Chương 28: 27

Phải chăng anh đã biết rõ và chuẩn bị cho cuộc chia tay đang dần tới. Anh đập vỡ mọi thứ và trốn chạy.

Hẳn anh không biết tôi đã yêu anh nhiều ra sao. Hẳn anh cũng không rõ tôi đã loay hoay trong tổn thương và hoảng sợ thế nào để giữ tâm hồn mình thôi không gục ngã!

Vậy ra bao lâu nay, những lời yêu, những câu hứa đều là anh giả tạo mà nói ra. Chỉ có em vẫn cứ ngu ngốc mà tin theo.

- Dừng xe!

- TÔI NÓI LÀ DỪNG XE!! - Nabi hét thật to trước dáng vẻ dửng dưng của anh.

Taehyung vẫn im lặng lái xe, nhìn phản ứng của em tức giận bây giờ. Nabi à, em đừng để Kim Taehyung này phải đóng vai ác chứ? Em quát to đến thế nhưng anh vẫn ngoan cố không dừng xe.

Nabi liều mạng, rướn người qua ghế lái chính, bật nút mở cửa xe. Vì hành động bất ngờ nọ, Taehyung không kịp trở tay, nhưng cũng không còn kịp nữa. Nabi đã vì bốc đồng, mà bán mạng mở cửa xe lao xuống đường.

- CHOI NABI!!

Taehyung hốt hoảng, thắng gấp xe rồi liền bước xuống xe tìm lấy thân ảnh nhỏ bé của anh. Đúng là anh đã nghĩ, chỉ có anh mới có quyền tổn thương em. Nhưng nếu là em tự làm tổn thương em, mà nguyên nhân là vì anh thì anh sẽ hối hận cả đời này.

Kim Taehyung, từ lúc nào lại đa nhân cách như vậy? Lòng thì vẫn gọi là yêu, nhưng sao hành động lại kì quặc quá. Người đàn ông đã kéo em ra khỏi nơi tăm tối trong thứ tình cảm nhạt nhoà, rồi lại một lần nữa đẩy em xuống vực sâu. Em đành lòng không chịu được.

Nabi lăn xuống đường đá, máu từ bao giờ đã be bét, tay và chân trầy xước rát da rát thịt. Cơ thể em lúc này nằm trong vòng tay anh, mà sao nó mềm nhũn. Như là chỉ cần một tác động nhẹ cũng sẽ dễ dàng vỡ ra trăm mảnh.

Hai tay Taehyung ôm lấy thân thể yếu ớt này. Đây là lần thứ hai, anh nhìn em đối mặt với cái chết gần kề. Mà lần nào, cũng đều do anh mà ra.

Có thể nói là, từ khi yêu anh, em đã tổn thương rất nhiều lần với nhiều phương thức khác nhau. Nhưng, dẫu thế nào, đau thế nào. Em cũng đâm đầu như con thiêu thân vào mà yêu.

Anh nhanh tay nhanh chân bồng em chạy bộ đến bệnh viện. Không màng chiếc xe quái ác đang đỗ ở đó. Anh đổ lỗi cho chiếc xe, tại vì nó mà Nabi mới bị đau. Thẹn quá, nên anh đổ tội cho trời cho đất mà che lấp đi tội lỗi của mình.

Anh chạy đi thật nhanh, đôi chân anh như vỡ vụn, nhưng mà làm sao đau bằng em cơ chứ? Nếu anh không nhẫn tâm nói như thế, thì em có liều mạng như vậy không?

Thế mà, ông trời cũng thấy anh đáng ghét, nên thả xuống một trận mưa ào ạt. Mưa xót cả lòng người. Thân thể bé nhỏ này cứ tuôn ra thứ chất lỏng màu đỏ kia, cộng thêm cái lạnh của nước mưa. Nếu Choi Nabi có mệnh hệ gì, kể cả trời anh cũng quyết không tha.

- Bác sĩ ở đây nếu không cứu được vợ tôi, đừng mong ngày mai nhìn thấy mặt trời nữa!

Anh buông lời cay ác. Nhưng trong tâm thì như giông bão ngoài kia, chính anh là người gây ra kia mà? Anh có thể trách ai đây?

Đám bác sĩ nghe vậy cũng không dám chậm trễ. Kim Taehyung xưa nay giỏi quyến rũ phụ nữ, nhưng nào có người phụ nữ nào xứng đáng để anh gọi là vợ như vậy. Họ cũng ít nhiều hiểu được thân phận của cô gái trên giường bệnh này, thế nên càng không dám xảy ra sơ suất gì.

Hai tiếng, rồi lại ba tiếng, thời gian cứ trôi qua chẳng đợi ai, thế nhưng phòng cấp cứu kia vẫn không có hồi âm gì. Chỉ nghe tiếng máy trợ tim, tiếng ồn ào của bác sĩ y tá chạy ra vào nhưng không một ai dám nói chính xác tình trạng hiện giờ của em.

Taehyeon.., cái tên này đột nhiên xoẹt ngang tâm trí anh, khi nãy, mẹ em có nhắc đến tên người này. Người này chính là người đã nói gì đó cho mẹ Nabi, khiến bà ấy tức giận mà cắt đứt với em.

Dùng chút lý trí còn lại, anh bấm một dãy số quen thuộc, là trợ lý Ah.

- Điều tra về những người tên Taehyeon cho tôi, bất kể ai cũng không để sót.

- Vâng, thưa Kim tổng!

Nếu biết Taehyeon kia là ai, đã nói những gì, có ý đồ hại em và anh, thì anh thề người đó SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT!

[...]

- Thưa Kim tổng...

Bác sĩ cúi đầu, nhìn kính cẩn trước người đàn ông uy quyền kia, nhưng vì người con gái kia mà trở nên lôi thôi rõ rệt.

- Vợ tôi cô ấy thế nào?

Taehyung ngước mặt hỏi ngay người bác sĩ nọ, chỉ mong một tin tức tốt.

- Đã qua cơn nguy kịch, nhưng...

- Tôi không có kiên nhẫn, mau nói.

Anh day hai thái dương, nếu là bất kì tin xấu nào về em mà anh nghe được bây giờ, anh không chắc mình có thể giữ được chút bình tĩnh.

- Phu nhân hiện tại rất kích động,..

Taehyung đứng dậy, lướt ngang qua bác sĩ nọ.

- Để tôi.

Taehyung bước vào phòng hồi sức, ánh mắt vô hồn em nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đầy mây đen và cơn mưa dần kéo tới. Em tự hỏi, sao mà thê lương đến thế? Bao nhiêu năm, em hồn nhiên sống qua ngày. Thế mà, giờ đây nỗi u buồn của thiếu nữ mười tám hiện rõ trong đôi mắt em, những nỗi sầu muộn không đáng có ở cái tuổi này. Vì anh, tất cả là vì anh hay sao?

- Em..

- Đi ra ngoài.. - Nabi cản lời.

Nhưng Taehyung vẫn đứng chôn chân ở đó, con người tàn ác này, rồi cũng có lúc yếu lòng nhìn người con gái mình thương đang yếu dần yếu mòn. Gương mặt không lấy một chút sức sống. Vừa hồi phục lại tiếp tục nguy kịch.

Tại anh, là tại anh..

- Em ăn chút gì đi..

Taehyung cố gắng nói chuyện với em, thế nhưng mà..

- Tôi nói anh đi ra ngoài!

Em oà lên, nước mắt chờ trực nãy giờ cũng tuôn ra. Em đã yêu anh như thế kia mà? Em cầu mong, cái giây phút em yếu lòng nói "chia tay" thì anh hãy giữ em lại. Đằng này, anh nhẫn tâm buông lời hạ nhục như vậy. Còn gì có thể đau đớn hơn nữa chứ?

Tay em yếu ớt đánh vào lòng ngực anh, liên tục đánh, nhưng sức lực này thì làm sao anh có thể đau được như em chứ?

- Cứ đánh đi, nếu em thấy thoải mái...

- Anh là đồ tồi, anh không xứng đáng được tôi yêu như vậy, Kim Taehyung...

Giọng em nghẹn ngào nói, anh có biết, âm thanh đau lòng nhất chính là giọng nói của một người sắp khóc hay không?

Anh lấy đôi tay thon dài của mình, anh lau đi những giọt nước mắt long lanh này. Từ bao giờ, anh lại thấy sợ nước mắt em rơi thế này?

- Đừng khóc, tôi sẽ khó chịu lắm..

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...