Chương 7: Phiên ngoại 456

Phiên ngoi 4.

Đêm nay tâm tình của Ngưu Đại Tráng rất tốt, chưa đến giờ cơm tối đã bắt đầu ngó dáo dác ở cửa phòng bếp Chân gia.

Trước đây Bạch Minh Hiên thích Chân Kiệt, còn mất tự nhiên không chịu thổ lộ.

Ngưu Đại Tráng không biết Chân Kiệt có gì tốt, một thiếu gia nhà giàu được nuông chiều từ bé, bắt một con ngỗng cũng bị mổ chạy loạn lung tung.

Đến hôm nay, Ngưu Đại Tráng tâm tình phức tạp đứng trước cửa phòng bếp nhìn Chân Kiệt vừa thuần thục thái rau làm cơm, vừa thỉnh thoảng đút đồ ăn cho chàng vợ nhỏ đang nhảy nhót tưng bừng đứng một bên, cái này gọi là sủng đến tận trời.

Tiểu Trì là một cậu bé lớn lên ở nông thôn, không thích ăn cà rốt khắc hoa kia, chỉ thích ăn những món thôn dã chân chất thơm ngát của nhà nông.

Bí đỏ gọt vỏ cắt miếng xào đến khi vàng óng mềm nhũn, củ cải trắng xắt sợi, một thố cá biển muối nửa tháng được rửa sạch sẽ, trên nồi hấp có rưới dầu tỏi, hấp đến khi hương thơm ngập tràn bốn phía.

Chân Kiệt không biết bắt ngỗng, nhưng cũng rất biết cách sống.

Tiểu Trì không nhịn được vươn tay muốn mở nắp vung nồi cá chưng.

Chân Kiệt nắm lấy móng vuốt trắng nõn nà của chàng vợ nhà mình, ngăn lại: "Không được nhúc nhích, vẫn chưa chín đâu."

Tiểu Trì nuốt nước miếng lầm bầm: "Em chỉ nếm coi mặn hay nhạt thôi mà."

Chân Kiệt nói: "Mấy đứa nhỏ cũng không tham ăn như em đâu, đi ra ngoài ăn điểm tâm với tụi nó đi, lát nữa chín ta sẽ bảo người gọi em vào."

Tiểu Trì hí ha hí hửng đi ra tranh cướp đồ ăn với tui nhỏ.

Ngưu Đại Tráng xoa xoa nắm tay đi vào, ho nhẹ một tiếng "Chân... Chân huynh."

Chân Kiệt nhìn người đàn ông đeo vàng mang ngọc khí vũ hiên ngang này, nhìn thế nào cũng thấy quen quen: "Cái đó... Ngươi..."

Ngưu Đại Tráng đắc ý nói: "Ngưu Đại Tráng."

Hạ nhân Chân gia đang nhóm lửa trong nhà bếp nhịn không được liên tiếp phì cười.

Chân Kiệt không biết tại sao vị Ngưu huynh này lại cười tươi như vậy, chỉ nói: "Ngưu huynh, sao có thể để khách vào nhà bếp được."

Ngưu Đại Tráng vén tay áo lên, nói: "Ta muốn học."

Chân Kiệt vốn cũng là một thiếu gia được nuông chiều, áo đến thì giơ tay cơm đến thì há miệng, nào ngờ lại cưới một chàng vợ nhỏ ham ăn, liền biến thành một lão gia thích xuống bếp, không ai ngăn cản được.

Cánh tay mạnh mẽ hữu lực của Ngưu Đại Tráng vụng về cầm một cái muôi nêm nếm dầu muối tương giấm.

Trù nghệ thành thục của gia chủ Chân gia đã thức tỉnh Ngưu Đại Tráng.

Chuyện dỗ vợ không phải có tiền có quyền là làm được.

Mà còn phải có tâm.

Phiên ngoại 5.

Ngày xưa Ngưu Đại Tráng ở trong rừng núi, ngày ngày gặm thịt nướng nửa sống nửa chín, ăn trái cây chua chát khó nuốt.

Đối với hắn, chỉ cần có thể nuốt xuống thì đều ăn ngon.

Nhưng Bạch Minh Hiên thì không giống.

Một tiểu thiếu gia gia tài bạc vạn cha mẹ nuông chiều, uống là quỳnh tương ngọc lộ, ăn là cao lương mỹ vị.

Gạo phải no tròn trắng bóng, từng hạt từng hạt được chắt lọc sạch sẽ, thêm đậu đỏ đậu xanh đậu đen gạo nếp hạt ngô được ngâm nhừ, điểm xuyết hạt sen, nhụy hoa đào bạch ngọc được đặt trong lá sen, múc nửa thìa trong bát thủy tinh, lại rưới thêm hai vòng mật ong, rắc thêm một nắm vụn mơ ngâm đỏ tươi đẹp đẽ.

Ngưu Đại Tráng trợn tròn mắt nhìn lão đầu bếp nấu cháo, sau đó nơm nớp lo sợ tiếp nhận khay đồ ăn, chỉ lo sẽ khiến đồ ăn mà đầu bếp bày ra bị xô lệch.

Lão đầu bếp cười hiền lành: "Nguyên liệu nấu cháo mơ* này đơn giản dễ làm, mà vừa đẹp vừa thơm ngon. Hồi còn trẻ lão thích dùng cái này để dỗ cho vợ vui. Ngưu viên ngoại à, nếu ngài muốn khoe bản lĩnh trước mặt người yêu thì không ngại dùng chén cháo này, đảm bảo sẽ dỗ cho giai nhân vui vẻ, tháng ngày trôi qua còn ngọt hơn mật."

*Cháo mơ

Ngưu Đại Tráng thành thật nói: "Cháu sợ mình làm không tốt, còn để người ấy cười nữa"

Lão đầu bếp nở nụ cười: "Chuyện cười giữa vợ chồng nào có chi mất mặt? Hồi trước lão gia nhà lão dỗ phu nhân còn có thể cố ý bôi tro lên mặt để chọc phu nhân cười nữa đấy."

Ngưu Đại Tráng nhìn Chân Kiệt đang bóp gia vị cho thịt gà trên bếp, không thể tin được cái kẻ mày rặm mắt to này lại tâm cơ đến vậy.

Chân Kiệt rót nước ngâm nấm hương sạch sẽ vào trong nồi sắt lớn, bỏ thêm gừng lát, hành lá, hồi, hoa tiêu, hương diệp, quế bì, vỏ quế, sau đó rót nước tương khuấy tiêu, còn thả thêm mấy miếng củ cải trắng và hạt lạc, bắt đầu từ từ hầm gà mái.

Con gà mái này phải hầm cả một đêm, để làm canh cho sáng mai Tiểu Trì ăn.

Chân Kiệt thuần thục đậy nắp xoong lại, bảo hạ nhân đêm nay canh lửa, sau đó dùng dáng vẻ người từng trải mà vỗ vỗ vai Ngưu Đại Tráng: "Ngưu huynh à, chuyện cười thì cười đi, không phải ta cũng vì trêu cho vợ cười đấy ư?"

Ngưu Đại Tráng trầm tư trong chốc lát, cảm thấy vô cùng có đạo lý, liền thẳng thắn dứt khoát nói: "Nào, bôi lên mặt ta đi, càng nhiều càng tốt."

Trong sân Chân gia, Tiểu Trì đang cùng bắt bươm bướm với hai đứa nhỏ, Bạch Minh Hiên ngồi ở hành lang dựa vào chút ánh đèn đọc sách.

Hạ nhân bắt đầu dọn thức ăn lên.

Ngưu Đại Tráng hưng phấn gọi: "Minh Hiên! Minh Hiên! Ăn cơm thôi!"

Bạch Minh Hiên quay đầu lại, liền thấy vua một nước đang dè dặt bưng một bát thủy tinh, trên gương mặt anh tuấn thoa nhọ nồi lem nhem, trông có mấy phần của cái gã hoang dã điên điên khùng khùng hồi xưa.

Bạch Minh Hiên vừa tức giận vừa buồn cười, đứng dậy muốn mang cái kẻ to đầu này đi rửa mặt.

Bỗng nhiên, Tiểu Trì đang bắt bướm bỗng hoảng sợ chạy ra phía sau Chân Kiệt: "A a a! Đại Tinh Tinh!! Con Đại Tinh Tinh kia lại đến nữa rồi!!!"

Phiên ngoại 6.

Chân Kiệt làm mì viên nhỏ.

Trong một tô bột mì có đánh thêm hai quả trứng gà, đặt đũa nghiêng sang một bên quấy thật nhanh, bột mì và trứng gà sẽ biên thành từng hạt tròn vàng óng ánh to bằng hạt đỗ tương.

Mì viên đổ vào nước sôi cuồn cuộn chốc lát, sau đó rắc thêm rau chân vịt, thêm chút rau cải tẩm ớt và hương liệu, tôm khô. Màu sắc của vắt mì càng thêm vàng óng mê người, cắn trong miệng mềm dai đúng độ, nước canh âm ấm thơm ngát.

Nghe nói tay nghề nấu mì này của Chân Kiệt học được từ cha mẹ vợ, thích hợp để làm ấm dạ dày vợ nhất.

Ngưu Đại Tráng học mãi không xong, tô bột mì thêm hai quả trứng khuấy hai lần dưới tay hắn đã biến thành nửa viên nửa khô queo, hai thứ phân biệt rõ ràng, chỉ có thể dùng vớt mì viên ra cán làm mì trứng gà.

Chân Kiệt cũng không dạy được, chỉ đành dẫn Ngưu Đại Tráng chạy về nông thôn gặp cha mẹ vợ.

Cha mẹ vợ đang mổ lợn, cầm một con dao nhọn gọn gàng xẻ thịt một con lợn béo 300 cân thành tám mảnh chỉnh tề, chuẩn bị xoa muối làm thịt khô.

Hai ông bà nghe ý đồ của hai người đến, cười ha hả rửa tay đi về nhà bếp: "Mì viên nhỏ này phải làm thật khéo, ngoài sân đôi tay này không làm được đâu."

Cha mẹ vợ Chân Kiệt dạy theo trình độ, thay đổi phương pháp cho Ngưu Đại Tráng.

Củ cải trắng xắt sợi mảnh xát muối ướp một lúc, sau đó vắt khô nước băm nhỏ ra. Thịt lợn bảy phần gầy ba phần mập, băm nhỏ với hành gừng muối, trộn với củ cải thành hỗn hợp nhân bánh.

Một bát nhân, nửa bát bột mì, thêm hai quả trứng gà một ít nước và một muỗng bột dính, sau đó dùng đũa múc từng viên từng viên vào trong nước sôi.

Nồi mì viên này không thêm canh, không thêm nguyên liệu, từng viên mì to bằng quả trứng chim bồ câu óng ánh trong suốt, chỉ chờ cắn vào miệng.

Thịt nhân bánh tươi ngon, củ cải thanh thanh giòn ngọt, mì viên thơm phức, vừa mềm vừa dẻo vừa giòn, cắn vào miệng mới biết thế gian trăm tư nghìn vị, nhắm mắt lại là có thể thấy được vạn nhà đèn đuốc sum sê.

Bạch Minh Hiên đang dạy lũ nhỏ đọc sách.

Chân Tương rất thích y.

Chú này dung mạo xinh đẹp, tính tình lại dịu dàng, còn hiểu biết chữ nghĩa, vẽ còn rất là đẹp.

Quan trọng nhất là ở bên chú Bạch, nhóc rốt cuộc cũng tìm được tôn nghiêm mà một đứa trẻ nên được sủng ái.

Bọn nhỏ đang vây quanh Bạch Minh Hiên đọc thơ, Ngưu Đại Tráng căng thẳng bưng một nồi mì viên nhân củ cải thịt lợn vừa làm xong đến: "Sắp canh hai rồi, bọn em uống chút canh nóng để ngủ khỏi lạnh chân nào."

Hắn thật sự không biết thứ mình làm rốt cuộc có ăn được hay không.

Tháng ngày trong núi hoang rừng vắng trôi qua quá lâu, chỉ cần ăn không chết thì lưỡi hắn đều cảm thấy ngon.

Cũng may, một nồi mì viên không nhỏ này đều được Bạch Minh Hiên và ba đứa nhóc uống hơn nửa, sau đó lại được Tiểu Trì ngửi thấy mùi ăn khuya mò đến vơ vét sạch sành sanh.

Ngưu Đại Tráng rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

___________Toàn văn hoàn____________

Đến đây là hết phiên ngoại rồi ấy. Cảm ơn mọi người đã đọc và yêu thích truyện.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...