Chương 6: chương 13: muốn giết người thì nên thông minh một chút (2)

Cảnh Mạc kiểm tra hết toàn bộ chiếc xe sau đó đi đến bên cạnh Lãnh Thần cách đó không xa .

" thiếu gia , là cố ý đẩy chúng ta vào con đường chết "

Lãnh Thần trầm ngâm suy nghĩ .

tốt , rất tốt , ban đầu là tráo đổi lô hàng đem danh dự của Lãnh gia đặc biệt là Lãnh Thần anh đạp xuống sau đó lại muốn mưu sát , cố ý gây một vụ tai nạn giết người phi tan chứng cứ , xem ra thế lực đằng sau đám người này không hoàn toàn không nhỏ chỉ là ...muốn mạng của anh ? có phải hơi khó không ? .

môi mỏng nhếch lên tỏ vẻ chủ nhân nó vô cùng không hài lòng.

nếu mạng anh dễ lấy như vậy thì từ lúc anh tiếp nhận thế lực của gia đình đã không biết có bao nhiêu cái mạng để người khác lấy .

" đi , chúng ta đi vào trung tâm thành phố trước ở đây không an toàn , cẩn thận một chút . quanh đây có sát thủ "

Lãnh Thần vừa đi vừa nói .

hiện tại bọn họ đang ở ngoại ô thành phố . nếu muốn vào trung tâm ít nhất cũng phải mất 2 tiếng đi bộ không tính đến khả năng gặp sát thủ .

" vâng , thiếu gia "

Cảnh Mạc đáp một tiếng rồi bước theo sau .

cả hai đi được một quãng đường thì lập tức có một đám người xuất hiện , tất cả điều mang theo súng bao vây lấy Lãnh Thần cùng Cảnh Mạc .

Lãnh Thần bình tĩnh nhìn đám người đang bao vây mình , tay trái bắt đầu thuần thục ráp lại súng ngắn được giấu trong túi áo .

Cảnh Mạc đề phòng nhìn đám người đang bao vây .

đám người áo đen nhìn chằm chằm Lãnh Thần , nhất cử nhất động của anh điều được đám người áo đen thu vào mắt , Lãnh Thần không thích việc mình bị người khác nhìn thế nên súng vừa được lắp xong Lãnh Thần lập tức bắn ra ba phát súng .

đám người luôn luôn cảnh giác thấy Lãnh Thần ra tay cũng không chần chừ tiến lên .

chỉ trong một lúc đám người áo đen điều nằm la liệt dưới đất trên trán gim một viên đạn ngay mi tâm .

Cảnh Mạc tiến đến đỡ lấy Lãnh Thần đang ôm vai phải , với thân thủ của Lãnh Thần thì đám người này không là gì nhưng vài hôm trước trong một cuộc đọ sức anh đã bị thương ở bụng , vết thương sâu đến nổi bác sĩ chỉ biết vừa nhíu mày vừa khâu vết thương .

lúc nảy vì sơ ý nên đã chạm đến vết thương , miệng vết thương chưa lành vì va chạm mạnh máu lập tức chảy ra thấm ước cả chiếc áo sơ mi phía trong .

một tên sát thủ trong đám người lúc nảy đã phát hiện ra vết thương trên bụng của Lãnh Thần nên đã lập tức đánh từ phía sau may mắn Lãnh Thần tránh được nhưng vai vẫn bị trúng đạn .

" thiếu gia , người không sao chứ ? "

Cảnh Mạc vừa dìu Lãnh Thần vừa hỏi .

sắc mặt Lãnh Thần không còn một chút huyết sắc mồ hôi theo thái dương chảy xuống môi mỏng mím chắt lắc đầu

" không sao , chúng ta nhanh rời khỏi đây đi "

" vâng "

Cảnh Mạc dìu Lãnh Thần đi về phía trước .

mặt trời khuất bóng nhường chỗ cho mặt trăng lên cao . trên con đường ngoại ô thành phố Cảnh Mạc vẫn dìu Lãnh Thần đi tường bước , phía trước có đèn sáng chiếu thẳng vào mặt Lãnh Thần .

xe của Uyển Nghi từ phía Bắc ngoại ô trở về trung tâm thành phố đột nhiên thắng gấp .

tài xế nhanh chống xuống xe buóc về phía trước.

Uyển Nghi đang xử lý một số tài liệu quan trọng vì xe thắng gấp cũng may Mạc Đằng ngồi cạnh nhanh tay kéo cô lại nếu không cô đã ngã rồi .

cô nhíu mày lại , bỏ tập tài liệu xuống nhìn ra cửa xe .

" Mạc Đằng . chuyện gì đang xảy ra vậy ? "

" tôi sẽ đi xem ngay "

Mạc Đằng bước xuống xe , anh bước từng bước vòng qua đầu xe đi về phía trước .

qua khỏi đầu xe cảnh đầu tiên Mạc Đằng nhìn thấy là Cảnh Mạc đang đỡ Lãnh Thần toàn thân đầy máu .

Mạc Đằng nhìn thấy Lãnh Thần thì Lãnh Thần cũng thấy Mạc Đằng .

sắc mặt Lãnh Thần hiện tại không được tốt lắm , nguyên nhân do mất máu quá nhiều dẫn đến sắc mặt không có huyết sắc . trắng đến dọa người .

Mạc Đằng trở lại bên cạnh xe , hạ người nói bên cạnh cửa sổ

" là hai người đàn ông thưa tiểu thư , một người bị thương còn một người đi theo đỡ "

Uyển Nghi chau nhẹ mày , tay lập tức đẩy cửa xe đi xuống .

" vì sao lại chặn xe ? "

Uyển Nghi nhìn thẳng mặt Lãnh Thần hỏi .

Lãnh Thần cố gắng làm cho bản thân thanh tĩnh chút ít sau đó ngước mắt nhìn người con gái đang đứng trước mặt anh .

váy dạ hội màu đỏ ôm sát thân hình nhỏ nhắn . tà váy dài đến cổ chân . phần trên trễ vai phần dưới rũ xuống . chân mang giày cao gót ước chừng không quá 4 phân .

lại nhìn đến nhan sắc thập phần khinh diễm . mày nhỏ mắt to mũi cao môi anh đào da trắng tóc đen điển hình phụ nữ Trung Quốc . trừ bỏ cái tính lạnh nhạt đang tản mát trên người .

Cảnh Mạc một bên đỡ lấy thân hình Lãnh Thần một bên đánh giá Uyển Nghi .

" chúng tôi không chặn xe các người , là do chung đường nên chạm mặt . "

Lãnh Thần chầm chậm nói .

máu từ vết thương chưa ngừng chảy từng giọt từng giọt rơi xuống tựa viên hồng ngọc tuyệt mĩ rơi trên nề đá cẩm thạch đen tuyền .

môi mỏng gắt gao mím chặt chịu đựng từng đợt nhói truyền từ vết thương đánh thẳng đến đại não .

Uyển Nghi vẫn chau mày , mắt đảo quanh Cảnh Mạc cùng Lãnh Thần .

không khí yên tĩnh trầm mặt truyền đến một cơn gió lạnh .

đôi con ngươi màu tím híp lại , môi anh đào nhếch lên tỏ vẻ mong đợi .

gió mang theo một mùi đặt trưng . thuốc súng .

đám người áo đen dần dần xuất hiện . có lẽ chúng không ngờ sẽ xuất hiện thêm một đám người không rõ lai lịch nhưng vẫn bao vây lại .

Lãnh Thần sắc mặt tái nhợt đến dọa người nhìn đám sát thủ đang bao vây . hiện tại anh không thể nổ súng được vai phải đang không ngừng chải máu kéo theo cơn đau đớn ở bụng cơ hồ sau lưng anh mồ hôi đã thấm ướt áo sơ mi .

Uyển Nghi liếc nhìn Lãnh Thần cùng Cảnh Mạc sau đó rút ra một khẩu súng lục được cất dưới tà váy . ung dung tự tại lên nồng nhắm vào đám sát thủ .

" Mạc Đằng , đem hai người họ mang lên xe . kêu Lưu Phương cùng Long Thành đổi xe "

Uyển Nghi lạnh giọng phân phó .

Mạc Đằng không dám chậm trễ liền cùng Cảnh Mạc đỡ Lãnh Thần lên xe ngồi ghế sau .

Uyển Nghi nhìn đám sát thủ lòng chùng xuống .

tốt , lần này dám phái cả sát thủ đến ám sát cô . thật tốt , đêm nay lại có diệp thấy máu rồi .

môi anh đào nhếch lên càng đậm , vẽ ra một đường cong đẹp đẽ ánh mắt Uyển Nghi nhìn đám sát thủ cơ hồ muốn anh tươi nuốt sống . đáy mắt lại dâng lên một cỗ hưng phấn .

Uyển Nghi giết người không gớm máu ngược lại còn đặc biệt hưng phấn đối với máu .

thời điểm lần đầu tiên giết người đã có loại hưng phấn biến thái này rồi . qua bao năm vẫn không sửa được mỗi lần Mạc Đằng nhìn thấy Uyển Nghi một phát lại một phát bắn trúng mi tâm của kẻ địch trong lòng lại thầm niệm " a di đà phật ...đi sớm a là do ngươi đụng không phải người " sau đó lại rùng mình nhìn Uyển Nghi

hiện tại loại hưng phấn đó lại diễn ra . Mạc Đằng nhìn Uyển Nghi nhếch môi thật cao trong lòng lại than nhẹ miệng lẩm bẩm nói :

" loại gì không thích lại thích rút súng nhắm mi tâm mà bắn , lại còn hưng phấn như uống rượu vang thượng hạng "

chỉ là lời nói cực nhỏ , nhẩm trong miệng . đùa à ! nếu để cho tiểu ma vương kia nghe được không đem Mạc Đằng anh đi sa mạc tắm biển thì cùng là sang Châu Phi trồng cỏ .

Uyển Nghi nhìn đám sát thủ . con ngươi trong bóng tối sáng lên vài phần .

vui a thời điểm sắo về nước lại được một đám người tiễn có nên hay không cảm tạ người kia ? hoặc giả kêu Mạc Đằng gửi hắn ít quà ?

đám sát thủ có vẻ mất kiên nhẫn , một tên trong đám người nổ súng đầu tiên .

Uyển Nghi lách người tránh viên đạn . súng lục trong tay liên tiếp nhả ra ba phát súng lập tức có người ngã xuống .

thời điểm Uyển Nghi ngồi vào xe lần nữa là 5 phút sau . đám sát thủ nằm la liệt dưới đất mi tâm gim đạn đồng sâu không thấy rõ tuông máu tràn mặt đất .

Uyển Nghi ngồi vào ghế sau cùng Lãnh Thần , Mạc Đằng lái xe Cảnh Mạc ngồi ghế phó lái .

từ đầu tới cuối Lãnh Thần không nói một câu nhưng ánh mắt luôn quan sát mọi thứ đặc biệt là Uyển Nghi .

trên người cô tỏa ra hơi thở nguy hiểm giống anh là anh cảm thấy ngoài ý muốn .

một cô gái chưa đầy 18 tuổi lại có thân thủ cùng kĩ thuật bắn súng chính sát như vật thì có lẽ ngoài ý muốn của anh .

Uyển Nghi đem hòm thuốc từ đươi ghế đặt cạnh chân Lãnh Thần sau đó ngước mắt nhìn Lãnh Thần phun ra hai chữ " cởi áo "

Lãnh Thần lập tức nhíu mày nhưng vẫn tận lực đem áo sơ mi cùng áo vest cởi ra một lượt .

vết thương chảy máu liên tục không chó chiều hướng ngừng làm khiến sắc mặt Lãnh Thần trắng hơn tờ giấy .

Uyển Nghi dùng chủy thủ rạch một đường trên miệng vết thương sau đó lấy kẹp đem viên đạn gắp ra lại dùng cồn rửa sơ lại sau đó may lại .

suốt quá trình cả hai điều không nói chuyện.

xử lí vết thương của Lãnh Thần xong cô dọn dẹp một chút lại quay sáng nói với Mạc Đằng .

" đem người tới trụ sỡ chính của Thạch Côn nói cho ông ta biết nếu muốn lấy mạng ta thì nên thông minh một chút đám sát thủ nên phái loại cao cấp nhất may ra có thể đổi lại ít máu "

" vâng , tiểu thư "

Mạc Đằng vừa lái xe vừa nói .

Uyển Nghi gật nhẹ đầu sau đó lại tựa lưng vào ghế .

" tới trung tâm thả họ xuống "

cô cất giọng lành lạnh nói . từ đầu tới cuối vẫn không hỏi đến gia thế của Lãnh Thần làm anh rất tỏ mò nhưng vẫn trầm mặc không nói .

tới trung tâm thành phố Mạc Đằng dừng xe Cảnh Mạc cùng Lạn Thần xuống xe .

xe lại được khởi động chạy khỏi trung tâm bỏ lại bóng dáng của Lãnh Thần .

ân cứu mạng một lần khắc sâu tận lòng dù cô chỉ tiện đường nhưng vẫn là ân nhân .

Lãnh Thần nhìn theo chiếc xe cho đến khi khuất bóng trong lòng dâng lên một cảm giác không thể diễn tả được .

" Cảnh Mạc , cho người điều tra bọn họ "

Cảnh Mạc đứng sau Lãnh Thần cung kính đáp một tiếng sau đó xoay người rồi đi .

Lãnh Thàn trỡ về trụ sỡ Lãnh gia rất nhiều ngày lại không nhận được bất kì tin tức nào của đám người đó .

anh tìm kiếm .

một năm rồi lại hai năm vẫn không có tin tức . cho đến một ngày anh tình cờ nhìn thấy cô ở sân bay đi cùng người của Trương gia .

đến lúc đó anh mới biết cô là người Trương gia .

     Hàn Gia Nghi

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...