Chương 1.
Tiểu Mỹ Nhân và Đại Tra Công cùng uống say.
Hôm sau, sắc mặt Đại Tra Công tái mét: "Ngươi dám tống tình tống tiền* ta?"
*Nguyên văn là 仙人跳, có nghĩa là trò tống tiền bằng cách giả vờ yêu đương lên giường, ví dụ như mấy trò vờ làm gái mại dâm rồi lúc lên giường đột nhiên có một người đàn ông xông đến tự nhận mình là chồng cô gái đó, bắt người kia phải đưa tiền mới thả đi.
Tiểu Mỹ Nhân sợ đến mức bật khóc hu hu: "Không có mà hu hu..."
Đại Tra Công rất tức giận, nhưng hắn có tức giận cũng vô dụng.
Các trưởng lão trong gia tộc vây Đại Tra Công lại, tận tình khuyên nhủ: "Đàn ông Chân gia chúng ta coi trọng nhất là trinh tiết, nếu cháu đã thất thân thì sẽ không có lựa chọn khác đâu."
Đại Tra Công đành bất đắc dĩ cưới Tiểu Mỹ Nhân.
Cả thôn Tiểu Mỹ Nhân đều trồng trọt đánh cá, Đại Tra Công ở trong thành rất không vừa lòng.
Nhưng mà hết cách rồi, càng là công tử trong gia đình giàu có thì càng coi trọng thanh danh.
Đêm tân hôn, Đại Tra Công nói một cách lạnh lùng: "Đừng tưởng rằng ngươi có được ta là có thể ngồi chắc chắn ở vị trí phu nhân Chân gia!"
Tiểu Mỹ Nhân bị doạ đến mức ngây ngốc, nâng vạt áo đựng đậu phộng và táo đỏ: "Vậy... Vậy chàng có muốn ăn không..."
Đại Tra Công nói: "Ta tuyệt đối sẽ không ăn cái thứ mà chỉ kẻ hạ đẳng mới ăn cùng với ngươi!"
Tiểu Mỹ Nhân oan ức vô cùng.
Đại Tra Công không chịu nổi dáng vẻ nhu nhược oan ức rưng rưng này của Tiểu Mỹ Nhân, nổi giận đùng đùng đẩy cửa bỏ đi.
Ở bên ngoài động phòng, mười bảy mười tám lão đầu cùng trách cứ nhìn Đại Tra Công.
Đại Tra Công nói: "Lão tử có chuyện quan trọng, lẽ nào các ngài còn muốn thay cháu động phòng à? Vậy thì vào đi thôi, còn chờ gì nữa?"
Tiểu Mỹ Nhân đứng ở cửa, không dám tin mà nhìn phu quân của mình, nước mắt long lanh rưng rưng sắp rớt.
Nhưng mà Đại Tra Công vẫn đi tìm Bạch Nguyệt Quang của mình, nhẫn tâm để Tiểu Mỹ Nhân một mình trông phòng trong đêm tân hôn.
Tiểu Mỹ Nhân khóc đến nấc cụt, tự mình ăn một cân táo đỏ, nửa cân* đậu phộng, no đến mức cái bụng nhỏ cũng phồng lên.
*Cân này tính theo cân Trung Quốc, một cân bằng ½ kg
Đại Tra Công có một Bạch Nguyệt Quang, là một đoá danh hoa khuynh thế cao cao tại thượng.
Từ lúc mười tuổi Đại Tra Công bắt đầu cầu hôn, còn Bạch Nguyệt Quang thì từ khi tám tuổi bắt đầu cự tuyệt.
Mỗi lần Đại Tra Công cầu hôn, Bạch Nguyệt Quang đều sẽ nói: "Ta không muốn để ái tình thấp kém huỷ diệt tình cảm cao thượng giữa chúng ta."
Tra Công không biết cái gì là ái tình thấp kém, cơ mà Bạch Nguyệt Quang đã nói đó là thấp kém thì nó không cao thượng.
Cái đêm tân hôn ấy, Tra Công tới tìm Bạch Nguyệt Quang, Bạch Nguyệt Quang lạnh lùng ném cho hắn một cuốn Đại Bi Chú, để hắn quỳ trên ván giặt quần áo đọc một đêm.
Ngày hôm sau Đại Tra Công về nhà, Tiểu Mỹ Nhân ngoan ngoãn khéo léo ngồi trước bàn ăn: "Tướng công, ăn cơm thôi."
Đại Tra Công rất đói, nhưng hắn vẫn nói: "Ăn cơm với ngươi không thấy ngon miệng."
Tiểu Mỹ Nhân oan ức cúi thấp đầu, yên lặng bắt đầu tự mình ăn.
Đại Tra Công cau mày: "Sao ngươi ăn nhiều thế?"
Tiểu Mỹ Nhân rất oan ức: "Em... Em... Em đói..."
Đại Tra Công hừ lạnh: "Tục nhân,"
Tiểu Mỹ Nhân kháng nghị: "Tiên nhân cũng phải ăn cơm mà!"
Đại Tra Công nhớ đến Bạch Nguyệt Quang, thong thả nói: "Ta thích tiên nhân, chỉ uống thanh phong ngọc lộ."
Tiểu Mỹ Nhân nháy mắt mấy cái: "Mẹ em kể, nếu như hoa màu trong nhà không tốt để thu hoạch, cả nhà chúng em cũng phải uống gió Tây Bắc."
Lúc còn bé trong nhà Tiểu Mỹ Nhân rất nghèo, gặp năm có nạn đói, cả nhà già trẻ cũng chỉ có thể uống cháo khoai lang ăn lá cây du* mà sống.
Từ khi gả vào gia đình giàu có, rốt cuộc mỗi ngày Tiểu Mỹ Nhân cũng có thể ăn no, ngồi phịch trên giường mềm mà nấc cụt.
Chương 2.
Đại Tra Công tan làm về nhà, nhìn món đồ chơi nhỏ trắng trắng mềm mềm nằm một cục trên giường này. Hắn say khướt, nâng người dậy: "Quản gia, quản gia, sao trong phòng ta lại có một bé thỏ nhỏ chạy vào vậy?"
Tiểu Mỹ Nhân đập đập hai lần: "Không phải thỏ, là người! Là người!"
Đại Tra Công cau mày, chọc chọc cái bụng phình to của Tiểu Mỹ Nhân, nhỏ giọng lầm bầm: "Lại còn là một bé thỏ nhỏ đang mang thai."
Tiểu Mỹ Nhân thẹn thùng che bụng, hôm nay trong phủ làm gà hầm nấm hương*, mùi thơm phưng phức, nước hầm bóng nhẫy, chan với cơm ăn thực sự rất rất ngon. Cậu không để ý liền lén ăn luôn hai bát.
*Gà hầm nấm hương
Tiểu Mỹ Nhân lôi kéo ống tay áo Đại Tra Công, khẩn trương mà nháy mắt: "Phu... Phu quân... Nên ngủ thôi..."
Đại Tra Công nhào tới, hung ác ngủ một giấc với Tiểu Mỹ Nhân.
Ngày hôm sau Đại Tra Công tinh thần phấn chấn ngồi bên giường, nhìn Tiểu Mỹ Nhân bị chà đạp đến thoi thóp, ăn chưa hết thòm thèm mà sờ cằm.
Ái tình thấp kém ăn cũng rất ngon.
Cái ngày bất ngờ ấy, Đại Tra Công uống say mèm, làm được một lần rồi ngủ thiếp đi.
Nhưng đêm nay, Đại Tra Công như say như tỉnh, tinh lực rất vượng, Tiểu Mỹ Nhân bị bắt nạt đến muốn khóc cũng không khóc nổi, vừa ngủ cái là ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh.
Mông cậu đau đau, chỗ đó cũng đau đau, ưỡn mông loạng choạng bước đi như một chú vịt nhỏ.
Đại Tra Công nghiêm mặt nói: "Ngươi là chính thất phu nhân của Chân Kiệt ta, đi phải ưỡn ngực ngẩng đầu, phải có khí độ."
Tiểu Mỹ Nhân ngoan ngoãn ngẩng đầu ưỡn ngực, bụng nhỏ phẳng lì và vòng eo thon mảnh hấp dẫn chú ý của Đại Tra Công.
Đại Tra Công nhíu mày lại: Cái bụng kia sao không còn nữa?
Tiểu Mỹ Nhân không rõ tại sao, cúi đầu nhìn bụng mình rồi ngại ngùng xoa xoa, chỗ đó phát ra âm thanh ùng ục khi đói bụng.
Đại Tra Công nói: "Không phải lúc sáng ngươi mới uống một bát cháo tôm nõn ăn hai cái bánh nướng lớn sao?"
Tiểu Mỹ Nhân oan ức: "Em... Em không biết... Phu quân... Hu hu hu...."
Cậu thật sự oan, cậu cũng có muốn ùng ục vậy đâu... Cơ mà... Cơ mà cậu... Đói bụng quá....
Đại Tra Công nhìn vòng eo thon và cặp mông của Tiểu Mỹ Nhân, nghĩ thầm: Vậy cứ cho cậu ta ăn nhiều chút đi, mông càng tròn càng đáng yêu.
Chương 3.
Đại Tra Công sa vào ái tình thấp kém với Tiểu Mỹ Nhân, ban ngày cho Tiểu Mỹ Nhân ăn cơm, buổi tối thì ăn Tiểu Mỹ Nhân.
Tiểu Mỹ Nhân ngoan ngoãn ăn cơm, ngoan ngoãn ăn JJ, cái bụng mỗi ngày đều phình lên.
Bạch Nguyệt Quang bắt đầu khó chịu.
Bắt đầu từ lúc mười tuổi, mỗi ngày vào lúc nhất định Đại Tra Công sẽ đến trước mặt y quẹt thẻ, dâng lễ vật tìm mọi cách để lấy lòng.
Nhưng mà từ lúc Đại Tra Công cưới cái đồ giun dế nhỏ đê tiện kia vào cửa là trở nên lười biếng rất nhiều, đã ba ngày liên tục không đến rồi.
Bạch Nguyệt Quang không vui.
Y không vui, là sẽ muốn khiến cả thế giới cũng phải không vui cùng mình.
Nên Bạch Nguyệt Quang bị bệnh, bệnh rất nặng, lúc ăn điểm tâm liên tục hắt xì ba cái.
Tin tức truyền đến tai Đại Tra Công, Đại Tra Công lập tức ném bát cơm đang cùng ăn với Tiểu Mỹ Nhân, nhanh chóng đi nhìn Bạch Nguyệt Quang.
Tiểu Mỹ Nhân ngơ ngác mà cầm bát cơm, luống cuống gắp một đũa gà xào cay*, bị sặc đến ứa nước mắt.
*Gà xào cay
Hạ nhân trong phủ khinh thường nguýt một cái: "Mới chỉ được sủng ái hai ngày đã cho rằng lão gia thật sự yêu ngươi à? Nghĩ gì đẹp quá nhỉ."
Tiểu Mỹ Nhân cúi đầu, nước mắt oan ức xuôi theo khuôn mặt trắng nõn nà lộp bộp rớt xuống bát cơm, đến gà xào cay cũng không ăn ngon nữa.
Bạch Nguyệt Quang bị bệnh ba ngày, Đại Tra Công ở bên đó ba ngày.
Trong ba ngày này, bọn hạ nhân nhìn ra địa vị trong nhà của Tiểu Mỹ Nhân, dồn dập lườm nguýt, đến thịt cũng không cho ăn.
Tiểu Mỹ Nhân uất ức đến mức nước mắt rưng rưng, chỉ có thể yên lặng ôm củ khoai nướng, gặm từng miếng từng miếng.
Đại Tra Công ở chỗ Bạch Nguyệt Quang tình thắm ý thiết khổ sở suốt ba ngày, đến tay nhỏ cũng không được sờ.
Hắn bắt đầu nhung nhớ Tiểu Mỹ Nhân quê mùa cục mịch trong nhà, tiểu thôn phu này tuy vừa tục vừa quê lại còn ham ăn, nhưng lại mềm mại trắng nõn trắng nà, đúng là rất thơm rất ngọt.
Đại Tra Công tình thâm nghĩa dài cáo biệt Bạch Nguyệt Quang, khi ra ngoài liền giục ngựa lao nhanh gấp gáp đi về, muốn ôm vợ nhỏ vào ngực gặm một miếng.
Vê đến nhà, Đại Tra Công vọt vào phòng ngủ, không có ai.
Vọt tới nhà ăn, không có ai.
Vọt đến nhà bếp, cũng không bắt được bé Tiểu Mỹ Nhân ham ăn kia.
Đại Tra Công cuống lên.
Nhóc chết tiệt cả ngày trừ ngủ thì ăn kia rốt cuộc đã chạy đi đâu?
Rốt cuộc chạy đâu rồi!
Chương 3.
Đại Tra Công gấp đến mức xoay quanh, lúc này, một mùi thơm ngọt xông vào mũi, trên đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng kêu yếu ớt của Tiểu Mỹ Nhân: "Tướng... Tướng công..."
Đại Tra Công ngẩng đầu lên.
Chàng vợ nhỏ quê mùa cục mịch của hắn đang ngồi trên đầu tường, gặm một củ khoai nướng vàng ruộm nóng hổi thơm phưng phức, gặm đến mức mặt mày bẩn thỉu.
Tiểu Mỹ Nhân rất sợ.
Đại Tra Công giáo huấn cậu, nói cậu không có phong phạm khí độ của phu nhân thế gia, có lỗi với hào môn đại viện của Chân gia.
Tiểu Mỹ Nhân ngồi trên đầu tường, sợ hãi mà co lại thành một cục, cùng Đại Tra Công hai mặt nhìn nhau.
Mặt Đại Tra Công trầm xuống.
Tiểu Mỹ Nhân yếu ớt run lên, giống như bé chim ướt nhẹp khẽ run rẩy lông.
Đại Tra Công nhìn khoai nướng trong tay Tiểu Mỹ Nhân.
Tiểu Mỹ Nhân nuốt nước miếng, khẩn trương cầm khoai nướng cắn một miếng lớn.
Đại Tra Công: "...."
Tiểu Mỹ Nhân phát sợ vì sắc mặt xanh mét của hắn, oan ức rưng rưng dùng hai tay dâng khoai nướng lên, khóc hu hu nói: "Còn dư lại đây... Hu hu... Đều cho chàng hết... Còn không được sao..."
Đại Tra Công muốn nghĩa chính ngôn từ nói mình không muốn ăn đồ ăn thô thiển như vậy.
Nhưng nhìn khoai nướng vàng ươm ruồm ruộm và Tiểu Mỹ Nhân trắng nõn trắng nà, Đại Tra Công lại nuốt nước miếng, nói một cách lạnh lùng: "Đi xuống."
Chương 4.
Cuối thu trời đẹp, vạn dặm không mây.
Đại Tra Công một miếng khoai nướng một Tiểu Mỹ Nhân, ăn no đến mức không thoải mái.
Đại Tra Công là một tra tra thuần tuý.
Hắn ăn sạch sành sanh Tiểu Mỹ Nhân, bắt nạt người ta oà khóc, còn cướp đi khoai nướng của Tiểu Mỹ Nhân.
Đêm khuya, trên giường.
Đại Tra Công say sưa gặm nửa miếng khoai nướng giành lấy từ trong miệng Tiểu Mỹ Nhân.
Tiểu Mỹ Nhân nằm trên giường mê man ngủ, trong mộng oan ức rưng rưng khóc, lẩm bẩm: "Thịt... Hu hu... Ăn thịt... Nấm hương hầm gà chan cơm... Muốn... Muốn gà non... Mềm thật mềm... hu hu..."
Đại Tra Công mất hứng.
Hắn hao hết khí lực bắt nạt Tiểu Mỹ Nhân đến lên trời, tại sao trong mơ chàng vợ nhỏ này lại chỉ lo nghĩ đến nấm hương hầm gà chan cơm hả?
Đại Tra Công rất tức giận, toàn bộ Chân gia sợ đến run rẩy.
Đại Tra Công ra lệnh, sau này không được ai cho phu nhân ăn thịt, thịt gì cũng không được.
Tiểu Mỹ Nhân ngày ngày đối diện với súp cải thảo mà lấy nước mắt rửa mặt, hu hu hu uống nước canh và mò rau.
Đại Tra Công càng tức giận, bát súp cải thảo*này là món ăn nổi tiếng, nước canh phải nhờ lão đầu bếp có tay nghề ba mươi năm trở lên mới hầm ra được.
*Tên của nó là清水白菜, là một món ăn nổi tiếng ở Tứ Xuyên. Cải thảo được nấu với nước dùng gà và có một chút mỡ gà được đổ thêm vào sau khi súp nấu gần chín. Không biết Việt Nam mình cái món này được gọi sao nên tui để vậy luôn, edit word-by-word
Cái tên tiểu thổ mạo* này sao lại không biết tốt xấu vậy chứ, chỉ biết có ăn thịt thôi, chỉ biết có ăn thịt thôi.
*Một khái niệm chỉ những người nông dân thô lỗ và có đầu óc đơn giản.
Tục chết đi được!
Chương 5.
Tiểu Mỹ Nhân quê mùa cục mịch bị ba ngày ăn uống đơn giản bắt nạt đến váng đầu hoa mắt, nhìn bắp thịt trên tay Đại Tra Công đều muốn cắn hai cái.
Đại Tra Công bị ánh mắt oan ức rưng rưng của cậu nhìn đến mức chột dạ, ho nhẹ một tiếng, nói: "Thịt mà ăn nhiều sẽ bất lợi cho gan thận. Em cứ ngoan ngoãn đi, mỗi ngày tướng công sẽ cho em ăn một bữa thịt, chịu không?"
Tiểu Mỹ Nhân nghĩ, rốt cuộc tướng công vẫn đau lòng mình, không nỡ để mình chịu oan ức như vậy.
Tâm tình Tiểu Mỹ Nhân vui hẳn lên, đôi mắt sáng rỡ, ngoan ngoãn ôm lấy cổ Đại Tra Công, mềm nhũn treo trên người Đại Tra Công: "Có... Có thật không, em có thể ăn thịt ư!"
Đại Tra Công được lợi, nhướn mày: "Điều kiện tiên quyết là em phải nghe lời."
Tiểu Mỹ Nhân dùng sức gật đầu: "Em cực - kỳ - nghe - lời - luôn!"
Tiểu Mỹ Nhân rất rất ngoan.
Bảo cậu đi đông cậu tuyệt đối không đi tây, bảo cậu nằm xuống cậu sẽ ngoan ngoãn ăn gà.
Đại Tra Công vui mừng vuốt ve bụng nhỏ đang phình lên của Tiểu Mỹ Nhân, trong lòng bỗng thấy sung sướng hơn nhiều.
Chàng vợ nhỏ mà hắn bị ép lấy về tuy quê mùa cục mịch lại còn ham ăn, thế nhưng... Thế nhưng nhìn kỹ một chút, người ấy da mềm thịt non, lại còn rất xinh xẻo.
Tiểu Mỹ Nhân ôm đùi gà lớn gặm đến mặt dính đầy dầu, đôi mắt long lanh phát sáng.
Đôi mắt Đại Tra Công cũng sáng xanh lập loè.
Tiểu Mỹ Nhân bị ánh mắt đói bụng của sói hoang nhìn đến mức ruun lẩy bẩy, vừa căng thẳng vừa oan ức nhịn đau mà hiến tế đùi gà bự của mình: "Tướng công... Chàng... Chàng cũng muốn ăn ư..."
Đại Tra Công không ăn gà, hắn muốn ăn thứ trắng nõn nà và mềm mìn mịn.
Lúc này, hạ nhân lại chạy vào: "Lão gia lão gia, Bạch công tử đến rồi!"
Chương 6.
Đại Tra Công chật vật thu hồi ánh mắt tựa như sói đói của mình, đẩy Tiểu Mỹ Nhân rồi lao ra.
Hắn bị ái tình thấp kém làm choáng váng đầu óc, nên muốn ở cùng Bạch Nguyệt Quang cao cao tại thượng để yên tĩnh một chút.
Tiểu Mỹ Nhân luống cuống tay chân cầm đùi gà bự, nước mắt lạch tạch tuôn xuống.
Là... Là cậu đã làm gì sai ư...
Hay là đùi gà ăn không ngon...
Tiểu Mỹ Nhân rất khổ sở, khổ sở đến mức thịt cũng không còn thơm nữa.
Đại Tra Công đối xử với cậu tốt như vậy, Tiểu Mỹ Nhân tưởng cả đời này mình đều có thể ăn no nê, sung sướng như thế.
Nhưng mà Đại Tra Công yêu Bạch Nguyệt Quang, không yêu cậu.
Tiểu Mỹ Nhân uất ức bật khóc.
Đại Tra Công gặp được Bạch Nguyệt Quang tiều tuỵ.
Trên gương mặt khuynh quốc khuynh thành của Bạch Nguyệt Quang mang theo nước mắt thống khổ.
Tim Đại Tra Công run lên: "Sao vậy?"
Bạch Nguyệt Quang trầm mặc rất lâu rồi mới nói bằng thanh âm buồn bã bi thương: "Chân Kiệt!"
Tim Đại Tra Công nát rồi: "Xảy ra chuyện gì?
Bạch Nguyệt Quang nghẹn ngào nói: "Trong nhà của ta... Trong nhà... Có rất nhiều con chuột... Rất nhiều...."
Đại Tra Công: "....."
Chương 7.
Bạch Nguyệt Quang hoảng rồi.
Phản ứng của Đại Tra Công hoàn toàn khác sơ với tưởng tượng của y.
Theo thiết lập của Đại Tra Công, hẳn lúc này phải quỳ một chân xuống, chân thành mời y ở lại nhà chứ???
Bạch Nguyệt Quang là một người thanh cao, đời nào chịu được khuất nhục này. Y chật vật nghiêng đầu, nói: "Ta... Ta nghe nói đồng liêu của em trai của huynh đệ của thông gia của nhà mẹ đẻ thím Bảy của ngươi có nuôi một con mèo, muốn.... Muốn mượn để dùng một lát..."
Rốt cuộc Đại Tra Công cũng hồi hồn, ngượng ngùng nói: "Nói gì vậy nói gì vậy, để ta phái người đến chỗ ngươi bắt chuột. Trước mắt mấy ngày nay ngươi cứ ở lại chỗ ta đi."
Toàn bộ Chân gia đều biết, lão gia đã si ngốc yêu Bạch Nguyệt Quang mười mấy năm, cuối cùng cũng giơ tay vén mây thấy trăng, nghênh tiến người vào nhà mình.
Cả phủ vui mừng.
Chỉ có một mình Tiểu Mỹ Nhân uất ức vùi trong phòng bếp, nước mắt lưng tròng gặm khoai nướng của mình, ăn đến mức mặt dính đầy tro.
Bạch Nguyệt Quang ở lại Chân gia.
Y ôn nhu ấm áp nhã nhặn hữu lễ, một thân thanh quý.
Bọn hạ nhân trong phủ đều thích y, tranh nhau chen lấn bưng trà đưa cơm cho y, cũng chẳng ai quản Tiểu Mỹ Nhân nữa.
Chương 8.
Tiểu Mỹ Nhân ngơ ngác vùi mình trong đống củi ở sau bếp, ôm khoai nướng trong lòng, dần dần không nuốt được nữa.
Ngày xưa ở quê, gạo và mì rất quý giá, người nông dân phải dựa vào khoai lang mới vượt qua được đêm dài đằng đẵng trước ngày thu hoạch vụ thu.
Khi đó, Tiểu Mỹ Nhân cảm thấy khoai nướng ăn rất ngon, không hề có chút giày vò nào.
Nhưng hôm nay cậu ngồi đây, trong căn nhà to lớn đẹp đẽ này, rốt cuộc lại không còn khẩu vị ăn uống.
Tiểu Mỹ Nhân mất mát cuộn thành một cục, khuôn mặt trắng nõn vùi sâu trong cánh tay.
Ngoài cửa sổ thật náo nhiệt.
Giữa trời không có trăng, nhưng Đại Tra Công lại cùng Bạch Nguyệt Quang thả đèn Khổng Minh, ánh sáng kia còn sáng hơn cả mặt trăng, rọi sáng dòng nước mắt rưng rưng trên khuôn mặt người.
Tiểu Mỹ Nhân gặm khoai lang đã lạnh, uất ức bật khóc.
Cậu muốn về nhà, muốn quay về quê.
Nơi đó tuy rằng không có thịt ăn, nhưng cha mẹ và các anh sẽ cùng ăn khoai lang, cùng ngắm trăng với mình.
Gả đến Chân gia, không có gì tốt đẹp cả, chẳng có gì cả.
Đại Tra Công không để ý mà giơ cây đánh lửa, lúc thất thần suýt nữa là hắn đã đốt đèn Khổng Minh.
Bạch Nguyệt Quang sợ hãi: "Chân Kiệt, ngươi đang làm gì thế?"
Đại Tra Công như vừa tỉnh chiêm bao, hắn ném cây đánh lửa cho hạ nhân, nói: "Ta hơi buồn ngủ rồi, ngày mai sẽ lại đây với ngươi."
Lòng Đại Tra Công ngứa ngáy, một ngọn lửa đang cháy hừng hực, muốn bắt nạt chàng vợ nhỏ mềm mụp của mình mới dập tắt được.
Đại Tra Công không tìm được Tiểu Mỹ Nhân.
Phòng ngủ không, phòng ăn không, đến phòng bếp cũng không.
Đại Tra Công sắp phát điên, Tiểu Mỹ Nhân đang khoẻ mạnh, sao có thể nói không là không có được?
Hơn nửa đêm, Đại Tra Công gọi toàn bộ hạ nhân trong phủ dậy, kiểm tra toàn bộ xem phu nhân Chân gia đã đi chỗ nào rồi.
Không có, chỗ nào cũng không có.
Đại Tra Công đói bụng đến mức sôi ùng ục, nhưng mà Tiểu Mỹ Nhân có thể khiến hắn ăn no lại không biết đã đi đâu.
Lúc này hạ nhân chạy tới báo: "Lão gia! Lão gia! Của hồi môn của phu nhân cũng không thấy nữa!!"
Đại Tra Công không dám tin mà trợn to hai mắt.
Chương 9.
Nhà Tiểu Mỹ Nhân nghèo, bình thường một nhà già trẻ đến ăn uống cũng phải tiết kiệm.
Tiểu Mỹ Nhân gả vào danh môn nhà giàu, cha mẹ cậu không muốn của hồi môn của cậu quá mức khó coi, cả nhà bèn bớt ăn bớt mặc hơn nửa tháng, kiếm ra một xe khoai lang, lại cắn răng mua thêm một chiếc xe đẩy tay nho nhỏ làm của hồi môn đưa đến Chân gia.
Đại Tra Công không còn lời nào để nói với cái phần của hồi môn khó coi này. Chân gia có ba mươi chiếc xe ngựa, hai trăm mẫu ruộng đất, ai mà hiếm lạ cái xe khoai lang này chứ.
Vậy mà tên nhóc kia lại, lại dám mang của hồi môn bỏ trốn ư???
Trên đường đất nhỏ ngoài đồng, trời tối đen như mực, một Tiểu Mỹ Nhân đẩy một chiếc xe đẩy cầm tay nhỏ, vừa khóc vừa lảo đảo bước đi.
Ở phía sau cậu, một con ngựa cao lớn gầm thét xông đến, Đại Tra Công lập tức gào lên: "Em đã gả vào cửa Chân gia của ta thì chính là người nhà họ Chân ta, em còn muốn chạy đi đâu!"
Đại Tra Công thô bạo ngăn cản Tiểu Mỹ Nhân và xe đẩy nhỏ của Tiểu Mỹ Nhân.
Viền mắt Tiểu Mỹ Nhân đỏ ưng ửng, nước mắt rưng rưng, bị Đại Tra Công làm sợ đến mức liên tiếp lùi về sau, suýt nữa ngã vào ruộng ngô.
Đại Tra Công đột nhiên tiến đến, ôm Tiểu Mỹ Nhân vào lòng, siết lấy eo nhỏ của cậu ôm chặt vào ngực.
Tiểu Mỹ Nhân bị ghìm đến không thở nổi, dùng cả tay lẫn chân mà đấm đá khóc lóc.
Đại Tra Công nổi giận đùng đùng: "Một tiểu thổ mạo như em có thể gả làm chính thê cho Chân Kiệt ta, còn có gì không hài lòng nữa hả?"
Đại Tra Công quá dữ tợn, Tiểu Mỹ Nhân bị doạ đến mức vừa khóc vừa nấc, co rúm lại thành một cục nhỏ giọng khóc: "Chàng có muốn kết hôn với em đâu... Hu hu.... Em đi rồi... Chàng... Hức hức.... Chàng lại còn hài lòng hơn... Hu hu....."
Đại Tra Công không biết làm sao, chỉ có thể ôm chàng vợ nhỏ của mình, trong đầu loạn tùng phèo hết cả lên, bèn lộn xộn rống lên: "Mặc kệ ta có muốn hay không, em đã là vợ của Chân Kiệt ta rồi thì phải thành thật ở lại cho ta!"
Tiểu Mỹ Nhân dùng sức giãy dụa: "Hu hu... Em không muốn làm vợ chàng nữa... Hu hu..."
Đại Tra Công sầu đến phình đầu, rống to: "Rốt cuộc em không hài lòng với ta ở điểm nào! Là ta không đủ anh tuấn hay ta còn chưa đủ giàu!"
Tiểu Mỹ Nhân sợ đến mức run run một cái, khóc nức nở nghẹn ngào.
Cậu uất ức vô cùng.
Rõ ràng Đại Tra Công là tướng công của mình, nhưng lại để Bạch Nguyệt Quang ở trong lòng. Đại Tra Công sẽ thả đèn trời cùng Bạch Nguyệt Quang, nhưng lại ghét bỏ dáng vẻ ăn khoai nướng của cậu quá quê mùa, để mình hắn ăn thật nhiều khoai nướng.
Nước mắt của Tiểu Mỹ Nhân cứ như chuỗi trân châu đứt đoạn rơi xuống.
Đại Tra Công không biết làm sao, lúc ôm chặt vợ lúc lại buông ra.
Bỗng nhiên, một tiếng ùng ục ùng ục vang lên phá vỡ cục diện bế tắc.
Đại Tra Công và Tiểu Mỹ Nhân cùng nhìn về phía bụng nhỏ của Tiểu Mỹ Nhân.
Đại Tra Công thử thăm dò nhỏ giọng hỏi: "Em... Em đói bụng hả?"
Tiểu Mỹ Nhân mất mặt gật gật đầu.
Đại Tra Công nắm dây cương, đẩy xe đẩy nhỏ, nói: "Theo ta về ăn cơm, nhà bếp có làm đùi dê nướng đó."
Tiểu Mỹ Nhân không hề muốn về nhà với Đại Tra Công chút nào, không chút nào hết.
Nhưng thật sự cậu rất đói, đói đến mức muốn cầm một củ khoai sống mà gặm.
Đại Tra Công... Đại Tra Công nói trong nhà hắn có đùi dê nướng, nóng hôi hổi, nướng sem sém, quết thêm thì là và ớt bột.
Tiểu Mỹ Nhân nuốt nước miếng, ngoan ngoãn theo sau Đại Tra Công về nhà.
Chương 10.
Trong phòng bếp Chân gia chẳng những có đùi dê mà còn có cả cháo ngô hạt sen trứng hoa* và đậu xanh ướp lạnh*.
*Cháo ngô hạt sen trứng hoa
*Đậu xanh ướp lạnh
Đại Tra Công tước thịt dê thành từng miếng từng miếng, ghém thêm bánh nếp nướng sém vàng thơm phưng phức, quết thêm tương ớt ngọt, thêm một chút lá húng quế.
Tiểu Mỹ Nhân là chính thê của Chân Kiệt hắn, dù có thích ăn thịt, còn ăn rất là nhiều đi chăng nữa thì cũng phải ăn thật đoan trang tao nhã, không thể tiếp tục làm cái chuyện mặt mày dính đầy dầu mỡ tội nghiệp được.
Tiểu Mỹ Nhân đói sắp chết, mạnh mẽ ăn như hùm như sói.
May mà miệng cậu nhỏ, cổ họng cũng mảnh, nên tuy tướng ăn có hung mãnh thì cũng không ăn nhanh lắm.
Đại Tra Công pha một ấm Bích Loa Xuân hai lượng bạc một chỉ, bị Tiểu Mỹ Nhân xem như nước lạnh mà ừng ực ừng ực uống nửa ấm.
Đại Tra Công âm trầm mỉm cười: "Ăn ngon không?"
Tiểu Mỹ Nhân ợ một tiếng no nê, vuốt vuốt cái bụng tròn vo của mình, mềm nhũn co quắp ngã xuống ghế tựa gỗ lê. Ánh mắt cậu vì mệt do ăn no mà hơi rời rạc, mất một hồi lâu mới tìm thấy mặt Đại Tra Công, ngoan ngoãn gật đầu.
Đại Tra Công cười xấu xa tiến đến: "Vây thì đến lượt ta ăn."
Trong lòng Tiểu Mỹ Nhân còn uất ức vì chuyện của Bạch Nguyệt Quang nên khóc hiu hiu muốn đẩy Đại Tra Công.
Một ép một đẩy, hai người quấn quýt lấy nhay một lát, trong mắt Tiểu Mỹ Nhân thoáng dâng lên nước mắt.
Tim Đại Tra Công run lên.
Tiểu Mỹ Nhân há há miê
Bạn thấy sao?