Chương 11.
Tiểu Mỹ Nhân nôn đến mức thiên hôn địa áo nhật nguyệt vô quang, Đại Tra Công hoảng sợ trợn mắt. không biết mình cho người ta ăn sai ở đâu.
Tiểu Mỹ Nhân ôm bụng, nước mắt lưng tròng nhìn Đại Tra Công.
Tim Đại Tra Công lại run lên.
Đôi mắt của tiểu thổ mạo này sao lại hấp dẫn người đến thế?
Tiểu thổ mạo hấp dẫn người đang oan ức khóc hu hu.
Làm sao bây giờ, ăn uổng phí rồi.
Hơn nữa, sau này có phải tướng công sẽ không muốn tiếp tục cùng ăn cơm với cậu nữa đúng không?
Đại Tra Công mời đại phu xem bệnh cho Tiểu Mỹ Nhân. Đại phu bóp bóp cổ tay Tiểu Mỹ Nhân, cười đến rung râu mép: "Chúc mừng lão gia chúc mừng lão gia, phu nhân có tin vui!"
Đại Tra Công mừng rỡ vô cùng, dùng sức nhéo lấy mặt Tiểu Mỹ Nhân: "Tốt tốt tốt, em ngoan ngoãn sinh con cho tướng công, sinh một ổ trẻ con luôn."
Trog lòng Tiểu Mỹ Nhân ngọt ngào vô cùng, vặn tới vẹo lui trốn Đại Tra Công, nhỏ giọng nói: "Em đói rồi... Đói bụng rồi...."
Đại Tra Công sờ sờ bụng nhỏ của Tiểu Mỹ Nhân, cười khà khà: "Muốn ăn gì nào?"
Tiểu Mỹ Nhân nuốt nuốt nước miếng: "Em... Em muốn ăn bánh bột ngô hầm cá lớn* do đại sư phó của thôn Ngưu Vương làm!"
*Bánh bột ngô hầm cá
Đại Tra Công: "...."
Bản đại gia đây vừa sai người đi mua cua to và bề bề tươi nhât, mời đầu bếp Tô Châu tới nấu, vậy mà em lại muốn ăn bánh bột ngô cá lớn trong thôn?
Cơ mà trời đất bao la, vợ ta mang bầu là to nhất.
Chương 12.
Đại Tra Công thở phì phò sai người đến thôn Ngưu Vương mời sư phụ mập như quả bóng kia về làm lẩu bánh bột ngô hầm cá lớn cho Tiểu Mỹ Nhân.
Để nấu được món đó cần một nồi sắt lớn và một lò đất, trong nồi không cho nước, chỉ trải lên một lớp cải thảo dày.
Ba phẩy năm cân* cá trắm được cắt thành miếng lớn, trộn hành gừng tỏi tương bột ớt với nhau, sau đó cùng cho vào nồi với miếng cá, đậy vung lại rồi nấu.
*Cân Trung Quốc, đổi sang kg là bằng 1.75 kg
Chờ đến khi thịt cá chín bảy phần, cải thảo trong nồi sẽ tiếp tục hầm cá, rồi sẽ có được một nồi nước súp thơm phức nồng nàn.
Tiếp đó trộn bột ngô với nước nhào lên, vắt thành từng miếng bánh nhỏ to bằng lòng bàn tay đặt dọc quanh nồi, nướng một mặt mềm mềm, một mặt vàng giòn, phía dưới đẫm trong nước súp cá nồng đậm.
Tiểu Mỹ Nhân một miếng bánh ngô, một miếng thịt cá, chóp chép ăn ngon ngọt muốn chết luôn.
Đại Tra Công ngồi cạnh kệ bếp, ghét bỏ nhíu mày mà cầm đũa gắp một miếng nhỏ trong đĩa của Tiểu Mỹ Nhân, nếm thử.
Ừm, đúng là rất thơm.
Tiểu Mỹ Nhân rụt rè nhìn nụ cười vui sướng của Đại Tra Công, lén gắp một đũa thịt cá thơm mềm vào bát Đại Tra Công: "Tướng công... Chàng... Chàng cũng ăn đi..."
Đại Tra Công cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của chàng vợ nhà mình, trong lòng có một vạn con tiểu tra công đang nhảy nhảy nhót nhót.
Nhưng mà hán vẫn nghiêm mặt nói: "Những thứ thô tục thế này sau ăn ít thôi, nếu không con mình sẽ bị ngốc."
Tiểu Mỹ Nhân mất mát cúi đầu, nước mắt lưng tròng gặm bánh ngô.
Đại Tra Công mất tự nhiên xúc miếng bánh ngô tiếp theo trong nồi, xé thành miếng nhỏ ngâm trong canh cá, đẩy đến trước mặt Tiểu Mỹ Nhân, mặt không thay đổi hỏi: "Là ăn như thế này hả?"
Tiểu Mỹ Nhân vẫn nước mắt lưng tròng, không ngừng gắp vào miệng.
Lúc nhỏ khi Tiểu Mỹ Nhân khóc, mẹ cậu sẽ trái dỗ phải dành mãi không được.
Lúc này cha sẽ cầm một củ khoai nướng, thổi thổi phần bụi rồi đưa cho tiểu mỹ nhân.
Tiểu Mỹ Nhân ôm khoai nướng sẽ không khóc nữa, gặm đến mức mặt dính đầy tro.
Cha nói, chỉ cần ăn no thì nước mắt sẽ không rơi xuống nữa.
Đại Tra Công thấy vợ mình không để ý đến mình thì càng thêm phiền muộn, không biết phải làm sao.
Hắn ăn hết miếng thịt cá Tiểu Mỹ Nhân gắp cho, đẩy cái đĩa trống đến trước mặt Tiểu Mỹ Nhân, thô bạo nói: "Hết rồi."
Tiểu Mỹ Nhân ngửa đầu, nước mắt rưng rưng nháy nháy mắt.
Đại Tra Công: "Gắp thêm một miếng lớn cho tướng công của em đi, ta còn muốn ăn canh nữa."
Nước canh nồng đậm, thịt cá mềm mại, bánh ngô thơm ngọt vừa giòn vừa mềm.
Lúc bắt đầu Đại Tra Công còn rụt rè gắp từng đũa từng đũa, đến cuối cùng cũng học Tiểu Mỹ Nhân bưng bát canh hêm bánh ngô xì xụp xì xụp nuốt vào, ăn đến miệng dính đầy mỡ, mồ hôi đầm đìa.
Tiểu Mỹ Nhân thấy Đại Tra Công ăn ngon lành, nước mắt cũng dần th lại, cười đến mắt mày cong cong.
Tướng công hay chê cậu quê mùa, nhưng mà giờ tướng công vẫn thích ăn nha.
Chương 13.
Đại Tra Công mê mẩn lẩu bánh ngô cá lớn, cả ngày kéo Tiểu Mỹ Nhân cùng ăn với mình.
Tiểu Mỹ Nhân ăn chán rồi, nhăn nhó mặt mày rưng rưng uất ức nhìn Đại Tra Công: "Hôm nay... Hôm nay có thể không ăn cá được không...."
Đại Tra Công vẫn đang hoài niệm bánh ngô thơm ngọt và nước canh sền sệt cay xè, nuốt nước miếng, nhưng nhìn dáng vẻ uất ức của chàng vợ nhỏ nhà mình bèn miễn cưỡng hỏi: "Vậy em muốn ăn cái gì?"
Tiểu Mỹ Nhân vuốt vuốt cái bụng đang phình lên của mình, ợ một cái, vô tội chớp chớp mắt: "No căng..."
Đại Tra Công nghiêm túc nói: "Đó là con chúng mình chứ không phải cơm. Ngoan ngoãn theo ta đi ăn cơm nào!"
Nhà bếp hầm một nồi xương lớn, chất thịt mềm mịn, gặm một cái là tan ra.
Đại Tra Công ăn thịt, còn khoét tuỷ đưa cho Tiểu Mỹ Nhân.
Tiểu Mỹ Nhân gặm tuỷ đến đắc ý, ăn một cái bánh bao lớn.
Mang thai ba tháng đầu không thể ứ ứ ừ ư, Đại Tra Công đói bụng đến mức hai mắt xanh lập loè, đôi mắt lượn lượn lờ lờ trên neinei* của Tiểu Mỹ Nhân, sắp chảy cả nước miếng.
*Là vếu đó các chế
Tiểu Mỹ Nhân bị Đại Tra Công nhìn chăm chú đến dựng cả tóc gáy, luống cuống cầm một cục xương lớn, không biết cho nên cho Đại Tra Công ăn một miếng không.
Đại Tra Công nghĩ, đại phu nói không thể đi vào, nhưng cũng không nói là không thể uống sữa.
Nghĩa là... Ý là có thể uống, đúng không?
Nguyệt hắc phong cao, một cái miệng to như chậu máu áp sát neinei nhỏ của Tiểu Mỹ Nhân.
Bỗng nhiên hạ nhân xông đến: "Lão gia! Lão gia! Bạch công tử phải đi rồi!!!"
Đại Tra Công lưu luyến không rời nhìn neinei của Tiểu Mỹ Nhân một chút rồi thả miếng xương trong tay xuống đi tìm Bạch Nguyệt Quang.
Chương 14.
Bạch Nguyệt Quang đang thu thập hành lý.
Đại Tra Công nói: "Sao bỗng nhiên lại muốn đi?"
Trong lòng Bạch Nguyệt Quang đắc ý, nhưng trên mặt vẫn cao ngạo bình tĩnh vân đạm phong khinh: "Đây là Chân phủ chứ không phải Bạch gia, tại sao ta lại không nên đi?"
Đại Tra Công nói: "À."
Bạch Nguyệt Quang: "???"
Đại Tra Công nói: "Vậy ta sai người đưa ngươi quay lại."
Hắn vẫn đang nhung nhớ đến neinei của Tiểu Mỹ Nhân, muốn chạy về.
Bạch Nguyệt Quang thống khổ quay đầu nhìn lại: "Chân Kiệt!"
Tim Đại Tra Công run lên, không đi được.
Bạch Nguyệt Quang khẩn khoản bước đến, ngón tay trắng mịn như ngọc nhẹ nhàng nắm lấy tay áo Đại Tra Công, nghẹn ngào nói: "Bây giờ ngươi đã không chờ được mà đuổi ta đi rồi ư?"
Mỹ nhân tuyệt thế nước mắt như mưa, như một con thiên nga cao ngạo cúi thấp đầu, đôi mắt tựa lưu ly muốn nói lại ngưng, sóng mắt dập dờn như yên vũ khắp thành Giang Nam tháng ba.
Tiểu Mỹ Nhân nằm nhoài trên cửa sổ nhìn lén, nhẹ nhàng gặm cốt tuỷ trong xương.
Tuỷ có hơi mặn, không ngon bằng cái lúc nãy Đại Tra Công cho cậu.
Tiểu Mỹ Nhân nghĩ, Bạch Nguyệt Quang đúng thật là rất đẹp, đôi mắt kia một khi đẫm nước thì ai nhìn vào cũng sẽ mềm lòng.
Tiểu Mỹ Nhân nhạt nhẽo gặm xương, trong miệng đắng ngắt, lòng thì ê ẩm, uất ức cúi đầu thút thít một tiếng.
Bạch Nguyệt Quang còn chưa khóc xong đã bị tiếng hít nước mũi này làm sợ đến mức cuống quýt quay đầu lại, bèn nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu nằm nhoài trên cửa sổ, đang nước mắt lưng tròng gặm một cục xương lớn.
Bạch Nguyệt Quang một mặt đau thương.
Đại Tra Công một mặt lúng túng.
Bạch Nguyệt Quang nhẹ giọng nói: "Chân Kiệt, năm mười tuổi ấy, ngươi nói ngươi muốn kết hôn với ta, nhưng ta lại không chịu. Ngươi có biết tại sao không?"
Tiểu Mỹ Nhân no nê ợ lên một tiếng, che miệng trốn trong bồn hoa nghe trộm.
Đại Tra Công nghe được cái tiếng ợ no quen thuộc kia bèn quay đầu lại liếc nhìn bồn hoa một cái.
Bạch Nguyệt Quang nhẹ nhàng lôi kéo tay áo Đại Tra Công, nước mắt rưng rưng: "Chân Kiệt..."
Đại Tra Công nghĩ, nếu không vì nhóc tiểu thổ mạo kia đang khẩn trương núp trong bồn hoa nghe trộm, có lẽ thật sự hắn đã bị nước mắt của Bạch Nguyệt Quang dội đến mức đầu óc choáng váng, không biết đêm nay đêm nao.
Nhưng Đại Tra Công hôm nay đã không còn là Đại Tra Công ngày xưa nữa.
Đại Tra Công yêu Bạch Nguyệt Quang hai mươi năm, chỉ cần Bạch Nguyệt Quang liếc nhìn một cái là hắn đã vui mừng đến hồn bay phách lạc.
Nhưng tiểu thổ mạo ngốc nghếch kia mới gả vào Chân gia mấy tháng, sơn hào hải vị trong Chân gia đã biến thành bánh ngô hầm cá lớn.
Trước đây Đại Tra Công si ngốc yêu thanh phong ngọc lộ Bạch Nguyệt Quang, nhưng bây giờ hắn chỉ muốn đưa tiểu thổ mạo đang lén lén lút lút trong bồn hoa kia đi ăn cải trắng xào tôm sông*.
Tôm sông đỏ rực thơm phưng phức nức mũi, ăn kèm với cải trắng giòn non ngọt rụm, có thể xì xụp ăn hai bát bún tàu lớn.
Đại Tra Công nói với Bạch Nguyệt Quang: "Ngươi hãy nghỉ ngơi cho khoẻ đi, đừng nghĩ nhiều quá. Mấy ngày nữa chờ bắt chuột ở Bạch gia xong, ta sẽ phái người đưa ngươi về."
Nói xong, Đại Tra Công thả rèm giường xuống ngăn tầm mắt Bạch Nguyệt Quang lại rồi sải bước ra khỏi phòng, thuận tiện xách luôn Tiểu Mỹ Nhân đang co thành một cục trong bồn hoa.
Chương 15.
Đại Tra Công xách Tiểu Mỹ Nhân về trong phòng bếp, đặt lên bếp lò không nhóm lửa.
Tiểu Mỹ Nhân khẩn trương mà dùng cả tay lẫn chân ôm lấy Đại Tra Công, mềm giọng nói: "Tướng công... Em.... Thật sự em không cố ý..."
Đại Tra Công nảy ý xấu, nhíu mày một cái.
Tiểu Mỹ Nhân bị doạ đến run lẩy bẩy, oan oan ức ức muốn khóc.
Đại Tra Công nói mà không có biểu cảm gì: "Cái xe khoai lang mà em đưa từ nhà mẹ đẻ về đã nảy mầm hết rồi, ta đã sai người vứt đi, mua cho em sọt mới."
Lòng Tiểu Mỹ Nhân khổ sở.
Đó là của hồi môn mà cả nhà cậu nhịn ăn nhịn mặc nửa tháng, cắn răng buộc bụng tiết kiệm cho cậu, lại bị cậu lãng phí...
Đại Tra Công nhìn dáng vẻ nước mắt lưng tròng này của Tiểu Mỹ Nhân, lòng dạ bồn chồn.
Rốt cuộc hắn lại làm gì sai để chọc cho tiểu thổ mạo mất hứng vậy???
Tiểu thổ mạo này sao lại dễ mất hứng thế???
Tiểu thổ mạo làm từ pha lê sao???
Tiểu Mỹ Nhân cẩn thận từng ly từng tí kéo tay áo Đại Tra Công, rụt rè nói: "Tướng... Tướng công... Khoai lang đó.... Khoai lang đó tuy đã nảy mầm rồi, nhưng mà.... Nhưng mà hiển nhiên là vẫn có thể ăn đấy, tướng công không muốn thì.... Thì hãy cho em đưa về quê.... Được không..."
Đại Tra Công giận rồi: "Em muốn nói gì? Chân gia nhà ta trăm mẫu ruộng tốt nhà to cửa lớn, vậy mà lại có thể để thông gia ăn khoai lang nảy mầm ư!"
Nhìn dáng dấp nghèo đói nước mắt rưng rưng của Tiểu Mỹ Nhân, trong lòng Đại Tra Công phun một ngụm máu, rống to: "Người đâu, chuẩn bị cho ta một xe ngựa khoai lang tốt nhất cho ta, ta muốn đi bái kiến cha mẹ vợ!"
Chương 16.
Ruộng ngô ven đường xanh um tươi tốt, đã cao hơn đầu người.
Hai con ngựa to cao kéo xe, vênh vang đắc ý đi từ thành trấn đến tiểu thôn trang.
Đại Tra Công bị chấp niệm với khoai lang của Tiểu Mỹ Nhân làm lệch đường, mãi đến tận khi được quản gia nhắc nhớ, hắn mới như tỉnh mộng mà hầm hừ bóp bóp khuôn mặt nhỏ bé của Tiểu Mỹ Nhân.
Hắn đi gặp thông gia, sao có thể chỉ mang một xe khoai lang chứ?
Đại Tra Công khí phách mà mang thêm nửa kí cáp sĩ mô du*, ba cái đùi lợn xông khói Kim Hoa* lớn, mười túi gạo trắng tốt nhất, còn có một nồi cá trắm cỏ lớn đã được chuẩn bị xong, chờ đến nhà thông gia hầm cá ăn.
*Cáp sĩ mô du: (raw 哈士蟆油) thực ra lúc tra baidu thì nó là dầu mỡ của cóc và ếch, là đặc sản của vùng Đông Bắc, rất giàu anbumin, đường, nhiều loại vitamin, khoảng chất, có tác dụng bổ thận ích tinh bổ gan bổ thận bổ phổi bla bla nói chung là rất bổ. Nhưng mà tui không tìm thấy ở Việt Nam mình có món này, mà cũng không dám edit thành dầu ếch nên quyết định để nguyên vậy chờ có người chỉ giáo giúp.
*Đùi lợn xông khói Kim Hoa: Thịt xông khói ngày xưa ở Trung Quốc thường được sản xuất ở thành phố Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang. Thịt xông khói Kim Hoa rất khác so với thịt xông khói của Tây. Khi chín khói, miếng thịt cắt ra vẫn còn nguyên màu đỏ tươi và lớp chất béo rất rõ ràng, có thể dùng ăn luôn hoặc làm thịt hầm. Đây là một trong những món ăn đặc sắc trong ẩm thực Trung Hoa
Tiểu Mỹ Nhân thò đầu ra nhìn ruộng ngô ngoài cửa sổ, trên mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc thoả mãn khi về đến cố hương.
Đại Tra Công muốn cau mày.
Tiểu Mỹ Nhân vui mừng chỉ vào ruộng ngô nói: "Tướng công, chàng đã ăn bắp ngô non bao giờ chưa?"
Đại Tra Công nuốt nước miếng, ánh mắt quét từ cổ Tiểu Mỹ Nhân đến cặp mông vểnh: "Chừng từng ăn, có mềm không?"
Tiểu Mỹ Nhân vui vẻ gật đầu: "Có có có! Siêu siêu siêu mềm luôn, cắn một miếng là sẽ tuôn nước ra đầy miệng á chàng!"
Đại Tra Công nói: "Dừng xe."
Phu xe nghe lời dừng lại: "Lão gia, phu nhân, có chuyện gì thế ạ?"
Đại Tra Công nói: "Phu nhân muốn ăn ngô non, ngươi đi tìm nông dân gần đây mua mấy bắp đi."
Tiểu Mỹ Nhân nói: "Không cần không cần, nhà em cũng trồng ngô đó, về nhà là có thể ăn rồi!"
Đại Tra Công nói: "Lão Lưu, đi nhanh đi."
Chương 18.
Phu xe bèn đi tìm nông dân để mua ngô.
Tiểu Mỹ Nhân nằm ngoài trên cửa sổ, đôi mắt lấp lánh chớp chớp. Bỗng nhiên một con sói đói từ sau lưng nhào tới, mạnh mẽ cắn lấy cần cổ tinh tế trắng ngần của Tiểu Mỹ Nhân.
Tiểu Mỹ Nhân sợ hãi kinh ngạc thốt lên một tiếng: "Tướng... Tướng công.... Ưm.... Không thể...."
Đại Tra Công cười dâm đãng lột quần Tiểu Mỹ Nhân ra, hết hôn lại cắn lại vò cặp mông tròn lẳn trắng mịn nõn nà.
Tiểu Mỹ Nhân hoảng sợ trợn tròn mắt, uốn éo mông muốn trốn: "Tướng công đừng mà... A...."
Đại Tra Công tát mạnh một cái trên mông Tiểu Mỹ Nhân, đánh cho cái mông mẩy rung rinh lay động, trên bờ mông trắng mịn chậm rãi hiện lên dấu tay đỏ bừng.
Tiểu Mỹ Nhân đau khóc: "Tướng công... Hu hu.... Đau...."
Đại Tra Công cũng hối hận rồi, đau lòng xoa xoa mông cho Tiểu Mỹ Nhân: "Ngoan, vợ ngoan, tướng công dùng gà bự xoa xoa cho em nhé, sẽ hết đau thôi, ngoan nha ~"
Tiểu Mỹ Nhân ngoan ngoãn nằm nhoài trong xe ngựa ăn gà bự, bị thao đến vừa kêu vừa khóc nước mắt lưng tròng, cái mông bị va đập bành bạch: "Hu hu.... Tướng công... Tướng công đừng mà... Ưm a.... Sẽ bị nghe thấy mất... hu hu... Tướng công... Lớn quá... A .... Hỏng mất..... A...."
Đại Tra Công vừa hôn vừa thao vừa sờ bụng nhỏ của vợ mình, được đoá cúc nhỏ mềm mịn ướt át của Tiểu Mỹ Nhân kẹp chặt thoải mái vô cùng, càng thao càng tàn nhẫn.
Phu xe mua ngô non trở về: "Lão gia, phu nhân, ngô đến đây ạ."
Tiểu Mỹ Nhân hoảng sợ che miệng, nín tiếng khóc mềm mại ngọt ngào lại, nước mắt lưng tròng nhìn Đại Tra Công.
Đại Tra Công vừa thao vừa nói: "Cùng mang đến nhà nhạc phụ của ta, nấu cho phu nhân ăn."
Phu xe nói: "Vâng thưa lão gia."
Xe ngựa tiếp tục xóc nẩy đi trên con đường nhỏ.
Tiểu Mỹ Nhân mông trần dạng chân ngồi trên đùi Đại Tra Công, dương vật tím đen bự giã liên tục trong tiểu huyệt vẫn đang phun nước nóng, núm vú hồng nhạt bị hút sưng lên, vô cùng đáng thương tràn ra hai giọt sữa.
Tiểu Mỹ Nhân che miệng, oan ức khóc lóc.
Đại Tra Công cười xấu xa liếm sữa trên núm vú, hút bầu ngực ngọt mềm kêu chậc chậc, hàm hồ không rõ mà thấp giọng nói: "Cố nhịn đừng lên tiếng, nếu bị hạ nhân nghe thấy phải làm thế nào bây giờ?"
Chương 19.
Nghe nói Tiểu Mỹ Nhân muốn dẫn con rể về nhà mẹ đẻ, cha mẹ anh trai Tiểu Mỹ Nhân đứng đón ở cửa thôn từ rất sớm. Heo mẹ già đã trói vào cây, dao mài xong cầm lên lại thả xuống.
Con rể đến rồi, cũng nên cẩn thận làm bữa cơm.
Nhưng mỗi năm cả nhà họ có thể ăn thịt là dựa cả vào heo con của con heo mẹ già này sinh ra.
Cha già đang sầu lo hút thuốc thở dài, bỗng nhiên nhìn thấy trên đường lớn ở cửa thôn có hai chiếc xe ngựa rầm rập tiến tới.
Cha già hớn hở vẫy tay: "Tiểu Trì, Tiểu Trì!"
Xe ngựa dừng lại, Tiểu Mỹ Nhân suy nhược thò khuôn mặt nhỏ nước mắt lưng tròng từ trong xe ra, uể oải nói: "Cha... Ưm..."
Cha già cuống lên: "Sao vậy sao vậy?"
Đại Tra Công thò đầu ra: "Cha ạ, đi đường mệt nhọc nên Trì Nhi đói bụng đấy."
Cha già vội vàng nói: "Mau mau mau vào nhà ngồi đi, mẹ con đã sớm mua Mật tam đao* mà hồi bé con thích ăn nhất đấy."
*Mật tam đao
Tiểu Mỹ Nhân hít hít mũi, tủi thân nhất thời muốn khóc.
Đại Tra Công nhẹ nhàng nhéo một cái trên mông Tiểu Mỹ Nhân, nói: "Nhạc phụ, chúng ta vào nhà nói đi."
Kể từ sau khi hôn sự của Tiểu Mỹ Nhân được định ra, cha già vẫn rất lo lắng.
Bọn họ là một tiểu môn hộ ở quê, Chân gia lại là danh môn vọng tộc trong thành.
Hơn nữa Tiểu Trì vẫn ngu ngốc, sẽ không đi lấy lòng phu quân, lại không biết phụng dưỡng cha mẹ chồng, cứ ngây ngốc gả đi như thế không phải mỗi ngày sẽ bị người ta ghét bỏ quở trách sao.
Tiểu Trì thành hôn bốn tháng có thừa, nhưng chút tin tức của con rể cũng không có.
Lòng của người trong nhà đã loạn hết cả lên, thậm chí bắt đầu lo lắng Tiểu Trì sắp bị Chân gia bỏ rồi hay không.
Nhưng hôm nay con rể không chỉ đến mà còn mang cả lễ vật đến.
Tiểu Mỹ Nhân bước đi loạng chà loạng choạng, bụng nhỏ phình lên cũng loạng chà loạng choạng.
Đại Tra Công ôm vợ mình đi vào trong nhà, ăn chưa hết thèm mà nhìn khuôn mặt nhỏ bé của Tiểu Mỹ Nhân.
Chương 20.
Mẹ vợ là một người nấu ăn rất ngon, chỉ là bình thường trong nhà quá nghèo nên khiến bà không có đất dụng võ.
Hôm nay con rể mang thịt ngon mì ngon đến, nửa khắc đồng hồ trước bà bưng đến một bát canh mướp trứng chân giò hun khói*.
*Canh mướp trứng chân giò hun khói
Mướp thanh đạm mềm mại, chân giò thơm ngát mỹ vị, mì viên chỉ dùng lòng đỏ trứng và mì, màu vàng óng ánh, cắn một miếng trong miệng thơm ngon ngọt mát, nhai là không ngừng, càng nhai càng thơm.
Lúc nãy trên xe ngựa Tiểu Mỹ Nhân bị ép làm một hồi vận động kịch liệt đã đói bụng lắm rồi, ôm một bát lớn xì xà xì xụp húp canh và ăn mì đến sung sướng đê mê.
Đại Tra Công nghi ngờ nhìn cái bát từ mì đến mướp đều là màu trắng kia, dùng đũa gạt gạt chân giò hun khói trong bát của mình, thử thăm dò húp một hớp canh nhỏ.
Ừm, đúng là rất ngon.
Một nồi canh lớn suýt nữa là được Đại Tra Công uống đến cạn đáy, bố vợ vừa cười ha ha vừa bưng lên một đĩa dưa chua xào cay: "Con rể, đến đây, nhạc mẫu con nấu canh kia hơi nhạt, để ta đưa cho các con một đĩa dưa muối xào cay* ăn cho nóng bụng."
*Dưa muối xào cay
Đại Tra Công chột dạ nhìn cái nồi đất thô sơ sắp cạn đáy kia, ho nhẹ một tiếng, nhìn cái đĩa dưa xào sợi vô cùng ngon miệng kia không biết làm thế nào.
Tiểu Mỹ Nhân ngẩng khuôn mặt nhỏ dính bẩn lên khỏi tô, đôi mắt sáng lấp lánh ợ một cái: "Cha ơi, con muốn ăn bánh nướng mặn không nhân!"
Bánh nướng mặn không nhân vàng xốp giòn rụm ăn với dưa muối xào cay, hành thái sợi ngọt ngọt xen lẫn dưa muối, có mùi vị đặc biệt thơm ngon.
Đại Tra Công gặm một cái bánh nướng mặn không nhân lớn kẹp dưa muối sợi, bên người là tiếng ăn chèm chẹp như chú chuột nhỏ của Tiểu Mỹ Nhân. Toàn bộ ba mươi năm ăn uống tinh tế trước kia của hắn đột nhiên trở nên không có vị gì nữa cả.
Đại Tra Công dùng cái tay bóng nhẫy dầu chọt chọt lỗ tai mềm mại của Tiểu Mỹ Nhân.
Mông Tiểu Mỹ Nhân căng thẳng, cảnh giác cắn bánh quay đầu lại nhìn hắn, như một chú mèo nhỏ bị tóm lấy đuôi.
Đại Tra Công nhìn dáng vẻ vội vã cuống cuồng của vợ mình, sự ngột ngạt ba mươi năm này rốt cuộc cũng xuôi xuống, vui vẻ cười khúc khích: "Tiểu thổ mạo, em ăn nhiều thật đấy, may mà nhà ta có quặng mỏ."
Bạn thấy sao?