉnh lại tôi chấp nhận làm bất cứ thứ gì , xin em "
" được , vậy cút khỏi đây ngay đi , dù anh có khóc lóc hay bày ra bộ mặt tốt đẹp của anh thì cũng vô dụng thôi , không thay đổi được sự thật rằng...đứa bé gián tiếp do anh giết chết "
Long Thành cầm bệnh án trên tay tiến vào phòng bệnh ,phía sau là Mạc Đằng cùng một sống anh em thân cận trong tổ chức .
Lãnh Thần im lặng không nói , chỉ là ánh mắt nhìn cô mang theo bảy phần cầu xin ba phần hối hận , dù vậy người trên giường vẫn không tỉnh lại , anh ảo não luyến tiếc buông tay cô ra , mang tâm trạng nặng nề rời khỏi phòng bệnh .
Đến khi trở lại về nhà , về căn phòng từng có hơi ấm của cô anh mới phát hiện ra chẳng ai có thể thay thể được cô mãi mãi không bao giờ thay thế được .
Mạnh Ngọc Liên bị người khác xem thường bây giờ đang ở bên cạnh anh , cô cầm trong tay chai rượu Vang tích cực rót rượu cho anh , mặc dù không nói thành lời nhưng thâm tâm đang vô cùng vui mừng vì kế hoạch của cô đã thành công mĩ mảng, không những làm mất đứa bé mà còn khiến cô ta thiếu chúng nữa mất mạng , lòng cảm thấy vui vẻ lạ thường .
Men say có thể làm con người quên đi nỗi đau , đem họ vào một thế giới ảo do chính họ tạo ra ,giống như hiện tại Lãnh Thần cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi ôm lấy người con gái đó vào lòng .
Cô kiên cường , một thân gánh vác trọng trách to lớn .
Cô mỏng manh , có thể thương hại một đứa trẻ ven đường .
Và...cô tàn nhẫn ...đem người hại mình giết sạch .
Vậy hà cớ gì cô giữ lại mạng sống của anh đem anh giày vò thành hình dạng người không ra người , quỷ không ra quỷ ?.
Căn phòng nhỏ mang hơi ấm của cô , mang hình bóng của cô hơi thở của cô ...tất cả điều là của cô , Mạnh Ngọc Liên đã đi chỉ còn lại anh trong phòng , ánh đèn màu vàng nhạt hắc lên khuông mặt tiều tụy của anh .
Nép trong góc tường nhỏ , ký ức giữ cô và anh chầm chậm hiện ra , từ ngày chúng ta gặp nhau đến lần đầu tiên đi chơi , nắm lấy bàn tay nhỏ đó đem em ôm vào lòng , từng chút từng chút hiện rõ ra, thời khắc anh và em cùng nhau say đắm, tình yêu ngọt ngào dâng lên , cùng em bước qua ngưỡng cửa cuối cùng của ranh giới tình yêu , tất cả tất cả điều có em .
Một ngụm lại một ngụm rượu cai nồng chảy vào cổ họng , mùi vị cay nồng lan tỏa cả khoang bụng mà Lãnh Thần anh vẫn xem rượu như nước lọc , ngửa cổ rót nhiệt tình vào miệng, rượu màu vàng nhạt chảy xuống cổ , có vẻ làm vậy sẽ vơi bớt phần nào đau khổ cùng tự trách trong lòng anh.
Uyển Nghi cảm thấy cả cơ thể điều đau, cảm giác như bản thân vừa bị một chiếc xe lớn chạy qua cơ thể nổi đau thấu tận xương tủy .
Cô nhớ ngày hôm đó cô và anh cùng nhau đi dã ngoại , đúng lúc lại gặp Mạnh Ngọc Liên ở đó , cô ta một hai muốn đi cùng cô và Lãnh Thần dù không thích cô ta nhưng cô vẫn im lặng , xem như thêm một Mạnh Ngọc Liên hay bớt một Mạnh Ngọc Liên thì cũng chẳng sao , nhưng lại không ngờ bản thân sơ xuất , lúc đó Túc Trạch gọi điện thoại cho cô nói là công ty còn một tập hồ sơ cần cô kí gấp nên cô lập tức láy xe chạy về công ty trong đêm đó lại quên mất rằng mình hẹn em gái cùng nhau leo núi, xe chạy được một đoạn Uyển Nghi chợt nhớ bản thân bỏ lại điện thoại trong liều cách vách núi chỉ có thể xoay đầu xe trở lại lấy , nào ngờ khi trở lại đúng lúc gặp Mạnh Ngọc Liên đang giằng co với em gái , mà Lãnh Thần bên cạnh sắc mặt như không , bình tĩnh nhìn cảnh em gái cô từng bước từng bước lùi đến vách núi , vốn dĩ tối qua mưa lớn kéo dài đến hôm nay , đường núi đã trơn nay gần vực thẳm rêu mọc càng nhiều, em gái lùi đến gần vực thẳm vì trơn nên ngã xuống vách núi , lúc đó cô nhìn thấy Mạnh Ngọc Liên cười , nụ cười của sự hận thù và ác độc .
" UYỂN NHI"
Cô lập tức chạy đến vực thẳm , cô thấy ánh mắt Lãnh Thần chợt tối lại dường như anh ta nhận ra điều gì đó , mặc kệ cô muốn cứu em gái, vùng vẫy khỏi vòng tay của Lãnh Thần đang giữ , thoát khỏi nó Uyển Nghi liền lao xuống vực thẳm .
Ánh trăng đêm đó rất sáng , soi rõ thân ảnh nhỏ bé lao xuống vực thẳm đó , cô nghe thấy tiếng Lãnh Thần gào thét trên đỉnh núi , nhưng nó không quan trọng .
Cô nắm được tay em gái , tay bé con rất lạnh , ánh mắt trong trẻo ngày nào bây giờ chứa đầy sự hoảng sợ cùng hoang mang .
" nắm lấy tay chị, đừng sợ , tiểu Nhi Nhi đừng sợ, có chị hai ở đây tuyệt đối sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra , nắm chắc tay chị"
" chị hai , em sợ ...em sợ lắm ...phía dưới rất tối , chị hai ..."
Uyển Nhi khóc, giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt .
Dao găm nhỏ cô cắm trên đá không giữ nỗi trọng lượng của cả hai người , cô phải nhanh chóng nghĩ cách đem em gái an toàn trở về .
Cuối cùng cô lựa chọn cách nguy hiểm nhất, đem thắt lưng buộc em gái vào mình, đem dao găm cho em gái giữ còn mình chịu sức nặng của cả hai tay không leo xuống đáy vực , đến lúc máu từ tay thấm ước những hòn đá là thời khắc cô kiệt sức bàn tay trượt khỏi vách đá đang leo, thần kính lúc đó chỉ có một tia hi vọng cuối cùng " cứu em gái, nhất định phải cứu em gái" , xoay người ôm lấy em gái , cả hai điều rơi xuống đáy vực.
Tác giả : Hàn Gia Nghi
Bạn thấy sao?