Mưa, từng giọt từng giọt mang theo cảm giác lạnh buốt rơi xuống .
Trên vách núi cheo leo , đầy rẫy sự nguy hiểm , một cô gái váy trắng đối diện là người con gái mặc bộ quần áo gợi cảm .
Cô ta đứng dưới cơn mưa nhỏ, ánh mắt mang theo thống hận cùng ác độc nhìn chằm chằm cô gái váy trắng , mà bên cạnh là một chàng trai , chỉ đơn giản nhìn họ hoàn toàn không có ý định ngăn cản hành động của cô gái ăn mặc gợi cảm kia.
Uyển Nhi theo lời hẹn của chị hai sẽ đến ngọn núi này cắm trại qua đêm hai ngày, mà hôm nay vừa đúng là ngày thứ hai, lúc bước vào liều bạc ánh mắt liền phát hiện điện thoại chị hai để quên lại, lòng cô thầm nghĩ nếu bản thân lấy điện thoại này đổi tất cả ảnh trong máy chị thành ảnh mèo con thì như thế nào ? Chỉ cần nghĩ đến khuôn mặt nhăn lại và hàng mày gắt gao chao lại thôi cô đã cảm thấy vui vẻ , chẳng phải chị hai ghét nhất là mèo hay sao ?.
Ý định nhỏ của Uyển Nhi chưa thực hiện được , điện thoại liền hiện lên có cuộc gọi, bước chân đến bên cạnh, một dãy số lạ hiện lên , bản tính tò mò của Uyển Nhi nổi dậy , cô bắt máy , đầu dây bên kia nói gắn gọn một địa điểm rồi cúp máy, mày nhỏ chao lại,não bộ vận hành phân tích , phải chăng chị hai có gặp nguy hiểm ? Không được , dù gì cô và chị hai giống nhau đến vậy , cô đi thay người đó sẽ chẳng nhận ra đâu .
Địa điểm trùng hợp là dãy núi mà họ đang cắm trại dã ngoại, phía bên trái khoảng 500 mét về phía Bắc nơi đó có một cái vực thẳm , người lạ mặt của số điện thoại kia hẹn chị cô ở đây .
Uyển Nhi đứng đợi một lúc thì Lãnh Thần xuất hiện, cô hoàn toàn không ngờ đến khi nhìn thấy anh ở đây , cất giọng hỏi, anh ta lại khinh thường không trả lời chỉ nhếch môi nhìn cô.
" Lãnh Thần, sao anh lại ở đây ?" .
Lãnh Thần nhìn người con gái trước mặt, thật sự không thể tin người con gái này lại là ngọn nguồn của sự mất tích hơn một ngàn lô vũ khí xuất khẩu của anh, xem ra tôi xem thường em rồi Uyển Nghi à !!.
" nếu không cô nghĩ sao ? Uyển Nghi, hôm nay là ngày cô trả giá cho sự ngu ngốc năm đó mà cô làm , còn nhớ hay không ?"
Đột ngột vang lên giọng nói người con gái khác làm Uyển Nhi giật mình, nhưng kịp thời trấn định lại cảm xúc trên khuôn mặt , tỏ ra dáng vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của chị hai, ở bên nhau cô cũng có thể học được cách chị mình biểu lộ cảm xúc chỉ một từ thôi...lạnh.
Uyển Nhi không nói gì, cô giữ im lặng có vẻ như hai người họ cùng đứng về phía của nhau, vì sao lại làm chuyện này ? Cô đưa mắt nhìn Lãnh Thần đứng cách đó không xa , hóa ra anh ta chỉ là một con người rơm , mặc người ta sai khiến .
Uyển Nhi nhếch môi. Âm điệu hạ thấp một tông , tràn ra âm thanh âm trầm ẩn dấu phẫn nộ .
" tốt, các người cùng nhau hợp tác, phải chăng Lãnh thiếu đây thích kiểu một tay nắm nhiều tay? Cũng không ngờ anh là loại người như vậy "
" cô nói hơi nhiều rồi đấy, giải thích đi, lô hàng tối qua cô đem đi đâu rồi hả ? Đừng nói với tôi cô không biết , bằng chứng nhân chứng tôi điều có , hôm nay lý lẽ đến đâu cô cũng phải giải thích "
Lãnh Thần một bên nói , con ngươi quan sát nhất cử nhất động của cô , mà bên vách núi Mạnh Ngọc Liên ép sát vào Uyển Nhi nhỏ giọng nói bên tai cô .
" nhìn xem, người đàn ông cô yêu đang phản bội lại cô, anh ta hiểu lầm cô , xem cô là đồ gạt ...như vậy có cảm thấy vui không ?"
Mạnh Ngọc Liên nhất chân, từng bước từng bước tiến đến bên cạnh Uyển Nhi, cô hận thấu xương khuôn mặt này , người con gái này , vì cô ta mà ngay đến con của cô Thần cũng chẳng cần , cô muốn giết , giết chết cô ta đem cô ta biến thành oan hồn cả đời vất vưởng.
Chuông điện thoại reo lên, Lãnh chao mày lại nhìn màn hình di động sau đó xoay người đi đến tàn cây không xa nghe máy , âm thanh xuyên qua một tần loa truyền vào tai anh , từng chữ từng chữ hoàn toàn không lọt ra ngoài, đôi con ngươi co lại trong hốc mắt , tốt, anh bị người khác dắt mũi rồi !!.
Lúc Lãnh Thần xoay người trở lại vị trí cũ ,đúng lúc Uyển Nghi xuất hiện, trong lòng liền dâng lên nỗi nghi ngờ, đôi con ngươi nhìn về phía cách núi , não bộ nhanh chóng phân giải thông tin , "oành" một tiếng, mẹ nó , anh lại quên cô có em gái song sinh , vốn dĩ muốn nói gì đó nhưng đột nhiên anh nghe tiếng cô hét lên sau đó liền nhanh chóng lao về phía vách núi sâu thẳm, sự việc diễn ra quá nhanh anh chỉ có thể chạy nhanh đến ôm cô lại, nào ngờ cô lại vùng vẫy thoát khỏi tay anh một đường nhảy xuống vực thẳm sâu kia , khoảng không gian như chết lặng, anh tận mắt nhìn người con gái mình yêu nhảy xuống vực thẳm, tuyệt vọng , đau khổ , hối hận ...tất cả cảm xúc lẫn vào nhau dâng lên vị mặn của nước mắt lăn dài trên má chạm đến vành môi .
Anh hét tên cô, kêu tên cô đến khàn cả giọng nhưng ...cô không còn đứng ở đây nữa .
Bầu trời hôm nay ảm đạm, mặt trời lười biếng nấp sau những bóng mây to lớn , tia sáng cũng chẳng chiếu rọi đến mặt đất thấm ướt vì mưa nữa , bầu trời âm u không nắng .
Uyển Nghi đã tỉnh lại, cô hôn mê một tuần lễ sau đó mới thức dậy , giấc mơ dài thật dài kiềm hãm lấy sự tự do của cô cuối cùng cũng bị đập vỡ . Bàn tay mang đầy vết sướt sờ lên bụng nhỏ, cô nhớ ở đây có một linh hồn nhỏ , bé chỉ mới xuất hiện , bé còn chưa cảm nhận được tình yêu thương của cô mà , còn chưa được cô ôm mà , tại sao ? Tại sao lại làm như vậy ? . Nước mắt men theo khuôn mặt không huyết sắc chảy xuống .
Lãnh Thần trên tay cầm một hộp giữ nhiệt, là cháo, anh muốn đem cháo do anh nấu đến cho cô ăn nhưng anh không có can đảm đối mặt với cô, anh sợ , sợ cô nhìn anh bằng cặp mắt màu đen lạnh lẽo đó, sợ cô nói những câu nói đau lòng, sợ giọt nước mắt của cô hơn hết là ....sợ cô nhìn thấy anh lại nhớ đến chuyện đau lòng đó .
" đã đến đây rồi thì mời Lãnh tổng vào phòng, tôi có chuyện muốn nói với anh"
Lãnh Thần đứng bên ngoài phòng nghe được giọng cô, nghe thấy cô gọi anh một tiếng " Lãnh tổng" hai tiếng " Lãnh tổng" , ngực trái dâng lên nỗi chua xót .
Bước chân vào phòng bệnh, lại cẩn thận đóng lại cửa , Lãnh Thần đặt hộp giữ nhiệt trong tay lên cái bàn cạnh giường sau đó mới ngồi xuống ghế tựa .
Uyển Nghi nhìn người đàn ông trước mặt, từ đôi mắt đến mũi , môi, cuối cùng là ngực trái, nơi mà bên trong đó chứa đựng thứ cô muốn có , đôi mắt mang theo nét buồn nhìn anh , có lẽ đây là lần cuối cùng cô nhìn thẳng anh .
" Lãnh Thần, tôi muốn hỏi anh một việc , được chứ?"
" được, em nói đi"
" anh...đã từng ...yêu tôi chưa ?"
Một giọt nước mắt trào ra trên khuôn mặt cô, khóe mắt ửng hồng nhìn anh .
Lãnh Thần cảm thấy như trái tim của mình thắt lại, đau , rất đau.
" tôi ...luôn yêu em"
" yêu tôi ? Yêu tôi nhưng lại có mối quan hệ mập mờ với người con gái khác ? Lên giường cùng người khác ? Yêu tôi, nhưng chưa bao giờ nói những lời thật lòng , tôi hỏi anh đi công tác bao lâu , anh nói một tháng , nhưng tôi lại thấy anh cùng người phụ nữ khác đầu ấp tay gối , nằm chung giường đắp chung chăn ngủ chung phòng , tình yêu của anh thật đặc biệt !"
" còn nữa, anh luôn luôn đề phòng tôi , anh nói tôi không cần quan tâm quá nhiều vào cuộc sống của anh mà hãy lo cho bản thân , đơn giản chỉ vì anh không muốn tôi biết được bí mật cùng công việc của mình vì anh cho rằng tôi có thể tiếc lộ bí mật đó bất cứ lúc nào cho người thứ ba biết , câu nói quan tâm bình thường của anh có thật nhiều nghĩa "
" tôi luôn hỏi bản thân đã làm gì để cho anh luôn không tin tưởng mình , nhưng tôi lại hoàn toàn không tìm ra lí do , Mạnh Ngọc Liên nói tôi đánh cô ta , anh liền tin là thật, Mạnh Ngọc Liên nói tôi cấu kết thông đồng với người khác đem anh từ vị trí tối cao kéo xuống, anh liền tin, thậm chí cô ta nói tôi lên giường cùng người đàn ông khác qua đêm ở khách sạn , anh liền tin , tất cả lời phiến diện bịa đặt của cô ta anh luôn tin là thật đơn giản vì cô là người mà anh tin tưởng có phải hay không ? Cuối cùng , dù là tôi nói một vạn câu cũng không bằng nửa lời của Mạnh Ngọc Liên kia nói , tất cả liên quan đến tôi anh điều không tin tưởng, thậm chí tôi mang thai 4 tháng đến lúc sảy thai anh mới biết , quả thật tình yêu của anh thật tốt !"
Lãnh Thần ngồi đó, đôi tai nghe những lời trách móc của cô, hóa ra từ lúc gặp mặt đến lúc bên nhau anh luôn thể hiện rõ mặt không tin tưởng cô đến vậy sao ? Bản thân luôn cho rằng chuyện gì mình làm điều đúng cả , thực chất đến khi nghĩ lại hóa ra bản thân đã trở thành thằng ngốc mặc người đưa đẩy , lúc đầu là anh sai đến cuối cùng sai càng thêm sai .
" anh luôn không tin tưởng tôi, nhưng tôi lại tin tưởng anh , ngu ngốc thật , cho rằng anh yêu mình thật lòng , hóa ra hư ảo che mù mắt người , là tự mình đa tình , Lãnh Thần, hiện tại Uyển Nghi tôi không muốn tin tưởng anh nữa , không càn anh nữa, bản thân muốn cách anh thật xa , đem anh ném đi khỏi đầu óc mình , nói cho anh biết , tôi, sẽ không bao giờ , đặt niềm tin vào anh thêm một lần nào nữa"
Từ đầu tới cuối có thể là do anh vô tâm, nhưng anh có biết em luôn nhìn anh , luôn đem anh là nơi mình muốn bảo vệ , đem anh thành ngọc thượng hạng mà cất giữ nhưng em lầm rồi , vô tình đem anh trở thành cuộc sống của mình , để rồi khi anh quay lưng đi mang theo hạnh phúc đó , thực chất trong em đã hoàn toàn buông tay, có thể yêu anh một lần dù không phải là cùng nhau đến hết đời em cũng mãn nguyện.
Lãnh Thần vẫn ngồi đó, con người màu đen đầy kiêu ngạo nhắm lại cố gắn để nước mắt không rơi.
Cô gái nhỏ, anh sai rồi , thật sự sai rồi, em có vì thế mà tha thứ cho anh không hay là hận càng thêm hận ?.
Tác giả: Hàn Gia Nghi .
Bạn thấy sao?