Chương 42: 38

Diệc Vũ nhìn sâu vào ánh mắt của Dương Bảo một lúc thì tâm khẽ chuyển động. Cánh tay phải tự động đưa lên trán, xoa bóp vùng thái dương trông vẻ rất mệt mỏi.

-"Tiểu Vân ở đâu? Em muốn gặp nó" đặt cánh tay xuống cậu lại nhìn Dương Bảo. Ánh mắt của cậu khiến Dương Bảo cảm thấy bản thân như chuyện vừa rồi là một tội ác. Anh khựng lại một chút, trong phút chốc không biết nên ngỏ lời thế nào, yết hầu từ từ nuốt khan. 

-"Ở một căn phòng khác, anh đỡ em đi. Trông em rất mệt mỏi" chân Dương Bảo không biết lấy động lực từ đâu mạnh mẽ tiến lên một bước, bàn tay to khỏe của anh chìa ra trước mặt cậu. Ý nghĩ cầu khiến cậu cho anh giúp đỡ. Thứ gọi là tội ác vừa rồi cứ quanh quẩn trong đầu anh, làm anh thấy tội lỗi. Tầm mắt của Diệc Vũ rơi xuống bàn tay của Dương Bảo, suy nghĩ một chút. 

Tâm chí của cả hai nam nhân ai cũng rối loạn, tuy không phải lần đầu họ làm tình nhưng nó lại tạo một bầu không khí ngại ngùng như hiện tại. Căn phòng lại đi vào trạng thái im lặng, rồi cổ Diệc Vũ vươn lên lên đặt tầm nhìn đến mặt Dương Bảo.

-"Không cần, em nghĩ mình không sao rồi. Phiền anh chỉ đường" nói xong cậu bước xuống giường không do dự, câu nói khách sáo này là ý tứ gì đây?  Dương Bảo nhíu mày, ho khan một tiếng "hừm" rồi đi theo ngay sau. Đột nhiên Dương Bảo nhớ ra gì đó vội lên tiếng.

-"Chờ đã Tiểu...ờm.. Diệc Vũ em không có ý định thay bộ đồ mới để đi gặp con gái? " nhìn lại mới thấy trên người cậu chỉ có mỗi đồ trong, thân trên còn không mặc gì nữa. Lúc này da mặt Diệc Vũ từ trắng nhách như tờ giấy chuyển sang đo đỏ, hai tay nắm chặt lại.

-"Phiền anh chuẩn bị cho tôi một bộ đồ khác hoặc nếu có thể thì tôi dùng quần áo trong tủ đồ của anh được không?" Diệc Vũ hướng mắt về phía tủ đồ đằng sau lưng Dương Bảo. Anh cũng quay người lại nhìn rồi cũng bước tới mở tủ. Lựa bộ đồ phù hợp với cậu nhất, dương tổng tài lục mãi mới tìm thấy một chiếc áo thun đen và một cái quần lửng. Đó là bộ đồ phù hợp với cậu nhất. 

-"Cảm ơn" Diệc Vũ nhận lấy bộ đồ từ tay anh, nói một câu rồi bước vào phòng tắm thay y phục. Dương Bảo nhìn theo bóng lưng cậu đột nhiên cảm thấy có chút ảm đạm. Đang ngây người thì có tiếng điện thoại reo lên- là người bảo mẫu mà anh đã giao Tiểu Vân cho bà. Dương Bảo bắt máy:

-"Alo"; 

-"Thưa cậu, tiểu thư cứ đòi muốn gặp Papa"

-"Được rồi chuẩn bị một bàn ăn rồi dắt Tiểu Vân xuống tầng 2, tôi cùng Diệc Vũ sẽ sớm đến. Làm ít đồ ăn nhẹ thôi"

-"Vâng thưa cậu"

Nói chuyện điện thoại xong, cũng vừa lúc Diệc Vũ thay đồ xong, cửa phòng tắm mở ra liền lập tức thu hút sự chú ý của nam nhân kia. Diệc Vũ diện bộ đồ này trông cậu rất mảnh mai và không thiếu phần 'hấp dẫn' . Nhận ra ánh mắt của anh, cậu ngước lên hỏi: 

-"Có gì không ổn sao?" thanh âm đánh vào tiềm thức của Dương Bảo khiến anh tỉnh thức trở về hiện tại. 

-"Không, không rất hảo" lắp bắp đủ rồi, Dương Bảo không tiếp tục nhìn thẳng cậu nữa mà chỉ chăm chăm đường phía trước mà đi. Trên đường đi anh có cố ý liếc qua nhìn cậu vài lần. Nhưng chỉ là vài lần thôi, rất lâu rồi anh mới thấy lại bộ dạng lạnh lùng này trước mặt. Bất giác mỉm cười nhếch mép một cái.

-"Anh cười gì?" Diệc Vũ nhận ra động tác kì lạ của anh, liền quay qua hỏi. Nụ cười trộm của Dương Bảo nhất thời bị đóng băng, vẻ mặt khó xử, mắt liếc láo liên suy nghĩ lý do để biện hộ. Đột nhiên nhìn bộ dạng của anh lúc này khiến cậu cũng không thể nhịn cười Tổng tài anh bao nhiêu thanh xuân rồi hả?  

-"đi nhanh một chút được không? Em muốn gặp Tiểu Vân" bị đánh gãy suy nghĩ, Dương Bảo bắt đầu tự nhủ với mình sẽ thật nghiêm túc. Vào trong thang máy, Dương Bảo bấm số tầng rồi rút tay về. -"Ừm...đi ăn nhẹ một chút nhé, em trông khá kiệt sức. Đương nhiên là Tiểu Vân cũng sẽ đến" Dương Bảo quan tâm hỏi cậu.

-"Được" 

Lời nói của cậu thật quý giá a, lúc nào cũng chỉ vài ba chữ nếu cần thiết mới thành một câu. Không phải tâm tình anh đã giao cho cậu thì anh cũng không thể sống cùng người như thế, đơn giản vì cậu rất đặc biệt không như những MB mà anh từng tiếp xúc. 

*Bầu không khí tĩnh lặng lại xuất hiện rồi*

Sau khi thang máy đã chuyển xuống mấy tầng, hai người đi thêm một lúc là đã thấy được phòng ăn riêng. Nhìn qua thì giống như phòng ăn riêng trong các nhà hàng Nhật Bản nhưng thật ra đây lại là nhà hàng Tây, xây theo kiến trúc Châu Á. Căn phòng khá rộng lại rất thoải mái, hẳn là phòng tổng thống*( thượng hạng), có cả đồ chơi cho trẻ con ở một góc phòng, bàn ăn là dạng bàn dài. Khi ăn sẽ phải ngồi đối diện nhau. Nhìn nhận được sự sang trọng của nó Diệc Vũ bất chợt lên tiếng:

-"Chỉ là ăn nhẹ một chút mà ....như thế này?" nhìn qua phía Dương Bảo thấy anh cười trên câu hỏi vừa rồi của cậu. "Hửm?" khó hiểu về hành động của anh nhưng cậu lại không tiếp tục muốn nhận được câu trả lời nữa. Bước nhanh đến ghế ngồi thì đằng sau lưng có tiếng trẻ con hình như là ...

-"Tiểu Vân" Diệc Vũ cất cao giọng lên gọi, Dương Bảo cũng bất ngờ quay người lại lần tìm tiếng nói trẻ con ấy. 

-"Papa" đúng thật, cô bé xuất hiện với một bộ váy công chúa, tóc thắt bím với gương mặt phúng phính.  Chạy ngay đến chỗ của cậu. Diệc Vũ trông hiện trạng của con liền đùa : 

-"Công Chúa, người cũng đến nơi này dùng bữa sao?" 

-"hì ... a hừm ... lệnh cho Papa đút cho Tiểu Vân ăn" nói xong cả căn phòng tự động cười phá lên. Rất thú vị.

-" Được rồi, chúng ta cùng ăn thôi, một lúc nữa đồ ăn không còn ngon nữa" Dương Bảo dắt tay Tiểu Vân sang ghế cạnh Diệc Vũ, còn mình thì đi sang lấy chiếc ghế đối diện đặt cạnh bé.

------------------

La Thiên lái xe trở Lưu Như đến công ty của nhà cô chứ không trực tiếp về nhà La Gia vì cô đề nghị với hắn như vậy. Hắn cũng biết cô ta đã bắt đầu kế hoạch rồi và hắn chỉ bình thản chở cô đến nơi rồi rời khỏi đó. Bước xuống xe, cô quay người cười mỉm và tay giơ lên ý tạm biệt nhưng hắn cũng không mấy bận tâm tới mà trực tiếp lái xe đi mất hút. 

Bị La Thiên lờ đi, Lưu Như hầm mặt bước vào công ty, lên thẳng phòng của mình. Những nhân viên trong công ty không mấy ngạc nhiên khi thấy sát khí trên gương mặt cô vì họ đã thấy nhiều rồi. Lưu Như mở ra trong két sắt bí mật phía sau một cái kệ để đồ, lấy ra một tệp hồ sơ khá dày. 

-"Gọi một người lên gặp tôi tại công ty" Lưu Như gọi điện thoại cho thuộc hạ của mình và ra lệnh.

Khoảng 10-15 phút một tên bảo tiêu đến, Lưu Như đưa cho anh ta hết số tài liệu mà mình vừa chọn lọc ra:

-"Âm thầm theo đường trong đưa nó đến chỗ của Kỳ Nhiên, tức khắc anh ta sẽ biết cách sử dụng. Đi nhanh đi anh ta đang ở Hồng Kông" 

-"Dạ" Tên bảo tiêu nhanh chóng rời khỏi công ty tiến lên đường trong qua Hồng Kông. 

--------------------------

-"Cô Lưu bảo cái này giao cho anh tức anh sẽ biết cách sử dụng" Tên bảo tiêu đưa tệp hồ sơ cho Kỳ Nhiên. Đúng như cô ta nói Kỳ Nhiên đọc sơ vài trang đầu liền hiểu ra kế hoạch, cười nhếch mép một cái:

Cô em gái này không phải dạng vừa, kế hoạch đã bày ra rất lâu rồi đây. Bước vào trong nhà Kỳ Nhiên bắt đầu mở laptop của mình đánh vài dòng lệnh máy tính. Theo đó kế hoạch đầu tiên có vẻ khá thuận lợi giờ chỉ cần một chấn động nhỏ và sau đó là bước cuối cùng.

--------------------------------- Hết chap

Lịch đăng chap sẽ là T3, T5 mỗi tuần nha. Lưu ý sau này sẽ không có tem chap nữa xin lỗi mọi người. 

1 vài giây PR cho truyện mới của au là thể loại NGÔN TÌNH tên truyện là Mạt Lị. 

Mong mọi người đón xem!!! Cảm tạ

~ Lượn đêy

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...