Chương 126: 💦[THẦY GIÁO XINH ĐẸP].5

Chương 5

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Khương Nguyên Tư từ một cậu học sinh lêu lổng trong lớp biết tin mấy thiếu gia không chỉ nghỉ học mà còn đến một nơi chướng khí mịt mùi như vậy, cậu ta nghĩ thân là chủ nhiệm lớp, không thể nào để học sinh đi lầm đường lạc lối như thế, nên là thầy Khương ba chân bốn cẳng đuổi tới quán gay bar ở Tây thành này, định đưa các thiếu gia trở lại trường.

Nhưng không ngờ, khi vừa bước vào cửa và còn chưa kịp tìm thấy các thiếu gia, cậu ta đã bị vài người đến mời chào tình một đêm làm vướng víu tay chân, những cuộc trò chuyện này khiến cậu ta rất khó chịu. Thầy Khương căng chặt gương mặt thanh tú, tìm trong quán bar rất lâu khắp tầng một vẫn không thấy ba học sinh đâu.

Vốn dĩ Khương Nguyên Tư không thể lên tầng hai, nhưng khuôn mặt của thầy Khương trong gay bar rất thu hút. Một người đàn ông đã thân mật đưa cậu ta lên tầng hai. Khương Nguyên Tư xúc động, lại còn liên tục cảm ơn anh ta, không hề biết trong mắt người khác mình ngốc nghếch ngu xuẩn đến mức nào.

Khách quen thường trực bên cạnh quầy bar nhìn Khương Nguyên Tư như một con thỏ lạc vào hang sói, được một người đàn ông mặc tây trang dẫn lên tầng hai, còn ngu xuẩn uống vài ngụm rượu mà người đàn ông này đưa cho, uống xong không quên cảm ơn rối rít.

Khách quen cạn lời, thấy bọn họ cùng nhau đi vào phòng vệ sinh liền mật báo cho Diệp Hoài Hình, xong việc liền ném điện thoại lên quầy bar, chạm vai người bên cạnh: "Này, cậu nghĩ cậu ta ngu thật hay giả ngu vậy? Nếu tôi không nhầm thì người đàn ông đó vừa gặp cậu ta đúng không? Vậy mà dám uống đồ người ta đưa. Trời ơi ... sao có người ngu đến thế chứ."

Bên cạnh, một vị khách hoa hòe hoa sói nhấp một ngụm rượu, hừ cười: "Ai biết đâu được."

....

"Anh Tưởng, cảm ơn anh rất nhiều, nếu không có sự giúp đỡ của anh tôi đã không thể lên lầu hai." Khương Nguyên Tư ngốc nghếch một cách đáng yêu.

Tưởng Giới khẽ nhếch môi, "Không có gì."

Gã thầm cười, đây thật sự là một cái bình hoa đẹp đẽ ngu xuẩn, dám tin tưởng người trong cái chỗ này, lại còn không hề có ý thức đề phòng.

Chậc chậc, cũng tốt, thật sự rất dễ lừa.

Khương Nguyên Tư mỉm cười ngọt ngào, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, cậu ta âm thầm cảm khái trên đời này vẫn còn nhiều người tốt ... Cảm ơn thêm một câu nữa, cậu ta nhìn quanh lầu hai, không tìm thấy ai trong số ba thiếu gia mới đi đến cửa phòng vệ sinh, nhưng vừa bước đến đã thấy bảng bảo trì trên cửa.

"A, sao lại sửa chữa rồi?"

Cậu ta do dự, tự hỏi liệu đây có phải là trò của ba thiếu gia bày ra không, cuối cùng quyết định mở cửa ra xem thử theo đề nghị của Tưởng Giới.

Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, mùi tinh dầu thoang thoảng bên cạnh bồn rửa mặt rất dễ chịu, nhưng không có ai trong đó, chỉ có một buồng vệ sinh dường như bị hỏng, cửa gãy xiêu vẹo.

Trong một buồng khác.

Hạ Văn đưa tay che miệng thầy Đường, cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy vòng eo gầy của cậu, để tránh phát ra tiếng động, tất cả đều đứng dậy, lưng của Đường Đường áp vào ngực Hạ Văn, tên súc sinh con này vẫn chưa chịu rút cu lừa ra, quy đầu to lớn thậm chí còn cọ xát nhẹ bên trong, từng chút đâm vào tâm lỗ.

Thành ruột bị cọ xát nóng rực, gậy thịt to lớn ướt đẫm nước thọc vào rút ra, gân xanh vằn vện trên bề mặt tàn nhẫn bóp nát thịt ruột dâm đãng, kéo ra vô số chất nhờn.

Từng trận kích thích dâng trào trong cơ thể làm thầy Đường bủn rủn cả người, cậu bị Hạ Văn che miệng, run rẩy nắm lấy cánh tay rắn chắc của thiếu niên, trong hơi thở có tiếng rên rỉ yếu ớt, một đôi mắt đẹp ầng ậng hơi nước, đáy mắt dấy lên một mảnh diễm lệ.

Mỹ nhân mặc áo sơ mi màu đỏ sậm, tất cả cúc áo đều bị gỡ, lộ ra khuôn ngực trắng nõn, làn da tinh xảo như ngọc, cơ ngực như sữa còn in mấy dấu răng đỏ. Núm vú hồng phấn cũng đỏ ngầu vì Sở An Húc gặm cắn, chưa kể hạ thân mỹ nhân giờ đang trần trụi, gậy thịt màu sạch sẽ lắc lư theo từng cú va chạm, còn hăng hái rỉ nước.

Đầu nấm khổng lồ dập tới dập lui trong ruột mềm, sự cọ xát khiến cậu vô lực, hai chân cũng mềm nhũn, bây giờ đã hoàn toàn dựa hết vào cánh tay Hạ Văn mới không ngã xuống, nhưng dù có chuyện gì xảy ra. Tuy súc sinh nhỏ nhẹ đến mức nào, tiếng phùn phụt do gậy thịt va chạm vào nước dâm vẫn vang lên, tuy rằng âm thanh rất nhỏ, nhưng trong buồng vệ sinh kín âm thanh như được phóng to kề sát lỗ tai của Đường Đường.

"Thầy Đường, thầy nhiều nước quá, thật dâm..." Hơi thở của Hạ Văn nóng rực, đôi môi áp vào lỗ tai của Đường Đường mà nói, hắn gần như thì thào nói nhỏ, còn có một tiếng khàn khàn siêu trầm, thật sự gợi cảm cực kỳ.

Đường Đường ngứa lỗ tai, cả người tê dại như bị điện giật, chưa kể tên xấu xa Hạ Văn còn lợi dụng lúc cậu mất tập trung đột nhiên thẳng thắt lưng, hung ác đưa quy đầu to lớn vào trong trực tràng đã mềm xốp sưng húp.

"Phụt" một tiếng nhẹ nhàng, tràng đạo mềm sưng đỏ bị đâm vào quy đầu to tròn đầy đặn, cái thứ hàng có kích thước của lừa này còn cố tình đâm thật sâu vào trong, căng đến thành ruột như muốn nứt toác ra!

Đợt khoái cảm cực lớn đột nhiên nổ vang, đầu thầy Đường trở nên trống rỗng, thầy Đường sắp mất trí muốn hét to lên, đột nhiên nghe thấy tiếng nói chuyện của Tưởng Giới và Khương Nguyên Tư!

Cậu nháy mắt có chút tỉnh táo lại, không dám phát ra tiếng động, chỉ có thể đè nén tiếng hét trong cổ họng, toàn thân co giật không ngừng, hai mắt mơ hồ đẫm lệ, móng tay tròn trịa để lại vết hình vòng cung đỏ trên cánh tay Hạ Văn, cơn đau nhẹ càng làm tăng thêm chút hứng thú cho trận tình ái này.

Thành ruột bồn chồn bấu chặt lấy dương vật to trong người, vô số nước dâm đổ lên đầu khấc ,rửa sạch cây trường thương nóng hổi, Hạ Văn sướng ngất ngây, yết hầu lăn lộn, thở dài thật nhẹ, mặc kệ cánh tay của mình đang bị bấu như mèo cào, đâm mạnh vào sâu! Gậy thịt to lớn lập tức căng rộng thành ruột co thắt, khiến Đường Đường lại run lên, một lần nữa đạt cực khoái.

Ngoài cửa, Tưởng Giới và Khương Nguyên Tư cãi nhau vì Khương Nguyên Tư cảm thấy cả người nóng bừng, sau đó đột nhiên tỉnh táo lại, nhận ra Tưởng Giới vừa chuốc thuốc mình trong rượu.

Trong lúc hai người giằng co, họ tình cờ đập vào tấm cửa buồng vệ sinh Đường Đường đang ở bên trong. Thầy Đường còn chưa qua cao trào lại căng thẳng ngay lập tức, sau vài giây, cậu lại nghe thấy tiếng động nuốt nước bọt của nhau từ bên ngoài, giãy giụa chật vật làm cho tấm cửa rung lên, kèm thêm tiếng rên rỉ yếu ớt như mèo kêu rượng đực của Khương Nguyên Tư.

Hạ Văn cười tinh nghịch, còn ấn Đường Đường dựa vào tấm cửa trước, để thầy Đường hoàn toàn cảm nhận được rung động của tấm cửa, sau đó tranh thủ âm thanh của hai người bên ngoài che giấu, hung hăng nắc dồn dập vào lỗ dâm của Đường Đường, tàn nhẫn điên cuồng đụ vào hậu môn, làm dương vật nhỏ của Đường Đường bị đè trên ván cửa nảy lên bần bật.

"Mmm......"

Đường Đường bịt miệng, nước mắt tràn ra, cảm giác mình sắp bị địt chết rồi, nước dâm dần dần chảy xuống hai chân, bị chính học sinh của mình địt đối diện với thầy chủ nhiệm Khương chỉ cách một tấm cửa.

Sướng quá, cũng kích thích quá, nhưng Đường Đường cố gắng hết sức giữ lại một chút tỉnh táo, vỗ vỗ tay Hạ Văn Văn, nhìn cánh cửa vẫn đang run rẩy, rất rõ ràng mình muốn nói gì.

Hạ Văn còn đang hưởng thụ khoái cảm do thành ruột co thắt, nhìn thấy động tác và vẻ mặt của thầy Đường, liền ôm cậu lên, eo chó đực kịch liệt đóng cọc, thì thầm nói: "Không sao, đã báo tin cho con chó của thầy ta rồi, nếu không kịp, Sở An Húc và Diệp Hoài Hình sẽ đến ngăn anh ta lại." Hắn thở hồng hộc, khàn giọng nói: "Thầy ơi, đừng lo người ngoài, hmm ... lo cho chim của học sinh mình trước đi, nó thèm thầy không chịu được rồi."

Hắn dập mạnh từng đợt, cái bụng bằng phẳng được bao phủ bởi một lớp cơ bụng mỏng manh của thầy Đường nổi lên một cục cứng, trông rất đáng sợ. Hạ Văn sướng tê người, khàn giọng ra lệnh, "Ngoan, kẹp chặt lỗ vào."

Đường Đường trợn trắng mắt, đột ngột nắm lấy cánh tay Hạ Văn, tay còn lại vô thức sờ lên chỗ phồng trên bụng, run bần bật.

Ở ngoài cửa, Tưởng Giới đã xé quần của Khương Nguyên Tư, nhìn cặp đùi xinh đẹp này, gã không nhịn được nhét cây hàng màu tím đen của mình vào chính giữa, vừa chơi chân vừa gọi Khương Nguyên Tư là con đĩ.

Hai người đắm chìm trong tình ái không thấy, buồng vệ sinh ở góc chéo đối diện có một khe hở nhỏ, người ở bên trong thấy Tưởng Giới thật sự không nhét vào nên cũng không quan tâm, Sở An Húc uể oải ngáp một cái. Diệp Hoài Hình cũng mặt liệt nhìn hai con người đang gặm miệng nhau.

"Con đĩ, mẹ nó chân mềm quá !!" Người đàn ông thở hổn hển.

Khung cửa đập thình thịch, thỏ trắng nhỏ bị chơi chân, rên rỉ nức nở: "Ưm.....tôi là đĩ ... khó chịu ... nhanh lên ... nhanh lên cho tôi ..."

Những âm thanh này xuyên vào tấm cửa cùng với rung động "rầm rầm thùng thùng", bên trong buồng vệ sinh, Hạ Văn cảm nhận được thầy Đường đột nhiên co chặt tràng đạo, tức khắc khò khè thở như dã thú, nắc càng thêm dồn dập, càng thêm sâu!

Đường ảnh đế bị thụ chính bên ngoài kích thích, cách một ván cửa bị công chính địt đến chết đi sống lại, thân thể run rẩy, lỗ dâm đang liều mạng mút lấy dương vật lớn của hắn, nước dâm phun ra, trong suốt uốn lượn từ đùi trong chảy xuống

Tiếng bạch bạch bạch bên ngoài càng lúc càng lớn, chặn lại tiếng nước nhóp nhép dâm đãng bên trong.

Đường Đường chống tay lên tấm cửa đang rung rầm rầm, hô hấp càng lúc càng gấp gáp, bụng vừa đau vừa bủn rủn, giống như sắp bị dương vật lớn đâm xuyên qua, nhưng Hạ Văn vẫn không chịu dừng lại, dương vật to cắm vào càng sâu. Sức lực này quá mạnh, làm cậu sợ hãi muốn trốn, nhưng vẫn bị Hạ Văn ôm chặt lấy eo, thô bạo mà địt.

"Phụt phụt", tràng đạo chín rục bủn rủn, như thể nó đã hoàn toàn trở thành cái bao chuyên dùng để bọc dương vật, thậm chí cậu có thể cảm nhận được dương vật trong lỗ cúc phình to, mạch máu trên thân gậy thình thịch nảy lên.

Cảm giác sợ hãi bị xỏ xuyên qua dâng lên như thủy triều, Đường Đường từ ngón tay của Hạ Văn trà ra vài tiếng rên rỉ, nắm lấy cánh tay Hạ Văn, vùng vẫy bất chấp.

Đúng lúc này, tiếng rên ngọt ngào cao vút của Khương Nguyên Tư đột nhiên truyền đến từ bên ngoài, nương theo thanh âm này, Hạ Văn nghiến răng, hai mắt đỏ ngầu, ôm chặt Đường Đường, hung tợn cong eo chó đực dập liên hồi. Lực mạnh đến mức Đường Đường co giật, năm sáu cú dập đã lên cực khoái lần nữa. Cậu không còn biết gì nữa, lúc tỉnh táo lại là lúc đột nhiên bị chất lỏng nóng rực phun vào tràng ruột.

Quy đầu đỉnh bụng dưới phình lên, mạch đập trên thân gậy đều đặn, gốc gậy to tròn cứng cáp, tất cả đều tượng trưng cho khả năng tình dục của tên nhóc to xác này mạnh mẽ thế nào, tinh dịch nhiều đến bao nhiêu.

Dịch trắng bắn hết lớp này đến lớp khác như suối mà tưới vào tràng đạo sưng đỏ, nấu chín ruột dâm của thầy giáo.

Đúng lúc bên ngoài Tưởng Giới vừa bắn tinh dịch của mình lên chân của Khương Nguyên Tư. Phòng vệ sinh được Sở An Húc khóa lại trước đó nghênh đón một vị khách mới.

Hiệu phó Lưu Vĩ Diệp và Khương Nguyên Tư là anh em học cùng trường, vừa mở cửa đã nhìn thấy đàn em mình cầu không được, cưng như trứng hứng như hoa bị vấy bẩn, anh ta suýt chết vì tức giận, lao vào đánh nhau với Tưởng Giới. Nhưng đáng tiếc mọt sách vẫn không thể đánh lại côn đồ, nếu không sợ chuyện xé ra to thêm, Tưởng Giới cũng không ngừng lại trận ẩu đả chỉ một người đánh kẻ kia đỡ đòn thế này, tranh thủ chưa có ai phát hiện nhanh chóng chạy đi, chứ nếu không hôm nay vị hiệu phó khi vào đứng thẳng e là phải ra ngoài trong tư thế nằm ngang.

Đường ảnh đế mơ màng ôm cái bụng căng phồng mà hít drama. Đừng tưởng Lưu Vĩ Diệp si tình như thế là cảm động lắm, trong cốt truyện gốc thì tên hiệu phó này chuyên lấy việc công làm việc tư, đi đâu cũng chống lưng cho thụ chính, ưu ái bảo vệ thụ chính bất kể đúng sai.

Cậu cười khẩy, theo đuổi thì theo đuổi, cớ gì phải lấy người vô tội làm đá kê chân... tại sao cậu lại trở thành bàn đạp để anh ta lấy lòng thụ chính?

Thôi quên đi, không nghĩ đến nữa.

Đôi mắt ngấn nước của Đường Đường mông lung, dựa vào lồng ngực nóng bỏng của Hạ Văn, cảm nhận được trái tim mạnh mẽ đang đập trong lồng ngực người kia, lười biếng rũ mi xuống, giống như một con mèo được ăn no.

......

Bên ngoài ồn ào vô cùng, lúc Lưu Vĩ Diệp đưa Khương Nguyên Tư đến bệnh viện, mấy người trốn trong buồng vệ sinh mới đi ra, Hạ Văn tận hưởng một lát, lấy dương vật ra, bế ngang Đường Đường đi ra ngoài.

Mặt thầy Đường đỏ bừng, đôi mắt màu hổ phách vô cùng mê mang, khóe mắt còn hơi ướt, vừa nhìn là biết vừa bị chơi tơi tả.

Mái tóc dài vừa phải màu nâu sẫm hơi rối, vài sợi rơi trên đôi môi ẩm ướt của Đường Đường, cậu như con mèo ragdoll cao quý không dính người lười biếng nép vào vòng tay của thiếu niên. Một đôi chân thon thả xinh đẹp khẽ đặt trên cánh tay của Hạ Văn, dưới ánh đèn ấm áp của phòng vệ sinh, trắng nõn như ngọc xinh đẹp, tỷ lệ bàn chân không lớn không nhỏ, còn mang đôi tất đen, như ẩn ẩn mà dụ dỗ.

Sở An Húc ánh mắt nóng rực, xem đi xem lại một hồi lâu, hô hấp càng ngày càng nặng nề, dương vật chưa kịp thỏa mãn càng thêm cương cứng khó chịu, hắn liếm liếm môi: "Đi khách sạn đi, tao còn chưa sướng đủ."

Hai tên súc sinh con khác vui vẻ đồng ý.

......

Khách sạn, phòng tổng thống sang trọng tràn ngập tiếng rên rỉ cùng mắng mỏ.

"Ưm ưm ... súc ... súc sinh con ... đừng, đừng cắm nữa a a ..."

Để chứng minh mình không nhanh, Sở An Húc đưa thầy giáo Đường lúc trước mở miệng chê bôi mình đến trước cửa sổ sát đất, Lúc đầu, đại mỹ nhân còn trêu đùa được vài câu, hai má đỏ bừng, thốt lên vài tiếng rên rỉ dễ chịu như mê hoặc, lâu lâu còn vài câu như "nữa đi, còn chưa đủ, cắm không mạnh gì cả", nhưng về sau xương cốt cậu như bị dập rã rời, súc sinh con này không những không bắn mà còn làm càng ngày càng mạnh hơn.

Đường đại mỹ nhân bị lật xe ư a khóc nức nở, vừa khóc vừa thở hổn hển, hai chân run lẩy bẩy. Cậu bị ấn vào cửa sổ sát đất mà địt điên cuồng, dương vật nhỏ cạ vào kính pha lê bắn tinh.

"A! Bắn!!!" Đường Đường khóc lóc nói lời hay ý đẹp: "Ư ... bị trò chơi bắn rồi, đừng ... hức ... đừng dập nữa..."

"không,"

Sở An Húc bấu chặt bờ mông ướt át của thầy giáo, nhìn gậy thịt to lớn đỏ hồng của mình ra vào lỗ đít chín muồi, sướng đê mê thở gấp: "Thầy giáo chê em nhanh quá, nên em phải sửa đổi thói hư tật xấu, phải để thầy sướng đến tiểu ra mới được!!"

"Ưm... ... súc sinh con... dám.... a a a nhẹ... nhẹ một chút ..."

Tiếng bành bạch còn vang lên dữ dội hơn, cho đến khi Đường Đường không bắn được gì, tràng đạo bị rót đầy tinh dịch nóng hổi. Khuôn ngực trắng nõn của thầy giáo xinh đẹp đầy dấu răng, bụng dưới phồng lên như mang thai, nhìn dâm vô cùng.

"Hmmm ..." Sở An Húc thoải mái thở ra một hơi, dương vật run lên, phóng giọt tinh dịch cuối cùng vào, mới rút ra cây hàng dính đầy dịch trắng.

Đường Đường nằm sõng soài trên thảm, tinh dịch chảy xuống hai chân, thầy giáo mệt mỏi còn chưa kịp ngủ thì cái lỗ ấm áp ẩm ướt lại bị chim to xâm nhập.

"Ư ..." Cậu nức nở một tiếng, mệt mỏi mở ra mi mắt, nhìn thấy Diệp Hoài Hình tóc dài xõa xuống, tóc đen cùng mái tóc dài vừa phải màu nâu sẫm hòa quyện vào nhau, thiếu niên ảm đạm lạnh lùng mà đối mặt Đường Đường, hắn cúi đầu hôn lên mí mắt khẽ run lên của thầy giáo, sau đó thắt lưng giật giật, dương vật to đè bẹp một bụng tinh dịch đặc sệt, "phụt" một tiếng đâm vào sâu nhất.

"A a ... Không, không để yên phải không? A không ...ưm, sướng quá... ưm...... khốn nạn...... ba ... ba tên súc sinh con... Đừng đâm nữa!! Sâu quá!!! Sâu quá!!"

"Thầy ơi, hàng của súc sinh con xài được không?"

Thiếu niên nhẹ giọng hỏi.

"Cút đi a a a a a thầy sai rồi! Xài được!! Xài tối! Mẹ nó đừng cắm sâu như thế..a.a..khốn nạn.... Khi sư diệt tổ..ưm... súc sinh con."

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...