Chương 38: 37

- Cuối cùng thì em đã ở đây... - gã độc thoại.

Tay gã nhanh nhẹn mở tập hồ sơ chị Ran vừa đưa tới. Đôi mắt hẹp dài nhìn kĩ từng chữ trên tờ giấy trắng tinh. Tìm em cứ như mò kim đáy biển, ngần ấy năm mà chỉ với số thông tin ít ỏi, nếu chẳng phải gã may mắn gặp được em ngoài đại lộ thì có lẽ đến kiếp sau cũng chưa chắc tìm được..

- Chị hơi nghi ngờ thân phận của Choi Nabi..

Chị Ran ngồi vào cái ghế gần đó chẳng kiêng nể ai, tay cầm tách trà nóng nhâm nhi mà nói. Với giác quan thứ sáu của phụ nữ, chị nghĩ mình không chẩn đoán sai được.

- Ý chị là... - gã ngập ngừng, nheo mắt lại đợi xem chị sẽ nói gì.

- Một người bình thường sẽ chẳng thể nào che giấu thân phận một cách hoàn hảo như vậy được, trừ khi..

Chị hớp một ngụm trà làm gián đoạn câu nói, làm gã cũng sốt ruột mong chờ chị nói tiếp.

- Trừ khi biết người bên cạnh Choi Nabi là ai.

Gã nghe xong ậm ừ, gật đầu tỏ ra đã hiểu. Lúc đầu gã đã nghĩ như chị rồi, nhưng gã chẳng nói, vì dẫu thế nào thì tìm được em đã là kì tích, mọi chuyện còn lại không quan trọng cho lắm.

- Ngày mai có cuộc hẹn với em ấy, em muốn trông thật chỉn chu, chị giúp em. - gã xoa mi tâm nói.

...

- Taehyung, bốn giờ chiều nay..

Nabi đã tha thiết van xin anh cho em đi gặp người mà em đã va phải. Vì một chút phép lịch sự em không thể nào từ chối mà không đi được.

- Không!

Nhưng chưa đợi em nói hết câu, anh đã chặn họng em bằng câu trả lời thẳng thừng đó. Mà kể cũng lạ, từ sau cuộc gọi điện với gã nọ thì Taehyung thay đổi thái độ với em, cọc cằn và khó chịu, chẳng bình thường tí nào cả.

Em vì muốn tử tế, nên đã nghĩ là định xin anh đi một chút, chẳng hiểu sao, Taehyung chẳng những nóng giận mà còn có thái độ bài xích em, khiến em chẳng tài nào chịu được. Em đinh ninh nghĩ, phải khiến cho anh ấy đồng ý cho em đi thì mới xứng đáng là tên Choi Nabi.

- Taehyung à~

Nabi dùng chất giọng ngọt ngào như viên kẹo của mình gọi tên anh, thề có Chúa chứng giám, bất kể tên đàn ông con trai nào mà nghe được giọng điệu này cũng muốn đè em ra mà thôi.

- Cho em đi đi mà, chỉ một tiếng thôi...

Em bắt đầu làm mấy hành động dễ thương mà em xem trên phim, mong là nó hữu hiệu với anh. Tay nhỏ chạm từ bờ ngực săn chắc đến nơi nhạy cảm như cổ. Em thẳng thừng xoa trúng yết hầu nam tính của anh, khiến Taehyung bật dậy, xoay người và hôn mạnh bạo vào đôi môi nhỏ hồng kia. Nụ hôn kéo dài vỏn vẹn ba mươi giây, nhưng đủ khiến cả hai rơi vào cơn đê mê.

- Được, bốn giờ chiều nay em có thể đi, nhưng chỉ năm giờ, có mặt tại nhà.

Dứt nụ hôn kia, cuối cùng anh cũng chịu thua trước sức hút của em. Nabi được anh cho phép liền nhảy cẫng lên hôn vào má anh một lần nữa.

- Taehyung của em là tốt nhất.

Anh cười mãn nguyện, là 'Taehyung của em' cơ đấy. Dù anh có giận em cỡ nào, nhưng chỉ cần là em nói ra mấy lời ngọt ngào, anh không thể không xiêu lòng được.

- Anh đi đến Bang, ở nhà ngoan.

Em gật đầu rồi tiễn anh ra cửa, trong lòng vẫn luyến tiếc dư vị ngọt ngào ban nãy.

- Anh về sớm..

Em nói nhẹ nhàng, rồi quay người vào nhà, nằm bệt xuống sofa, suy nghĩ bâng quơ. Ở đây lâu như vậy rồi, mà em có lẽ vẫn chưa tường tận về con người của anh ấy lắm. Liệu Kim Taehyung là người như thế nào?

Nabi nghĩ rồi bật dậy, nhìn xung quanh căn nhà, mắt hướng tới thư phòng mà Taehyung chưa bao giờ cho em vào. Hẳn là có gì đó quan trọng lắm, mới không cho em bén mảng đến. Bây giờ anh không có ở nhà, hay là em to gan đến xem một chút?

Em lén đi lên căn phòng đó, mắt cứ láo liên như thể đi ăn trộm. Mở cửa thật nhẹ nhàng bước vào trong. Chỉ sợ Taehyung về đột ngột, nổi đoá lên khi em bước vào nơi cấm địa ấy, thì sợ đến xác cũng không còn.

Căn phòng này phủ một màn tối om, chút ánh sáng cũng không thể lọt vào, xung quanh bày trí rất lạ lùng, ma mị và lạnh lẽo đến sởn gai óc. Căn phòng có lẽ hợp với tính khí của Taehyung thế nên em nhìn vào lại đâm ra cảm giác sợ hãi. Bàn làm việc rất gọn gàng, không thừa không thiếu, mọi đồ vật trên bàn không có gì là thừa thãi. Bàn tay nhẹ nhàng lướt qua mọi thứ, em lại dừng mắt ở khung ảnh nọ, hình như là ba, mẹ và Taehyung lúc nhỏ.

Nhìn thì có vẻ hạnh phúc, thế nhưng, trên gương mặt người cha có một chấm màu đỏ to, có lẽ là...

Máu?

Tim em đập mỗi lúc một nhanh, tay run run cầm khung ảnh đó lên, nhìn thật kĩ. Góc trái tấm hình, một dòng chữ nguệch ngoạc như thể đang viết vội

"Ông đáng chết." - đó là ba chữ trên tấm hình.

"Reng"

Tiếng chuông điện thoại khiến em giật mình, suýt thì rơi cả khung ảnh xuống đất. Trên trán còn lấm tấm mồ hôi, hồn bay phách lạc, chân chẳng thể đứng vững.

- Tôi nghe..

"Bốn giờ chiều này.."

- Tôi sẽ đến. - em nói ngắn gọn, rồi cúp máy vội. Không để gã đàn ông kia nói gì thêm.

Đặt khung ảnh vào chỗ cũ, em đóng cửa kĩ càng rồi chạy về phòng mình. Tay ôm lấy ngực trái, thở hồng hộc như vừa bị ma đuổi. Rốt cuộc thì, dòng chữ đó từ đâu ra? Taehyung, có cái gì giấu em hay sao?

Mọi chuyện là như thế nào?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...