Chương 17: 15

Au: Hé lu mấy nàng, au đã quay trở lại.Mọi người ăn tết có vui không?Nay au mới đăng chap mới được do đi chơi tết với.....lười :)))). Ayyah cuối cùng hai bạn kia đã đồng ý kết hôn rồi, nay chuẩn bị đám cưới lun, có háo hức không mấy nàng? Thui không tám nhảm nữa.

Zô truyện

Chiếc nhẫn kim cương của đôi uyên ương kia cũng đã an bài trên tay hai người. Nam nhân kia nắm lấy tay của hắn thật chặt, đầu nghiêng đặt trên vai hắn. Hắn, hắn đang cười, không phải nụ cười quỷ mị khi trước mà lần này là nụ cười đẹp, ôn nhu nhất trong cuộc đời hắn. Chỉ có kết hôn mới có thể gắn kết hai người với nhau, nên hắn đã chọn nó để giữ cậu bên mình. Các nhân viên nữ của nhà hàng, hưng phấn không ít , còn mấy nhân viên nam người thì không cảm xúc, người thì nhập cùng các nhân viên nữ bàn tán, khen ngợi sự kiện vừa rồi(Au: chắc mấy bả cũng là hủ :))) ).

Nhân viên nữ pov

-"Đẹp đôi quá đi, chết tôi mất" nhân viên nữ 1

-"Lão công và tiểu mỹ thụ a~" nvn 2

-"Ngọt đến sâu răng"nvn3

.....(Au:vân vân và mây mây)

-"Anh làm vậy, em thấy hơi kì sao ấy, giờ mọi người đều bàn tán um xùm hết lên rồi kìa" *ngại chết đi được* . Câu sau Diệc Vũ nói nhỏ trong miệng, khuôn mặt trắng mịn kia từ khi nào đã trở nên đỏ thẹn thùng, rúc mặt vào ngực của hắn.

-"Em không thích sao?"

-"Không...không phải không thích...."

-"Được rồi, được rồi về nhà thôi.....Chúng ta còn việc trọng đại chưa làm đấy" La Thiên nói nhỏ qua tai Diệc Vũ, khiến cậu hơi rùng mình.

-"Hử?" cậu chưa kịp' tiêu hóa' câu nói vừa rồi thì hắn đã kéo cậu đi , nhét nhanh vào xe, ra hiệu cho Trương Đạt lái xe, còn mình thì ôm 'Bảo bối' vào lòng.

-"Em ngủ một chút, đến nhà anh sẽ gọi"

-"Ừm" mí mắt cậu dần khép lại. dựa đầu vào lồng ngực rắn chắc của hắn.

~~~~~~~Tua qua đoạn về nhà~~~~~~~

Chiếc xe dừng lại trước ngôi biệt thự quen thuộc. Hắn hôn lên tóc cậu một cái rồi dùng tay nhéo má cậu một cái rõ đau.

-"Về đến nhà rồi, dậy thôi LA THÁI THÁI" ba từ sau cùng hắn cố tình nhấn mạnh.( Au: Bên Trung người ta thường gọi vợ một cách trân trọng là họ của chồng và thêm từ thái thái đằng sau.Có thể hiểu là 'La phu nhân' :)))) ).

-"Ưm...đã về tới nhà rồi sao?...Mà anh vừa gọi em là gì? -.-"

-"Anh gọi em là LA THÁI THÁI" hắn hí hửng nói thật to .

-"Bé bé cái mồm thôi, anh muốn chết sao?" cậu đánh vào cánh tay hắn một cái.

-"Anh thích đấy, em nỡ giết người chồng đẹp trai, có địa vị xã hội như anh sao?....vào nhà thôi" hắn mở cửa nhấc bổng cậu lên, bế vào nhà.(Au: Tự luyến v~ chưởng)

-"Bỏ em xuống, người ta sẽ thấy"

-"Không sao hết, đây là nhà của anh, họ có thấy cũng không dám nói bậy" Hắn nói xong liền bế cậu thẳng lên phòng, khóa trái cửa lại.

-"Khi nãy anh bảo việc trọng đại là gì thế?" 

-"Thái thái à, anh đói"

-"Đói sao? Để em xuống nấu đồ ăn"(Au: ngây thơ thế không biết...cái này chính là ngây thơ thật hay đang giả ngây thơ đây??? )

-"Anh không đói vì muốn ăn đồ ăn, mà là anh muốn 'ăn' em" vừa dứt câu, hắn dùng thân đè cậu xuống giường kingsize.

-"Buông em ra....nói gì vậy chứ" cậu cố kháng cự nhưng không thành vì hắn chính là 'Lão công' a~.

Hắn bắt đầu thoát y của cậu, để lộ ra hai hạt đậu đỏ hồng trên ngực cậu, một tay giữ chặt tay cậu, một tay còn lại chơi đùa với hai hạt đậu kia. Hắn dùng lưỡi liếm từ vùng ngực cậu lên môi.Kĩ thuật của hắn quả không tồi a, chiếc lưỡi của hắn luân động trong khoang miệng của cậu, càng ngày càng chiếm lấy không gian bên trong khoang miệng làm cậu khó khăn hô hấp mà mặt đỏ lên.

-"Em phải thở khi hôn đi chứ... Ngốc"

-"Hơ...*hít thở*" hắn buông tha cho môi của cậu vì cảm nhận được cậu đang ngừng thở khi hắn luân động trong khoang miệng (Au: ahihi, tính ra vẫn còn biết điểm dừng...)

Bàn tay hắn trượt trên làn da mẫn cảm của cậu, xoa xung quanh phân thân của cậu, càng lúc càng xoa nhanh hơn, hắn đặt một ngón tay lên niệu đạo của cậu ngăn bạch dịch được phóng thích. Trên người cậu xuất hiện lớp mồ hôi mỏng, cộng thêm sự mẫn cảm của làn da cậu,hắn sờ sờ soạng đến đâu thì chính là cậu run lên a, nếu người đàn ông khác nhìn thấy cậu hiện giờ, chắc chắn là không thể nhịn thêm. Dương vật cương cứng trong quần của hắn lại càng cương lên, (đáng sợ) hắn tức thời không thể chịu đựng thêm nhanh chóng thoát y nhắm ngay hậu huyệt của cậu mà đâm vào.

-"Aaahhhh....đau quá..chậm lại một chút"

-"Gọi anh là lão công, liền theo ý em"

-"Lão công...anh....chậm lại chút"

-"Được.."

Hắn đưa đẩy thật sâu bên trong hậu huyệt, tuy rằng tốc độ có hơi giảm nhưng khi bắt đầu không dùng'gel bôi trơn' chính là vẫn đau.(Au: chơi ác thế...><)Hắn dồn dập hơn, ngón tay kia không hề ra khỏi niệu đạo của cậu.Suy nghĩ của hắn hiện  vẫn là hắn phải phóng vào trong cậu trước a.

-"Khó chịu...a...bỏ tay ra đi ....mà"

-"Không thể, anh phải...ra bên trong em trước"Nói xong phân thân của hắn liền tuôn ra bạch dịch thẳng vào bên trong hậu huyệt của cậu. Ngón tay của hắn nhấc ra, phân thân của cậu cũng chính là lúc phóng ra một tràng bạch dịch ra ngoài. Hắn bế cậu vào nhà tắm, rửa sạch sẽ bên trong cho cậu, không quên hôn môi cậu lần nữa. Rồi lại bế cậu ra ngoài đặt lên giường, ôm cậu thật chặt mà đi vào giấc mộng đẹp.

~~~~~~~~~~Tua qua đoạn đi ngủ-qua buổi sáng hôm sau~~~~~~~~~

Nắng chiếu xuyên qua màn cửa, một vài tia nắng xuất hiện trên tóc cậu làm khuôn mặt cậu càng trở nên đẹp hơn. (Au: câu nhân a~)

-"Ưm...sáng rồi sao? SAo không gọi em dậy?"

-"Anh muốn ngắm em một chút"

-"Xí...dậy thôi, trễ giờ em đi làm mất"

-"Anh hỏi em, em làm việc ở đâu?"

-"Ở công ty XB"

-"Em biết chủ tịch công ty đó là ai không?"

-"Là La Tổng....khoan đã...là anh sao?"(OMG)

-"Phải, giờ em mới biết sao? Được rồi hôm nay anh xin phép cho em nghỉ một vài ngày chuẩn bị đám cưới"

-"Nè, lỡ em bị trừ lương thì sao đây?"

-"Người nuôi em là anh nên không cần lo, cái chính bây giờ là nếu em không nghe lời anh thì trừ lương vì tội không vâng lời tổng tài"

-"Xí..."

~~~~~~~~~~~~~~Tua qua một tí~~~~~~~~~~~~~~

*Tiếng điện thoại kêu* (Au: phài ơ ồ ê ồ.... haha xin lỗi ta chỉ là một con ARMY :))) )

-"Alo" hắn nhấc máy

-"Anh còn nhớ em không?" giọng một người phụ nữ lên tiếng

-"Lưu Như?"

-"Phải, hóa ra vẫn nhớ a.Hôm nay em về nước đưa em đi chơi đi"

-"Anh bận rồi, để khi khác"

-"Vậy thì ít nhất cũng phải đón em ngoài sân bay đi chứ"

-"Được rồi, cổng VIP"

-"Được, cảm ơn anh"

*Tít*

~~~~~~~~~~ Hết chap~~~~~~~~~~~'

Au: mấy người thấy tui có tâm không? haha chap sau tui sẽ cố gắng đăng trong ngày mai nha. Cảnh báo Lưu Như là 'BÁNH BÈO ĐAM MỸ' thiệt tội nghiệp cho em nó ahihi

Lượn đây~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...