Chương 23: 22

Tự truyện của Taehyung

Trong lòng tôi bây giờ chính là nỗi rối bời. Tôi yêu em đấy, tôi cũng biết em yêu tôi đấy. Nhưng quá khứ chính là nỗi lo hiện tại của tôi!

Tôi năm 15 tuổi đã phải chạy đua thành tích với những bạn cùng trang lứa. Nhưng không đơn thuần chỉ là điểm số, tôi còn phải học những kiến thức về chính trị kinh doanh.

Và chính ba tôi đã ép buộc tôi phải làm thế mặc dù tôi còn chẳng có hứng thú với nó. Tôi quyết định học bởi vì,...

Tôi muốn một lời khen từ ông!

Từ trước đến giờ, mọi lỗi nỗ lực của tôi chưa bao giờ được ông công nhận. Nhưng chỉ một lỗi sai nhỏ, ông ấy sẽ phóng đại nó lên nhiều lần, chì triết tôi đến chết!

Tôi yêu nghệ thuật, yêu ca hát, thế nhưng không chỉ là dẫm nát đam mê của tôi, ông còn ép buộc tôi vào khuôn khổ mà ông đặt ra.

Tôi yêu ba mình, muốn chứng minh thực lực của mình cho nên tôi đã rất, rất cố gắng theo ý ông.

Rồi đến một hôm, ba mẹ tôi cãi vã kịch liệt, tôi sau khi kết thúc buổi học liền về nhà và đã chứng kiến cảnh ngày hôm đó.

- Kim TaeGun, thằng Taehyung nó không phải con ruột của ông, nó là con của tôi và Jang Oh Seok.

Mẹ tôi hét lớn vào mặt ba tôi, đôi mắt bà ấy thống hận, nước mắt giàn giụa nhưng vẫn đay đáy nhìn ông mà la hét.

- Tôi biết và cô không cần phải nói, tôi sẽ chì triết nó, đè nặng áp lực lên vai nó đến chết. Và cũng sẽ thật tự hào khi nó biết mẹ mình là một con đàn bà lăng loàn tệ hại.

Tôi không nghe lầm, nó rất rõ ràng, tôi nghĩ mình bị ù tai, tôi học quá nhiều nên đâm ra sản! Nhưng thật không phải, tất cả những gì tôi nghe vừa nãy là sự thật!

Mẹ tôi vì có hôn ước, cho nên mới lấy ông. Mà người bà thật sự yêu chính là Jang Oh Seok. Tôi chính là kết tinh của hai người họ. Và thật bất ngờ khi mọi nỗ lực của tôi chính là vũ khí vô hình để ông giết tôi!

- Mẹ, chuyện này là sao?

Tôi nhớ mình đã lao vào để hỏi cho ra lẽ, mẹ tôi hoảng hồn nhưng rồi cũng lau nước mắt, nói rõ ràng từng thứ cho tôi nghe.

- Taehyung con không nghe nhầm, ông ta không phải ba con, ba con là Jang Oh Seok, mẹ không yêu ông ta!

Mẹ tôi bà ấy đã giữ chặt hai vai tôi, hét lớn điều đó như thể muốn tôi phải khắc sâu sự thật đó vào đại não.

- Chết tiệt, con đàn bà tệ hại này, cô nên câm miệng trước khi mọi chuyện tệ hơn!

Ông vơ lấy khẩu súng trên bàn, nhắm thẳng vào đầu bà sau câu nói đó. Trong một khắc, ông ta đã bóp còi vì cơn tức giận.

"Đoàng"

Tiếng súng phát ra thật chói tai, tôi hiện giờ không nhìn rõ mọi thứ trước mắt, nhưng chỉ thấy hình ảnh người ba tôi kính nể giờ đây lại nhắm thẳng súng vào người mẹ tôi. Tất cả được thu lại rõ ràng trong đôi mắt cậu trai trẻ mười lăm tuổi.

Đầu của mẹ tôi nhiều máu, rất nhiều máu...Ông dám ra tay với mẹ tôi như thế, thì tôi ở lại có phải cũng sớm muộn gì theo mẹ hay không?

Không nghĩ nhiều. Khi ông vừa buông khẩu súng xuống, tôi cả gan đến mà giật mạnh nó về phía mình, hiện tại tôi ở thế chủ động.

- Haha, đây, đầu tao đây, mày hãy thử nổ súng đi? Tao thật hứng thú nhìn thằng nhóc 15 tuổi tập giết người đấy!

- Đừng thách tôi!

Mắt tôi đỏ ngầu, tay run run chỉa súng về phía ông. Nhìn vẻ đắc ý vi nghĩ tôi không dám bóp còi của ông ta thật man rợ. Tôi thiết nghĩ, mình đã mất mẹ rồi, thì cái loại không cùng máu mủ này có ở lại bên cạnh cũng chẳng ý nghĩa gì.

"Đoàng"

Phát súng thứ hai phát ra, ông ta chết không nhắm mắt dưới tay tôi.

Sau khi giết ông, tôi vội ôm lấy thi thể mẹ mình, đến một vùng đất nọ, chôn cất đàng hoàng.

Năm đó, cậu trai 15 tuổi bước vào đời. Rồi lưu lạc nhiều nơi cho đến ngày hôm nay.

Tôi vẫn còn nhớ ánh mắt ấy của bà, cái vẻ bi thương lúc ấy thật giống em lúc này. Vẻ mặt thống khổ chỉ vì muốn bên cạnh người mình yêu.

Tôi đem lòng yêu em nhưng sợ cái biểu cảm đó, cái biểu cảm ám ảnh cả đời tôi.

Tôi không muốn em rời xa tôi phút giây nào cho nên cứ giam lỏng em trong chiếc lồng hoa lệ này.

Tôi luôn muốn dành thứ tốt nhất cho em, mà thứ tốt nhất đối với em lại chính là tình yêu từ tôi.

Liệu, sau khi biết bàn tay tôi đã bị vấy bẩn đi bởi máu, em có còn kiên trì yêu tôi?

Như lúc này không,..

hả em?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...