Phiên ngoại 1.
Nhân dịp mùa thu hoạch mưa thuận gió hòa trong triều vô sự, Hoàng đế và Bạch Minh Hiên dắt hai đứa bé lặng lẽ trở về trấn Cửu Hòa một chuyến.
Bạch Minh Hiên là vì an táng tro cốt của Bạch Sùng Sơn và phu nhân. Hoàng đế vẫn còn khúc mắc chưa giải với hai người này như cũ, chỉ hầm hừ đi loanh quanh bên ngoài mộ tổ Bạch gia, không chịu vào.
Bạch Minh Hiên cũng không cách nào ép buộc gã thông cảm và tha thứ cho cha mẹ ruột của gã, chỉ đành niệm thêm vài tiếng trước mộ phần vợ chồng Bạch thị, đồng ý thay hai ông bà chăm sóc con trai của họ một đời một kiếp.
Hai cậu nhóc mập không rõ mẫu hậu đang lẩm bẩm cái gì, nhưng nếu mẫu hậu đã lạy thì tụi nhỏ cũng ngoan ngoan lạy theo một cái.
Tháng ngày trong Cửu Hòa trấn dường như trôi qua chậm rãi hơn bên ngoài. Vẫn là mấy tòa nhà kia, vẫn là mấy mẫu ruộng đó. Sân vườn Chân gia hình như đã sửa chữa lại, lúc xe ngựa đi ngang qua Bạch Minh Hiên không kìm được mà nhìn nhiều thêm mấy lần, điều này khiến Hoàng đế rất không vui, hậm hực bế con lén nhéo mông chàng vợ nhà mình.
Bây giờ một nhà con trưởng Bạch Sùng Sơn ở trong nhà họ Bạch, Bạch Minh Hiên không muốn gặp họ nên chỉ đành đứng xa xa ngoài phố mà nhìn.
Lúc đang nhìn, phía sau bỗng truyền đến giọng nói trong trẻo mềm mềm: "A Bạch! A Bạch huynh về nhà rồi!"
Bạch Minh Hiên bỗng nhiên nhìn lại, liền kinh ngạc đối diện với chàng vợ nhà Chân Kiệt, trong phút chốc dường như đã cách một đời.
Nhưng Tiểu Trì chẳng hề thay đổi, vẫn là dáng vẻ mềm mại non nớt của năm đó.
Sau lưng Tiểu Trì là Chân Kiệt, hắn đang mang theo hai túi khoai lang mới. Chân Kiệt kinh ngạc nhìn Bạch Minh Hiên: "A Bạch?"
Hoàng đế nhìn thấy tình địch ngày xưa, toàn thân bốc lên khí đen. Gã mặt không thay đổi khoan thai bước ra khỏi kiệu: "Chân Kiệt?"
Chân Kiệt gật đầu, hắn nhìn người đàn ông xa lạ mà quen thuộc này, nghi hoặc hỏi: "Các hạ là...?"
Hoàng đế há miệng muốn bịa cái tên giả, nhưng gã chợt nhớ đến tên thật chính mình cũng không có. Trong lòng gã càng thêm chua xót ủ rũ, thậm chí có chút tủi thân.
Tiểu Trì mở to mắt chờ gã tự giới thiệu mình, chờ hồi lâu cũng chẳng thấy gì, liền mờ mịt nhìn về phía Bạch Minh Hiên.
Bạch Minh Hiên biết tại sao trong lòng Hoàng đế lại thấy khổ sở, bèn vội vàng nhẹ giọng thay đổi vấn đề: "Hai người các huynh sao lại đến đây mua khoai lang?"
Chân Kiệt nói: "Tiểu Trì nghe nói chỗ này có một loại khoai lang vỏ tím ruột trắng, liền làm ầm ĩ lên muốn đi mua. Ta sợ bọn hạ nhân mua sai nên tự mình dẫn em ấy đến."
Tiểu Trì nhìn vòng eo thon mảnh của Bạch Minh Hiên, lo âu nói: "A Bạch, có phải huynh không ăn cơm không? Đi, đi đến nhà đệ ăn khoai lang đi. Hôm qua cha đệ đến, mang theo một con ngỗng thật là bự, để đệ hầm cho huynh ăn nhé!"
Phiên ngoại 2.
Trong hậu viện của Chân gia đang nhốt mười mấy con ngỗng bự béo tốt.
Chân Kiệt bị ngỗng mổ đau đến nhe răng nhếch miệng, có điều không tiện mất mặt đàn ông trước mặt vợ mình, chỉ đành nhịn đau cố gắng túm lấy một con ngỗng mập hung hăng nhất trong đám ngỗng đang nhảy nhót tưng bừng.
Hoàng đế mặt không thay đổi đi tới thuần thục nâng con ngỗng béo hung dữ nhất kia lên. Gã cầm lấy cổ nó đặt trên thớt gỗ, sau đó giơ tay trái lên: "Dao đâu?"
Tiểu Trì hí ha hí hửng đưa con dao thái to nhất trong nhà.
Hoàng đế ghét bỏ nhìn nó một cái, sau đó miễn cưỡng nhận lấy.
Khai đao, cắt tiết, trụng nước, vặt lông.
Quân chủ một nước tuy mang vàng đeo ngọc, thế nhưng công phu thịt ngỗng lại hoàn mỹ đến mức có thể châm chọc lão gia Chân gia giả vờ ngầu lòi.
Tiểu Trì nhìn đến mức trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng Hoàng đế mổ bụng ngỗng, liên tục thán phục.
Chân Kiệt khó chịu che mắt vợ, nhỏ giọng nói: "Cảnh tượng này không làm em hoảng sợ à?"
Lá gan trì độn nhỏ xíu bằng móng tay của Tiểu Trì rốt cuộc cũng cảm thấy sợ, cậu chạy nhanh vào bếp, hô to: "Em đi xem bánh hành hấp đã cuộn được chưa!"
Chân Kiệt nhìn bóng lưng nhảy nhảy nhót nhót của chàng vợ nhà mình, lớn tiếng gọi: "Dưới bếp có khoai lang nướng cho em đấy, đừng tự lấy, để hạ nhân lấy ra rồi thổi tro đã hẵng ăn, cẩn thận nóng!"
Hoàng đế bị sự sến lụa của đôi chồng chồng nông dân này làm nổi da gà, y đẩy một chậu lớn đựng thịt ngỗng đã được chặt rửa sạch sẽ về phía trước: "Xong rồi. Từ nhỏ Chân lão gia đây chưa từng làm việc nặng đúng không?"
Chân Kiệt cười nói: "Đúng thế đúng thế, từ nhỏ bên cạnh ta đã có hạ nhân hầu hạ rồi. Không phải vì để dỗ vợ vui vẻ thì tội gì ta phải đích thân đi bắt ngỗng. Đúng rồi, quý tính của huynh đài là gì vậy?"
Hoàng đế nhớ đến tên của mình lại phiền muộn trầm mặt.
Diệp Hồng Hi là tên chính thức của hoàng tử, y chỉ mạo danh dùng mấy năm.
Bạch Minh Hiên là tên vợ y, cho dù có phải là cha mẹ chuẩn bị cho y không thì vợ y cũng đã dùng rồi.
Một ông vua một nước giàu có nhất thiên hạ như y, đến cả một cái tên chính thức cũng không có.
Hoàng đế mất hứng, trong lòng phiền muộn, vì thế y chỉ ăn hai miếng trong cái nồi ngỗng hầm thơm ngon ngọt mềm của Chân gia. Y ăn rất ít, hai cái bánh cuộn hành hấp nho nhỏ cực kỳ không tương xứng với vóc người cao chín thước khôi ngô của y, đến Tiểu Trì cũng nhận ra y không ăn no.
Ăn cơm xong, Tiểu Trì dẫn con mình và cặp sinh đôi như đúc ra từ ngọc của Bạch Minh Hiên ra ngoài chơi. Chân Kiệt sắp xếp cho hai người lớn nghỉ trưa trong phòng khách Chân gia, sau đó vẫn không yên tâm liền sai người mang lên bánh cuộn khoai lang hấp*, thịt khô xắt lát*, cháo rau chân vịt*, chỉ sợ khách bị đói.
*Bánh cuộn khoai lang
*Thịt khô xắt lát
*Cháo rau chân vịt
Hoàng đế nằm trên giường hờn dỗi.
Bạch Minh Hiên nhìn bàn chất đầy đồ ăn, bất đắc dĩ nói: "Ăn cơm trước đi, hôm nay trên bàn ăn Nguyệt Nhi còn ăn nhiều hơn ngươi đấy. Ngươi cứ thế này chủ nhân có thể sẽ cảm thấy mình đãi khách không chu đáo nên ngươi mới không muốn ăn."
Phiên ngoại 3.
Trong lòng Hoàng đế đang phiền muộn, không chịu ăn cơm.
Bạch Minh Hiên nhẹ giọng nói: "Cẩn thận Nguyệt Nhi và Đình Nhi cười ngươi bây giờ."
Hoàng đế nói: "Ta không có tên, không thèm ăn."
Bạch Minh Hiên hổ thẹn, chọc chọc vào tấm lưng dày rộng của Hoàng đế: "Vậy để ta lấy cho ngươi một cái tên được không?"
Lúc này Hoàng đế mới bò dậy, nghiêm túc nhìn vợ mình: "Ta không họ Bạch đâu."
Bạch Minh Hiên thở dài: "Vậy ngươi họ gì nào?"
Hoàng đế trầm mặc một hồi, thấp giọng hỏi: "Trước đây em gọi ta đến thế nào?" Ý của y là chuyện rất rất lâu trước đây. Khi đó y còn ngu ngốc , không biết mình là ai, cũng chẳng biết mình đến từ phương nào.
Bạch Minh Hiên dựa theo quy củ đặt tên thô kệch cho hạ nhân, gọi y là A Ngưu.
Hoàng đế nói: "Ta họ Ngưu."
Bạch Minh Hiên chưa từng thấy người nào to cao đến thế mà còn làm nũng, có điều người này vẫn cứ gây khó dễ như thế, Bạch Minh Hiên không thể làm gì khác hơn là nói: "Lấy họ này không phong nhã."
Hoàng đế nói: "Ta không thích phong nhã, không nhớ được."
Tiểu Trì dẫn ba đứa trẻ ra ngoài chơi, dọc đường thấy cái gì lấy cái đấy, muốn ăn gì ăn cái đấy. Hai đứa nhóc tôn quý đẹp đẽ con của Bạch Minh Hiên ăn đến mức bụng no căng tròn, vừa gặm ngô vừa nấc cụt.
Tiểu Trì lại muốn mua đường nhân*.
*Đường nhân là đồ chơi làm bằng đường, nghệ nhân sẽ dùng đường loãng thổi thành các hình chim thú.... Loại này có thể chơi và ăn được.
Ông cụ bán đường nhân cười híp mắt nhìn ba đứa bé trắng trẻo non nớt: "Muốn con thỏ hay là hoa nhỏ nào? Ông có thể vẽ được hết."
Tiểu Trì hào hứng nói: "Để cháu vẽ! Để cháu vẽ!"
Ba đứa nhóc ngồi trên băng ghế nhỏ gặm ngô, ngoan ngoãn nhìn người lớn duy nhất chà đạp đồ vật của ông lão bán đường.
Đầu tiên Tiểu Trì vẽ một con rùa, tiếp theo vẽ một củ cải, nước đường chảy đầy đất.
Chân Tương, cậu con trai của Tiểu Trì yên lặng móc từ trong túi vải ra hai khối bạc vụn đưa cho ông cụ bán đường.
Một người lớn không đứng đắn dẫn theo ba đứa trẻ ngoan ngoãn vâng lời đi dạo đến khi tối trời, rốt cuộc cũng bị quản gia mời về nhà.
Hai tiểu hoàng tử lớn lên trong cung, cơm nước điểm tâm đều được xác định khối lượng, thái y ngày ngày khuyên nhủ ăn cơm chỉ nên no tám phần. Xưa nay hai tiểu hoàng tử chưa từng ăn vặt không kiêng kị gì như vậy, lúc này ăn no quá không chịu được nữa, hết đứa này đến đứa kia xiêu xiêu vẹo vẹo ngồi trong xe ngựa ngáp dài.
Trở lại Chân phủ, Tiểu Trì vừa vào cửa đã suýt nữa đâm vào một người to cao như người khổng lồ. Cậu sợ đến mức nhảy phắt về sau một bước: "Ngươi ngươi ngươi.... Ngươi tên là gì?'
Người đàn ông cao to cúi đầu nhìn cậu, đắc ý nói: "Ngưu Đại Tráng."
________________________
Đây là phiên ngoại của truyện Tinh tinh vơ nguyệt – truyện về Bạch Nguyệt Quang và Đại Tinh Tinh. Đại Tinh Tinh chính là Hoàng đế, sau bao lần ngược tâm nhau thì hai người cũng hạnh phúc và có hai đứa con trai, là hai tiểu hoàng tử được nhắc đến trong chương. Phần phiên ngoại này có liên quan đến Đại Tra Công và Tiểu Mỹ Nhân nên mình edit luôn.
Bạn thấy sao?