Chương 5: Chương 41-50

Chương 41

Ba ngày không phải dài, chỉ có 72 giờ, 4320 phút bỏ ngủ cùng ăn cơm, công tác, đối bất luận kẻ nào mà nói cũng không phải dài, nhưng đối Hiên Viên Hàn mà nói là ngắn ngủi.

Triệu Tân tuy rằng đã không có gì nguy hiểm, nhưng là do mất máu quá nhiều hoặc là bởi bị thương não bộ nên người vẫn chưa có tỉnh lại, chỉ ngẫu nhiên có ý thức, cũng chỉ nói mớ vài câu, rồi sau đó lại lâm vào hôn mê.

"Uy, hỗn đản. Ta mang đứa nhỏ đi rồi, ngươi sau này tự chiếu cố chính mình đi, còn có thể tìm một nữ nhân khác nữa, ta sẽ không để ý đâu. Chúng ta đừng dây dưa nữa. Tạm biệt."Triệu Tân tiêu sái nói, một chút cũng không để ý đến biểu tình vô cùng khẩn trương của Hiên Viên Hàn vào giờ phút này.

"Đi? Ngươi muốn dẫn đứa nhỏ đi đâu? Ngươi sẽ ly hôn với ta ư?"Không rõ ý tứ Triệu Tân, Hiên Viên Hàn khẩn trương hỏi, lại không chú ý lúc này trên người Triệu Tân lại hoàn hảo không hao tổn gì, một chút miệng vết thương cũng đều không có.

"Nói cái gì vậy a, ta muốn lên thiên đường, khó khăn lắm thiên đường mới thu ta, ta có thể không sớm một chút sao? Không thể cùng ngươi nói chuyện tiếp được, đến lúc ta phải đi rồi a, ta đi đây nha." bỗng dưng sương mù xuất hiện, Triệu Tân dần dần biến mất trong làn sương dày đặc trước mắt Hiên Viên Hàn.

"Không cần. . . Không cần a, Tân Tân, đừng đi. . ." Hét to lên một tiếng, Hiên Viên Hàn mới phát hiện ra hoá ra hắn đang nằm mơ, nhìn Triệu Tân đang nằm trên giường, Hiên Viên Hàn đưa một ngón tay lên kiểm tra hơi thở Triệu Tân, cảm giác được nhiệt lưu trên ngón tay, Hiên Viên Hàn mới thở phào nhẹ nhõm.

"Tân Tân, ngươi bao giờ mới tỉnh lại a, ngủ còn chưa đủ sao? Ngươi chỉ lo cho bản thân, không cần ta với cục cưng có đúng không, còn ta ta đã vài ngày không ngủ rồi. Bụng cũng đói lắm, ngươi tỉnh lại ăn cơm với ta nha có được không? Bác sĩ nói đứa nhỏ hiện tại đang là thời điểm cần dinh dưỡng đó, ngươi như thế nào lại ngủ quên vậy a, cục cưng sinh ra sẽ thành da bọc xương đó. Vậy không đáng thương a, Tân Tân, ngươi mau tỉnh lại có được không, ta chờ ngươi ăn cơm với ta đó, rồi chúng ta lại cùng nhau ngủ không được sao? . . . . . ."Nắm tay Triệu Tân, Hiên Viên Hàn tiếp tục lải nhải lẩm bẩm, không quan tâm tới việc Triệu Tân đang chìm trong hôn mê có nghe được những lời này hay không.

"Ồn quá đi, rốt cuộc ngươi có để cho lão tử ngủ không hả?" dù lời nói hữu khí vô lực, nhưng Triệu Tân vẫn là do Hiên Viên Hàn lải nhải bên tai mà mở mắt.

"Ngươi thật sự tỉnh rồi a? Không phải ta đang nằm mơ đó chứ?" Nhẹ nhàng vuốt đuôi mắt Triệu Tân một chút, Hiên Viên Hàn không ngờ Triệu Tân lại thật sự tỉnh lại.

"Sao lại là mơ a, ta tỉnh lại rồi đây. Ngươi mau đi gọi bác sĩ tới, đầu lão tử đau quá. Ngươi còn đứng ngốc ở đó làm gì hả, đi nhanh đi a."

"Ta đi ngay đây, ngươi chờ ta một chút."Nghe được Triệu Tân có tinh thần mắng mình, Hiên Viên Hàn lúc này mới xác định Triệu Tân đã hoàn toàn tỉnh lại, vội vàng chạy ra tìm bác sĩ.

Vội vội vàng vàng kéo Lương Khải Hoa tới làm kiểm tra cho Triệu Tân, không ngờ nam nhân tới chỉ kiểm tra một chút rồi thôi, không tiếp tục nữa.

"Như vậy là có sao không? Có cần kiểm tra cẩn thận một chút không? Vết thương của Tân Tân không phải rất nặng hay sao?"Sợ Lương Khải Hoa kiểm tra không tới nơi tới chốn, Hiên Viên Hàn liền truy hỏi.

"Không sao rồi, chỉ cần người tỉnh lại thì đã tốt hơn phân nửa rồi. Vết thương trên người hắn đều là bị thương ngoài da thôi, chỉ cần chú ý không dính tới nước, không nên ăn gì đó, đều ăn kiêng là được rồi. Sức khoẻ đứa nhỏ cũng tốt lắm, hết thảy mọi việc đều tốt cả." Nhìn nhìn Hiên Viên Hàn trước mặt, Lương Khải Hoa không ngờ nam nhân này sẽ trở nên nhiều lời như thế, so với người trước kia làm chung bệnh viện với mình sẽ rất khó tưởng tượng ra đều là một người a, bất ngờ nha nam nhân kết hôn đều sẽ trở nên khủng bố như thế a, xem ra không kết hôn vẫn là tốt nhứt. (=.= a nói zj sao đc a, đó là hôn nhân biến nam nhân tốt hơn chớ. Âý ý ta là ta chỉ bạn Hàn Hàn á nha)

"Vậy được rồi, chỉ cần ngươi nói không có việc gì là được rồi. Nhưng sao Tân Tân lại đau như vậy a?" Không thấy đề cập đến vấn đề vì sao Triệu Tân kêu đau nữa, Hiên Viên Hàn tiếp tục hỏi.

"Ta sẽ kê đơn cho hắn thuốc giảm đau, loại đặc hiệu ấy, dựng phu cũng có thể dùng a, lát nữa bảo y tá tới tiêm là được rồi. Ta đi trước đây. "Sợ Hiên Viên Hàn sẽ tiếp tục lải nhải, Lương Khải Hoa rời đi trước một bước.

"Tân Tân, ngươi đã tỉnh rồi, tốt quá."Ghé vào đầu vai Triệu Tân, Hiên Viên Hàn dùng thanh âm không thể nghe thấy nói, thân thể do kích động đều hơi hơi run rẩy. Triệu Tân của Hắn vẫn là không có bỏ hắn mà đi a.

Chương 42

"Uy, Hiên Viên Hàn, Lê Lê có khỏe không?"Vừa ăn táo, vừa hỏi chuyện.

"Không biết, nàng biến mất rồi." Không ngờ Triệu Tân sẽ hỏi chuyện Lê Lê, điều này làm cho Hiên Viên Hàn có chút kinh ngạc, nhưng vẫn nói cho hắn tin tức nghe được từ mama.

"Nếu nàng biến mất, như vậy ta có thể về nhà không?" Kỳ thật thân thể của hắn đã tốt lên rất nhiều, không nhất thiết phải ở lại bệnh viện nữa, nhưng mỗi lần nói tới vấn đề xuất viện, Hiên Viên Hàn đều tìm cớ qua loa tắc trách hắn, luôn nói thân thể hắn không tốt cần phải phải tu dưỡng nhiều hơn, để cho hắn an tâm nằm viện, Hiên Viên Hàn thậm chí đã đem phòng bệnh trang trí màu sắc rực rỡ, mỗi ngày đều ở bên bồi hắn, chỉ như thế mà có thể làm ta an tâm ở lại bệnh viện ư. Quả thực đúng là ngu ngốc.

"Nhưng mà. . ." Tuy rằng những bộ phận bị thương trên người đều đã lành nhưng Hiên Viên Hàn vẫn là lo lắng.

"Nhưng mà cái gì, thầy thuốc không phải đã nói không có việc gì rồi sao? Hơn nữa bây giờ ta đã mang thai tới tháng thứ bảy rồi, ta còn nhiều chuyện chưa làm lắm. Không còn thời gian để chậm trễ nữa đâu."

"Chuẩn bị? Hiện tại trong nhà đâu có thiếu cái gì đâu? Cần chuẩn bị cái gì a?" Không rõ ý tứ Triệu Tân, Hiên Viên Hàn ngây ngốc hỏi.

"Ngươi rốt cuộc là có hay là không tính tự giác của phụ thân hả? Đứa nhỏ đã bảy tháng rồi, sắp tới lúc phải sinh ra, ngươi có biết hay không a? Trong nhà còn chưa chuẩn bị đồ cho đứa nhỏ dùng nữa, bụng ta đã lớn như vầy, sau này ra ngoài sẽ khó khăn hơn nhiều, đương nhiên là phải chuẩn bị trước a." Trở mình mắt trợn trắng, không ngờ Hiên Viên Hàn lại trở thành như vậy, ngay cả việc này cũng không có nghĩ đến.

"Được rồi, ta đáp ứng ngươi xuất viện là được rồi a, nếu muốn đi mua đồ thì phải đợi đến khi tháo băng trên người ngươi cái đã, không ta sẽ lo lắng lắm a."Nghe Triệu Tân nói cũng có chút đạo lý, vốn hắn định là sẽ một mình đi mua sắm, nhưng như vậy Triệu Tân căn bản là sẽ không đồng ý nha.

"Không được, phải mua ngay bây giờ, ta nói rồi, hơn nữa, ta định sẽ không về nhà bố mẹ (chồng) ở nữa đâu. Vẫn ở nhà mình là tốt nhất, thoải mái hơn a." Không muốn nghe Hiên Viên Hàn nói thêm nữa, Triệu Tân ương ngạnh nói, gần đây Hiên Viên Hàn càng ngày càng lải nhải nhiều hơn trước a. (a Hàn giờ đã trở thành ông 8 chính hiệu rồi a)

"Được rồi." Cuối cùng Hiên Viên Hàn cũng chịu thua, chỉ có thể thỏa hiệp với Triệu Tân.

Hai người ở trong phòng ăn cơm trưa, vào giờ ngọ (khoảng từ 11h-13h) Triệu Tân mới chính thức xuất viện.

Không có trực tiếp đi thẳng về nhà, mà hai người trực tiếp thẳng hướng trung tâm mua sắm đi tới.

Thời tiết phương Bắc tháng mười một mà nói đã rất là lạnh, tuy rằng Triệu Tân đã mặc mấy lớp dầy quần áo nhưng vẫn bị lạnh đến phát run.

Tay bị nam nhân gắt gao nắm, tuy rằng không thể truyền qua nhiều nhiệt độ lắm, nhưng có nhiệt độ ôn ôn như vậy trong lòng cũng ấm lên.

Một chút thời gian giờ ngọ không phải rất dài, nhưng hai người lại hảo hảo lợi dụng thời gian, mà mua sắm nhiều gấp đôi so với bình thường.

Đồ dùng của trẻ con không phải ít, nào là quần áo, giầy dép, mũ đội, bình sữa, núm vú cao su, bình nước, chăn, đệm giường, mọi thứ mua đều được mua toàn bộ, cũng không biết rốt cuộc là có dùng hay không, hai người chính là mua một đống, chỉ cần là Triệu Tân thích, đều mua về. (e cũng mún đc như vậy a L)

Mặc dù đi mua đồ có điểm mệt, nhưng tinh thần Triệu Tân rất tốt, tuyệt không giống người vừa mới xuất viện. Trong lòng cũng là thỏa mãn nói không nên lời.

Tuy rằng là hai nam nhân cùng nhau đi mua, hơn nữa trong đó còn có một người đang mang thai, sẽ làm người khác thấy có chút kỳ quái, nhưng lúc này Triệu Tân sớm đã không để ý nữa, tay dù bị Hiên Viên Hàn nắm lấy cũng không có buông ra, hai người cứ như vậy nắm tay nhau, từ lúc bắt đầu đến khi về nhà đều gắt gao nắm chặt.

Nếu hiện tại có người hỏi Triệu Tân, có cảm thấy bất mãn hay hối hận với hôn nhân hiện tại không, Triệu Tân sẽ thực thản nhiên nói cho hắn biết: Hắn không hối hận, bởi vì lúc này hắn thật sự đang rất hạnh phúc."

Chương 43

Ngày hai mươi lăm tháng mười hai, ta tin là mọi người đều biết ngày này là ngày gì. Triệu Tân cùng Hiên Viên Hàn cũng tự nhiên là một trong số đó.

Lúc này Triệu Tân đã mang thai tám tháng rưỡi, tâm tình hảo, ăn nhiều nên tự nhiên cục cưng cũng lớn lên thực mau, làm cho bụng Triệu Tân thoạt nhìn như chín tháng.

"Ta muốn đi dạo phố." Nghĩ đến lễ Giáng Sinh hàng năm đều rất náo nhiệt, Triệu Tân đã hơn một tháng không được ra khỏi phòng nói.

"Thân thể của ngươi có ổn không?"Nhìn bụng Triệu Tân, Hiên Viên Hàn sợ hắn ăn không tiêu.

"Không sao, không phải bác sĩ cũng có nói ta nên vận động nhiều a? Như vậy khi đứa nhỏ sẽ không khó sinh nha." Quyết định phải đi ra ngoài, Triệu Tân phải suy nghĩ đến cái cớ mà Hiên Viên Hàn sẽ không phản bác được, ăn vặt mỹ vị đang xuất hiện trước mắt a.

"Vậy cũng được, bất quá chỉ có thể đi ra ngoài một lát thôi, nếu mệt sẽ lập tức quay về . . ."

"Dừng lại, ta đã biết, đi thôi."Đánh gãy lời nói nam nhân, sợ Hiên Viên Hàn sẽ tiếp tục lải nhải, Triệu Tân kéo tay Hiên Viên Hàn đi ra ngoài.

Hai người đi không xa lắm, bởi vì gần tiểu khu có một cái trung tâm thương mại, Hiên Viên Hàn sợ Triệu Tân sẽ xảy ra vấn đề, cho nên hai người liền hướng tiểu phố mà đi.

Lúc ra khỏi nhà đã gần tới thời gian ăn trưa của Triệu Tân, cho nên sau khi mua một đống đồ chơi chuẩn bị cho cục cưng, Triệu Tân mới cảm thấy thoả mãn tìm nhà hàng thích hợp, chuẩn bị ăn cơm. Dù sao từ sau khi mang thai, đã thật lâu cũng chưa ăn đồ ăn bên ngoài, cho dù là ăn, cũng không có đã nghiền a.

Cơm trưa rất đơn giản chỉ có bốn món, cái chính ở đây là những món đó Triệu Tân bình thường không ăn, món cay Tứ Xuyên, vốn Hiên Viên Hàn định đổi nơi khác nhưng nhìn thấy Triệu Tân ăn ngon cũng đánh mất ý niệm trong đầu, bồi hắn ăn một chút cơm trưa' không có vị giác'. ( toan nhân lạt nữ a, ha ha )

"Ta đi vệ sinh một chút."Uống nước nhiều, Triệu Tân quyết định đi vệ sinh, dù sao đi dạo phố cũng sẽ không có chỗ để đi a.

"Ân, có muốn ta đi cùng ngươi không?"Sợ Triệu Tân bất tiện, Hiên Viên Hàn định đi cùng.

Lắc đầu xem như trả lời, loại sự tình này mỗi ngày đều làm, Triệu Tân chặt đứt ý định bồi đi của Hiên Viên Hàn.

"Bác sĩ Hiên Viên, đúng là ngươi rồi, không ngờ lại gặp ngươi ở đây, thật là có duyên a."Nhìn thấy đối tượng mình thích, Trịnh Vân lập tức tiến lên chào hỏi.

"Đúng vậy, thật là rất có duyên, Tiểu Vân là cùng bằng hữu đến ăn cơm hả? Từ lúc ngươi từ chức đến nay đã lâu không gặp."Không ngờ người mình tìm thật lâu lại xuất hiện ở chỗ này, xem ra phải hy sinh một chút sắc đẹp mới có thể biết chuyện tình a.

"Không có, ta đi một mình. Ngươi cũng biết ta không bằng hữu, cho nên làm mọi thứ đều một mình a."Tận lực làm ra vẻ đáng thương tranh thủ đồng kỳ, Trịnh Vân thật là tội đến nỗi không thể tội hơn.

"Sao lại thế a, tiểu Vân lớn lên xinh đẹp như thế, sao lại không bằng hữu."Ngoài nghe thật là ngọt nhưng trong lòng lại đem nữ nhân khách sáo một lần. (chẹp, a Hàn ai bỉu a rải hoa đào khắp nơi làm chi a, h phải đi giải quyết, thật là mệt nha)

"Bác sĩ Hiên Viên, thái thái ngươi sao không thấy a? Ngươi cũng đi có một mình hả?" Chắc mẩm nam nhân có lẽ cũng là ăn cơm một mình, Trịnh Vân nắm lấy cơ hội mà hỏi. Dù sao ' cá lớn' không phải mỗi ngày đều xuất hiện đâu a. (hừ hừ, *xuỳ xuỳ* nữ nhân kia đi đi, đi đi)

"Không phải, ta đi cùng thái thái, có thể ra ngoài nói chuyện một chút không? Ta có một chút việc muốn nói với ngươi."Nhìn thời gian, Triệu Tân lập tức sẽ đi ra , Hiên Viên Hàn chỉ có thể đem nữ nhân gọi ra bên ngoài, hy vọng có thể mau chóng giải quyết sự tình.

"Hảo, chúng ta ra ngoài cũng được."Nghĩ rằng Hiên Viên Hàn muốn thổ lộ với mình, Trịnh Vân rất là cao hứng, cuối cùng "con cá lớn" nầy cũng đã cắn câu rồi. Nhưng lại không nghĩ tới chính là chính mình kỳ thật là câu cá của người khác, biến thành người đi xâm lược.

Nói với phục vụ nói mấy câu, Hiên Viên Hàn cũng Trịnh Vân đi ra ngoài, không ngờ một màn này vẫn bị Triệu Tân trong buồng vệ sinh đi ra thấy được.

Mà theo góc độ Triệu Tân nhìn lại, dáng Trịnh Vân rất đẹp, hai người đứng chung một chỗ thực xứng là một đôi, nam tài nữ mạo.

Ngực nhói lên một cái, Triệu Tân không ngờ đến cuối cùng chính mình vẫn là bị Hiên Viên Hàn lừa. (tội nghịp pé Tân nhà tui, vẫn chưa có đủ niềm tin vào chồng a)

"Triệu tiên sinh có sao không? Đây là thứ mà Hiên Viên tiên sinh muốn ta chuyển giao cho ngài." Phục vụ nhìn người đang sững sờ, đem tờ giấy đặt ở trên bàn liền lui đi ra ngoài. Trong lòng nghĩ: thật là đáng thương, xem ra là bị một đả kích thật lớn a.

"Cám ơn."Nhìn những con chữ trên tờ giấy, Triệu Tân chỉ cảm thấy buồn cười, "Hiên Viên Hàn, ngươi thật đúng là ' người vội vàng" a, một bên ứng phó 'chính thê', còn muốn bên kia ứng phó với ' tiểu thiếp', ta không giống như đã bị thoái vị hay sao?"

Chương 44

Cứ ngồi im trên ghế không nhúc nhích, Triệu Tân đang đợi Hiên Viên Hàn. Chờ đáp án mà hắn muốn biết.

Nhìn đồng hồ, đã nửa tiếng rồi, sờ sờ bụng, Triệu Tân cười nói: "Cục cưng, lão ba ngươi đi thâu tinh , xem ra sau này hai người chúng ta phải sống nương tựa lẫn nhau a."

Nguyên lai nam nhân thật là có thể loạn tín, không ngờ một khắc trước còn quan tâm đến mình, không ngừng nói yêu ngữ. Ngay sau đó, lại có thể nói với người khác y như vậy, nghĩ đến một năm nay sống chung với Hiên Viên Hàn, không ngờ diễn xuất của Hiên Viên Hàn đã đạt tới cảnh giới cao thâm đến vậy, giả mà như thật. Tháo nhẫn trên tay bỏ vào túi, xem ra là muốn chấm dứt mọi chuyện rồi.

Sau một lúc suy nghĩ, Triệu Tân quyết định làm rõ mọi chuyện với Hiên Viên Hàn, dù sao đây cũng không còn là chuyện riêng của hai người nữa rồi.

Nhưng nhìn đến Hiên Viên Hàn cùng nữ nhân cùng một chỗ bộ dạng thân mật, vẫn ngừng cước bộ. Cách hai người không xa liền ngừng lại.

Loáng thoáng nghe được thanh âm Hiên Viên Hàn đang nói cái gì đó, do lúc này là giờ cơm trưa nên xe đỗ ven đường rất nhiều, nấp sau một chiếc xe gần hay người nhất, Triệu Tân cuối cùng cũng nghe được toàn bộ lời nói Hiên Viên Hàn.

". . . Tìm hắn sinh đứa nhỏ là do thân thể hắn đủ cường tráng, như vậy đứa nhỏ sinh ra mới có thể hảo. . . Ta làm sao có thể thương hắn a, tâm của ta từ đầu đến cuối đều hường về một người mà thôi. . . Chờ sau khi đứa nhỏ sinh ra, chuyện này sẽ kết thúc. . ."

Nghe vậy là đủ rồi, ngay cả chính hắn cũng không muốn chết tâm, lúc nãy sự tín nhiệm của bản thân hắn đối Hiên Viên Hàn vẫn còn tồn tại, nhưng bây giờ sau khi chính tai nghe được lời Hiên Viên Hàn nói ra, Triệu Tân vẫn là cảm thấy đau lòng, xem ra còn không hoàn toàn hết hy vọng a, phải thật là hết hy vọng chứ, vì sao lại đau đớn đến vậy? Có phải chết lặng sẽ không đau nữa?

Chậm rãi cử động chân bị co rút, Triệu Tân ôm lấy món đồ chơi mới mua lúc nãy hướng trước mặt Hiên Viên Hàn mà đi.

"Này, cho ngươi. Chúng ta ly hôn. Chúc các ngươi hạnh phúc." Dùng hết ngữ khí nói xong, Triệu Tân xoay người bỏ chạy.

"Tân Tân ──" Tiêu hóa xong lời Triệu Tân nói, Hiên Viên Hàn lúc này mới hiểu ra là Triệu Tân đang hiểu lầm hắn, đợi tới lúc hắn phản ứng lại, Triệu Tân đã chạy rất xa rồi.

Tuy biết rằng bản thân đang là dựng phu, không thích hợp với việc vận động kịch liệt, nhưng tưởng tượng đến việc Hiên Viên Hàn phản bội hắn, nghĩ đến cái giá phải trả cho tình cảm của bản thân, trong lòng vẫn rất thống khổ. Chỉ có thể dùng phương thức như vậy để phát tiết.

Như muốn đem khí lực toàn thân dùng đến cạn đi, Triệu Tân càng chạy nhanh hơn, mà người đi đường cũng tự giác tạo thành đường cho hắn chạy.

"Tân Tân, ngươi chạy chậm một chút a, ngươi bây giờ đang dựng, chạy nhanh như thế sẽ ảnh hưởng tới cơ thể đó, đứa nhỏ trong bụng cũng sẽ đã bị tổn thương, Tân Tân ngoan a, ngươi mau dừng lại đi, ngươi hãy nghe ta nói ta cùng nữ nhân kia thật sự không có gì hết, đều là do nàng tình nguyện, chẳng lẽ ngươi còn không biết tình cảm của ta đối với ngươi như thế nào sao?" Hiên Viên Hàn nổi nóng, không ngờ Triệu Tân lại làm điều xằng bậy như thế, nhỡ khi tổn thương đến bản thân thì sao. Thực là hối hận a, vì sao mới nãy không cùng Triệu Tân chào hỏi, tưởng rằng Triệu Tân đã hoàn toàn tín nhiệm hắn nhưng xem ra ý nghĩ của hắn quá ngây thơ rồi.

Đuổi theo sát Triệu Tân, Hiên Viên Hàn không ngờ hắn lại chạy mau như thế, không rõ vì sao Triệu Tân lại bị đả kích lớn như thế. Sợ Triệu Tân sẽ tiếp tục chạy như thế, Hiên Viên Hàn trong khó ló cái khôn liền hô lớn: "Triệu Tân, ngươi nếu ở không dừng lại ta sẽ lao ra đường cho xe đâm chết ngay trước mặt ngươi đó."

Thấy Triệu Tân dừng lại, Hiên Viên Hàn lúc này mới ổn định khẩu khí lại, tiến về phía trước ôm lấy Triệu Tân. Lúc này mới an tâm được, cuối cùng Triệu Tân cũng đã trở lại cạnh hắn.

Chương 45

"Ngươi vì sao vẫn không tin ta a? Ta biết ta trước kia thực hỗn đản, nhưng chẳng nhẽ ngươi còn không hiểu tâm ý của ta đối với ngươi sao? Ngươi a, luôn xúc động như vậy, bây giờ còn đang ngực dựng, nhỡ đâu tổn thương đến thân thể thì sao? Cư nhiên còn chạy trên đường cái nữa, nếu như bị xe đụng vào thì làm sao hả?" Dùng sức ôm Triệu Tân, vội vàng nói ra tâm ý, hắn rất sợ Triệu Tân sẽ thật sự không cần đến hắn nữa.

"Ngươi nói ta hiểu tâm ý của ngươi, nhưng là ta không biết ngươi đối ta rốt cuộc là cảm giác gì. Ngươi đã nói là do hôn ước nên mới ta, còn nói là vì muốn có một đứa nhỏ khoẻ mạnh nên mới làm cho ta mang thai, đây mới chính là ý lòng của ngươi có đúng không? Ta không hiểu, ngươi còn muốn ngoạn ta đến lúc nào nữa? Ngươi muốn kết hôn với nữ nhân kia, ta sẽ không phản đối, ngày mai ta liền cùng ngươi ly hôn." Nghĩ đến những lời vừa mới nghe được từ Hiên Viên, Triệu Tân vẫn là một trận lòng chua xót, không biết tại sao lúc này, mắt lại mờ đi, nước mắt cứ tuôn ra. Không ngờ hắn vẫn chưa có chết tâm a, cho dù là nam nhân đối với hắn như vậy, hắn vẫn là không thể không đau lòng.

"Ngươi đang nói bậy cái gì thế hả, ta không thể nào ly hôn với ngươi được, ngươi nói ngươi không biết lòng ta, ngay bây giờ, ngay tại đây ta liền nói cho ngươi rõ, người mà Hiên Viên Hàn ta yêu chỉ có một mình ngươi Triệu Tân, chẳng lẽ cho tới tận bây giờ ngươi vẫn còn không hiểu ư? Đến nỗi kia nữ nhân căn bản là không có quan hệ gì với ta hết, ngươi vì sao lại không tin lời nói của ta a?" Giọng nói có chút nóng nảy, không ngờ Triệu Tân lại hiểu lầm hắn nghiêm trọng đến như thế.

Hắn tưởng Triệu Tân sẽ trả lời hắn, nhưng là vô luận có nói cái gì, Triệu Tân cũng không có phản ứng, Hiên Viên Hàn có chút lo lắng hỏi: "Tân Tân, sao ngươi không nói một lời nào thế? Ta không có lừa ngươi đâu, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ đem nữ nhân kia giải quyết, đòi lại cho ngươi một cái công đạo."

"Hiên Viên Hàn, bụng. . . Ta đau bụng quá. Sao vậy a?" Rất muốn tập trung sức lực chú ý nghe Hiên Viên Hàn nói chuyện, rất muốn hỏi hắn rốt cuộc cùng kia nữ nhân có quan hệ gì, rất muốn làm Hiên Viên Hàn giải thích, nhưng rốt cuộc đau đớn nơi bụng lại làm cho Triệu Tân không thể tập trung tinh thần, ý thức có chút mơ hồ. Âm thanh cuối cùng mà Triệu Tân nghe thấy là tiếng hô thất thanh của nam nhân, xem ra lần này mình bị xúc động hại rồi.

Xem ra ' xúc động là ma quỷ' những lời này nói một chút cũng không sai, trước khi mất đi ý thức câu mà Triệu Tân nhớ tới chính là câu này.

Trong vòng hai tháng qua, đây là lần thứ hai Hiên Viên Hàn lấy tư cách người nhà bệnh nhân quang lâm (đi vào) bệnh viện. Hiên Viên đi đi lại lại trong phòng kiểm tra, hắn rất lo lắng, hắn cũng muốn biết rốt cục là Triệu Tân có làm sao không.

"Sao rồi, Tân Tân không sao chứ?" Hiên Viên Hàn chờ đến muốn phát điên lên, túm lấy áo Lương Khải Hoa hỏi.

"Không sao. Nhưng do vừa rồi vận động kịch liệt, nước ối đã vỡ ra rồi, cho nên phải sinh đứa nhỏ thôi."

"Phải sinh ư? Làm sao mà sinh cơ chứ?"

"Đương nhiên là sinh sản tự nhiên a, bác sĩ Hiên Viên." Trả lời vấn đề, đồng thời nhắc nhở luôn Hiên Viên Hàn thân phận của hắn, không ngờ nam nhân trước mặt mình lại hỏi một câu ngu xuẩn đến như vậy. (=)), a ơi, Tân Tân sắp sinh rồi, PƯ như zj là điều đương nhiên a)

"Người ta đã đẩy vào phòng sinh rồi, ngươi muốn theo giúp ta vào trong đỡ đẻ, hay là muốn ở bên ngoài chờ, quyết định đi."Không muốn ở lâu với người không còn lý trí có nói cũng như không, Lương Khải Hoa nói xong liền đi vào phòng sinh, lần đầu tiên đỡ đẻ cho nam nhân, có chút hưng phấn a. (o.O ớ thế lúc vợ a sinh ai đỡ vậy?)

Thay đồ vô khuẩn, Hiên Viên Hàn dừng bước trước phòng sinh, không phải do sợ hãi, mà là khẩn trương, nghĩ đến Triệu Tân đang bên trong mà thấy khẩn trương, nghĩ đến chính bản thân hắn sẽ đỡ đẻ cho tiểu hài tử của hắn, hắn khẩn trương. Hít sâu một hơi, thôi đã đến nước này rồi, vô luận phải đối mặt với chuyện gì, Hiên Viên Hàn đều hy vọng hắn và Triệu Tân sẽ cùng nhau vượt qua.

Chương 46

"Tân tân, ngươi đã tỉnh rồi sao, có khoẻ không?" Nhìn Triệu Tân còn chút mơ hồ, Hiên Viên Hàn quan tâm hỏi.

"Ta không sao, tại sao ta lại ở đây, đứa nhỏ có sao không?" Hai chân bị đặt lên giá trên sản giường, đồ trên người cũng đã thay bằng áo ngủ rộng thùng thình, nhưng Triệu Tân vẫn không biết tại sao lại hắn ở nơi này.

"Ân, do mới nãy ngươi vừa mới vận động kịch liệt, nước ối bị vỡ nên phải sinh đứa nhỏ." Không muốn Triệu Tân tự trách bản thân vì chuyện này, nhưng Hiên Viên Hàn nghĩ tốt hơn hết vẫn nên nói rõ nguyên nhân cho hắn biết.

"Ta hiểu rồi." Nhớ lại chuyện điên rồ bản thân vừa làm xong, Triệu Tân thực hối hận, không biết bây giờ sinh đứa nhỏ ra có nguy hiểm hay không nhưng khi nghĩ đến việc chính hắn sẽ phải sinh đứa nhỏ, Triệu Tân vẫn là có chút sợ hãi.

"Không sao đâu, Tân Tân, ta sẽ bồi ngươi cho đến cục cưng của chúng ta sinh ra mới thôi." Biết Triệu Tân sợ hãi, Hiên Viên Hàn nắm chặt tay Triệu Tân an ủi.

"Chuẩn bị xong hết cả rồi chứ? Bây giờ ta phải gắn cho ngươi kim trợ sản, bởi vì đứa nhỏ trong ngươi bụng đã tám tháng rưỡi rồi, trên lý thuyết mà nói, đứa nhỏ đã bị thương tổn rất lớn, nhưng hiện tại tình hình đứa nhỏ ra sao chúng ta cũng không thể đoán được, cho nên chỉ có thể áp dụng phương pháp sinh sản tự nhiên. Hy vọng ngươi có thể chịu đựng nổi." Đánh gảy lời nói hai người, trên tay bưng một khay đầy đủ các dụng cụ cùng thuốc cần phải tiêm tiến vào, hỏi xong Lương Khải Hoa đứng bên cạnh chờ nghe câu trả lời của Triệu Tân.

"Được, ta có thể chịu được." Tuy rằng vẫn còn có chút sợ hãi, tuy rằng rất muốn đem đứa nhỏ sinh ra, nhưng vừa nghe đến đứa nhỏ có thể gặp nguy hiểm, Triệu Tân quyết định sẽ vượt qua sợ hãi.

Nghe được câu nói đồng ý của Triệu Tân, cứ như vậy kim trợ sản dưới sự chú mục của ba người dần dần chui vào cổ tay Triệu Tân.

Tuy rằng nước ối đã vỡ, nhưng cơn đau vẫn chưa bắt đầu, việc duy nhất mà ba người chỉ có thể làm là chờ đợi, chờ đợi cơn đau Triệu Tân bắt đầu, mới có thể làm bước tiếp theo.

"Bác sĩ Hiên viên, bây giờ ngươi có thể gọi điện thoại kêu người nhà làm một chút thức ăn đem đến cho thái thái nhà ngươi, bởi chút nữa sinh đứa nhỏ cần rất nhiều sức lực nói cho ngươi biết trước để ngươi chuẩn bị, chút nữa có thể bổ sung thể lực bất cứ lúc nào, như vậy mới tốt cho sản phu". Khi sờ bụng Triệu Tân, hắn phát hiện đứa nhỏ có chút lớn, như vậy từ lúc bắt đầu cho tới lúc sinh ra cần rất nhiều thời gian, nếu không có đủ thể lực, chỉ sợ cả hai đều sẽ gặp nguy hiểm.

"Ân. . . Ân. . . "

"Tân tân, ngươi sao vậy, đã bắt đầu đau rồi sao?" Không ngờ mới đi ra ngoài gọi điện thoại, trở về chợt nghe thấy tiếng Triệu Tân kêu.

"Có chút chút, nhưng không phải rất đau." Không ngờ đau bụng sinh sẽ đến mau như vậy, tuy rằng hiện tại còn trong phạm vi có thể chịu đựng được, nhưng hình như sau này mỗi lúc một đau hơn thì phải.

"Không sao đâu, ta sẽ ở đây cùng ngươi." Hiên Viên Hàn một tay lau đi mồ hôi đang túa ra trên trán Triệu Tân, tay kia nắm chặt lấy tay Triệu Tân, hy vọng làm như vậy có thể giảm bớt thống khổ cho hắn.

Khoảng thời gian lần đầu tiên đau bụng sinh không dài, chỉ nửa tiếng rồi qua, nhưng chỉ trong nửa tiếng này toàn bộ quần áo trên người Triệu Tân đều thấm đẫm mồ hôi.

Vài phút sau khi Triệu Tân đau bụng sinh lần thứ đầu tiên, Hiên Viên Hàn nâng cánh tay xụi lơ của Triệu Tân lên thay đồ khác, lau khô mồ hôi trên người hắn, uy Triệu Tân vài muỗng canh gà, tiếp lại nói cho hắn nghe truyện người rồi lại lẳng lặng bồi Triệu Tân chờ cơn đau bụng sinh tiếp theo đến.

Hai mươi phút sau cơn đau lại tới, lúc này đã có chút quen với cơn đau cho nên Triệu Tân cũng không bị gây sức ép nhiều lắm, nhưng thời gian so với lần đầu tiên thì lại dài hơn nhiều khi cơn đau kéo dài tới một tiếng.

Hiên Viên Hàn cũng lặp lại trình tự đã làm ban nãy, giúp Triệu Tân thay quần áo, uy trứ Triệu Tân ăn, bảo tồn thể lực, không ngừng nói bên tai Triệu Tân. Phân tán tư tưởng Triệu Tân đích, hy vọng hắn không chú ý tới cơn đau nữa.

Cứ theo chu kì như thế ai cũng nghĩ cơn đau thứ ba hai mươi phút sau mới tới không ngờ lần này bọn họ đã đoán sai rồi, chỉ vài phút sau, cơn đau bất ngờ ập tới, mà lần đau này lại khác so với hai lần trước, vô cùng hung mãnh, cho dù Triệu Tân đã thích ứng với cơn đau bụng sinh cũng có chút chịu không nổi cơn đau như thế, bàn tay nắm lấy tay Hiên Viên Hàn bất tri bất giác càng dồn nhiều sức hơn.

Lúc này thời gian đối Triệu Tân mà nói chính là sự dày vò, cơn đau dài như bất tận, đứa nhỏ trong bụng giống như biết đã tới lúc phải đi ra, hưng phấn khác thường cứ nhằm trong bụng Triệu Tân mà động, hai cơn đau đồng thời tập kích, khu thần kinh não Triệu Tân không biết làm sao để phát tiết, làm Triệu Tân chỉ có thể kêu to, hy vọng đau đớn có thể giảm bớt khi mình kêu to.

Chương 47

"Đã đau bụng sinh đến lần thứ tư rồi, hiện tại phải bắt đầu khoách huyệt (mở rộng nơi mà ai cũng bik ấy ), như vậy lát nữa sẽ sinh đứa nhỏ dễ dàng hơn." Nhìn thời gian Triệu Tân đau bụng sinh, đã đến lúc phải sinh đứa nhỏ rồi, Lương Khải Hoa thông báo cho Hiên Viên Hàn việc cần làm trước khi sanh đứa nhỏ.

"Khoách huyệt? Phải làm sao hả?" Hoàn toàn chưa từng nghe qua chuyện như vậy, Hiên Viên Hàn có chút ngây ngốc, không ngờ nam nhân sinh đứa nhỏ so với nữ nhân vẫn là có bất đồng.

"Chỉ cần dùng thuốc bôi trơn cùng tay ngươi đem hậu huyệt thái thái nhà ngươi mở rộng một chút, hậu huyệt chẳng phải là rất chật sao, nếu như lỏng ra bớt thì khi đứa nhỏ đi ra, sẽ không bị hậu huyệt buộc chặt mà dẫn đến khó sanh. Nói như vậy ngươi hiểu chưa?"

"Ta hiểu rồi."Mặc dù ở người khác trước mặt làm chuyện này là rất khó, nhưng vì Triệu Tân cùng đứa nhỏ, Hiên Viên Hàn vứt thẹn thùng đặt qua một bên, chuyên tâm khuếch trương hậu huyệt Triệu Tân.

"Tân tân, ngươi có nghe được lời Khải Hoa nói? Ngươi phải nhẫn nại một chút, cơn đau bụng sinh sẽ mau qua thôi, giờ ta sẽ giúp ngươi đem hậu huyệt khoách trương, như vậy lát nữa khi cục cưng đi ra, ngươi sẽ chịu nhiều đau đớn, có được không a?" Vừa lau đi mồ hôi trên trán Triệu Tân, vừa nói bên tai Triệu Tân.

"Ta. . . Ta biết rồi. Ngươi tới đi." Đã trải qua ba lượt đau bụng sinh, Triệu Tân sớm đã bị gây sức ép đến độ vô khí lực, nói chuyện giống như một việc vô cùng nặng nhọc, hao phí khí lực.

Mở lọ thuốc bôi trơn ra trơn lấy ra một ít hướng nơi riêng tư của Triệu Tân mà hủy diệt, do quá đau đớn cho nên mỗi lần ra vào tiểu huyệt Triệu Tân lại liều mạng đóng mở.

Trong nháy mắt tiểu huyệt đau đớn mở ra, Hiên Viên Hàn liền đưa tay vào trong, bên trong tiểu huyệt cũng đã tràn đầy mồ hôi, chậm rãi di chuyển ngón tay, cố gắng tìm điểm mẫn cảm của Triệu Tân, nhẹ nHàng từng bước một, hy vọng có thể giảm bớt thống khổ.

Cảm giác được Triệu Tân đã thích ứng với ngón tay trong cơ thể, Hiên Viên Hàn nhân cơ hội lại thêm vào ngón tay thứ hai, đau bụng sinh vẫn tiếp tục, tiếng kêu la của Triệu Tân rất lớn, nhưng bên trong ngẫu nhiên còn có thể nghe thấy vài tiếng rên rỉ. ( hay do ta là tối thuần khiết nhân loại trong truyền thuyết? = =|||)

Biết Triệu Tân đã có chút thư thái, cũng có một chút khoái cảm, Hiên Viên Hàn thong đưa ngón thứ ba vào đến khi ba ngón tay toàn bộ đều để vào bên trong tiểu huyệt, lặp đi lặp lại động tác, thẳng đến khi cảm giác được ba ngón tay có thể di động mà hoàn toàn không có lực cản, Hiên Viên Hàn mới đem ngón tay thứ tư để vào.

"Ta không được, a Hàn, đứa nhỏ hình như phải đi ra, đau quá." Đau bụng sinh vẫn đau từng đợt, đợt sau đau hơn đợt trước, đau đến nỗi Triệu Tân muốn chết đi. Nhưng cho dù là như vậy Triệu Tân vẫn cảm giác được đứa nhỏ muốn đi ra .

"Phải sinh rồi. Khải Hoa, hiện tại phải làm sao đây?" Nghe thấy Triệu Tân nói đứa nhỏ phải đi ra, Hiên Viên Hàn hoàn toàn rối loạn , không biết phải làm sao cho tốt.

"Còn phải chờ, chờ tới khi lần đau bụng sinh này qua đi, đứa nhỏ mới có thể bắt đầu sinh ra, bây giờ ngươi phải đem hậu huyệt của hắn khuếch trương rộng ra, còn nữa phải lấy tay nhu nhu (xoa xoa) bụng hắn, đem da bụng mềm ra, như vậy lát nữa lúc áp thai sẽ không thương tổn làn da."

Nghe lời Lương Khải Hoa nói, Hiên Viên Hàn chỉ có thể tiếp tục nghe theo, mà Triệu Tân cũng bởi vì cơn đau bụng càng ngày càng mạnh nên càng lớn tiếng kêu la muốn bể giọng, tay nắm chặt hai bên sản giường hy vòn có thể đem đau đớn phân tán ra ngoài một ít, đến độ nước mắt cũng theo khóe mắt mà chảy ra như mưa.

"Tân Tân, ta biết ngươi giờ đang rất đau, chờ một chút, cục cưng lập tức sẽ đi ra ngay mà. Sau này ta tuyệt sẽ không cho ngươi sinh lần nữa đâu. Có được không?" Nhìn đến bộ dạng Triệu Tân bị đau đớn gây sức ép, Hiên Viên Hàn trong lòng đau như cắt, chỉ có thể cổ vũ Triệu Tân thông qua lời nói.

"Ngươi cút mẹ đi, ta mặc kệ kiếp sau như thế nào, lão tử sau này có chết cũng không bao giờ tái sinh lần nữa, Hiên Viên Hàn, tên hỗn đản này, đều là do ngươi cho nên ta mới phải chịu đau như thế này, lão tử hận ngươi, ngươi phải hứa sau này không được bính ta nữa." Tuy rằng rất đau, nhưng khẩu khí mắng người Triệu Tân vẫn thâm hậu như cũ.

Ngay khi Triệu Tân chửi bậy trong tiếng Hiên Viên Hàn hống an ủi của, đau bụng sinh lần thứ tư cuối cùng cũng qua đi, mà đứa nhỏ cũng muốn theo lời mẹ nó chui ra.

Miểu: ta đi chết đây, tạm biệt mọi người!

Tân: ngươi chết mẹ đi, kéo dài đến thời gian như vậy, ngươi còn không cho ta sinh hả, sao ông trời không giáng sét xuống đánh chết ngươi đi cho rồi.

Ầm ~~~~~

Không trung một tiếng nổ, mỗ Miểu lóe sáng qua đời!

Chương 48

"Tân Tân, có mệt không? Uống chút nước cho khỏe nha?" Nhìn Triệu Tân thở hổn hển do đau bụng sinh gây sức ép, Hiên Viên Hàn vẫn nói.

"Ta không uống, uống nãy giờ bụng đã trướng căng lên rồi, ta sao có thể uống nữa a, a ──, đứa nhỏ phải đi ra rồi, đau quá." Không nghĩ tới vừa mới dừng đau bụng sinh mới nghỉ ngơi một chút, đứa nhỏ lại tại thời điểm này dùng sức mà động, tựa hồ như muốn tìm đường đi ra.

"A ─── a ── a ───" Muốn nhu nhu bụng, hy vọng đứa nhỏ có thể an tĩnh lại, nhưng không ngờ lại hoàn toàn ngược lại, so với mới nãy còn đau hơn gấp bội lần. Tay sờ trên bụng có thể cảm giác rõ ràng đứa nhỏ động. Thậm chí động tác biên độ còn lớn hơn một chút so với mới nãy.

"Khải Hoa, giờ phải làm sao nữa?" Nhìn bộ dáng Triệu Tân, Hiên Viên Hàn cũng biết là đứa nhỏ muốn sinh ra, nhưng cho tới bây giờ hắn chưa bao giờ đỡ đẻ cho người khác cho nên Hiên Viên Hàn không biết làm sao chỉ có thể hỏi Lương Khải Hoa đứng bên.

"Giờ ngươi phải chậm rãi áp bụng thái thái ngươi, làm cho đứa nhỏ chậm rãi đi xuống biên." Sờ phía dưới bụng Triệu Tân, phát hiện khoảng cách giữa đứa nhỏ với huyệt khẩucó chút xa, nước ối chảy có chút nhanh, phải làm cho đứa nhỏ mau xuống đến vị trí huyệt khẩumới không có nguy hiểm.

"Hiên Viên thái thái, bởi vì vị trí bây giờ của đứa nhỏ vẫn chưa xuống tới cửa cho nên a Hàn sẽ giúp ngươi áp thai, hiện tại ngươi phải hít thở theo lời ta nói, mới có thể làm cho thai nhi thuận lợi đi xuống cửa huyệt, biết chưa?"

"Tốt lắm, hiện tại bắt đầu đi, chỉ cần dựa theo chỉ thị (hướng dẫn) của ta chỉ thị làm là được rồi."

Triệu Tân đau đến mức chết đi sống lại vài lần, giờ chỉ có thể từng ngụm từng ngụm hít thở, không còn nhiều khí lực để trả lời. Dựa theo chỉ thị của Lương Khải Hoa, hắn phải làm ngơ Hành động Hiên Viên Hàn chỉ chú ý điều hòa hơi thở. Không biết là trải qua bao lâu, nơi bụng bị Hiên Viên Hàn kìm đến mức vô tri giác lại có thể cảm giác được đứa nhỏ từng chút từng chút một chuyển động hướng đến cửa huyệt, mỗi một lần đứa nhỏ đi xuống, đều đau đến liệt tâm liệt phế, hét to đã không còn tác dụng nữa, mỗi một lần đau đều làm hắn có cảm giác như là bị tươi sống xé rách (giống bị xé người ra lúc còn đang sống).

"Đứa nhỏ xuống dưới chưa vậy hả? Ta chịu không nổi rồi, a ───" Sau khi hét lên một tiếng đầy đau đớn, Triệu Tân ngẩng đầu lên, trên mặt đầy mồ hôi.

"Đã tới lúc rồi. Nào, giờ ngươi hãy làm theo lời ta nói, thở ra nào, đúng chính là như vậy, tốt, giờ hãy hít thật sâu vào, rồi bật hơi ra, thế nào so với ban nãy có tốt hơn không?"

"Ân, so với vừa rồi có tốt hơn." Tuy rằng không thực rõ ràng, nhưng so với mới nãy vẫn là tốt hơn một chút.

Thấy thai nhi đã bị áp đến cửa huyệt, Lương Khải Hoa quay qua nói với Triệu Tân."Hiện tại đứa nhỏ đã tới ngay huyệt khẩurồi, từ giờ trở đi ta muốn ngươi dùng lực đem đứa nhỏ ly khai cơ thể ngươi hiểu chưa." Lại quay sang Hiên Viên Hàn nói "A Hàn, từ lúc này trở đi, ngươi chỉ cần nắm tay hắn cho thật chặt là được rồi, những chuyện còn lại cứ giao cho ta." Không biết Triệu Tân có nghe được hay không, Lương Khải Hoa hy vọng Hiên Viên Hàn có thể tiếp tục giúp Triệu Tân vượt qua lần này.

Một bên chỉ cách Triệu Tân hít thở như thế nào, một bên dùng lực thích hợp kìm bụng Triệu Tân, nếu như thai nhi có thể mau mau đến huyệt khẩu một chút, thì đứa nhỏ có thể sớm một chút được sinh ra.

"Đã đến huyệt khẩu rồi, Triệu Tân bây giờ ngươi phải dùng sức, như vậy đứa nhỏ mới có thể đi ra được." Đã quên kêu Hiên Viên thái thái, Lương Khải Hoa có chút kích động nói với Triệu Tân.

Chương 49

Nghe được lời Lương Khải Hoa nói, Triệu Tân dùng hết khí lực còn sót lại, đem đứa nhỏ trong bụng đi ra.

Cứ mỗi một lần áp thai, Lương Khải Hoa đều có thể cảm giác được đứa nhỏ từng chút một di chuyển xuống.

Mà Hiên Viên Hàn đứng một bên chỉ có thể nắm chặt tay Triệu Tân, giúp hắn lau mồ hôi, an ủi hắn nhưng cũng hận chính mình tại sao lại vô dụng như thế.

Cứ lặp đi lặp lại động tác như vậy, nửa giờ sau, cùng với đau đớn cuối cùng đầu đứa nhỏ cũng đã xuất hiện.

"Triệu Tân, bây giờ ngươi có thể không cần dùng sức nữa, hãy thả lỏng lỏng nào, đầu đứa nhỏ ra rồi, hiện tại ngươi có thể nghỉ ngơi một chút, chậm rãi hít thở, tranh thủ trong vòng thời gian ngắn nhất làm cho nửa người còn lại của đứa nhỏ đi ra." Biết Triệu Tân đã kiệt sức nhưng nếu không nhanh chóng đem đứa nhỏ sinh ra, thì Triệu Tân sẽ phải chịu đựng nhiều hơn là mệt mỏi.

Nhìn phần đầu thai nhi đang nằm trong tay mình, Lương Khải Hoa để Triệu Tân nghỉ ngơi vài phút sau nói tiếp: "Tốt lắm, hiện tại tiếp tục dùng sức, vẫn hít thở theo cách ta nói."

Tuy rằng đã trải qua vài phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, nhưng Triệu Tân đã không còn chút khí lực nào trên người, mấy giờ đau bụng sinh đã sớm làm cho Triệu Tân đem khí lực trên người ra dùng hết, không biết giờ lấy khí lực đâu ra để dùng tiếp.

"Ta không biết phải dùng sức như thế nào cả, ta hoàn toàn kiệt sức rồi làm sao đây?" Giọng nói đã trở nên khàn khàn, giờ đối với Triệu Tân ngay đến cả thở cũng vô cùng khó khăn.

"Ta biết ngươi hiện tại rất mệt, nhưng đầu thai nhi đã ra rồi, nếu để cơ thể đứa nhỏ nằm quá lâu trong thân thể ngươi không ra ngoài được thì sẽ dẫn tới thiếu dưỡng khí mà chết, cho nên dù thế nào đi chăng nữa ngươi đều phải dùng sức, hãy nghĩ tới đứa nhỏ, nghĩ tới cuộc sống hạnh phúc của một nhà ba người các ngươi sau này, còn nữa sau này đứa nhỏ sẽ mỗi ngày gọi ngươi ' ba ba' nha, cho nên hiện tại ngươi phải tiếp tục dùng sức ngươi hiểu chưa?"

Triệu Tân nương theo lời Lương Khải Hoa tưởng tượng viễn cảnh ấy trong đầu, hắn muốn nghe giọng đứa nhỏ ngọt ngào gọi hắn, muốn có một tiểu bảo bảo mập mạp, còn có bộ dáng đứa nhỏ sau này lớn lên nữa, Triệu Tân như đã tìm về khí lực đã mất đi, dùng sức rặng, hy vọng đứa nhỏ có thể thoát ly ra khỏi bụng mình sớm một chút, hy vọng có thể nghe được đứa nhỏ học cách gọi hắn ba ba.

Cảm giác được cục cưng trong bụng từng chút một ra ngoài, Triệu Tân dùng toàn bộ sức lực còn lại đem một nửa thai nhi còn lại đẩy ra bên ngoài cơ thể.

Triệu Tân lúc này như cá sắp chết há miệng thở lấy không khí, quần áo đã ướt đẫm mồ hôi, mà người thì đã kiệt sức từ lâu .

"Hiện tại nửa người đứa nhỏ đã ra rồi, kế tiếp không cần ngươi rất dùng sức, chỉ cần dựa theo ta nói mà hít thở là được rồi hiểu chưa?"

Nghe Lương Khải Hoa nói không cần dùng sức là đứa nhỏ có thể đi ra, Triệu Tân yên tâm. Gật gật đầu, làm theo lời nam nhân nói.

Đối với Triệu Tân lúc này mà nói đã hoàn toàn không còn khái niệm thời gian nữa, không biết là đã bao lâu, một phút hay một tiếng, hắn chỉ có thể cảm giác được đứa nhỏ trong thân thể từng chút một biến mất, không biết bao lâu sau đột nhiên nghe thấy âm thanh vui sướng của Hiên Viên Hàn nói bên tai: "Tân tân, đứa nhỏ ra rồi, là nam hài, rất mập mạp, rất khỏe mạnh a. Là con của chúng ta đó." Nhìn thấy Triệu Tân cuối cùng cũng sinh hạ đứa nhỏ giọng nói Hiên Viên Hàn có chút nghẹn ngào.

Lương Khải Hoa không quấy rầy hai vợ chồng, lưu loát cắt cuống rốn, đem đứa nhỏ cả người dính uế vật đi tắm. Tắm rửa, lưu dấu chân, mặc quần áo, đều rất nhanh hoàn thành.

"Đứa nhỏ đã sinh ra rồi, bây giờ công đoạn cuối cùng là đem cuống rốn bài trừ ra bên ngoài cơ thể là được. Ta nghĩ nghỉ ngơi hơn mười phút là ngươi có thể làm được, dùng sức như lúc sinh đứa nhỏ là được. Đẩy cuống rốn rất đơn giản, cố gắng một chút nữa là có thể nghỉ ngơi rồi nha, nếu không đẩy nó ra ngươi sẽ gặp nguy hiểm." Đem đứa nhỏ giao cho Hiên Viên Hàn, Lương Khải Hoa nói với Triệu Tân vừa mới khôi phục một ít sức lực.

Ý thức muốn mất đi, nhưng Triệu Tân vẫn là nghe theo, thời gian trôi qua dài như một thế kỷ, Triệu Tân cảm giác được thứ đó cũng đã ra ngoài cơ thể cuối cùng cũng có thể trầm tĩnh lại. An tâm đi vào giấc ngủ.

Chương 50

Lúc hắn tỉnh lại, phát hiện đã nằm trên giường bệnh, toàn thân đều đau, mọi bộ phận như vừa bị tháo ra lắp lại. Không thấy Hiên Viên Hàn đâu, lại thấy một nam nhân đang mang thai.

"Ngươi là?"Không nhớ rõ hắn có quen một người như vậy, Triệu Tân nghi hoặc hỏi.

"Ta sao? Ta là lão bà biến thái của Lương Khải Hoa kia. Ta tên Ân Thiên." Nam nhân dùng thanh âm rất lớn thừa nhận thân phận bản thân, không hề dấu diếm.

"Nhĩ hảo, ta là Triệu Tân. Xin hỏi. . . "

"Ngươi là muốn hỏi ta vì sao lại ở trong này di. Ta là đến đây là để giải thích một việc, bởi Hiên Viên Hàn sợ ngươi không nghe hắn giải thích cho nên mới năn nỉ ta đến đây. Kỳ thật ngươi hiểu lầm Hiên Viên băng sơn kia rồi a, hắn cùng nữ nhân kia căn bản là không có quan hệ gì hết, Trịnh Vân cũng chính là nữ nhân đó, nàng là trợ lý trước kia của Lương Khải Hoa, do bị nam nhân mê hoặc cho nên đã đem một phần rất trọng yếu của văn kiện biến thái kia trộm đi, mà phân nửa dữ liệu kia cũng có một phần là liên quan tới tư liệu nghiên cứu của ngươi cùng ta, cho nên Hiên Viên Hàn là vì phần tư liệu kia mới có thể cùng Lâm Vân lén ngươi đàm luận, đến nỗi đi ra ngoài nói cũng là do sợ Lâm Vân kia trở mặt không chịu giao ra đây. Không nghĩ ngờ ngươi lại thấy hai người bọn họ ở cùng một chỗ cho nên mới hiểu lầm như vầy a. Kỳ thật Hiên Viên Hàn cũng rất thảm nha, muốn gặp ngươi nhưng không dám tiến vào, chỉ có thể đứng ngoài cửa chờ, thời tiết tháng mười hai còn chưa hết lạnh, đêm qua còn giảm thêm nữa, nghe nói nhiệt độ chỉ có năm sáu độ thôi a, mà ở ngoài hành lang hẳn là sẽ lạnh hơn đi." Sau khi nói hết sự tình đòi lại công đạo giải quyết hết sự tình, còn tùy tiện đem bộ dáng đáng thương hề hề của Hiên Viên Hàn nói ra, Ân Thiên chờ đợi nghe đáp án Triệu Tân, không biết Triệu Tân có thể tha thứ cho Hiên Viên Hàn hay không.

"Hỗn đản, ngươi còn giả bộ đáng thương đến mức nào nữa hả, còn không mau tiến vào. Còn muốn lão tử mời ngươi a." Biết bản thân hiểu lầm Hiên Viên Hàn, lại không biết giấu mặt đi đâu, Triệu Tân đành dùng nhất quán ngữ khí nói.

Hiên Viên Hàn đang đứng ngoài cửa như là đạt được đại xá bình thường, vui vẻ, tiêu sái tiến vào, hai tay vẫn cầm hai bình thuốc bổ giữ nhiệt chuẩn bị sẵn cho Triệu Tân.

"Tân Tân, cám ơn ngươi đã tin tưởng ta, ta sau này sẽ trung thành và tận tâm, tuyệt sẽ không phản bội ngươi." Không để ý có người thứ ba ở trong phòng, Hiên Viên Hàn ôm chặt Triệu Tân, hôn tới tấp trên mặt, luyến tiếc không buông.

"Con mẹ nó, cho dù ngươi có nói trung thành và tận tâm đi chăng nữa, lão tử nói cho ngươi biết, sau này ngươi đừng có mơ làm ta tái sinh đứa nhỏ một lần nữa, nếu muốn nữa ngươi liền tự sinh đi, ngươi có biết chưa?" Nắm lấy cổ áo Hiên Viên Hàn, Triệu Tân đem tất cả bất mãn đều phát tiết đi ra.

"Biết rồi, sẽ không mà. Sau này bất cứ là chuyện gì cũng sẽ cho ngươi định đoạt có được không a?" Biết Triệu Tân đã tha thứ cho mình, Hiên Viên từ thất vọng đau khổ khôi phục lại vui vẻ hằng ngày, một chút cũng không để ý đến hình tượng bản thân, với hắn bây giờ cùng ' tính phúc' của hắn sống hết nửa đời sau là quan trọng nhất, cái hình tượng cỏn con kia không còn là trọng yếu nữa.

"Tốt lắm. Các ngươi cứ tiếp tục 'tương thân tương ái' đi. Ta phải đi đây, nếu không đại biến thái sẽ lải nhải mãi không yên đâu." Nhìn bộ dáng thân thiết của hai người, Ân Thiên đột nhiên thực hâm mộ a, nhớ tới cái tên đầu gỗ nhà mình kia, chỉ có thể lại thở dài. Đường đường là một vương tử quỷ hút máu, vì sao tìm như thế một cái đại đầu gỗ, đây là cái mệnh gì a.

Quay về ôm Hiên Viên Hàn, Triệu Tân biết lần này sẽ không có vấn đề gì nữa, bởi vì hạnh phúc đã đến lúc chín muồi .

※※z※※y※※z※※z※※

Ba năm sau. . .

"Ba ba, ta muốn đi tìm Dương Vũ a, ngươi mau lên." Dùng sức gõ cửa phòng, Hiên Viên Húc Huân có chút không vui nói.

"Biết rồi, bảo bối a, chờ ngươi ăn cơm xong ba ba sẽ tới a."

Bên trong phòng:

"Vương bát đản, mới sáng sớm liền động dục, ngươi rốt cuộc phải làm đến bao giờ. . . A. . . " Sáng sớm đã bị bức bách ' lao động chân tay', Triệu Tân tức giận mắng nam nhân trên người.

"Không thể nói như thế a, sinh mệnh nằm ở vận động, ta đây là vì thân thể khỏe mạnh a." Dùng sức đụng chạm vào điểm Triệu Tân mẫn cảm, Hiên Viên Hàn không muốn lãng phí ngày cuối tuần cực tốt này.

"A. . . . . ."

Phòng khách:

"Ba ba lại gạt người a, lại ở trong phòng cùng phụ thân ' a a ân ân', quên đi ta tự mình đi thôi." Ôm tiểu hùng âu yếm, Hiên Viên Húc Huân hướng phòng đối diện đi đến, nghĩ đến một hồi có thể cùng Dương Vũ cùng nhau ngủ trưa, khuôn mặt nhỏ nhắn lại cười sáng lạn.

Không nên hỏi ta vì sao con ta lại đi tìm Dương Vũ, bởi vì từ hồi còn nhỏ ta cảm thấy bộ dạng hắn nộn nộn, giống như món bánh bao ta yêu nhất a. Ha hả.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...