Chương 14: 12

Au: Hôm nay khu vực của au đã nắng lại rùi, xin lỗi đã để mọi người chờ lâu. Tin mừng cho mọi người là chap ngày hôm nay sẽ có couple phụ mới, hường kinh khủng lun. Gợi ý tên em thụ Tịnh Hy, còn anh công thì mọi người đoán ik nha. Đoán đúng có thưởng :))))).

Ánh đèn đỏ của phòng phẫu thuật vẫn còn sáng chói, trước cửa là hắn, người nam nhân đã bức cậu đến nỗi bây giờ phải ở trong phòng phẫu thuật. Hắn móc trong túi quần ra một hộp sắt, lấy ra một điếu thuốc đặt lên môi, bật lửa lên làn khói trắng bay ra nhưng mặt người nam nhân này như không cảm xúc mắt chăm chăm vào phía trước (Au: trong bv ko dc hút thuốc đâu cha nội, à quên La Thiên mà, chủ tịch công ty lớn mún làm gì chả dc...haizz).

Đang mải nghĩ ngợi, đèn phòng phẫu thuật tắt, dàn bác sĩ và y tá bước ra. La Thiên dập điếu thuốc còn chưa hút được một nửa ném vào thùng rác, đứng lên cấp chạy đến chỗ Quyền Dạ. Quyền Dạ tất nhiên là biết La Thiên đang lo cho cậu trai kia, liền mở cuốn ghi chép tình trạng của cậu nói cho hắn nghe.

-"Em ấy bị trầy da, một số chỗ bị nhiễm trùng, hậu huyệt bị rách, mất máu nhiều,.." 

-"...."La Thiên im lặng, trầm mặc nhìn cậu được y tá đưa vào phòng mà để những lời của Quyền Dạ ở ngoài tai.

-"Này, cậu có nghe tôi nói không? Thôi bỏ đi, em ấy hiện sẽ được đưa đến phòng hồi sức, cơ thể em ấy rất yếu cần ăn thêm thức ăn có dinh dưỡng. Cậu làm thủ tục và ký một số giấy tờ thì có thể vào thăm" Quyền Dạ thấy hắn cũng đã dịu được căng thẳng nên cũng yên tâm về phòng làm việc của mình.

-------------Ở một công ty DB-------------

Dương Bảo đang giải quyết công việc, được bảo tiêu có nhiệm vụ theo dõi Diệc Vũ báo tin cậu bị La Thiên bức đến mức phải nằm viện, liền tức tốc lái xe đến bệnh viện. Mặt Dương Bảo tối sầm lại, tay nắm chặt vô lăng lái với tốc độ cực nhanh đến bệnh viện. Khi đã đến bệnh viện, mọi người xung quanh nhìn thấy mặt anh đang tức tối cảm giác hoảng sợ dâng lên *Sao chủ tịch công ty DB, Dương Bảo lại ở đây chứ? Khi nãy đã có La Thiên quyền lực của công ty PD rồi bây giờ lại có thêm Dương Bảo có mặt ở đây nữa chứ* mọi người pov.

Dương Bảo vào bệnh viện nhìn xung quanh, đập vào mắt là tên khốn La thiên, anh chạy đến đấm thật mạnh vào mặt La Thiên. Lớn tiếng quát:

-" Tôi bảo anh phải chăm sóc em ấy thật tốt mà, tại sao em ấy lại phải nhập viện chứ? Trả lời tôi ngay" Dương Bảo bộc phát cơn tức giận, nắm lấy cổ áo của La Thiên, mắt trừng lên nhìn hắn.

-"Bỏ tay ra, không phải chuyện của cậu, cậu lo làm gì? Em ấy là người của tôi, tôi muốn làm gì thì làm chứ. Cậu ở đây chỉ dư thừa thôi. Trương Đạt đưa cậu ta ra ngoài" La Thiên cũng như tức giận nắm lấy cổ áo của Dương Bảo hất mạnh làm anh suýt té ngã ra sàn. Gọi Trương Đạt đem Dương Bảo ra ngoài, tự thân hắn vào thăm cậu.

Hắn bước chân vào phòng bệnh, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của cậu mà tim hắn nhói lên không ngừng. Hắn cầm tay cậu lên ôn nhu đặt lên đó một nụ hôn, xoa nhẹ trên làn da cậu. Đây là lần đầu tiên hắn ôn nhu với một người như vậy, cũng vì yêu cậu thôi, chỉ muốn cậu mãi mãi bên hắn, một giây cũng phải nhớ đến hắn. Hắn ngồi bắt chéo chân tay vẫn nắm lấy tay cậu, đặt ánh mắt nhẹ nhàng lên khuôn mặt cậu, rồi...trên môi hắn khẽ nhếch lên. Hắn cười sao? Là nụ cười dịu dàng nhất từ trước tới giờ. Hắn nhìn chăm chăm vào cậu, không chớp mắt. Cậu khẽ nhíu mày, mắt cũng từ từ mở ra, nhìn thấy người bên cạnh cậu là hắn, người mà cậu không muốn nhìn thấy nhất, La Thiên. Cậu nhận thấy hình như hắn ôn nhu với cậu, bởi vì cậu bệnh nên mới như vậy sao? Hắn nắm tay cậu mãi không có ý định buông ra, cậu cũng muốn hưởng thụ sự ôn nhu nghìn năm có một này của hắn nên đành nằm im.

-"Em tỉnh rồi sao?"

-"Ưm..."

-"Xin l..." hắn đang nói nhưng lại bị cậu cắt ngang.

-"Anh..có thể...trả lại cho tôi...sợi dây  chuyền đó không? ...Khi trước tôi đã làm theo lời ...khụ...khụ anh nói"

-"Em.... nhất định phải trả nó sao?" Hắn dần mất đi sự ôn nhu kia mà hàng chân mày nhíu lại.

-"Phải" cậu lạnh lùng trả lời một cách kiên định, đó là thứ duy nhất mà cậu trân trọng, vì nó chứa kỉ niệm của cậu và Dương Bảo.

-" Được,tôi trả lại em" hắn ném sợi dây chuyền lên giường cậu, sầm mặt mà ra ngoài.

Lúc này, cậu mới được nới nhẹ căng thẳng trong lòng  mà bất giác nở lên một nụ cười, cầm lấy sợi chuyên chuyền nắm chặt trong tay. Sau khi La Thiên ra ngoài, Dương Bảo cũng được Trương Đạt thả ra, anh lập tức chạy vào phòng cậu, La Thiên nhìn thấy anh chạy vào nhưng không quan tâm đến mà bước lên xe của mình, Trương Đạt lái chiếc xe đi ra khỏi bệnh viện.

-"Chủ tịch, anh muốn đi đâu?" Trương Đạt vừa lái xe vừa nhìn lên kính chiếu phía sau vừa hỏi La Thiên.

-" Đến quán Bar Night" Hắn mở giọng lạnh lùng bảo Trương Đạt.

-"Vâng"

----------------Phòng bệnh của Diệc Vũ-------------

-"Em thấy đã đỡ hơn chưa?" Dương Bảo ngồi cạnh giường, xoa đầu cậu hỏi.

-" Đã đỡ hơn nhiều rồi" cậu cười với anh mà đáp.

-"Trễ rồi, sao anh còn ở đây nữa? Về nhà nghỉ ngơi đi chứ"

-" Em nói như vậy thật khiến anh đau lòng a. Anh tới đây thăm em mà"

-" Nhưng đã trễ rồi, anh còn công ty của anh mà"

-"Em biết chuyện của công ty anh sao? Mà cũng không sao, chỉ còn một vài thứ cần sắp xếp lại thôi"

-"Ưm, nhưng anh cũng nên đi về nghỉ ngơi chứ, ngày mai có thể đến tiếp mà"

-"Được, vậy anh về nhé *chụt* em cũng nghỉ ngơi chút đi" anh hôn lên chán cậu rồi từ từ bước ra khỏi phòng.

-"Ưm"

-----------------Quán Bar Night--------------

-"Trương Đạt, có phải tôi không tốt không?" hắn cầm ly rượu trên tay nhẹ giọng hỏi Trương Đạt đang ngồi cạnh mình.

-" Cũng có vài lúc anh không tốt. Có phải anh lo Diệc tiên sinh sẽ bị cướp đi đúng không?"

-"Không phải là tôi sợ em ấy bị cướp đi mà là tôi sợ em ấy tự nguyện đi " hắn nốc hết ly rượu trong tay.

-"..." Trương Đạt, đây là lần đầu tiên tên bảo tiêu này thấy La Thiên thực lòng yêu một người đến vậy. Có mơ cũng không ngờ đến, trong lòng hắn đang nghĩ gì, chẳng mấy lúc thấy hắn như hiện tại mà cảm thấy nhẹ nhàng trong lòng. Đến bản thân hắn, hắn còn không biết phải làm thế nào, La Thiên lạnh lùng, ngạo cường của thường ngày đâu rồi? Hắn khẽ nhếch môi lên, khi ở trong bệnh viện thì nó là một nụ cười thiên thần, nhưng bây giờ đến thiên thần cũng không thể hành động thì tất nhiên sẽ bị ác quỷ lấn chiếm. Nụ cười của anh ta khiến cho ai ai cũng run rẩy trước hắn. ( Au: đoạn này tui cắm cúi viết chứ cũng chả hỉu gì đâu :)))) ).

-------------------Phòng bệnh của Diệc Vũ------------

Một cậu trai trẻ bước vào phòng của Diệc Vũ, làm cậu giật mình, nhíu mày nhìn ra phía cửa. Cậu trai này là Tịnh Hy, là người của viện trưởng bệnh viện TQ, Quyền Dạ. Cậu trai này có diện mạo rất đáng yêu, da trắng mịn đặc biệt là sợ hữu nụ cười rất đẹp khiến ai nhìn vào cũng lung lay. (Au: em thụ nhà ta đã ra trận Muahaha...).

-"Chào cậu, tôi là Tịnh Hy, là người yêu siêu moe của anh viện trưởng siêu đẹp trai Quyền Dạ. Bây giờ anh ấy phải đi họp nên anh ấy nhờ tôi đến chăm sóc cậu. Rất hân hạnh được làm quen" Tịnh Hy nở nụ cười tươi nhìn Diệc Vũ, bản thân Diệc Vũ cũng vui mừng bắt tay làm quen với Tịnh Hy.

-"Chào, tôi là Diệc Vũ, rất hân hạnh được làm quen" 

-Hai người ngồi nhìn nhau rồi cùng nhau tán nhảm chuyện thường ngày, điều này làm cho Diệc Vũ cảm thấy rất vui, bản thân cậu trước giờ không có nổi một người bạn đến nay gặp bệnh lại làm quen được bạn mới. 

-"Cậu là người yêu của viện trưởng bệnh viện sao?"

-"Phải a, anh ấy nhìn bề ngoài lạnh lùng nhưng anh ấy rất tốt"

-"Oh"

-"Tôi nghe anh ấy nói cậu cũng có người yêu là La Thiên gì đó phải không?"

-"Không, không phải, anh ta coi tôi là tình nhân chơi chán sẽ bỏ chứ chưa từng có chấp niệm người yêu"

-"Xin lỗi, tôi lại nói lời không hay rồi"

-"Không sao"

-" Khi nãy tôi có làm rất nhiều sủi cảo, cậu ăn cùng nhé! Tôi làm là ai ăn vào cũng mê mệt món ăn tôi làm đấy" Tịnh Hy chống hai tay sang hông tạo vẻ tự tin, cười tươi.

-"Vậy sao? Có thật là vậy không hay tôi ăn vào sẽ nguy hiểm đến tính mạng đây"

-" Yah,@#$%^&**@@#$$%$...."Tịnh Hy xả một tràng tiếng Hàn vào mặt Diệc Vũ.

-"Xin lỗi..hihi... mà cậu biết tiếng Hàn sao?"

-"Phải, ba tôi là người Trung mẹ tôi là người Hàn nên cũng biết đến tiếng Hàn từ nhỏ"

-"Oh, được rồi ăn thôi" Diệc Vũ cầm lấy đũa giơ lên chuẩn bị chiến đấu với đống sủi cảo nóng hổi của Tịnh Hy.

-"Ăn thôi" Tịnh Hy cũng làm theo Diệc Vũ, hai người ăn rất ngon. 

Căn phòng ngập tiếng cười đùa. "Hí hí...há há...hihi...#$%^&**$#"

-------------Hết chap-----------

Au: Hú! cuối cùng cũng xong, tui sẽ tiết lộ quà những reader đoán đúng couple phụ vào chap sau ngen. Chúc mọi người năm mới vui vỏe ngen!!!

Lượn đây~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...