Trợ lý chủ tịch trong văn chức trường
1v3 ~
Chương 1
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
[Nhân vật lót đường thay thế: Đường Đường, có bằng kép thạc sĩ kinh tế và quản lý hành chính từ Đại học Srent, từng là trợ lý cho hiệu trưởng trong thời gian đi học, lý lịch phong phú. Sau khi tốt nghiệp được nhiều công ty cấp cao nước ngoài mời nhưng vẫn kiên quyết trở về nước tiếp nhận gánh nặng của cha.]
Đầu hè, giờ cao điểm buổi sáng đang đến gần, thời gian đi làm luôn không bao giờ thiếu xe cộ và người tấp nập, Nguyễn Nhạc Đồng chen ra khỏi tàu điện ngầm đông cứng như một lon cá mòi đóng hộp, mới thở phào nhẹ nhõm bước ra khỏi ga tàu điện ngầm. Cậu ta nhìn tòa nhà lớn rất có phong cách khoa học kỹ thuật cao trước mặt, nung nấu hoài bão trong lòng.
Tập đoàn Hoắc Thị chủ yếu hoạt động trong lĩnh vực công nghệ thông tin, người ta thường nói ngành IT ở thành phố Z cũng chỉ chỉ có tập đoàn Thẩm Thị mới có thể so sánh được. Hai gã khổng lồ này là những người đứng đầu có thể gây chấn động toàn bộ giới kinh doanh, và tất nhiên cũng là một nơi mà mọi người khao khát hướng đến.
Nguyễn Nhạc Đồng cũng như thế, tốt nghiệp đại học 958 (*), chứng chỉ tiếng Anh CET 6. Tình cờ là Tập đoàn Hoắc Thị đang tuyển trợ lý, Nguyễn Nhạc Đồng ngay lập tức nắm bắt cơ hội nộp đơn đến phỏng vấn.
(*) 958 là list 39 các trường đại học top đầu TQ, có ĐH thanh hoa này nọ á.
Tuy chỉ là chức trợ lý nho nhỏ, nhưng chỉ cần tên của Hoắc Thị treo trên đó là nở mày nở mặt ngay!
Nguyễn Nhạc Đồng thu lại suy nghĩ, thấy những người phía trước rõ ràng là ứng viên đến phỏng vấn sớm nên không dám chậm trễ nữa, bước vào cửa tập đoàn Hoắc Thị càng sớm càng tốt. Những ứng viên mới đến đó đều thoải mái tràn đầy năng lượng, trông không giống như bước ra từ tàu điện ngầm chen chúc. Nguyễn Nhạc Đồng lau mồ hôi trên trán, mím nhẹ đôi môi xinh đẹp.
Cậu ta nhanh chóng đi theo, định vào phòng vệ sinh sửa sang lại bộ dạng, vô tình đụng phải một người. Nguyễn Nhạc Đồng che trán xuýt xoa một tiếng, vội vàng xin lỗi, "Xin lỗi, tôi.. tôi ... "
"Không sao."
Tiếng xin lỗi của Nguyễn Nhạc Đồng khựng lại, giọng nói của người này nghe rất êm tai, cậu ta ngẩng đầu lên âm thầm đánh giá. Người đàn ông cậu ta đụng phải mặc một bộ vest đen quy củ, thân hình mảnh khảnh, gương mặt rất đẹp, là kiểu ngoại hình khiến người ta cảm thấy dễ chịu, và điều xuất sắc nhất trên người người đàn ông này là khí chất do giáo dưỡng rất tốt hình thành nên, đó là cái mà cậu ta không bao giờ có thể học được.
Nguyễn Nhạc Đồng nhấp môi, nhìn hướng người này định đi, đột nhiên giật thót trong lòng, anh ta cũng định đi phỏng vấn trợ lý?
Người như vậy đi phỏng vấn, làm gì còn chỗ cho cậu!
Nguyễn Nhạc Đồng nóng nảy, chớp chớp mắt giả vờ vô tội, tò mò hỏi: "Anh cũng đi phỏng vấn trợ lý à?"
Cậu ta có một khuôn mặt dễ nhìn, tướng tá cũng đẹp, từ nhỏ Nguyễn Nhạc Đồng đã nhận thức được lợi thế ngoại hình của mình, càng thành thạo sử dụng nó hơn.
Người đàn ông liếc nhìn đồng hồ đeo tay muốn rời đi, nhưng nghe Nguyễn Nhạc Đồng hỏi cũng lịch sự trả lời 'đúng vậy' rồi quay người bỏ đi. Nhưng điều này càng làm cho Nguyễn Nhạc Đồng càng thêm khó chịu, trong lòng nhấp nhổm không yên, cất giọng không thể hiểu được mà chất vấn.
"Nhưng ... nhưng tôi thấy anh rất giỏi giang. Tại sao anh lại muốn ứng tuyển trợ lý tranh giành với sinh viên mới tốt nghiệp bọn tôi?"
Cậu ta nói rất lớn tiếng, mấy ứng viên phỏng vấn vừa vào cửa nghe thấy lời này, lập tức cảnh giác nhìn người đàn ông. Hoắc Thị điều kiện quá tốt, sư tử nhiều thịt ít, đối thủ giỏi như thế chắc chắn sẽ có người bị đào thải.
Bước chân của người đàn ông dừng lại, quay sang nhìn lại Nguyễn Nhạc Đồng, đôi mắt sáng ngời của người này dường như có thể nhìn thấu lòng người. Nguyễn Nhạc Đồng chợt lúng túng, kỳ lạ cảm thấy mình đã nhìn thấy ánh mắt này ở đâu đó, nhưng còn chưa nhớ ra đã nghe giọng nói ấm áp của người đàn ông cất lên.
"Tôi được mời đến đây để phỏng vấn chức trợ lý chủ tịch. Xin hỏi,", người đàn ông nhẹ đảo mắt qua họ "Còn gì nữa không?"
Một vài ứng viên chua ngoa ghen ghét lập tức hốt hoảng, mẹ ơi, nếu nhận lời mời thì đây là sếp trực tiếp của họ còn gì! Họ lập tức rời khỏi bãi chiến trường, không dám ho he tiếng nào nữa. Còn Nguyễn Nhạc Đồng mặt đơ ra, môi mấp máy, chưa kịp phân bua đã thấy người đàn ông nhìn mình thật sâu một cái rồi xoay người rời đi.
Các nhân viên tinh ý đều đã nhìn ra manh mối, vẻ mặt chị gái ở quầy lễ tân không thay đổi nhưng ánh mắt có phần châm chọc, khuôn mặt Nguyễn Nhạc Đồng đỏ bừng, nhủ thầm anh ta chưa chắc đã đậu phỏng vấn đâu, đắc ý cái gì!
Ở đằng kia, người đàn ông đã vào thang máy, nhớ ra sắc mặt vừa đỏ trắng vừa nãy của Nguyễn Nhạc Đồng, cảm thấy tâm tình thật thoải mái.
Cửa thang máy đóng lại, phản chiếu khuôn mặt hiền lành của người đàn ông và nụ cười nhạt trên môi.
Người này đúng là Đường Đường, và người vừa rồi cũng xuất hiện trong cốt truyện gốc, chẳng qua dòng thời gian thay đổi mà thôi.
Nguyễn Nhạc Đồng và Đường Đường đều là những đứa trẻ mồ côi ở cô nhi viện Ngôi Sao, cũng khá thân trong cô nhi viện, chẳng qua một người được nhận nuôi bởi một cặp vợ chồng nghèo, còn người kia được nhận nuôi bởi Quản gia Đường giàu có và quyền lực đem về dạy dỗ làm người kế nhiệm của mình.
Trong nguyên tác, Nguyễn Nhạc Đồng khi còn nhỏ đã trông xinh như như một con búp bê, rất được các cô dì cưng chiều, cũng rất được các giáo viên thiên vị. Nguyễn Nhạc Đồng không có ai dạy lại tự rất hiểu lợi ích của tiền bạc, luôn muốn tìm một người đàn ông giàu làm cha mẹ, để cậu ta có thể sống cuộc sống của một hoàng tử như trong truyện tranh cổ tích.
Nhưng khi đó Nguyễn Nhạc Đồng đã hơn năm tuổi, gì cũng nhớ rõ, dù có xinh đẹp ngoan ngoãn đến đâu cũng không ai muốn nhận nuôi một đứa trẻ lớn như vậy. Người lớn cũng có băn khoăn của mình, họ sợ vất vả nuôi con khôn lớn, nó lớn rồi thì chạy đi tìm cha mẹ ruột bỏ mình ở lại.
Cứ như vậy Nguyễn Nhạc Đồng dần lớn lên trong cô nhi viện thêm một năm, cuối cùng đợi được một người đàn ông trung niên bước ra từ một chiếc xe hơi sang trọng sành điệu. Người đàn ông trung niên tóc hoa râm, nghiêm túc cũ kỹ, nhưng trông giống như những người giàu có trong phim truyền hình.
Nhưng cuối cùng phú ông không chọn cậu, mà lại chọn đứa trẻ lớn ít nói nhất trong cô nhi viện Ngôi Sao ...
Lông mi Đường Đường run lên, vì lý do này mà Nguyễn Nhạc Đồng oán hận cậu, cho rằng cậu cướp mất cuộc sống giàu sang của mình.
Nguyên chủ trong nguyên tác một tháng sau mới về nước. Khi đó, Nguyễn Nhạc Đồng đã trở thành trợ lý, nguyên chủ một mình đi phỏng vấn bị Nguyễn Nhạc Đồng đi làm trễ đụng vào. Nguyên chủ hơi kinh ngạc nhìn cậu ta, mà cậu ta cũng cảm thấy nguyên chủ quen mắt, sau khi về nhà tìm được một bức ảnh chụp tập thể ở cô nhi viện, trong đó có gương mặt trẻ con của nguyên chủ.
Nhớ lại nguyên chủ qua được phỏng vấn làm trợ lý chủ tịch, còn mình chỉ là trợ lý quèn chưa qua được thời gian thử việc, tức thì ghen ghét điên lên, cùng sinh ra trong cô nhi viện, cùng chơi thân với nhau nhưng sau này nhân sinh lại cách xa nhau long trời lở đất.
Cậu ta siết chặt bức ảnh, nỗi uất hận cuộn trào trong lòng, để rồi ngày hôm sau thiết kế vở kịch nhận mặt nguyên chủ.
Thời gian đó, công ty đang bận một vụ hợp tác, chủ tịch tình cờ đi công tác nước ngoài chưa kịp trở về, nguyên chủ sau khi đậu phỏng vấn nắm quyền trợ lý to. Nguyễn Nhạc Đồng mang âm mưu thâm độc, cậu ta giả vờ thích nguyên chủ nhiều như khi còn nhỏ. Nguyên chủ cũng bị những lý ức khi ở cô nhi viện mê hoặc, dần lơi lỏng đề phòng.
Nhưng ai có thể ngờ ... Chưa kịp báo đáp lòng tốt của cha nuôi đã bị hãm hại bởi người 'em trai' trong cô nhi viện luôn gọi mình anh ơi anh à, cấu kết với công ty đối thủ ăn trộm bí mật thương nghiệp, khiến cổ phiếu tập đoàn Hoắc thị lao đầu xuống dốc.
Cha nuôi đang đi công tác với chủ tịch đã lớn tuổi, nghe được tin này không chịu nổi cú sốc, qua đời ở dị quốc tha hương.
Nguyên chủ không biết gì ở trong nước vội vàng tìm chứng cứ, không ăn không ngủ suốt ba ngày, sau đó Nguyễn Nhạc Đồng vô tình kể lại cha nuôi đã chết ở nước ngoài, nguyên chủ bị ngừng tim, mất mạng vì không được cứu chữa kịp thời.
Tiếng cửa thang máy vang lên, đã đến tầng cần đến.
Đường Đường nhớ tới chuyện Nguyễn Nhạc Đồng giẫm lên xác của mình và cha nuôi để tiến lên lại cảm thấy ghê tởm, cậu thở hắt ra, không nhớ đến cái thứ đó nữa, bước chân đến địa điểm phỏng vấn.
Vì sự chậm trễ vừa rồi, Đường Đường đến muộn, trong phòng chờ có mấy người đàn ông, đều là dạng người được học hành tử tế, ôn hòa gật đầu chào nhau một cái, yên lặng chờ phỏng vấn.
Những người có mặt đều đã trải qua lần kiểm tra đầu tiên, lần thứ hai này còn tùy thuộc vào việc chủ tịch quan tâm đến ai hơn, dù sao thì trợ lý đặc biệt cũng phải theo sát chủ tịch mọi lúc.
——
Trên tầng cao nhất của tập đoàn Hoắc thị, một vị tóc hoa râm nhưng vẫn còn tinh thần phấn chấn đang thu xếp công việc cho hai vị thư ký, việc đã xong xuôi ông mới đi đến phòng trà, pha một tách cà phê đen mang vào văn phòng chủ tịch.
Ánh mặt trời chiếu qua khung cửa sổ lớn cao từ trần đến sàn, tăng thêm chút dịu dàng cho người đàn ông đang làm việc. Người đàn ông mặc áo sơ mi đen, hơi cúi đầu ra dấu, một vài sợi tóc xõa xuống trán, phần còn lại được chải ngược, để lộ ra một cặp lông mày kiếm cực kỳ tuấn tú.
Hắn hạ mắt nhìn bản kế hoạch, những ngón tay nâng tờ giấy thon dài với khớp ngón tay rất chắc chắn. Chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay hắn vừa nhìn đã biết hàng giá trị xa xỉ. Sau khi ký xong ba chữ to hào hùng khí thế, hắn bỏ nó sang một bên, nhéo nhéo sống mũi.
Đường Trung đặt ly cà phê đen lên bàn, người đàn ông buông tay nhéo sống mũi xuống, nhấp một ngụm cà phê từ trong cốc, mặt mày thư thái rất nhiều. Đường Trung là bạn tâm giao của cha hắn, từng là quản gia ở nhà Hoắc hơn 40 năm, tuổi cũng đã lớn, đã đến lúc về nhà và tận hưởng hạnh phúc, thay vì cứ quấn quanh hắn thế này.
"Chú Đường, cháu còn nhớ chú có nhận con nuôi?" Giọng Hoắc Đình Trầm rất trầm, chỉ một câu có thể làm lỗ tai người tê dại.
Đường Trung cười: "Đúng vậy, đứa bé đó tên là Đường Đường, là một cậu bé ngoan ngoãn, hiếu thảo. Ông tiếp tục nói: "Thiếu gia, tôi già rồi, không theo kịp thể lực của người trẻ tuổi cậu. Đứa nhỏ này rất ngoan, có học thức tốt, cũng là người kế vị mà tôi bồi dưỡng cho chính mình." Ông không có gì là không muốn, cũng không buồn lòng năm tháng vô tình, vẫn mở đường cho Hoắc Đình Trầm như trước.
Đường Trung không phải là một nhân vật hiền lành dễ dãi, nếu ông đã nói tốt, có nghĩa là người con nuôi tên Đường Đường này thật sự có năng lực. Nếu lời này từ một cặp chủ tớ khác chắc chắn sẽ dấy lên nghi ngờ liệu quản gia có đang cài cắm người bên cạnh mình hay không.
Nhưng Hoắc Đình Trầm sẽ không, Đường Trung sống giống như cái tên của ông, Hoắc Đình Trầm hiểu rõ điều đó nhất.
Chỉ là ... dự định cho người con nuôi kia tiếp quản công việc, để Đường Trung về nhà hưởng phúc của Hoắc Đình Trầm đành phải đi đường vòng.
Hắn liếc nhìn giờ trên đồng hồ: "Hôm nay người đó cũng đến phỏng vấn." Hoắc Đình biết rõ vị lão nhân này, nói cái gì cũng là câu khẳng định.
Đường Trung cười nói: "Để đứa nhỏ đó thử xem, nếu không hài lòng, thiếu gia cũng không phải nể mặt tôi chọn nó."
——
Tất cả những người ở tầng dưới phỏng vấn trợ lý chủ tịch đều đến đông đủ, nửa tiếng này không ai lên tiếng cho đến khi một trợ lý bảo họ bấm số đi vào.
Bầu không khí lúc đầu rất tốt, nhưng một vài người đầu tiên bước vào đã nhanh chóng bước ra ngoài, cũng tạo thêm một chút lo lắng cho những người phỏng vấn khác.
Lúc này, trợ lý lại đi ra, gọi số của Đường Đường đang ngồi yên lặng trên sô pha đứng dậy. Cậu thật sự rất ưa nhìn, bình tĩnh bước ra khỏi phòng chờ, khi đi ngang qua trợ lý điều hành còn gật đầu cảm ơn, tâm trạng rất bình tĩnh tự tin.
Bước tới trước phòng họp dùng để phỏng vấn, cậu dừng lại gõ cửa.
"Vào đi."
–
Tác phong của người đi phỏng vấn nhưng biết mình sẽ đậu 101% nó khác hẳn người thường :))))
./.
Bạn thấy sao?