Chương 127: 💦[THẦY GIÁO XINH ĐẸP].6

Chương 6

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Sáng hôm sau,

Rèm cửa của khách sạn cản bớt ánh nắng chói chang từ cửa sổ, chỉ có một chút ánh sáng lọt vào phòng qua khe hở của rèm, hơi xua tan bóng tối bên trong ... Hai mảnh quần áo rách nát vứt trên thảm trong phòng khách.

Nếu nhìn kỹ vẫn có thể thấy được những mảnh áo sơ mi đỏ sậm, càng thêm dâm đãng chính là trước cửa sổ lớn, thảm, thậm chí sô phâ đều có một loại chất lỏng khó gọi tên, bất cứ ai có con mắt tinh tường đều có thể biết những người trong căn phòng này vừa hoan ái kịch liệt như thế nào.

Và giờ đây, cánh cửa của những căn phòng này đang đóng chặt, chủ nhân của mỗi căn phòng vẫn đang chìm đắm trong giấc mơ đẹp của mình ...

Bây giờ vẫn còn sớm, đánh thức thầy Đường của chúng ta chính là chiếc đồng hồ báo thức tối hôm qua cậu đặt.

Đến giờ, tiếng nhạc DJ cuồng nhiệt trong điện thoại đùng đùng chấn động trong phòng khách rộng rãi, không gọi người dậy được sẽ không chịu im.

Rèm cửa trong phòng ngủ chính được kéo kín mít, trên giường, chiếc chăn bông màu trắng phồng lên thành một khối phồng lớn, thầy Đường đang nhắm mắt lại dường như bị tiếng chuông quấy rầy, kéo cao chăn bông, vùi mặt vào ổ chăn, chỉ để lộ đỉnh đầu với mái tóc xù xù.

Điện thoại ồn ào trong phòng khách làm cậu cáu kỉnh, cậu trở mình, lại vô tình tránh ra khỏi vòng tay của người khác, học sinh bên cạnh đột nhiên bị trống vắng, vô thức vươn tay kéo cậu lại, tựa hồ muốn ôm ai đó tiếp tục đánh một giấc.

Nhưng tiếng chuông này không để họ đạt được nguyện vọng, bản DJ mãnh liệt như trong quán bar đùng đùng vang lên không dứt! Đường Đường càng ngày càng cáu, hoàn toàn bùng nổ, cậu lật người đá Hạ Văn cũng đang nóng nảy ra khỏi giường: "Đi, vứt cái điện thoại di động chết tiệt kia đi!"

Hạ Văn đang nhắm mắt nằm trên giường bất ngờ bị đạp văng khỏi chăn ——

Rầm một tiếng, nện thẳng xuống đất.

Một cú đạp làm đầu gấu học đường Hạ tỉnh cả người, mặt đầy bối rối, cả người còn khỏa thân, con chim lớn phơi ra trần trụi, một chân dài còn vắt lại trên giường, hoàn toàn không còn một chút ngông cuồng bố láo mọi ngày.

Chuông vẫn reo, thầy Đường lại giục, đầu gấu học đường đứng dậy, xỏ dép vào phòng khách tắt chuông điện thoại di động, sau đó lắc lư con chim to đang chào cờ về phòng, bò lên giường, ôm thầy Đường vào trọn trong ngực, khàn giọng nói: "Thầy à, mới sáng sớm đã đòn roi học sinh rồi?"

Đường Đường còn đang mơ màng, vừa tỉnh lại đã rất tức giận, nhưng có thể nghe thấy giọng nói khàn khàn gợi cảm của Hạ Văn sáng sớm khiến cậu cũng bình tĩnh lại một chút, tuy vẫn không biểu hiện ra nhiều trên khuôn mặt giận dỗi, lẩm bẩm: "Học sinh con mắt cậu... sao hôm qua chơi tôi không nghĩ tôi là giáo viên hả, nhanh lên đừng làm phiền tôi."

"Như vậy sẽ không được đâu, lỗ dâm của thầy Đường luyến tiếc em lắm đấy ..." Hạ Văn hai tay chống đầu, trong mắt mang theo ý cười nói. Tay còn lại của hắn đưa tay vào trong chăn bông vuốt ve thân thể thanh tú của Đường Đường, lòng bàn tay nóng bỏng áp lên da thịt, thong thả đi qua đi lại vòng quanh eo nhỏ và cặp mông đầy đặn của Đường Đường, còn bóp bóp hai bờ mông căng tròn.

Lòng bàn tay nóng rực, vết chai mỏng trên đó khiến Đường Đường ngứa ngáy, cậu hoàn toàn bị Hạ Văn đánh thức, mở mắt ra, đá hắn cách một lớp chăn bông, tức giận ra lệnh cho người nào đó: "Đi lấy cho tôi điếu thuốc."

Hạ đại thiếu gia tự nhiên bị ăn đá cũng không tức giận, lại bước xuống giường như một con bò già, đi đến phòng khách lấy một điếu thuốc.

Cửa phòng này được mở ra, Hạ Văn đã nhìn thấy Diệp Hoài Hình ăn mặc chỉnh tề, dùng cây trâm cố định mái tóc dài, đang đặt điểm tâm trên xe đẩy trên bàn, nghe thấy tiếng cửa đóng sầm, lạnh lùng nhìn sang.

"Dậy rồi à?"

Hạ Văn hoàn toàn không thấy chút cảm giác xấu hổ nào, hắn trần truồng bước tới, cầm hộp thuốc lá và bật lửa trên bàn cà phê, nhàn nhạt nói, "Dậy, tsk ... Bị thầy đá phát tỉnh luôn."

"Diệp Hoài Hình:" ... Bảo thầy dậy ăn cơm đi," Hắn liếc mắt nhìn Hạ Văn, lạnh lùng nói: "Mặc quần áo vào, thật khó coi. "

Hạ Văn: "..."

Hắn đảo mắt, đi dép lê trở về phòng, đóng cửa lại, ném hộp thuốc lá cho thầy Đường đang ngồi dựa trên giường. Đường Đường thản nhiên khoác lên người một chiếc áo choàng tắm rộng, nửa kín nửa hở, cả vùng ngực rộng lớn đầy dấu vết tùy ý lộ ra ngoài, cậu cũng không quan tâm, lười biếng cụp mắt cầm lấy hộp thuốc, rút ​​ra một điếu thuốc ra, đưa nó vào miệng rồi châm lửa.

Không biết rèm cửa đã được mở ra từ lúc nào, hôm nay thời tiết bên ngoài rất đẹp, ánh đèn ấm áp chiếu vào người thầy giáo xinh đẹp càng thêm một chút diễm lệ khó tả.

Chăn bông trên giường lớn lộn xộn. Thầy giáo xinh đẹp mặc áo choàng tắm rộng rãi lười biếng ngồi trên chiếc chăn bông xộc xệch, làn da lớn như tuyết trên ngực có vài dấu răng, ngón tay xinh đẹp mảnh khảnh kẹp một điếu thuốc lá.

Mái tóc hơi dài của Đường Đường xõa xuống, đôi mắt màu hổ phách có chút lười biếng, dường như cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng, uể oải quay đầu lại, nhìn Hạ Văn đang chuẩn bị ăn thịt người trước mặt, cánh môi ướt át ngậm điếu thuốc hít một hơi khói mỏng, khàn giọng dụ dỗ: "Nhìn có đẹp không? Súc sinh con...... "

Súc sinh con nghẹn ngào thở dốc, không chịu nổi sự dụ dỗ của yêu tinh, một tay dựa vào nệm, cúi xuống, tiến đến đôi môi đang hút thuốc của Đường Đường, phun ra một hơi thở hơi nóng. Hạ Văn nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cậu, đầu lưỡi ướt át quét qua điếu thuốc thầy giáo cầm, cuốn vào miệng, rồi thẳng người ngay ngắn.

Nửa điếu thuốc của Đường Đường bị súc sinh con trắng trợn cướp lấy, ba bốn giây mới sững sờ mới nhận ra, nhìn thiếu niên thân hình rắn rỏi đang vừa nhìn cậu vừa hút thuốc, phun ra hơi khói mờ ảo, không biết vì sao, thầy Đường đột nhiên cong cong đuôi mắt, trầm giọng cười, một tay chống cằm, móc tay với Hạ Văn ra như đang trêu đùa một con chó con.

Hạ Văn nhướng mày ngoan ngoãn lại gần, nhìn thấy thầy giáo xinh đẹp tươi cười sờ sờ tóc của hắn, nhéo lỗ tai hắn, nhỏ giọng nói: "Ngoan lắm ..." Sau đó liền đứng dậy rời giường, không cần biết Hạ Văn nghĩ gì, đi dép lê chậm rãi bước vào phòng tắm.

Đường Đường đi vào chừng bốn năm giây đồng hồ, Hạ Văn ở bên cạnh giường lớn vẫn hơi cúi đầu, thuốc lá trên khóe miệng đã sắp cháy hết, đôi mắt đầy hoang dã quay cuồng, hầu kết lăn lộn. Vốn buổi sáng cái thứ kia đã cứng như đá, giờ bị dục vọng kích động, thiếu niên như dã thú động dục, mắt đỏ sẫm mắng thầm.

Mẹ nó đúng là thiếu làm.

Tắm rửa xong, Đường Đường thay quần áo đến trước mặt ba tên súc sinh con, suýt chút nữa lại bị đè ra làm, nhưng ba súc sinh con chỉ nói mồm vài câu, Đường Đường thấy họ cũng rất xót cậu, biết cậu còn phải chuẩn bị cho bài học hôm nay, không chỉ kiềm chế ham muốn tình dục của mình mà còn mua cho cậu thuốc men, quần áo và một cái đệm lót mông.

Màu hồng phấn còn thêu hình dâu tây, vô cùng bánh bèo. Đường Đường ngoài mặt tỏ vẻ không thích, nhưng khi rời khách sạn vẫn mang theo bên mình.

......

Ở bãi đậu xe gần trường học, Sở An Húc đỗ xe, cởi dây an toàn ngay ngắn, sau đó cúi người, đặt bàn tay to lên sau đầu thầy Đường, hôn lên đôi môi mỏng của thầy giáo.

Đường Đường bị hắn vịn gáy hôn lên, lười biếng nheo mắt lại, không từ chối Sở An Húc mút cắn cái lưỡi ướt át của cậu, thậm chí còn hợp tác mở miệng, tràn ra vài tiếng rên rỉ ướt át gợi cảm khi bị đầu lưỡi của cậu nhóc khuấy động.

Những tiếng thở này suýt chút nữa đã làm hàng họ ba tên súc sinh con chào cờ, thấy tiết học sắp bắt đầu, Sở An Húc bất đắc dĩ rút lưỡi ra, liếm nước bọt trên môi Đường Đường, vùi đầu vào hõm vai cậu, ấm ức nói "Em phải làm sao đây thầy ơi, em cứng quá... muốn thầy."

Con chó lớn cọ qua lại cổ Đường Đường, ngứa đến nổi gai ốc, môi ướt sáng lên, nhàn nhạt "ồ" một tiếng, rất nhẹ nhàng hỏi: "Sao, muốn thầy giúp à?"

Sau đó, đôi tay thon dài đẹp đẽ của cậu leo lên trên đùi Sở An Húc, cuối cùng ở giữa quần thể thao.

Sở An Húc hít một hơi, nhưng vẫn không kìm được mà nũng nịu nói, "Vậy thì... thầy giúp em với."

Ở phía sau xe, Hạ Văn và Diệp Hoài Hình im lặng uống một thùng giấm ủ lâu năm, cảm thấy rằng thầy Đường thật không công bằng (bất bình).

Thầy giáo xinh đẹp cong môi, sờ sờ bộ phận sinh dục dưới quần thể thao của học sinh, xoa nhẹ rồi... bóp mạnh.

"Ôi !!! Đệt đệt đệt! Thầy! Thầy Đường!! Em sai rồi a!! Em thật sự là sai rồi! Thả...thả ra đi thầy!!"

Chiếc siêu xe lắc lư dữ dội, cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, sau vài giây, cửa ghế phụ lái bị đẩy ra, thầy Đường mặc quần áo chỉnh tề bước xuống xe, một lúc sau ba tên súc sinh con thở hổn hển bước ra theo. Sở An Húc muốn che thân dưới đau đớn, nhưng lại sợ xấu hổ, vẻ mặt chua xót tiến thoái lưỡng nan, tiếc rằng hôm nay mình không mặc đồng phục học sinh mà là bộ đồ thể thao!

Hai tên súc sinh con vốn ghen tị kia cũng không còn ghen tị nữa, họ cảm thấy cũng may là hôm nay thầy Đường thấy xe của Sở An Húc vừa vặn với khẩu vị của mình nên mới đi xe này, nếu không thì ... khụ khụ.

Họ đồng cảm như chính bản thân mình cũng bị tê rần.

....

Lớp 12A.

Thời điểm các thiếu gia vừa bước vào cửa, tiếng huyên náo trong lớp đột ngột dừng lại, từng người một ngoan ngoãn trở về chỗ ngồi, yên lặng nhìn, quay lại, nghĩ thầm, "Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à? Sao ba vị thiếu gia này lại đến sớm như vậy."

Im lặng vài giây sau, Ân Minh bước vào cửa với bịch sữa trong miệng, vừa bước chân trái vào cửa sau, liền nhìn thấy cả ba ông nội từ phía sau đi tới, cậu ta liền ném bịch sữa đã trống không vào thùng rác, vội vàng kéo ghế ngồi sát lại gần: "Anh Văn, sao hôm nay đến sớm vậy..."

Chưa kịp đợi hồi âm, cậu ta đã bí ẩn cười cười: "Ngày hôm qua, Diệp thiếu gia nhờ tôi giả vờ vô tình nói với hiệu phó lão phù thủy Khương đến quán bar tìm các cậu. Đoán xem." Ân Minh không nén được phải ha ha cười:" Hiệu phó bị đánh rồi, u là trời... mặt như đầu heo vậy."

Đặc điểm lớn nhất của Ân Minh là tình yêu làm bà tám, Hạ Văn thường hỏi cậu ta để nghe xem trường học có điều gì thú vị không, vì vậy cậu ta rất thành thạo kể chuyện, thậm chí không cần chờ Hạ Văn hỏi, đã chủ động bô lô ba la từ đầu nam ra đầu bắc.

"Ngày hôm qua tôi giả bộ lỡ miệng y như các cậu dặn. Thế là Khương Nguyên Tư đòi một hai phải đến quán bar tìm. Quán bar ở tây thành phố đó rất nổi tiếng. Bây giờ rất nhiều người trong trường đều biết Khương Nguyên Tư bị đánh thuốc, sau đó phó hiệu trưởng cố gắng cứu thầy ta mới bị đánh. Ais, mà cái này không thành vấn đề, nhưng Anh Văn." Ân Minh thay đổi nụ cười hippie của mình và nghiêm túc nói: "Hôm nay ở trường tôi nghe thấy có mấy lời qua tiếng lại không đúng, có vẻ như đang bảo Khương Nguyên Tư vì đến tìm các cậu mới bị đánh thuốc, vì vậy ... ... các cậu cũng phải chịu trách nhiệm."

Ân Minh nói: "Tôi đã nhờ mọi người ngăn chặn mấy lời này, nhưng vài người nói họ nghe được ở văn phòng? Hình như Khương Nguyên Tư còn khóc lóc với các thầy cô khác Lớp A khó dạy, thầy ta phải hy sinh quá nhiều để càn đáng lớp, nhưng các học sinh vẫn không thích thầy ta, tsk ... các cậu chuẩn bị tinh thần bị lên mặt dạy đời đi là vừa."

Diệp Hoài Hình cả buổi không nói chuyện, đóng sách lại, nghiêm mặt nhìn Ân Minh ở phía trước, cạn lời nói: "Lần sau đừng dùng thành ngữ, lên mặt dạy đời không phải dùng như thế."

Ân Minh: "..." Cậu ta gãi đầu, cười he he: "Gần ... gần giống nhau mà."

Chuông tự học buổi sáng vang lên, thầy Đường mặc áo sơ mi quần tây bước vào cửa, đứng trên bục giảng, dáng đứng như cây tùng bách.

"Vào lớp, lấy sách tiếng Anh ra."

Đường Đường đeo tai nghe đọc một đoạn trong sách tiếng Anh, giọng nói hay, phát âm chuẩn, khi đọc to cũng không cứng nhắc như lồng tiếng phim, giọng đầy cảm xúc, có vui sướng, nghi ngờ và giận dữ, làm các học sinh lắng nghe một cách thích thú.

Khi giờ tan học sắp kết thúc, bọn trẻ cũng có chút mất tập trung, Đường Đường cũng hiểu được, nên sẽ ngẫu nhiên điểm tên một hoặc hai học sinh, hai người sẽ đối thoại ngắn không báo trước với nhau. Dù tốt hay không, những đứa nhóc chưa hoàn toàn trưởng thành luôn gợi lên tiếng cười trong lớp học.

Thời gian trôi qua từng chút một, khi tiếng chuông báo hết giờ vào lớp vang lên, một vài đứa trẻ đang cười khúc khích vẫn còn đang ngơ ngẩn.

Ơ đệt, tiết học này trôi qua nhanh quá.

Giờ học kết thúc, một vài học sinh cầm giấy tờ thực hành lên bục giảng hỏi ý kiến, Đường Đường liếc mắt một cái, vặn chai nước khoáng uống một hớp rồi lại nói nhỏ với họ.

Đợi đến gần hết giờ, cậu cầm giáo án đi ra ngoài, nhưng không hiểu sao, thầy Đường lại tạm dừng trước khi đi ra ngoài, dùng ngón tay mảnh khảnh đẩy cặp kính dây vàng ra, nhìn lại ba vị thiếu gia, cặp mắt màu hổ phách như cái móc câu câu chặt linh hồn, nhịp tim của ba súc sinh con như bị trúng chiêu, đôi môi ướt át của Đường Đường khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý.

Sở An Húc đang nghịch bút trong miệng cắn vỡ vỏ bút than, hai súc sinh con kia cũng không khá hơn bao nhiêu, điện thoại Hạ Văn bị bể màn hình, Diệp Hoài Hình vô tình xé sách.

Bây giờ thì hay rồi, đứng lên đi vệ sinh cũng không dám, vì sợ chuyện biến thái chào cờ trong lớp bị phát hiện.

Thầy Đường cảm thấy vui hơn nữa, nhủ thầm là do dám súc sinh con tự chuốc lấy thôi, ung dung bước ra khỏi lớp đi đến văn phòng.

Những người còn lại trong lớp không hiểu tại sao Thầy Đường đột nhiên mỉm cười, nhưng các cô nữ sinh thì hào hứng che mặt, tụ tập thành từng tốp ba bàn tán xì xầm.

"Này, cậu có để ý rằng thầy Đường hôm nay rất đẹp lạ không—— không đẹp giống mọi ngày."

"Đúng, đúng, anh Đường lúc đầu cũng đẹp, nhưng hôm nay... ừm, nói thế nào nhỉ, có cái gì đấy gợi cảm không thể giải thích được."

Đám súc sinh con có chút tự hào cho rằng những biến hóa tinh tế này ở Đường Đường đều là do họ ban cho.

Các cô gái lại lên tiếng.

"A a a a! Đúng vậy đúng vậy!!! Nhưng mà thầy Đường hôm nay dâm thật đấy !! Muốn bum bum!"

Ba súc sinh con yên lặng lắng nghe, tự hỏi trong lòng: bum bum là cái quỷ gì?

Ngay sau đó, một cô gái khác nở một nụ cười kiểu bà cô: "Khụ khụ, người ngay thẳng đừng nói chuyện úp mở ... Tôi cũng muốn đè thầy !!"

Hạ Văn, Diệp Hoài Hình và Sở An Húc: "!! ???"

Nói lại lần nữa, đè ai? ! ! !

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...