Chương 24: 22

Au: hè lú uuuu, hết tuần này tuần sau là tui thi cuối hk rồi, ai đó chúc tui thi tốt ik tui thương nhiều. Vậy nên là xong chap này và chap sau tui sẽ dừng đăng chap 2 tuần để tập trung thi. Mí chế cũng đừng buồn ngen, tui bk mí chế cũng thi mà nên tui chỉ mún tốt cho 2 hai bên thui ><.

Zô truyện cái~

Sau khi tìm được Tiểu Vân cậu vô cùng mừng rỡ, lúc chạy đi tìm trong đầu cậu chỉ toàn nỗi bất an.Tiểu Vân là hi vọng duy nhất của cậu trong cuộc sống này, chính cậu muốn nhận nuôi bé nên phải có trách nhiệm với bé đến khi cậu chết đi. Nỗi bất an làm cho mí mắt của cậu ướt đẫm đôi phần trượt rào rào xuống. Đang lo lắng thì nghe được tiếng 'Pa Pa' của bé và nhìn thấy bé liền tức tốc ôm lấy bé. Nhưng cái cậu không ngờ là người giúp Tiểu Vân tìm 'pa pa' - cậu, lại là hắn. Vừa mới biết tin tức của hắn không lâu, cũng vừa mới xa cách hắn không lâu, phút chốc muốn quên hắn đi nhưng lại không nỡ.Nay người sờ sững trước mắt khiến cậu ngạc nhiên không ngớt.Tình cảm lại ùa về nhưng cậu đã dứt khoát với hắn nên đánh ôm lấy Tiểu Vân cảm ơn,hẹn lần tương phùng sau sẽ báo đáp, sau đó liền quay đi không dám...mà là không muốn nhìn thấy mặt của hắn nữa, càng nhìn thì cậu chỉ càng muốn bên cạnh hắn mà thôi. Nếu đi về cùng hắn thì Dương Bảo sẽ như thế nào đây? Có thể anh ta sẽ làm hại, lấy Tiểu Vân ra làm thứ uy hiếp cậu.

Tay vẫn bế Tiểu Vân nhưng đầu óc lại suy nghĩ về cảnh tượng khi nãy, chân cứ bước mà không biết sẽ đến đâu. 

-"Pa pa" đang lơ đãng, nghe thấy tiếng của Tiểu Vân cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu, đưa cậu về hiện thực. 

-"Pa pa, ta phải đi tìm Daddy thôi, chắc Daddy đang lo lắng khi không thấy con và Pa pa đấy" lời Tiểu Vân nói làm cậu sực tỉnh khi nãy anh có bảo cả hai đứng đợi nhưng vì lạc mất Tiểu Vân nên cậu quên mất lời anh. 

-"Ta đi tìm Daddy thôi" cậu liền chạy thật nhanh lại chỗ lúc anh bảo đợi, chưa chạy được một mét đã bị ai đó kéo lại. Cậu quay đầu lại, tim đập nhanh, mạnh khi thấy gương mặt lạnh lẽo kia. Đó là Dương Bảo.

-"Tôi đã bảo gì nhỉ? Em lợi dụng thời cơ ôm Tiểu Vân chạy trốn về bên hắn ta sao? Có phải tôi làm hỏng kế hoạch của em không?" (AU: tui thắc mắc sao không có thể loại tâm thần- suy diễn công nhỉ? Có thì đã xếp hai thanh niên công này vô roài ....haizz). Do giọng Dương Bảo trở nên gắn và quát lớn nên cậu chỉ có thể ôm bé đứng im, thân thể run rẩy nhẹ mà không đáp lại.

-"Daddy đừng la Papa nữa...hức... là do con chạy đi chơi nên Pa pa đi tìm con...hức" Tiểu Vân dù gì cũng là trẻ con 5  tuổi tất nhiên lời của bé, Dương Bảo chỉ nghe qua loa, không suy nghĩ kĩ liền nghĩ do cậu dạy bé nói thế khi bị bắt gặp mà thôi. -"Nga~ hôm nay em còn lớn gan đến mức dạy Tiểu Vân nói những lời này sao? Tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho em" nói xong liền giật lấy Tiểu Vân trên tay cậu đưa lại cho bảo tiêu của mình, còn Dương Bảo thì nắm chặt cổ tay Diệc Vũ như đang phẫn nộ mà càng lúc càng chặt hơn.Anh ta kéo cậu đến một chiếc xe riêng khác, lập tức đẩy cậu vô ghế phụ lái, vô tình lực đẩy khá mạnh đầu cậu đập vào cái kính xe, tuy không chảy máu nhưng rất đau, sưng lên cả cục to tướng.

-"Pa pa, đừng đưa papa con đi mà...hức hức"chàng bảo tiêu đã là người có học qua lớp tự vệ và có kinh nghiệm làm vệ sĩ sát thủ thì 3 giây bế bổng Tiểu Vân trong vòng tay đặt vào xe đưa về biệt thự cho bảo mẫu chăm. Cậu nghe thấy bé gào khóc đòi cậu thì đau lòng lắm chứ -"anh bảo cậu ta nhẹ tay với con bé có được không? Xin anh..." Dương Bảo không nói gì mà khởi động xe.

Anh ta đang trong tình trạng tức giận mất hết lí trí thì làm sao có thể bình tĩnh xem xét cậu bị thương hay như thế nào. Lái xe tốc độ nhanh nhất đến khu nhà riêng gần ngoại ô. 

~~~~~~~ Phía La Thiên~~~~~~~

Hắn, sau khi đã thấy được cậu, có phần vui mừng, có phần tức giận. Hắn quay lại chiếc xe Trương Đạt đưa hắn đi, ngồi vào chỗ của mình rồi ra lệnh Trương Đạt lái tiếp đến khách sạn ' Galaxy' đón ' tiểu thư Lưu Như đi hưởng tuần trăng mật'. Xe tới trước khách sạn thì cô ta cũng đã chuẩn bị xong tất tần tật mọi thứ. Tuy nhiên cô không hiểu sao hắn lại bảo cô ăn mặc thật đẹp còn chuẩn bị cầm vali và tất cả đồ của cô theo nữa. Cô cũng thắc mắc trong đầu nhưng mà thấy xe của hắn tới liền bỏ qua thắc mắc của mình.

-"Anh yêu ~" cô mở miệng bằng câu nói nhõng nhẽo, nếu không vì kế hoạch thì hắn cũng chẳng ngại mà ném cô xuống xe đâu.

-"Trương Đạt, lái đến khu A"

-"Vâng"

-"Chúng ta đến đó làm gì anh?"

-"Anh sẽ dẫn em đi chơi khu A, ở đó nhiều tổng tài có thể giới thiệu em" hắn nói xong câu này mà lòng cảm thấy buồn nôn.

-"Thật sao? em yêu anh quá đi ~" cô ta vẫn dùng cái giọng sủng nịch đó lại còn ôm lấy cánh tay hắn, hắn khẽ nhíu mày nhưng phải bình tĩnh mặc cô ta làm gì. Chiếc xe lái đến khu A, dừng lại trước một căn nhà quen thuộc với cô ta, là nhà của Lưu Kỳ Nhiên- anh trai cô ta.

-"Sao ta lại đến đây?"

-"Đến thăm anh vợ tương lai" hắn mở cửa xe, cầm lấy tay cô kéo đến trước cửa nhấn chuông. Cánh cửa mở ra, Kỳ Nhiên nhìn thấy em gái mình đi cùng La Tổng liền kính cẩn cúi chào Tổng tài.

-"Chào Tổng tài, ngọn gió nào đưa cậu đến đây?"

-"Tôi đến đây để đưa em gái về gửi nhà anh một thời gian, cô ta rất phiền, vậy nha, tạm biệt" nói xong hắn đẩy cô vào trong nhà Kỳ Nhiên, ném cả vali vào rồi quay lưng đi ra xe. -"Chết tiệt" cô ta bây giờ mới kịp tiêu hóa lí do vì sao hắn bắt cô ta thu dọn  đồ đạc.

Hắn ra lệnh Trương Đạt lái xe đến Khu S, khu nhà cao cấp nhất ở Hong Kong, có cuộc hẹn với Duệ Bân. Bước vào trong khu S, Duệ Bân ngồi gác chân, nhàn nhã cầm lắc lư ly rượu vang, đưa mắt nhìn hắn, cười khẩy.

-"Mời La Tổng ngồi, anh muốn tôi kết hợp với anh đánh bại Dương Bảo sao? Vậy tôi được lợi gì?"

-"Anh muốn gì?" La Thiên cầm ly rượu vang khác mà khi nãy Duệ Bân rót mời hắn, vừa nhấp rượu vừa hỏi.

-"Tôi muốn có một người con trai, ngoan ngoãn một chút làm người yêu và chịu cho tôi bao dưỡng"

-"Chỉ vậy thôi sao? Vậy Trương Đạt có được không?" nghe hắn nói mà Trương Đạt đứng cạnh bên giật thót. "Tổng tài à, không phải cậu định để tôi làm người yêu của con người này để anh thực hiện được kế hoạch về Tiểu Vũ của anh đó chứ?Thế thì tôi thà chết còn hơn, người hắn ta toàn là hình xăm, tuy đẹp trai thật nhưng tôi vẫn sợ a~ Van cậu đừng đưa tôi đi mà T.T" -Trương Đạt than vãn trong lòng.

-" Nhìn cậu ta cũng khá được đấy.Hảo, tôi chấp nhận đề nghị của anh, ngay bây giờ hợp đồng chính thức hiệu nghiệm. Rất vui được hợp tác" Duệ Bân đưa tay ra ý định muốn bắt tay kết giao, hắn cũng hài lòng bắt tay.

-"Nhưng hôm nay Trương Đạt lái xe nên ngày mai mới có thể đến chỗ anh tiếp tục hợp đồng.Có thể không?"

-"Được, tôi không vội đâu"

Sau đó Trương Đạt mang vẻ mặt thắc mắc đi theo La Thiên ra xe. Chưa kịp hỏi thì hắn nói -" Tôi làm vậy chỉ muốn tốt thôi, dù gì cậu cũng thích đàn ông, tôi thấy hắn cũng được. Sau này có thể đột nhập dễ hơn. Cậu không vấn đề gì chứ? Tôi sẽ không ngại đón tiếp cậu về La gia nếu hắn bỏ cậu". Trương Đạt ngay sau đó cảm thấy lời La tổng cũng có phần lí  lẽ nên đành đồng ý.

~~~~~~~~ Hết chap ~~~~

Au: hôm nay đăng hơi trễ tại con au(hủ nữ) phải đi chơi với bạn là con trai (bạn này hơi cong, gần như là thụ, nói chuyện rất vui). Tuần này au chọn 4 chế này lọt top nè:

1.TVK1301

2.Kimtamnhu

3.user73473077

4.MaiAnh375043

Nhớ vote èn cmt cho au vui ngen, au thương không thì...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...