Au: hé lô m.n tui sắp phải thi giữa kì rồi nên tuần sau có lẽ sẽ ko đăng chap mới.Nhưng tuần sau nữa thì tui được nghỉ thì sẽ có chap mới lại. Ít cmt quá trời nên tui không biết tui viết có hay ko nữa >< mong m.n cmt tích cực ngen.
Zô truyện nà!
~~~~~ Tại bệnh viện~~~~~~~
Sau khi sự việc Diệc Vũ bị Dương Bảo đưa đi và Tịnh hy bị thương thì Quyền Dạ đã rất lo lắng.Viên đạn bắn vào khớp gối của Tịnh Hy khiến Quyền Dạ tim đập không ngừng. Ca phẫu thuật này do Quyền Dạ làm bác sĩ chính, cố gắng đem viên đạn kia ra khỏi người Tịnh Hy, trong đầu không ngừng xuất hiện những câu nói "Em không được xảy ra chuyện gì đâu Tịnh Hy.Anh yêu em!" Dao, kéo, dụng cụ y tế cứ thế được truyền đến tay Quyền Dạ.
-"TRuyền máu nhanh lên" Quyền Dạ cau mày nói với y tá khiến cô nhìn thấy ánh mắt anh mà hoảng sợ thực hiện nhanh chóng. Và rồi máu được truyền vào nhưng vì viên đạn bị vào khá sâu nên để lấy ra được thì đây là một chuyện khó khăn. Nhưng với niềm tin, tình yêu của hai con người thì mọi chuyện đều có thể qua được.
-"Dạ tiên sinh, nhịp tim của bệnh nhân có phần khác thường.Nếu không nhanh chóng lấy đạn ra có lẽ...." y tá nhìn máy đo nhịp tim rồi quay qua nói với Quyền Dạ.
-"Sao chứ?" lúc này Quyền Dạ mới để ý, nhịp tim của Tịnh Hy lúc nhanh lúc chậm bất thường, điều này càng khiến anh hoang mang, đầu óc quay cuồng. Nhưng trong đầu anh chợt xuất hiện hình ảnh của Tịnh Hy.
-"Anh trai kia, nè cái tên bác sĩ thối tha kia! Anh chẳng làm được việc gì nên thân là sao? Haizz tốn công em chăm sóc, bồi bổ trí não cho anh như vậy. Thất vọng quá đi...ple ple" Tịnh Hy trong trí óc anh đang vừa cười nhạo về việc phẫu thuật của anh vừa lêu lêu khiến anh càng thêm sức sống rồi quyết tâm cứu Tịnh Hy, làm cho Tịnh Hy mãi mãi bên cạnh anh an toàn và không để cậu bị thương nữa.
-"Anh sẽ cố gắng hết sức, Tịnh Hy tin tưởng anh"
Anh lại tiếp tục quay lại ca phẫu thuật và có lẽ lần này viên đạn đã chịu ra ngoài, trên môi anh đã xuất hiện nụ cười mừng rỡ. Nhờ niềm tin, nhờ tình yêu và nhờ Tịnh Hy anh đã tỉnh táo lại và được như bây giờ. Tất cả anh đều cực kì biết ơn, người anh yêu cuối cùng đã không còn nguy hiểm nữa. Viên đạn được lấy ra tiến hành khâu vết mổ.
Đèn phẫu thuật cũng đã tắt, anh đi thay bộ đồ phẫu thuật và vệ sinh thân thể.(AU: mọi bác sĩ phẫu thuật xong thì phải vệ sinh không sẽ bị để lại một vài thứ....tui chỉ biết z thui hà :))) ).Tịnh Hy được đưa đến phòng hồi sức, được nửa giờ thì chuyển sang phòng VIP của bệnh viện. Thuốc mê gần sắp hết cũng là thời điểm Quyền Dạ đi tới phòng bệnh của cậu. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống kế bên cậu, tay anh nhẹ gạt tóc mái của cậu qua một bên rồi hôn nhẹ lên trán cậu.
-"Ưm....Quyền ...Dạ" Tịnh Hy từ từ mở mắt và tất nhiên người đầu tiên cậu nhớ đến là anh, Quyền Dạ.
-"Anh ở đây, em có biết là anh đã rất lo lắng cho em không? Anh đã cố hết sức thực hiện ca phẫu thuật.Lúc anh áp lực thì trong đầu anh có em xuất hiện chê bai cách thực hiện ca mổ của anh, rồi còn bảo anh là 'cái tên bác sĩ thối tha kia' nữa" Anh vừa nói, vừa nhìn Tịnh Hy với ánh mắt diệu hiền như một người chồng đang nhìn vợ mình.
-"Cho em miếng nước được không?"
-"Được, anh lấy cho em" Quyền Dạ cầm lấy bình nước lọc kế bên rót ra ly cho cậu.
-"Ực..ực, haizz nhưng mà nghĩ lại thì em nói đúng đâu có sai đâu hì hì.Anh là một tên bác sĩ thối tha, không được tích sự gì hết. Chính là lúc đi thi làm bác sĩ, ông chấm điểm não có vấn đề mới phê duyệt cho anh" Tịnh Hy uống nước xong lại tiếp tục công việc thường ngày của mình là phi thường khinh bỉ tài làm bác sĩ của anh. (AU: hahaha, ăn ở sao z chời, kiểu này có ngày nát cúc :DDD )
-"Có phải lâu rồi miệng nhỏ phía dưới của em không được cho ăn nên nói lung tung phải không?" anh vừa nói vừa đặt tay của mình lên bụng cậu rồi từ từ trượt tay xuống dưới.
-"Ahhh....Dạ tiên sinh, ở đây là bệnh viện không được làm bậy đâu. Em xin lỗi, sẽ không nói vậy nữa hihi, phiền Dạ tiên sinh bỏ tay ra"
-"Coi như em biết điều" Rồi hai người trao nhau nụ hôn sâu.
~~~~~~~ Hết chap~~~~
(AU: hahaha, đùa mấy chế tí thui, còn phần của Tiểu Vũ nữa, lâu lâu cho đốn tim chơi :)))) )
~~~~~~~~~~~~~~ Tại một căn biệt thự của Dương Bảo-Hồng Kông~~~~
Dương Bảo thì đang xem các giấy tờ quan trọng trong phòng, lâu lâu mệt mỏi lại ngước lên ngắm nhìn gương mặt bé thơ của anh đang ngủ thật bình yên thì mệt mỏi tan biến. (AU: cho tui nhìn với, nãy h đánh máy viết chap tui cũng mệt mỏi mà.... DB: cô không có cửa đâu....AU: -_-). Chính là anh không muốn lưu lại đất nước mà hắn-La Thiên đã 1 lần cướp đi 'Bảo bối' của anh nữa, nên là nhanh chóng đưa cậu đi trong khi cậu đang ngủ. Anh đưa cậu đến một căn biệt thự của mình bên Hồng Kông và bắt đầu nối các mối liên hệ làm ăn bên đó để tránh La Thiên nghi ngờ.
( Au: tui sẽ giải thích khúc này, DB đưa DV đi qua Hồng Kông, rồi kết nối với các ông trùm thế giới ngầm khác, trong đó có 1 người trạc tuổi La Thiên[26t] hợp tác với DB tên là Hạ Bân-nhân vật sau này sẽ xuất hiện và cũng có lòng yêu thích DV, có giá dzữ chời, share cho tui một anh có được ko DV><? Nhờ việc hợp tác này thì danh tiếng của DB sẽ được nâng cao nhưng cũng có phần lợi cho Hạ Bân sau này, hai người kết hợp bảo vệ DV ra khỏi LT).
-"Ưm...mm La Thiên, em...khát" cậu cứng giống như Tịnh Hy vừa tỉnh lại đều gọi tên của người mình yêu đầu tiên, nhưng khi hai từ 'La Thiên' được bật ra từ miệng của cậu thì đây là điều khiến Dương Bảo tức muốn điên lên. Anh đi lại đỡ cậu lên giúp cậu uống nước.
-"Tôi là Dương Bảo, không phải hắn"
-"Hực... Sao anh...? "Cậu nghe giọng của Dương Bảo bên tai làm cậu xuýt sặc nước.
-"Hửm? Em quên nhanh vậy sao? Đêm qua chúng ta vừa mới vui vẻ với nhau mà"
-"Anh tránh ra đi, thả tôi về đi. Tôi thật sự không yêu anh" cậu vừa nói vừa đẩy anh xa ra.
-"Em không yêu anh?.. Haha.. Thì sao chứ, rồi sau này em cũng yêu anh thôi"
-"Anh bị điên rồi sao? "
-"Anh chính là chứng kiến cảnh em cùng tên đó ở cùng nhau nên mới trở nên điên khùng a" Dương Bảo nắm chặt cổ tay cậu tay còn lại nắm lấy cằm cậu nhìn thẳng vào anh.
-"Anh nói cho em biết, Diệc Vũ tên khốn kia, cái thằng mà em yêu đấy sắp kết hôn cùng với Lưu Như rồi. Họ chính là được Thái Nãi Nãi kểt giao, tin tức đã lan rộng không ai là không biết. Chỉ có em chìm đắm yêu tên đó nên mới không biết. Bây giờ sự thật là vậy đó em có ngon, tiếp tục yêu hắn đi, tin hắn yêu em nữa đi.. Haha.. " Dương Bảo nói xong buông tay ra khỏi người cậu bước ra ngoài, để lại mình cậu trong phòng.
-"Anh ấy thật sự sẽ kết hôn sao? Anh ấy nói sẽ yêu mình đến trọn đời mà. Lưu Như là ai? Thái Nãi Nãi nữa? Đau đầu quá.... " hàng loạt câu hỏi trong đầu cậu. Mọi thứ trước mặt cậu bỗng quay cuồng, rồi tối đen...
~~~~~~~~~~~Hết chap~~~~~~~~~~~
Au: mí chế ưi, lúc tui viết sắp hết chap tự nhiên máy tính cụp 1 cái đen lun cái là tui phải hy sinh viết tiếp bằng ipad😢 mỏi tay mà còn lâu nữa huhu. Máy tính hư tui còn định khỏi đăng lun tại bị mất hết gần 1000 từ lận nhưng mà zô ipad thì vẫn còn nguyên nên ms viết tiếp. Hãy thương mà vote cho tui ik😢 ko có tui hy sinh thì tuần này ko có chap đâu... Kham sa mi ta m.n đã theo dõi. Có ai mún hỏi gì thì cmt rồi tui sẽ dành 1 chap trả lời, ok?
Lượn đây ~
Bạn thấy sao?