Chương 43: 42

- Thôi cái bộ mặt giả tạo đó đi, Kim Taehyung!

Anh đứng hình vài giây, lần đầu tiên Choi Nabi có thái độ hừng hực như thế với anh.

Ánh mắt hằn lên rõ từng tia giận dữ, bé con của anh bị làm sao mà thành ra thế này? Anh nhớ là mình đã từ bỏ những thú vui tạp nham bên ngoài để toàn tâm toàn ý bên em. Nửa câu chuyện cũng không lừa dối em cái gì, vậy thì em tức giận với anh là vì điều gì chứ?

- Em...- Taehyung hiện không thể thốt ra chữ nào nữa, anh quá đỗi ngạc nhiên trước thái độ của Nabi. Cổ họng anh như bị cứng lại, nửa chữ cũng không thể thốt ra.

- Tôi? Thế nào? Bất ngờ cái gì chứ? - giọng điệu lạ lẫm này Taehyung không quen, cũng chẳng biết vì lí do gì, em lại thay đổi như vậy. Taehyung cứ thế nhìn em chằm chằm, đôi môi kia chẳng thể nào cất lên lời nào. Em thấy vậy, đột nhiên lòng có chút đơ đễnh, rõ là vài tiếng trước em còn có thể bao dung được cái chuyện quái quỷ mà Taehyung làm do Kang Daniel đã kể em nghe, mà bây giờ em lại nổi đoá lên như vậy với anh thì quả thật là quá quắt.

- Em xin lỗi..

- Em không tốt.. - Nabi xoà vào lòng anh, cảm giác như mới làm gì đó tội lỗi. Em yêu anh, hơn cả một chữ "yêu" mà em nói ra bằng miệng. Bất kể chứng kiến mọi việc sai trái anh làm, em cũng có thể nhắm mắt bỏ qua, thì hà cớ gì vì những lời người ngoài nói mà tự tay huỷ hoại cái tình yêu mà cả hai đã vun vén?

Taehyung như từ bất ngờ này sang bất ngờ khác, thái độ của em lúc tiêu cực lúc tích cực, làm anh có phép cũng trở tay không kịp. Nhưng làm sao Nabi có những thái độ đó được cơ chứ? Anh muốn tìm hiểu xem điều gì đã khiến em có cách cư xử như vậy, ban đầu anh tự trấn an bản thân là do em đến ngày cho nên mới hành xử như thế, chợt nhớ lại, hôm nay chẳng phải ngày của em. Lòng có chút lo lắng cho Nabi và một chút linh cảm không hay. Vừa ôm em, Taehyung vừa nghĩ, cái ôm này ấm áp biết bao, mùi hương ngọt nhẹ này, anh cứ tham lam hít lấy. Chợt nghĩ rằng, lỡ một ngày không có em, anh sẽ thế nào? Có điên cuồng tìm kiếm cái mùi hương này hay không?

Vuốt ve tấm lưng nhỏ bé này, thầm mong có Chúa vẫn luôn bên anh để che chở cho cả hai dù là có chuyện gì xảy ra, xin Người.

...

"Em ấy cứng đầu lắm.." - cái giọng nói khênh khểnh pha chút trầm lắng. Gã phà hơi thuốc nóng, nặng mùi kia vào không gian trầm uất này.

- Đúng như em nói, cô bé đó có vẻ yêu cái tên Taehyung kia lắm.

Chị Ran cũng lên tiếng. Hẳn là chị biết gã yêu Nabi lắm. Chị không chắc có phải tình cảm nam nữ hay không, nhưng đó là cái loại tình cảm gì đó sâu nặng chị chẳng thể tả bằng lời. Chỉ em, duy nhất Nabi đem lại cho gã cảm giác đó.

Gã xoa xoa hai thái dương. Ánh mắt gã cứ đăm đăm nhìn một chỗ. Tâm trí ngày càng rối bời, nếu muốn gã cũng có thể một tay cuỗm lấy em, tách biệt em ra hẳn thế giới của Taehyung. Nhưng, cái gã muốn là em đường đường chính chính theo gã, gã không coi em là món đồ, hay bất kì thứ gì mà gã muốn là có thể lấy được.

"Thuận theo ý mình vậy.."

Nghĩ là như vậy, nhưng gã biết nếu cứ đứng im bất động thì ai có thể đem Nabi về cho gã? Chẳng một ai cả, mà huống hồ, em còn ở cùng Taehyung, cái tên mà hễ nhắc đến là ruột gan Daniel sẽ bừng bừng lên. Kim Taehyung và Kang Daniel, hai cái tên này mãi không đội trời chung, không cùng đạp lên một mảnh đất. Thế nhưng hôm nay, vì cái tên Choi Nabi, gã nguyện đứng trên cùng một mảnh đất mà đối đầu với tên ngạo mạn kia.

Vốn dĩ, Nabi luôn là cái tên khiến gã có thể suy nghĩ lại..bất cứ việc gì..!

- Vậy chị nói đi, làm thế nào..

- Chị biết em muốn gì!

Chị Ran cắt lời Kang Daniel, vì lí do gì, chị không rõ nữa. Cơ bản là, ngần ấy năm bên cạnh, chị hiểu rõ gã tha thiết mong gặp em thế nào. Hiểu rõ cái tình cảm của gã dành cho em không chỉ đơn thuần là vì vẻ trong sáng của em mà còn hơn thế nữa. Gã đắm say, dù là em chẳng làm gì, chẳng điên cuồng quyến rũ gã nhưng gã vẫn một mực đắm chìm vào cái tình yêu mà gã tự tạo ra, một thứ cảm giác nhạt nhoà.

Đối với một người con gái như Ran, chị hiểu chứ. Hiểu nhất là, chị đột ngột có tình cảm với gã từ lúc nào cũng chẳng rõ, từ lúc nào chị nhìn gã si mê cái tên Choi Nabi mà lòng chị nhói lên từng đợt, hiểu, chị hiểu hết...

Nhưng là chị không dám đối mặt,

hoặc rõ hơn là chị chẳng dám thổ lộ..

Vậy nói xem, nếu im lặng để giữ được mối quan hệ hiện giờ, hoặc nói ra là chị mất đi cái tiếng nói, và hơn hết là mất luôn cơ hội bên cạnh gã. Chị chọn gì?

Dĩ nhiên là im lặng.

Chị biết cách kìm nén mọi cảm giác đau đớn trên đời. Chị biết rõ sẽ chẳng gì có thể tách rời được em và Taehyung. Dù là mười người như Kang Daniel cũng vậy.

Chị không nói Kang Daniel là kém sức, không sánh bằng. Nhưng cái thứ ràng buộc Nabi và Taehyung chính là tình yêu, là tình yêu đó Daniel ạ.

Nhưng nếu, làm như vậy Kang Daniel cảm thấy hạnh phúc, chị cũng cảm thấy hạnh phúc.

Kang Daniel là kẻ ngốc, và chị cũng sẵn sàng trở thành kẻ ngốc cùng gã...

Cả hai người, chị Ran và Daniel, hai người, đều kém cỏi như nhau.

Một kẻ ngốc yêu một kẻ ngốc.

quá lâu rùi mới ra chap mới, coá nhớ tui hơmmm

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...