Lãnh Thần chầm chậm kể lại kí ức 5 năm trước . đôi con ngươi nhìn vào khoảng không vô định bất chợt môi mỏng cong lên .
Lãnh Hạo một bên châm chú lắng nghe lại nhìn thấy anh hai cong môi . khó hiểu , có gì vui à ?
" anh hai , sau đó thì sao ? "
Lãnh Hạo nôn nóng muốn nghe tiếp .
Lãnh Thần đảo mắt nhìn em trai mình , độ cong trên khóe môi được kéo thêm .
" sau đó ? "
Lãnh Thần hỏi lại .
Lãnh Hạo lập tức gật đầu quả quyết .
" đúng vậy , sau đó thì sao ? "
" không có sau đó "
" hả ? tại sao lại không có ? "
Lãnh Hạo thiếu chút nữa đã nhảy từ trên ghế đứng dậy .
này là sao a tại sao lại không có ? chẳng lẽ năng lực tìm kiếm của anh hai có vấn đề ?
Lãnh Hạo ngước mắt nghi hoặc nhìn Lãnh Thần
" chính là không có sau đó . cô ấy bỏ anh lại trung tâm thì lập tức lái xe phóng đi nào có muốn ở lại nói chuyện "
" A ! anh không biết đi tìm à ? "
Lãnh Hạo bất mãn nhìn anh mình
" có tìm . nhưng không thấy . một chút tin tức cũng không có "
" năng lực tìm kiếm người của anh yếu đến thảm thương ? "
" không phải năng lực tìm kiếm của anh yếu mà là năng lực ẩn dấu của cô ấy quá mạnh . căn bản không để lại chút dấu vết "
Lãnh Thần nhìn thẳng vào Lãnh Hạo nói .
Lãnh Hạo lập tức A một tiếng sau đó nhìn chằm chằm Lãnh Thần .
" có điều , thời điểm cô ấy băng bó cho anh vẫn nói một câu "
" câu gì a "
Lãnh Hạo tò mò nhích đến gần Lãnh Thần .
" cô ấy nói , giết người được thì tất cứu người được chủ yếu là xem cô ấy có muốn không . nhưng thật may anh đây có chút nhan sắc lập tức lấy được hảo cảm cứu người của cô ấy "
lời nói vừa dứt Lãnh Thần lập tức nhận được một đạo khinh bỉ từ Lãnh Hạo
Lãnh Thần cũng chẳng để ý . đứng lên khỏi sô pha chỉnh lại quần áo một chút liền ném lại một lời nói sau đó đi mất .
" A ! anh đây phải đi giăng một cái bẫy a ... chờ cô ấy đi vào sau đó ăn sạch sẽ "
Lãnh Thần thoải mái nói nhưng người nghe Lãnh Hạo không đồng ý cho lắm .
anh hai à , có phải anh tự luyến qua mức không ? người ta là đại tiểu thư Trương gia còn là người đứng đầu mấy cái tổ chức . anh nghĩ , anh giăng được bẫy sao ? sợ là giăng bẫy người lại không bẫy được ngược lại bẫy mình .
Lãnh Hạo lắc đầu cũng đứng dậy bước khỏi biệt thự .
trời nóng a , chúng ta nên đi giải sầu .
Uyển Nghi từ Lãnh gia trực tiếp lái xe về biệt thự của cha nuôi .
chiếc BMW ngừng lại . Long Thành lập tức bước xuống mở cửa cho Uyển Nghi sau đó đợi cô bước xuống lại dìu Ngọc Nhi . thật có tư chất làm một bảo vệ a~~~
Nhưng có vẻ hôm nay trời đẹp nhưng lòng người không đẹp cho lắm .
Uyển Nghi một thân vest đen vừa vặn . giày cao gót 7 phân giẫm lên nền gạch từng bước tiến vào phòng khách .
đôi con ngươi chuyển quanh lập tức nhìn thấy một đám người đang đứng trong phòng khách mà Ngọc Nhi sau lưng cô thấy đám người trong phòng khách liền rút ở sau lưng cô .
Uyển Nghi cảm nhận được thân hình nhỏ bé sau lưng đang rung nhẹ . nội tâm phát ra tia lạnh lẽo .
lúc cô bước vào phòng khách đã thấy Lưu Phương cùng Lục Cầm đang ngăn chặn đám người đó .
Lưu Phương nhanh mắt thấy được cô đang tiến vào phòng khách . lập tức hô một tiếng " chủ nhân "
Uyển Nghi nắm tay Ngọc Nhi bước vào phòng khách . Long Thành nhanh chống đem một cái ghế đặt xuống giữ phòng khách .
đám người liếc nhìn nhau sau đó có một người đứng ra .
" xin hỏi . cô là ai ? "
người hỏi là Chu Vấn . một trong 3 người mà cha nuôi cô coi trọng . nhưng vài năm gần đây ông ta vướn vào cờ bạc rượu chè rước lấy không ít nợ . ngân hàng cũng có vay đám xã hội đen cũng có .
cha nuôi cô vẫn là nể tình ông ta đã giúp mình lúc khó khăn cho ông ta ít tiền . ông ta lại ăn cháo đá bát cấu kết cùng bọn người khác âm mưu giết chết cha nuôi đoạt khối gia tài này .
Uyển Nghi nhìn cũng không thèm nhìn ông ta liền phất tay ra hiệu với Lưu Phương .
Lưu Phương lập tức hiểu ý . xoay người bước vào trong một lúc sau cầm theo trà cùng bánh ngọt đặt cạnh bàn tự mình rót trà đưa cho cô.
Uyển Nghi cầm tách trà Lưu Phương đưa cho đặt vào tay Ngọc Nhi . lúc nắm bàn tay mới biết cả hai tay Ngọc Nhi điều lạnh cô không đành lòng thấy Ngọc Nhi của mình như vậy liền kêu Long Thành đặt một cái ghế cạnh ghế của cô cho Ngọc Nhi ngồi .
thời điểm Chu Vấn sắp hết kiên nhẫn Uyển Nghi mới chậm rãi nói .
" người không nhớ con sao ? "
Chu Vấn nghe Uyển Nghi nói vậy đành ngước mắt nhìn kĩ vào khuôn mặt cô đầu óc lập tức nhớ ra một khuông mặt . ông ta cả khinh .
" thì ra là đại tiểu thư . người về rồi à ? "
ông ta cười nói . đôi con ngươi liếc qua Ngọc Nhi đang ngồi cạnh cô trừng một cái làm Ngọc Nhi suýt chút nữa đã làm đỗ tách trà trong tay .
Uyển Nghi liếc mắt nhìn ông ta . thần thái lạnh nhạt cộng với đôi con ngươi âm lãnh toát ra khí thế cường đại làm ông ta phải âm thầm lùi lại vài bước .
" phải . vừa mới trở về . muốn điều tra xem ai đã ăn gan hùm mật gấu ra tay đụng vào người của ta "
cô không xưng là con nữa trực tiếp đổi thành ta .
Chu Vấn nghe đến đây cơ hồ muốn chạy .
ông ta biết . đại tiểu thư này là một con rắn độc thời thời khắc khắc điều có thể cắn ông ta . nuốt trọn một lần không cần nhai .
" thì ra là đại tiểu thư muốn tìm nguyên nhân cái chết của lão gia . ông ấy là do không cẩn thận lúc kí một hợp đồng mua bán một lô vũ khí mà bị ám sát dẫn đến máu chảy quá nhiều mà mất . ta đây cũng thương tiếc a "
Chu Vấn nói đến cái chết của cha nuôi cô thập phần đau lòng . thiếu chút nữa đã chảy ra hai giọt nước mắt . làm người khác vừa nhìn liền thương tâm .
Uyển Nghi nhếch môi . tay cầm tách trà " rắc " một tiếng . tách trà làm bằng sứ cùng nước hóa thành một vũng dưới đất .
" thì ra là do ám sát . chẳng hay bác Chu có biết là do ai làm không ? để ta nhanh chóng bắt hắn lại lột da truy khảo ? "
Chu Vấn toát mồ hôi lạnh nhìn Uyển Nghi .
trong đám người lại bước ra một người , hắn chỉ khoảng 25 tuổi cực kì trẻ tuổi liếc mắt nhìn Uyển Nghi .
" cô là đại tiểu thư ? vậy được , hôm nay chúng ta đến đây là muốn đem lão gia chôn cất đàn hoàng mong đại tiểu thư nhương đường "
người này tên là Tôn Hải . vừa mới vào tổ chức được 2 năm . tính tình ngang ngược tâm địa xảo trá .
Ngọc Nhi nghe được ý định của đám người Tôn Hải cùng Chu Vấn thì đứng đậy khỏi ghế , tay nhỏ bé chỉ thẳng vào Chu Vấn cất tiếng .
" các người nói dối , cha là do các người hãm hại , các người chuốt rượu cha ta đến khi ông ấy say liền đem cha ta giết chết . các người ...các người "
Ngọc Nhi nói đến đây nước mắt đã chảy cả khuông mặt . từng giọt từng giọt như pha lê rớt trên nền gạch lạnh ngắt .
Uyển Nghi liếc Long Thành . Long Thầnh lập tức nắm bả vai Ngọc Nhi dắt vào phòng trong .
Ngọc Nhi bước theo Long Thành vào trong nhưng nước mắt vẫn rơi . Tôn Hải từ lúc nhìn thấy Ngọc Nhi cho tơi lúc Ngọc Nhi bước vào trong con ngươi vẫn nhìn theo . thời điểm nói chuyện vẫn liếc nhìn .
tất cả điều lọt vào mắt của Uyển Nghi nhưng cô không nói .
Lúc này Mạc Đằng từ ngoài bước vào . khom lưng nói nhỏ vào tai Uyển Nghi .
đôi con ngươi lạnh nhạt khi nghe Mạc Đằng nói lại tăng thêm vài phần lạnh lùng .
cô phất tay . Mạc Đằng liền hiểu ý đứng bên cạnh cô .
" Tôn thiếu , người nói muốn đưa cha nuôi đi an táng ? "
" phải "
" nhưng thật không may thủ hạ của ta điều tra được cái chết của cha nuôi không dễ dàng như các người nói . làm sao đây ? ta không đồng ý cho các người chạm vào thân thể của cha nuôi "
Uyển Nghi nhếch môi , tay gõ từng nhịp trên bàn trà phát ra một tiếng "đinh " lại nối tiếp một tiếng.
Tôn Hải cả khinh . nếu không nhanh chóng đem ông ta đi e rằng đại tiểu thư sẽ phát hiện .
" xin hỏi . dựa vào đâu đại tiểu thư không cho chúng tôi đem lão gia đi ? "
Tôn Hải nhìn Uyển Nghi . con ngươi hiện lên sát ý
" dựa vào địa vị đain tiểu thư . như vậy Tôn thiếu có hài lòng không ? " .
" đại tiểu thư ? hừ . chẳng phải chỉ là một đứa con gái nằm dưới thân người khác rên rỉ ? kêu một tiếng cha nuôi người khác gọi một tiếng đại tiểu thư thì cô thật xem bản thân mình là đại tiểu thư à ? "
Tôn Hải châm chọc. đôi mắt ánh lên khát vọng nhục dục đảo quanh thân hình Uyển Nghi .
môi anh đào cong lên lộ ra vẻ hưng phấn . nụ cười đẹp như trăng nhưng không chạm đến đáy mắt .
" ta cũng muốn xem xem . tên nào có bản lĩnh không sợ chết bước chân lên giường ta ? hay ... Tôn thiếu đây muốn làm người đầu tiên ? "
Uyển Nghi cười như không nói . giọng nói nhẹ nhàn lại làm người khác toát mồ hôi .
Tôn Hải giật mình . hắn không nghĩ tới cô lại dám nói điều này trước nhiều người như vậy .
" nếu có thể ta ..."
hắn chưa nói hết đã cảm nhận được thanh chủy thủ đặt ở yết hầu .
Mạc Đằng dùng thân thủ luyện 18 năm . lấy tốc độ nhanh nhất kề chủy thủ vào cổ họng Tôn Hải .
Uyển Nghi lại thong thả cầm khăn tay lau vết máu trên bàn tay . môi lại nhếch lên .
" cắt lưỡi hắn . ta muốn xem từ đây về sau ngươi lấy gì để châm chọc người khác . dơ bẩn "
Tôn Hải mở to mắt . mồ hôi theo thái dương nhỏ giọt xuống .
Mạc Đằng không cho Tôn Hải nói nửa lời trực tiếp đá vào khủy chân hắn , bóp miệng một đường cắt đứt lưỡi Tôn Hải .
đau đớn từ miệng đánh thẳng vào đại não . Tôn Hải ôm miệng lăn lộn dưới sàn nhà .
Chu Vấn cùng đám người nhìn Tôn Hải sống lưng truyền đến một đợt lại một đợt lạnh .
Uyển Nghi vẫn ngồi trên ghế . mắt liếc cũng không thèm liếc nhìn Tôn Hải tay vẫn chuyên chú lau vết máu ở lòng bàn tay .
Lục Cầm đứng bên cạnh Uyển Nghi không động tĩnh lại tiến lên phân phó hai người đem Tôn Hải ra ngoài .
Mạc Đằng lui về bên cạnh Uyển Nghi , đem chủy thủ lau sạch cất vào bên hông xem như chưa có gì xảy ra .
Uyển Nghi nhếch môi vứt khăn tay lên bàn liếc mắt nhìn Chu Vấn đang ngơ ngác .
" từ đây về sau tôi không muốn bất cứ ai nhắc lại chuyện đem cha nuôi đi đâu nếu không ...."
cô lấp lửng bỏ nửa câu cuối . con ngươi chợt lóe lộ ra sát khí nồng đậm .
Chu Vấn cùng đám người thất kinh . sống lưng lạnh toát mồ hôi theo thái dương từng giọt nhỏ xuống .
Uyển Nghi phất tay , Lưu Phương lập tức tiến đến bày ra tư thế mời khách .
" chủ nhân mệt mỏi , mời các vị về cho "
đám người Chu Vấn muốn còn không kịp trực tiếp bỏ lại một câu " đã làm phiền " liền ba chân bốn cẳng đi như chạy ra khỏi biệt thự .
Mạc Đằng đứng cạnh Uyển Nghi thở dài nhìn Lưu Phương nói :
" có lẽ chúng ta nên mua thêm áo bông "
" làm gì ? "
Lưu Phương khó hiểu hỏi lại . đôi mắt mờ mịt nhìn Mạc Đằng .
" không sao , chỉ là tôi cảm thấy ở gần chủ nhân sớm hay muộn thì cũng mạng a không chết dưới súng cũng chết lạnh a"
nói xong lập tức chạy lấy mạng .
Uyển Nghi ngồi trên ghế nhìn Mạc Đằng bỏ chạy ngao ngán nhìn Lưu Phương cùng Lục Cầm .
Lưu Phương cùng Lục Cầm hiểu ý đi theo sau Mạc Đằng .
Uyển Nghi hài lòng đứng dậy đi vào phòng Ngọc Nhi . Long Thành đứng ở cửa thấy Uyển Nghi bước lại gần liền cung kính nói.
" chủ nhân , Ngọc Nhi , cô ấy ...."
" không sao . anh đi nghỉ ngơi đi . chuẩn bị chút đồ ăn kêu bọn người Mạc Đằng cùng ăn . à ... trạm gác tăng thêm 5 "
" vâng , chủ nhân "
thấy Long Thành bước đi Uyển Nghi đẩy cửa đi vào phòng .
Ngọc Nhi nằm trên giường lớn hai mắt nhắm lại hơi thở điều điều .
Uyển Nghi nhìn Ngọc Nhi đang ngủ cũng không yên ổn . chân mày nhíu lại mặt còn vương nước mắt .
cô đưa tay vuốt nhẹ khuông mặt Ngọc Nhi , môi anh đào cười nhẹ .
Ngọc Nhi , em yên tâm , chị nhất định sẽ trả thù cho cha nuôi . chị nhất định sẽ không để em thiệt thòi . món nợ này sớm muộn cũng trả được thôi .
cô ngồi một lúc lâu trong phòng Ngọc Nhi đến úc Mạc Đằng gõ cửa kêu cô ăn cơm Uyển Nghi mới bước ra khỏi phòng .
ngồi vào bàn ăn Uyển Nghi nhìn Mạc Đằng liên tục lắc lắc cổ tay phải lại xoa xoa hông thì liền hiểu . xem ra , Lưu Phương cùng Lục Cầm ra tay không chút lưu tình a . nhìn bộ dạng thê thảm của Mạc Đằng liền biết .
Long Thành ngồi cạnh Mạc Đằng tò mò chạm nhẹ vào hông Mạc Đằng . lập tức nhận được một tia hít khẽ của Mạc Đằng .
" Đằng , đừng nói với tôi là anh túng dục quá độ mà trật eo a ? "
Long Thành nhìn chằm chằm vào eo của Mạc Đằng .
Lưu Phương . Lục Cầm cùng Uyển Nghi tận tâm tận lực nén ý cười .
Lưu Phương nén tới mức tay run run cầm bát cơm .
Mạc Đằng trừng mắt nhìn Uyển Nghi . lại quay qua trợn mắt nhìn Lưu Phương đáng khoa trương Lục Cầm cúi đầu .
" túng dục cái đầu anh . tôi còn rất nhiều chuyện còn chưa có làm xong thời gian đâu túng dục ? làm không xong chủ nhân không lột da tôi mới lạ "
Mạc Đằng hung hăng trừng Long Thành .
Long Thành nghi ngờ nhìn Mạc Đằng .
Lưu Phương không đành để anh em của mình bị lời nói của Mạc Đằng làm mờ mịt đàng ghé sát vào lỗ tai Long Thành thầm thì .
Long Thành lúc đầu nghi hoặc . sau đó trợn mắt tiếp đến không khách khí cười to .
Mạc Đằng mặt đen lại buồn bực ăn cơm .
tối đó sự kiện Mạc Đằng bị Lưu Phương cùng Lục Cầm dại dỗ lan rộng khắp biệt thự . từ trên xuống dưới đám đàn em gặp Mạc Đằng điều cúi đầu cật lực nín cười .
ngày hôm đó Mạc Đằng không vui . kéo Long Thành đến võ quán đấu võ .
Long Thành đáng thương . thân hình mảnh may kĩ thuật đánh võ chỉ thua Mạc Đằng một chút xíu lại bị tên Mạc Đằng độc ác đánh đến bầm dập .
Long Thành khổ tâm a ~~~. chủ nhân cứu mạng .
Hàn Gia Nghi
Bạn thấy sao?