*Tại sân bay quốc tế Hồng Kiều*
Lưu Như kéo vali to theo sau bước ra khu cổng VIP, một người đàn ông đứng đấy, không ai khác chính là La Thiên.
-"Hello" Lưu Như khi nhìn thấy hắn liền chạy nhanh đến, mặc kệ mình đang mang giày cao gót, cô mở lời chào.
-"Chào, không phải năm sau em mới về sao?"La Thiên kéo vali giúp cô, vừa đi vừa nói chuyện.
-"Năm sau của anh đã là năm nay rồi đây, thiệt là, em rất nhớ anh đấy.Em đi ra nước ngoài tận 5 năm, ngày nào cũng nhớ anh a" cô ôm lấy cánh tay hắn rồi dựa đầu vào vai hắn nói.
-"Ừm"
-"Mới từ trên máy bay ra ngoài em muốn nói nhiều một chút hay là chúng ta đi uống cà phê một chút được không? Đi mà! Em lâu lắm mới về, chiều em được không?" cô ta càng ôm chặt cánh tay hắn hơn, giọng nũng nịu nói.
-"Được rồi, chỉ một chút thôi anh còn việc"
Hai người bước ra xe, Trương Đạt đã đứng đợi ở đó chạy đến lấy vali từ tay La Thiên rồi cất vào cốp xe. Trương Đạt vẫn là còn nhớ Lưu Như vì trước khi cô đi ra nước ngoài thì hai người cũng khá thân thiết.
-"Chào cô Lưu, đã lâu không gặp" Trương Đạt cúi đầu kính cẩn chào hỏi.
-"Ô, là Trương Đạt phải không? Anh càng ngày càng trở nên đẹp trai a" cô bắt tay với Trương Đạt nói.
-"Cô Lưu quá khen, mời hai người vào trong xe"
Chiếc xe bắt đầu khởi động, di chuyển đến quán rượu của Lưu Gia.Sang trọng mà thoáng mát, không hổ danh là quán rượu nhà họ Lưu a, trên dưới toàn bàn ghế đắt tiền, trên giá thì đâu đâu cũng là rượu quý. Còn có một quầy cà phê phía bên trái, nhìn qua cũng thấy cà phê cũng là loại của giới thượng lưu dùng.
-"Một ly cà phê capuchino và một ly trà hoa cúc" La Thiên đứng trước quầy gọi nước rồi di chuyển qua phía bàn Lưu Như đang ngồi.
-"Anh vẫn nhớ em thích uống trà hoa cúc nhỉ"
-"Ừm"hắn lạnh nhạt trả lời
-"Năm nay em về vì hai gia đình chúng ta, chúng ta có hôn ước mà anh nhớ không?"
-"Ba mẹ tôi mất rồi nên không còn hiệu nghiệm nữa"hắn cầm ly phê của mình lên môi, nhâm nhi một ngụm.
-"Anh nói gì vậy? Đùa như vậy không vui đâu" cô ta gượng cười nói
-"Tôi không nói đùa, mà tôi sắp đám cưới rồi"
-"Không thể nào" hai mắt cô ta mở to, bàn tay nắm chặt lại thành quyền nhưng nhớ ra bản thân đang ở trước mặt người mình yêu bấy lâu nay nên thả lỏng tay ra.
-"Sao lại không thể? Hửm...haha tôi đi về chuẩn bị đám cưới với Tiểu Vũ đây" Hắn đứng lên đi ra ngoài, cười quỷ dị với cô.
Lưu Như pov
Ai dám cướp đi người tôi yêu dễ dàng như vậy chứ? Tiểu Vũ? nghe rất quen a, dường như Dương Bảo ca có biết người này.Tôi chắc chắn sẽ xé tên Tiểu Vũ gì đó ra thành trăm mảnh vì dám cướp người yêu của bổn cô nương. (Au: đáng sợ thế..><)
La Thiên sau khi nói chuyện với Lưu Như xong bước ra xe, ra hiệu cho Trương Đạt ở lại đón Lưu Như về Lưu gia. Còn bản thân hắn gọi một bảo tiêu lái chiếc xe khác đến. Lái xe thẳng về nhà, hắn lập tức đi lên phòng thấy được nam nhân kia đang lục đục gì đó.
-"Ayyah mặc bộ nào đây? Khó chọn quá...Cái tên 'Bạch Sa' kia sao sáng giờ không thấy đâu a. (Au: từ này có nghĩa là cá mập trắng a :)))) )
-"Này, 'Bảo bối' em vừa gọi ai là 'Bạch Sa' hả?" hắn nghe thấy từ kia từ miệng cậu thốt ra liền bước vào trong phòng.
-"Em...Em có nói ai đâu? À...em nói Tịnh Hy, em có thông báo tụi mình làm đám cưới cậu ấy bảo sẽ đến giúp em chuẩn bị nhưng sáng giờ không thấy đến hihi" (Au: nói dối không chớp mắt...)
-"Em được lắm, vậy bây giờ anh sẽ chuẩn bị cho em. Mặc bộ này đi" hắn giơ lên một bộ vest màu trắng, được thiết kế tinh tế, có một cái nơ nạm kim cương đi kèm cùng với chiếc áo sơ mi hồng bên trong. Chính là sáng nay hắn để lại hai bộ vest để cậu tự lựa chọn nhưng kết quả là cậu không chọn được.
-"Đi thôi tối nay anh chính thức rước em về nhà, La Thái Thái" hắn ôm cậu vào lòng, hôn lên tóc cậu một cái.
-"Sao lại nhanh vậy? Không phải hôm nay chỉ chuẩn bị thôi sao?"
-" Anh đã cho người chuẩn bị từ trước rồi"
-"Tên tổng tài ngu ngốc kia, nhỡ em không đồng ý thì sao, không phải vậy sẽ uổng công anh sao?"
-'Không phải bây giờ em đã đồng ý rồi sao? haha"
~~~~~Tua qua đoạn này một tí~
*Buổi tối tại bãi biển-tiệc cưới ngoài biển*
La Thiên dắt tay Diệc Vũ từ xe đi ra, bước lên thảm đỏ đi lên chỗ chủ hôn. Khách mời đến rất đông, đa số toàn họ hàng, bạn bè của La Thiên còn Diệc Vũ thì chỉ có vài người đồng nghiệp vì bản thân chính là không có họ hàng từ nhỏ. Hàng ghế đầu Tịnh Hy đứng ngồi không yên, háo hức muốn thấy Diệc Vũ mặc đồ cưới.
(Au: tạm thời cứ giống như vầy đi ha, mấy reader mún tưởng tượng cao xa hơn thì au không cản :))) )
Bước lên trước chủ hôn, hai tay đan chặt vào nhau, trên khuôn mặt hai người ai cũng có niềm vui hạnh phúc.
-"La Thiên, con có đồng ý cậu Diệc Vũ đây làm vợ suốt đời, nguyện chăm sóc, yêu thương nhau dù hoàn cảnh hay sự cố xảy ra, nguyện sống răng long đầu bạc cùng cậu ấy không?"
-"Con đồng ý" hắn nói xong câu này, mặt hắn thì vô cùng sung sướng, còn cậu thì cúi cúi đầu xuống thẹn thùng.
-" Diệc Vũ, con có đồng ý cậu La Thiên đây làm vợ suốt đời, nguyện chăm sóc, yêu thương nhau dù hoàn cảnh hay sự cố xảy ra, nguyện sống răng long đầu bạc cùng cậu ấy không?"
-"Con....*Đùng*" cậu chưa kịp trả lời có tiếng súng rất to xuất hiện. Mọi người kinh hoàng quay đầu lại, chính là Dương Bảo a. Anh hai tay đều cầm súng, đang chạy đến chỗ cậu kéo cậu về phía mình. La Thiên cũng đang ngạc nhiên chưa kịp 'tiêu hóa' thì đã bị cướp mất 'Bảo bối' trong tay. Hắn và anh trên mặt đều xuất hiện đường gân giận dữ. Duong Bảo càng lúc càng siết chặt tay cậu làm cậu đau đớn" A" một tiếng, lông mày nhíu lại.
-"BUÔNG EM ẤY RA"hắn gắn từng chữ trừng mắt nhìn anh
-"EM ẤY TỪ TRƯỚC GIỜ LÀ CỦA TÔI, HÔM NAY DƯƠNG BẢO TÔI SẼ ĐƯA EM ẤY ĐI" anh nói xong kéo cậu đi , những khách mời sợ hãi vì còn có các bảo tiêu của Dương Bảo tay cầm súng chĩa vào mình. Tịnh Hy run cầm cập chui vào lòng Quyền Dạ, nhưng khi thấy Dương Bảo kéo cậu đi liền đứng lên chạy theo lại bị tên bảo tiêu nào đó cầm súng bắn*đùng* vào chân phải cậu, làm cậu quỵ xuống, Quyền Dạ chứng kiến cậu bị bắn móc từ trong áo ra một cây súng bắn tên bảo tiêu vừa mới bắn cậu hai viên đạn*Đùng đùng*.
-"TỊNH HY, LA THIÊN CỨU EM" Diệc Vũ bị Dương Bảo lôi đi như cái bao tải. La THiên hắn cấp tốc cầm súng bắn thật nhanh vào các bảo tiêu xung quanh kia rồi lấy xe đuổi theo Dương Bảo. Quyền Dạ cũng lấy xe chở Tịnh Hy thật nhanh đến bệnh viện.
-"Em ngồi im cho tôi, về nhà tôi sẽ xử lí em" Dương Bảo nói to tiếng với Diệc Vũ. Đây không còn là Dương ca ngày xưa của cậu nữa rồi.
-Flashback-
-"Alo" Dương Bảo nhấc máy.
-"Alo, em là Lưu Như đây"
-"Là em sao, lâu lắm nay mới gọi cho anh à"
-"Em vào chuyện chính nè, em nghe nói anh biết cậu tên Tiểu Vũ gì đó đúng không? Anh còn thích cậu ta nữa mà đúng không?"
-"Phải có chuyện gì sao?"
-"Cậu ta chiều nay sẽ làm đám cưới với La Thiên- hôn phu của em a"
-"Em nói sao? "
-"Anh phải nhanh lên em sẽ điều thêm người hỗ trợ anh đến đó ngăn chặn đám cưới lại"
-"Được rồi, gửi địa chỉ cho anh. Chuyện này không thể xảy ra được Tiểu Vũ là của anh"
-"Được"
-Endflashback-
Chiếc xe được phóng nhanh về biệt thự nhà Dương Bảo, anh nhanh chóng kéo cậu vào trong, bảo người canh gác cẩn thận vì La Thiên chắc chắn có gọi theo bảo tiêu của mình. Anh kéo cậu lên phòng, hất thật mạnh cậu vào trong, cổ tay cậu đỏ tấy lên như muốn bật máu, khóe mắt ẩm ướt nhìn Dương Bảo.
-"Tôi yêu em như vậy mà em lại đồng ý đám cưới cùng thằng đó sao? Em coi tôi là gì HẢ?" Dương Bảo quát lên trước mặt cậu.
-"Dương...Dương ca anh bình tĩnh đã...em chỉ coi anh là ca ca thôi... hức"
-"Ca Ca sao, được hôm nay tôi sẽ cho em bỏ cái suy nghĩ ca ca ấy đi"
~~~ hết chap~~~~~
Au: chèn ơi mỏi tay, mỏi mắt, mỏi lưng.... au thấy chap này và chap sau là hay nhất a. Mà còn au có tâm hết sức cắt rất đúng chỗ :)))) . Nhưng cũng tại vì au mỏi quá gòi. Thui au đi nghỉ ngơi, chừng nào khỏe đăng chap tiếp
~ Lượn đây
Bạn thấy sao?