Chương 19: 17

Au: hé lô, tui đã quay lại rồi đây.Nay mới được điểm 10 bài kiểm tra nên đăng chap dài dài tí. Tui thấy tui có tâm dễ sợ đáng lẽ là 2 anh công thì 1 anh hiền lành 1 anh ác tính tự nhin đang viết tui suy nghĩ Dương Bảo "lên máu" ức hiếp Tiểu Vũ, vô cùng xin lỗi mí bợn :)))).Mấy bạn mà muốn chuyển ver truyện thì vui lòng thông báo cho tui biết trước nha. 

Zô truyện nà~

Cậu giãy dụa hết sức cố đẩy Dương Bảo đang nắm chặt quần áo cậu chuẩn bị xé nát ra. Anh dùng sức đến nổi gân xanh, cánh tay rắn chắc kia càng trở nên dữ dội. *Xoẹt* một âm thanh hung hăng lọt vào tai Diệc Vũ cậu mới nhận ra bộ quần áo La Thiên chuẩn bị cho cậu đã bị chính đôi tay của Dương Bảo xé nát vứt xuống đất, trên thân thể cậu chỉ còn chiếc quần trong che đi chỗ nhạy cảm kia.Khóe mắt cậu đã xuất hiện vài giọt nước ứ đọng lại từ từ lướt trên khuôn mặt cậu.

-"Dương ca....anh buông tôi ra....anh như vậy đủ chưa?..." Diệc Vũ hai tay che hạ thân, quay lưng về phía Dương Bảo.

-"Tôi chính là chưa đủ đấy, thì sao nào? Em định làm gì? Chạy đến chỗ của thằng đó sao?" Dương Bảo bước từng bước đi đến trước mặt của cậu, dùng tay bóp mạnh cằm cậu nhấc lên, Dương Bảo lướt đôi mắt rồi dừng lại vào vết hôn ngân trên xương quai xanh của cậu, nhất thời anh không kiềm chế được nữa cắn đè lên vết hôn ngân ấy làm cậu đau đớn mà "A" một tiếng.

-"Em thật sự yêu thằng đó sao?"anh hạ giọng xuống trở nên ôn nhu với cậu nhỏ nhẹ nói bên tai cậu.

-"...Nếu tôi nói phải thì ...." cậu chưa nói xong đã bị Dương Bảo ngắt ngang.

-"TRẢ LỜI DỨT KHOÁT ĐI!....xin lỗi tôi hơi kích động. Chỉ cần em không yêu thằng đó tôi lập đưa em đi, đi đến một nơi khác, sẽ không ai bức em nữa" câu đầu Dương Bảo kích động mà lớn tiếng với cậu cánh tay lại tăng thêm phần lực bóp chặt cằm cậu, sau lại bình tĩnh lại mà từ từ thả lỏng lực cánh tay. TRên mặt cậu bây giờ vô cùng ướt át, giọt nước mắt kia không dừng lại mà cứ thế tuôn ra.

-"Tôi...TÔI YÊU ANH ẤY" cậu nhắm tịt mắt lại, nói thật to câu nói này. Nghe xong, khuôn mặt của Dương Bảo dần tối sắc.

Dương Bảo lao đến đè cậu xuống giường, nhanh chóng thoát y cho bản thân. Diệc Vũ nhìn vào mắt của Dương Bảo giờ đây đã không còn là Dương ca của cậu nữa. Anh giật phắt chiếc quần trong của cậu ra ném ra xa, cánh môi hai người giao nhau tạo tiếng động dâm mỹ.

-"Ưm....mmm...Dương Bảo...dừng lại"cậu cố gắng quay mặt đi để thoát ra khỏi chiếc môi của anh nhưng chính là không thể.Chiếc lưỡi nóng rát quấn lấy lưỡi cậu, kĩ thuật cháo lưỡi của Dương Bảo có phần chưa tốt bằng La Thiên nhưng anh vẫn muốn chiếm trọn cậu, không ngừng mút, liếm. Một cái tay của anh lướt trên làn da mẫn cảm của cậu từ từ di chuyển xuống nơi tư mật kia.Nhanh chóng cậu lấy tay của mình nắm chặt lấy cổ tay chặn lại nhưng vẫn là sức cậu yếu hơn anh nên tay cuối cùng cũng chạm đến phân thân. 

-"Ahhh...Dương Bảo...đừng....dừng lại...a~"

-"Em vừa bảo anh đừng dừng lại sao? Được anh vào  chuyện chính luôn nhé"

-"Không..không phải"

Dương Bảo lấy một ít gel bôi trơn đổ ra trên phân thân mình còn lại đổ lên trên người cậu. Gel bôi trơn lạnh lạnh lại bị đổ lên thân thể mẫn cảm của cậu làm không nhịn được khẽ rên rỉ dưới thân Dương Bảo. Cái chính ở đây là trong gel bôi trơn ấy có liều lượng xuân dược mạnh mà toàn bộ lại ở trên người cậu....(Au: sao khổ z nek :(((( ). Thân thể cậu run kịch liệt,hậu huyệt kia do trúng xuân dược nên cứ mấp máy mở ra thu lại. Cậu ôm lấy cổ Dương Bảo giọng rên rỉ của cậu lọt vào tai Dương Bảo.

-"Nếu muốn thì em hãy gọi tôi là 'lão công' đi tôi liền cho em thoải mái"

-"Không....không được" cậu vẫn ôm chặt cổ anh nhưng miệng lại từ chối.

-"Được thôi" 

-"Aaaah....bỏ ra đi" Dương Bảo nhét một cái 'dương cụ giả' vào hậu huyệt của cậu, do có vật to lớn đi vào đột ngột kích thích làm cậu sướng rên to hơn.

-"Em thật dâm đãng a, gọi đi tôi liền thỏa mãn em" dương cụ giả kia được anh bật đến chế độ max nên cậu không chịu được bắn tinh vào người anh.

-"Nhanh như vậy đã ra rồi sao? Gọi đi tôi liền thao chết em"

-"...Lão....công" cậu không tin được chính miệng mình thốt ra từ đó, chưa kịp 'tiêu hóa' mình vừa làm gì thì hậu huyệt đã bị nới rộng ra, Dương Bảo đâm thật mạnh vào trong mà không lấy cái dương cụ giả ra ngoài. Trực tiếp, tiếp nhận hai dương vật lại bị xuân dược kích thích hiện tại cậu chỉ có thể nghe theo lời Dương Bảo luân động cùng hai dương vật này.

Một loạt tiếng"Ưm....ahhh" loan khắp căn phòng  làm cảnh quan thêm phần dâm mỹ.Không biết anh đã xuất ra bao nhiêu lần bên trong hậu huyệt của cậu. Người cậu run rẩy kịch liệt không ngừng, vẫn mở miệng mấp máy câu nói.

-"Anh....thả tôi..."

-"Tôi sẽ không thả em, tôi thương em còn chưa đủ mà. Ngày mai tôi sẽ đưa em đi" hai người lại tiếp tục 'làm', còn cậu thì bị 'làm' ngất đi rồi lại bị đâm đến tỉnh lại.

(AU: mấy chế có tò mò tại sao LA THiên chưa tới ko?)

~~~~~~~Flashback~~~~~~~~

Sau khi Diệc Vũ bị Dương Bảo đưa đi, La Thiên liền lấy xe đuổi theo.Nhưng lại bị hai chiếc xe của bảo tiêu chặn lại.

-"Các người bị điên à, cút ra cho lão tử" hắn la to ra ngoài.

-"Xin thiếu gia quay xe về nhà, Thái Nãi Nãi đang đợi cậu" một người bảo tiêu đứng trân trọng nói vào trong cửa sổ xe.

*Thái Nãi Nãi: tên là Thái Mẫn Kỳ, từ nhỏ La Thiên bị mất cha mẹ, người thân duy nhất chỉ còn bà là bà ngoại. Do đứa trẻ càng ngày càng khôn lớn nên bà đi sang nước ngoài hằng ngày được Lưu  Như chăm sóc.La Thiên chỉ có một mình bà là người thân nên cái gì cũng đều nghe theo vậy nên bà thấy đứa trẻ của bà sẽ hợp với Lưu Như nên bàn kế hoạch về nước chuẩn bị hôn sự.

La Thiên đành quay xe lại trở về nhà, tất nhiên hai bảo tiêu kia vẫn còn phía sau giám sát. Hắn đang định quẹo vào một đường khác thì lại xuất hiện thêm hai chiếc xe của bảo tiêu nữa chắn hai bên xe ngăn hắn trốn thoát. 

La Thiên pov

Xin lỗi em, Tiểu Vũ. Anh nhất định sẽ đưa em về.

Về đến nhà Nãi Nãi đang được Lưu Như xoa bóp vai, tay nhâm tách trà nóng.

-"Nãi Nãi sao về nước không thông báo cho con?" hắn khẽ nhăn cặp chân mày đứng trước 

-"Ta về cần thông báo cho con? Nếu ta không về sớm chắc chắn con lại làm chuyện hồ đồ"

-"Con yêu em ấy, người con muốn cưới là Diệc Vũ"

-"Nhưng ta không cho phép, ta muốn con và Lưu Như tiến hành hôn sự"

-"Con....Nãi Nãi người ép con"

-"Nếu con còn muốn ta sống vui vẻ những năm cuối thì hãy nghe theo đi" Thái Nãi Nãi buông tách trà, Lưu Như dìu tay bà đưa vào trong. Khuôn mặt Lưu Như khi nghe cuộc đối thoại của hai người lòng rất phấn khởi vì đạt được mục đích nhưng trên khuôn mặt thì lại biểu cảm đáng thương.(Au: đồ bánh bèo hai mặt  -_-)

-"Tiếp tục tìm kiếm Tiểu Vũ, không tìm thấy đừng hòng về đây gặp tôi nữa" La Thiên nhấc điện thoại gọi cho bảo tiêu của mình, những chữ cuối hắn cố tình gằn giọng đến bảo tiêu nghe còn run rẩy thân mình.

~~~~~~~Endflashback~~~~~~~

(Au: mọi đã hiểu rõ chưa? chính là bị nãi nãi ngăn chặn nên hai bạn nhỏ này sắp bị xa cách)

Đêm đêm, Dương Bảo im lặng sắp xếp đồ đạc, dặn dò bảo tiêu của mình vài điều gì đó. Rồi bế Diệc Vũ vào xe đưa đi mất. Cậu vẫn là đang trong giấc mộng vì khi nãy 'làm' cùng Dương Bảo không ngừng nghỉ. Chiếc xe khởi động chạy đi trên con đường lớn, lướt qua một cái đã ra tới vùng ngoại ô.

~~~~~~ Hết chap~~~~~~

AU: tui dạo này như người già í, ngồi nửa tiếng thấy mệt. Haizzz...nhớ vote đều đều cho tui ngen tui cảm ơn. 

Mấy chế biết tin gì chưa Mv "Not Today" của trai nhà tui BTS đã dc trăm triệu viu gòi. Tung quần ăn mừng. Mv solo "Day Dream" của J-Hope đã vướt qua bao nhiu kỉ lục gòi ngen.

Lượn đây~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...