"có muốn tôi xăm tên em lên tay tôi không?"
•••
- Taehyungie?
Anh gọi lại cái tên mà em vừa thuận miệng nói ra.
- Anh không thích hả?
Nabi hỏi, em thích xưng hô thế này với anh hơn. Nghe nó hay hay, mà cũng đáng yêu nữa.
- Không phải!
Anh đáp lại hờ hững, thì đúng thôi, anh lúc nào cũng thế cho nên em cũng không biết là Taehyung thích gọi như thế hay không. Mà không thích cũng chẳng sao, em cũng chỉ là tùy tiện nói ra thôi. Băng bó cho em xong anh hất mặt, ra lệnh cho những người ở đó tự giải quyết mớ hỗn độn còn lại.
Anh lại bồng bé con của mình ra về. Từ sau khi em cả gan lao xuống đường không màng tính mạng của mình, Taehyung như dành toàn bộ thời gian của mình cho Na, chỉ bỏ ra hai đến ba giờ đồng hồ để xem xét những hợp đồng quan trọng. Những người bọn họ gồm Jimin, Jungkook, RM, Hoseok, Jin và Yoongi đều lắc đầu ngán ngẫm.
- Có vẻ thằng bé đã u mê con bé Nabi kia rồi. - Yoongi tay châm điếu thuốc vừa nói. Hắn tường tận mọi thứ, chỉ lướt nhìn thôi cũng đủ hiểu Taehyung dính bùa yêu rồi.
- Rõ ràng thế mà. - Jimin đáp.
- Vậy rồi con ả này tính sao? - Hoseok hỏi, đưa ánh nhìn khinh bỉ nhìn lấy Sherry.
- Thiêu! - Jin thẳng thắn nói.
- Quyết thế nhé! - RM nói.
RM ngoắc tay ra hiệu những tên thuộc hạ đem dọn cái đống đầy máu me kia. Ả nằm đó thoi thóp, cho nên cũng chẳng sống được lâu nữa. Đem Sherry ra đến cây cầu vắng vẻ ngoài vùng ngoại ô, rưới xăng khắp người rồi bật lửa thiêu rụi. Khi chắc chắn xác ả thành tro thì lại đem rải thẳng xuống sông. Cái đám cảnh sát chỉ biết dựa vào những cái bằng chứng chết tiệt thì sẽ chẳng tài nào biết đến cách phi tang xác người một cách tinh vi như thế này đâu.
...
Vào một buổi chiều lộng gió, sau khoảng thời gian Taehyung ở cạnh chăm sóc cật lực để em hồi phục vết thương thì hôm nay anh cũng đã quyết định sẽ dẫn em đi ra ngoài để hít thở không khí.
Ở nhà cũng không phải là thiếu thốn, nhưng mà không khí bên ngoài vẫn sẽ đỡ bí bách hơn kia mà.
- Taehyung, em muốn hỏi, anh bao nhiêu tuổi vậy?
Na vẫn đang cầm lấy cái bánh dâu mà anh vừa mua cho ăn chậm rãi, vừa buông câu hỏi bâng quơ. Em chỉ biết là anh tự tiện đưa em về, xáo trộn cuộc sống của em, ngoài họ tên ra, em chẳng biết tí sơ yếu lí lịch gì về anh cả, hôm nay tâm trạng cũng tốt, em mới đánh liều mà hỏi, cũng không quan tâm anh có trả lời hay không, có thì thì tốt mà nếu không thì cũng ổn thôi.
- Có cần thiết không?
Anh hỏi lại mà vẫn không nhìn lấy em, chỉ chăm chú di chuyển vô lăng.
- Có, rất cần!
Nghĩ là vậy, nhưng mà Nabi vẫn thiết tha muốn biết anh bao nhiêu tuổi. Để xem cái tên này bao nhiêu xuân xanh rồi mới có thể tàn độc như vậy.
- 32 tuổi.
- Gì?
Em suýt nữa thì mắc nghẹn quả dâu đang ăn, tuổi là một chuyện, còn nhan sắc là một chuyện khác nữa. Nhìn vào em chỉ nghĩ anh tầm 25 tuổi mà thôi. Không ngờ anh lại già hơn so với tưởng tượng của em.
- Chê anh già sao?
- Đâu có, chỉ là bất ngờ một chút.
Em cười rồi cũng ăn tiếp, chẳng quan tâm tuổi tác của anh làm gì nữa. Dù là bao nhiêu tuổi hay có ra dạng hình thù gì đi nữa thì em nghĩ em cũng sẽ yêu anh thôi mà.
Nghĩ vu vơ thế thôi, nhưng mà Taehyung đối với Nabi vẫn luôn khác biệt, anh thỉnh thoảng cho em cảm giác an toàn, đôi lúc khó đoán, đau khổ, hay thậm chí có lúc thống hận anh vô cùng. Nhưng mà tình yêu của em dành cho anh, lớn hơn hết thảy mọi thứ kia mà. Em nghĩ, sẽ chẳng có gì đạp đổ được thứ tình yêu này đâu.
Anh từ từ dừng xe tại một căn nhà, thiết kế có hơi đáng sợ, u ám, bên trong sân rất rộng, có bể nước và gần đó có một cái tượng mà em thấy thích mắt nhất. Có vẻ chủ căn nhà này rất thích nghệ thật thời kỳ phục hưng.
*ảnh minh hoạ
Em nhìn rất kĩ cái tượng này, tượng điêu khắc một người phụ nữ, dáng vẻ đau buồn, u uất đến lạ, gợi lên cho em rất nhiều cảm xúc.
Cũng không nán lại lâu, em theo chân Taehyung để vào trong, bên trong cũng u ám không kém, xung quanh chỉ là một màu xám. Ở đây cũng trưng bày những bức tranh trừu tượng, không gian ở đây khiến người ta lầm tưởng đây như một triển lãm tranh vậy!
*ảnh minh hoạ
- Taehyung, đây là đâu vậy?
Em nãy giờ nhìn ngắm cũng đủ, nhưng vẫn không biết đến đây làm gì, thuận miệng hỏi anh.
- Đi theo anh.
Anh dẫn em tới căn phòng cuối dãy, mở cửa ra là một người đàn ông, nhưng rất nhiều hình xăm. Cánh tay cũng có xăm một kí tự như Taehyung, nên em ngầm đoán đây cũng là người của Bang.
- Taehyung sao?
Gã đầy hình xăm đó lên tiếng chào hỏi, cũng chẳng cung kính nên em chắc rằng người này phải thân thiết với anh lắm mới dám gọi như vậy.
- Ừm.
Gã đá mắt sang nhìn em, cũng tự biết rằng em chính là người của anh nên cũng theo phép lịch sự mà chào hỏi.
- Chào em, anh là Roy, rất vui được gặp em!
- Chào anh, em là Choi Nabi, rất vui được gặp anh!
Qua màn chào hỏi, Taehyung cũng yêu cầu Roy lên cho anh một hình xăm nữa. Em nghe vậy tá hoả, ra lời ngăn cản.
- Taehyung, anh định xăm gì nữa, trên người anh tổng cộng gần mười hình xăm rồi đó!
- Chỉ mới chín hình, thêm một hình nữa cho chẵn mười!
Em bất lực, con người này chẳng nghe ai cả, em đuối lý với anh nên cũng đành để anh làm theo ý mình. Không thèm can ngăn làm gì.
- Mà anh định xăm gì vậy? - em hỏi vu vơ.
- "Na is my fluoxetine"
- Ồ..
Roy ồ lên một tiếng, cũng chẳng hỏi thêm vì gã hiểu ẩn ý của dòng chữ này, tính Taehyung cũng không thích ai hỏi nhiều, nên cứ im lặng mà đẩy từng chiếc kim theo dòng chữ mà Taehyung muốn.
Taehyung đặt cả tay mình lên bàn để Roy thuận tiện di kim, tiếng kim rè rè trong không gian yên ắng thật chói tai, còn em thì ngồi kế bên, cứ nắm chặt tay kia vì sợ anh đau.
- Chữ này nghĩa là gì vậy Taehyung?
Anh im lặng, không trả lời gì cả, mặt lạnh như tờ. Em thấy thế cũng chẳng hỏi thêm, con người này luôn như vậy mà, có thèm quan tâm đến ai đâu. Nhìn Taehyung bị từng mũi kim di trên da mà vẫn bình tĩnh đến lạ. Vậy mà em cứ nghĩ sẽ đau lắm chứ. Nghĩ rằng anh sẽ hét lên luôn kìa.
Khoảng một tiếng thì cũng xong, nhưng em vẫn không biết ý nghĩa của hình xăm này là gì cả. Chỉ biết 'Na' chính là tên gọi thân mật giữa em và anh. Fluoxetine là gì chứ?
Thấy em im lặng cứ ngắm nghía hình xăm, nhìn thì cũng đẹp đấy chứ. Nabi thầm nghĩ, năm nay em cũng mười tám rồi, em cũng rất muốn có một hình xăm gì đó, có ý nghĩa một chút.
- Taehyung, em cũng muốn xăm!
Bạn thấy sao?