Chương 15
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Đại hội thể thao ở trường Thực Nghiệm rất phô trương, có thể diễn tả bằng một từ: hào hùng, một hàng người chào ở rìa sân chơi 'bang bang——" nổ tung nhiều bom chào mừng với những mảnh giấy màu sắc tươi sáng, vô số bóng bay lượn lờ trên không.
Các em học sinh thanh xuân dào dạt bước vào trường trong những bộ trang phục lạ mắt, có em thì nhảy nhót vui nhộn quanh bục giảng, có em thì làm trò khỉ khiến thầy trò toàn trường phải bật cười ha ha.
Thầy hiệu trưởng trường Phổ thông Thực nghiệm hôm nay cố ý từ nước ngoài về, sau khi thầy đứng trên bục phát biểu, từng lớp trật tự trở về lớp mình.
Đại hội thể thao sắp bắt đầu, đài phát thanh thông báo các nam sinh tham gia chạy nước rút 100 mét đến trước đường đua chuẩn bị, người phụ trách tham gia chạy nước rút 100 mét lớp A lần này là Ân Minh, các bạn học ríu rít cổ vũ cho cậu chàng.
"Ân Minh, tiến lên! Đừng nhát gan!!"
"Anh Minh, nói cho bọn gà yếu kia biết ai mới là bố!!"
Ân Minh mặc đồ thể thao phía dưới đang khởi động, nghe thấy các bạn học hô hào khản cổ, cậu ta ôm quyền pha trò, đạo mạo như thể đã cầm được cúp vô địch.
Cả lớp A hừng hực khí thế, hai lớp bên cạnh thấy thế cũng không chịu thua, gân cổ thi nhau hò hét cổ vũ cho người lớp mình, tiện thể đá xoáy lớp hàng xóm, các lớp trên khán đài nháy mắt tia lửa bắn khắp nơi, vừa cạnh tranh vừa pha trò vui vẻ.
Khương Nguyên Tư, giáo viên chủ nhiệm đứng ở phía trước lớp A nghe những lời khiêu khích, lại cau chặt mày.
Lũ con trai mới lớn mắng tao mắng mày om sòm như gà gáy, các cô gái nhỏ cũng không chịu thua kém, im ắng nhất lớp 12A chính là ba súc sinh con.
Đầu gấu học đường trông ngái ngủ, chủ tịch hội học sinh u ám thì ánh mắt thờ ơ, hotboy đầy nắng ngáp dài ngán ngẩm, ba người họ xuất hiện trong lớp A ai nấy đều đang gân cổ đỏ bừng mặt như gà chọi rất lạc quẻ, thỉnh thoảng còn giả vờ hùa theo, gục gặc gật đầu, vô cùng chiếu lệ.
Đường Đường cảm thấy có chút buồn cười, cầm máy quay kỹ thuật số cẩn thận lấy nét, trên màn hình lập tức xuất hiện một đàn gà chọi xù lông và... ba con công nhỏ mắc kẹt trong nước.
Chậc, đáng yêu quá...
Những ngón tay thon dài không thể không nhấn nút chụp, một tiếng "tách" vang lên.
Tấm ảnh này của cậu lập tức bị ba súc sinh con chú ý, các thiếu gia cau mày nhìn sang, sau khi nhìn rõ ràng là ai chụp ảnh, hai mắt lập tức kinh ngạc sáng lên, nếu như phía sau có đuôi, chắc lúc này đã vẫy đến mức xoay tròn tự bay lên.
Sở An Húc nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý đến hành động của mình, hắn lập tức mỉm cười, lộ ra một chiếc răng nanh nhỏ, đưa tay ra làm cho thầy giáo Đường một động tác thả tim dễ thương.
Đường Đường hai má nóng bừng, hung hăng liếc hắn một cái, thầm nói: "Đàng hoàng lại coi."
... Đầu gấu Hạ khóe miệng co giật khi nhìn thấy nụ cười tinh nghịch của Sở An Húc, hắn cũng muốn trêu chọc thầy giáo xinh đẹp, nhưng... khụ khụ... Hắn thực sự không thể làm mấy động tác thiếu não như vậy, đầu gấu Hạ chỉ thỉnh thoảng lén nhìn thầy giáo xinh đẹp.
Có nên nói ra hay không, hơi sợ một chút.
Trong ba người, Diệp Hoài Hình là người bình tĩnh nhất, để thuận tiện, hắn cột cao mái tóc dài ngang lưng lên, mặt mày sắc bén và quyến rũ, giống như một giáo chủ Ma giáo giết người không chớp mắt, chẳng qua lúc này khóe môi thiếu niên đại ma đầu nở nụ cười, ánh mắt lãnh đạm phản chiếu một người bóng người, dần dần ấm lên.
Dưới ánh nắng chói chang, ba súc sinh con trông đẹp trai ngời ngời, Đường Đường không nhịn được chụp thêm một tấm nữa.
Khương Nguyên Tư ở đầu hàng dường như đã nhận ra, cậu ta quay đầu nhìn xung quanh, Đường Đường đành đặt máy ảnh xuống, ra hiệu cho các súc sinh con mình đi trước, sau đó rời khỏi phạm vi của lớp 12A.
Chạy nước rút 100 mét kết thúc nhanh chóng, sau khi thầy Đường ra ngoài, cậu bị các giáo viên khác kéo đến làm người chấm công cho mấy sự kiện, bận rộn đến mức chân không chạm đất, canh đến lúc thi nhảy cao sắp bắt đầu, cậu vội vàng đổi ca với một thầy giáo khác để chạy tới chụp ảnh Sở An Húc.
Địa điểm nhảy cao
Thầy Đường cuối cùng cũng đuổi kịp, thấy Sở An Húc đang khởi động thì thở phào nhẹ nhõm, liền lấy máy ảnh ra chuẩn bị.
Sở An Húc mặc đồ thể thao, thu lại vẻ mặt kiều diễm đáng yêu thường ngày, ánh mắt dán chặt vào cột nhảy cao, chạy về phía trước, nhẹ nhàng nhảy qua lan can như một con én, ánh mắt Đường Đường tập trung, nắm lấy cơ hội nhấn nút chụp.
Các học sinh reo lên cổ vũ.
Hắn "đùng" một tiếng đáp xuống đệm mềm, nhìn trái nhìn phải, nhìn thấy anh Đường đang cầm máy ảnh cách đó không xa, mới nở một nụ cười khoe răng nanh nho nhỏ.
Trái tim của thầy giáo Đường lỗi nhịp khi thiếu niên cười xán lạn, cậu giả vờ bình tĩnh nhìn xuống bức ảnh Sở An Húc quay người qua lan can, lặng lẽ rời khỏi sân nhảy cao khi không ai chú ý.
......
Diệp Hoài Hình là chủ tịch hội học sinh, những lúc có các hoạt động nhóm như đại hội thể thao của trường này, bản thân hắn bận rộn không thua gì giáo viên. Từ lúc đại hội bắt đầu, hội trưởng học sinh tóc dài mang theo vài hội viên đi ghi lại kết quả các trận thi đấu của các ban lớp
Cả hội đều khá bận rộn, nhưng không thể không thi, nên đều đăng ký vài môn không cần nhiều thời gian, Diệp Hoài Hình cũng đăng ký tượng trưng môn nhảy xa, địa điểm thi đấu thu hút sự chú ý của nhiều học sinh xung quanh.
Diệp Hoài Hình đưa cuốn sổ cho nam sinh bên cạnh, cởi cúc áo đứng trên sân chuẩn bị.
"Cố lên, Chủ tịch!!"
"Cố lên, anh Diệp!!"
Các nam sinh trong hội sinh viên cười to hò hét, fan hâm mộ Diệp Hoài Hình cả trai lẫn gái cũng lấy hết can đảm gân cổ hò hét cổ vũ.
Vẻ mặt lạnh lùng của Diệp Hoài Hình vẫn không thay đổi, hắn ngước mắt lướt nhẹ qua những người cổ vũ xung quanh, không có bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào, cho đến khi ánh mắt rơi vào thầy giáo xinh đẹp đứng thẳng như tùng bách trong đám đông ——
Thầy Đường đứng dưới nắng, những đốm sáng nhỏ rơi trên mái tóc dài ngang vai, trên tay cầm chiếc máy ảnh kỹ thuật số màu đen, nước da trắng nõn như trong veo, đôi môi luôn nở nụ cười, đeo cặp kính gọng vàng tao nhã trên sống mũi, một đôi mắt màu hổ phách giống như kẹo bơ tan chảy, khiến cho trái tim người nhìn rung động.
Cậu làm khẩu hình miệng nói hai từ, nhẹ nhàng cong môi.
"Cố lên......"
Vẻ mặt lạnh lùng của Diệp Hoài Hình như phá vỡ lớp băng, đôi mắt đen nhìn thẳng vào Đường Đường, cho đến khi nghe thấy trọng tài bên cạnh hô to chú ý, mới nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, sau khi mở mắt ra, hắn tràn đầy khát khao chiến thắng, khi tiếng còi vang lên, hắn lấy đà thực hiện một bước nhảy vọt.
Đường Đường nhấn nút chụp.
Đôi giày thể thao "đùng" một tiếng trên cát. Khoảng cách này gần như đã đến cùng. Đó chắc chắn là khoảng cách xa nhất trong cuộc thi này. Các học sinh vây xem lập tức ồ lên hoan hô. Diệp Hoài Hình đứng thẳng dậy, hắn quay lại tìm Đường Đường nhưng không tìm thấy.
......
Nội dung chạy 3.000 mét là nội dung mệt mỏi nhất trong đại hội thể thao, ngay cả nam sinh cũng không muốn tham gia, các lớp khác dùng bốc thăm để xác định những người kém may mắn, nhưng lớp 12A thì không. Vì chỉ cần Hạ Văn vui vẻ tham gia, toàn bộ đường đua sẽ nghiễm nhiên thành buổi biểu diễn solo của bố Hạ.
Khi Đường Đường đi đến, Hạ Văn đã bắt đầu chạy, thiếu niên to xác mặc đồ thể thao, đi giày thể thao màu trắng chạy trên đường đua nhựa, mỗi động tác của hắn đều rất lười biếng, không thể nói là chậm nhưng chắc chắn là không nhanh. Các học sinh thi đấu cách nhau rất xa, mặc dù mọi người trong lớp A đã sớm quen với cái nết chỉ chạy nước rút ở cuối của Hạ Văn, nhưng khoảng cách này thực sự khiến họ run sợ, sơ ý mà bị qua mặt thì xấu hổ quá.
Họ nắm chặt tay nhau, sắp chết vì lo lắng, nhưng Thiếu gia Hạ vẫn ung dung nhàn hạ, thậm chí còn ngáp dài ngái ngủ.
"Bố Hạ!! Cả lớp đang gấp, chạy nhanh vài bước được không!!"
Không biết phía dưới là ai mắng, Hạ Văn lười biếng nhướng mày, không biết là ai, lại phát hiện thầy giáo xinh đẹp đang ở trên khán đài, còn đang cười nửa miệng nhìn hắn.
Hà Văn: "!!!"
Các sinh viên bên dưới liền được nhìn thấy biểu tượng cảm xúc "Bây giờ tôi không buồn ngủ" của Hạ Văn, giống như một con báo đang ngủ thức dậy, đột nhiên tăng tốc.
Nam sinh dẫn đầu đường đua đột nhiên cảm thấy một cơn gió vù một phát vút qua, một bóng người cao lớn xuất hiện trước mặt, càng lúc càng bỏ xa. Nam sinh miệng chữ O mắt chữ A, á đệt một tiếng rồi ba chân bốn cẳng đuổi theo.
A a a a a! Hôm nay Hạ Văn uống thuốc kích thích hả? ! !
Cậu ta sững sờ vài giây, đột nhiên, nhiều tiếng hét như muốn lật tung cả sân chạy 3000m, thành viên lớp 12A gọi " bố" không ngờ rằng câu nói của mình lại có tác dụng lớn như vậy, lập tức hét lên như một đứa con có hiếu: "Bố Hạ!! Cố lên bố Hạ!!!"
Hạ Văn giống như một con báo đầy sức sống, cơ chân căng lên mạnh mẽ, các đường gân trên cánh tay nổi lên, hắn chạy nhanh, thật nhanh trên đường đua nhựa, thậm chí còn tăng tốc!
Sức hấp dẫn của thể thao là vô tận, trái tim Đường Đường không biết từ lúc nào bắt đầu tăng tốc "thình thịch, bang, bang", cậu buông hai bàn tay đang nắm chặt ra, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay mình đã đẫm mồ hôi. Cuối cùng, Đường Đường không thể chịu đựng được nữa, cậu lon ton chạy về đích 3.000 mét, giơ chiếc máy ảnh kỹ thuật số màu đen của mình lên chĩa vào thiếu niên đang chạy như điên về phía mình.
Mặt trời đang tỏa sáng rực rỡ, gió hiu hiu thổi nhẹ.
Thiếu niên tùy tiện cười, đôi mắt sói dán chặt vào người thầy đang cầm máy ảnh ở vạch đích, lao thẳng về phía ánh sáng ...
Ngón tay anh nhấn nút chụp, máy ảnh "tách——"
Đóng băng tại cảnh này.
...
Hạ Văn đã vượt qua vạch đích nhưng không dừng lại, hắn lướt qua Đường Đường, đưa tay ra cắp lấy thầy Đường, sau đó ôm thầy bỏ chạy mất dạng.
Trong giảng đường lập tức có tiếng xì xào bàn tán, các học sinh nhìn Đường Đường "vù" một tiếng biến mất khỏi tầm mắt của bọn họ, cũng không biết bị bố Hạ tha đi đâu.
Các nam sinh đần mặt ra, không biết Hạ Văn đột nhiên mang Đường giáo viên đi làm gì, còn các nữ sinh trong lớp thì mắt sáng ngời, nắm chặt nắm đấm nhỏ.
"Ôm rồi ôm rồi, một hai ba cùng đi lên giường, lên giường xong lại có em bé!"
"A a a a a! Mẹ ơi!! Đây là thứ mình được xem sao!!!"
Khương Nguyên Tư bên cạnh không thể không cau mày, không hề suy nghĩ đuổi theo ngay.
Lớp A.
Thấy Khương Nguyên Tư đi theo, Ân Minh ngay lập tức gửi tin nhắn cho thầy giáo Đường, sau khi suy nghĩ một lúc, sợ có điều gì đó không ổn, cậu chàng gửi một tin nhắn khác cho Sở An Húc và Diệp Hoài Hình.
......
Tại một góc của tòa nhà giảng dạy, Hạ Văn đã ép thầy giáo xinh đẹp vào tường hôn một lúc lâu mới bị thầy giáo thẹn quá hóa giận đẩy sang một bên giữa tiếng rung ong ong ong của chiếc điện thoại di động trong túi quần.
Hắn tặc lưỡi tỏ vẻ không hài lòng, buông thầy Đường đang thở hồng hộc ra, áp trán vào vai cậu, giở thói trẻ con không chịu nhúc nhích.
Đường Đường bất đắc dĩ thở hổn hển, cậu lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy Ân Minh nhắn cho mình biết Khương Nguyên Tư đi theo, ánh mắt chợt lóe.
Cậu sử dụng "Thật Thà buff" và "Phòng phát thanh miệng lớn" với Khương Nguyên Tư, sau đó cố tình cởi hai cúc áo, vò tóc và cắn vào môi Hạ Văn.
Hạ Văn: "??" Hắn nheo mắt, định ôm thầy giáo xinh đẹp mà cắn trả, không ngờ tiểu yêu tinh quyến rũ kia đột nhiên quay mặt đi, rời khỏi vòng tay hắn.
Sau đó, tiếng la kinh ngạc của Khương Nguyên Tư đột nhiên truyền đến: "Hai người làm cái gì!"
Cậu ta mở to mắt, cẩn thận nhìn quần áo xộc xệch và đầu tóc bù xù, đôi môi hồng hào có dấu răng của Đường Đường, vô cùng tức giận: "Đường Đường, thân là giáo viên, sao thầy lại có thể dụ dỗ học sinh!? ...thậm chí còn dẫn dắt học sinh làm chuyện xấu thế này!"
Hạ Văn vẫn còn không hiểu gì, đột nhiên nghe thấy Khương Nguyên Tư trách móc người yêu của mình, đột nhiên nổi sùng, nhưng để không gây rắc rối cho giáo viên Đường, hắn cố gắng hết sức kìm nén cơn giận của mình: "Liên quan gì đến thầy? Dù tôi và thầy Đường bây giờ không phải là quan hệ thầy trò thuần túy thầy cũng đâu có quyền xía vào? Người lớn yêu đương thầy cũng muốn can thiệp à.Thầy rảnh quá hả?"
Khương Nguyên Tư tự cho là mình đúng, mình là chính nghĩa nghẹn họng, nói không ra nổi, thật lâu sau mới có thể tiếp tục: "Vậy Hạ Văn, nói cho tôi biết, dấu trên môi em là thế nào!!"
Hạ Văn cười lạnh một tiếng, uể oải nói: "Gì?... Vừa nãy tôi chạy 3000 mét quá nhanh, lúc đùa giỡn với thầy Đường chơi đùa, vai thầy đập vào miệng tôi, tôi tự mình cắn vào ra dấu vết, được chưa?"
Hắn mất kiên nhẫn trả lời chủ nhiệm lớp, nói xong liền gọi thầy Đường đang xem drama bên cạnh, hai người sóng vai nhau rời khỏi góc tòa nhà dạy học, không thèm nhìn Khương Nguyên Tư lấy một cái.
Khương Nguyên Tư tức giận đến run tay, cậu ta tin lời Hà Văn đến bảy chục phần trăm, tức tốc lấy điện thoại di động gọi cho Lưu Vĩ Diệp, khóc lóc ỉ ôi.
Bên kia điện thoại, Lưu Vĩ Diệp dỗ dành một hồi, Khương Nguyên Tư khóc nức nở nói.
"Tiền bối, em nghi ngờ thầy giáo mới đến Đường Đường có quan hệ bất chính với học sinh lớp em chủ nhiệm... với Hạ Văn lớp em, anh nghĩ xem anh ta thân là giáo viên, làm sao... làm sao có thể chủ động giở trò dụ dỗ học sinh cơ chứ." Khương Nguyên Tư nghẹn ngào: "Hạ Văn sắp thi vào đại học, em không thể để Đường Đường trở thành chướng ngại vật của em ấy, em phải làm gì đây tiền bối. ... Em... em muốn thầy giáo Đường nghỉ dạy, không phải là quá tệ sao..."
Tất nhiên Lưu Vĩ Diệp an ủi cậu ta vô điều kiện, anh ta hỏi: "Em có chắc họ có quan hệ như vậy không?"
Khương Nguyên Tư cắn cắn môi, trong lòng tràn đầy áy náy, muốn nói dối nói "Chắc chắn", nhưng không biết vì sao, cuối cùng điều cậu ta thốt ra lại là sự thật trong lòng: "Không chắc, nhưng em không thích Đường Đường.. ."
Bên kia.
Đường Đường đưa khăn tắm và nước khoáng cho Hạ Văn người đầy mồ hôi, vừa đưa ra, cậu đã nghe thấy âm thanh nhắc nhở kích hoạt kỹ năng của hệ thống.
[Hệ thống: Kích hoạt Thật thà buff (Cái gì? Nói dối à? Người trong gia tộc Thật Thà của chúng ta ghét nhất kẻ nói dối)]
......
Lưu Vĩ Diệp nghe thấy thế rất ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm anh ta nghe Khương Nguyên Tư nói thẳng cậu ta không thích một người thẳng thừng như vậy, lập tức tò mò hỏi: "Ồ? Tiểu Nguyên Tư của anh sao không thích cậu ấy?..."
Cách nói chuyện của Lưu Vĩ Diệp mang theo vẻ cưng chiều, Khương Nguyên Tư mím môi, ấm ức đau khổ nói: "Làm cái gì em cũng đều vì lợi ích của học sinh, nhưng chúng chỉ thích thầy giáo Đường đưa chúng đi chơi, mặc dù biết chúng ta còn trẻ, nhưng em... em vẫn cảm thấy buồn."
Sau đó cậu ta lại nói: "Tiền bối, anh giúp em với được không? Cũng giống như lúc trước có nữ giáo viên nói xấu em ấy, tiền bối giúp em bàn bạc với thầy Đường, bảo anh ta chuyển trường đi được không."
Khương Nguyên Tư đứng ở nơi xa nên không nghe thấy loa phóng thanh trước sân thi đấu đột nhiên truyền ra cuộc nói chuyện giữa bọn họ.
Nhiều giáo viên và học sinh trên sân chết lặng, các vận động viên mặt tái mét, thậm chí cả hiệu trưởng mặt cũng đen đi vài độ.
"Bà nội cha, tiểu Nguyên Tư của anh?. . . Mắc ói."
"Không thể nào... Khương Nguyên Tư - bậc thầy trà đạo à, trà này cũng xanh quá rồi.
"Thầy ta nghĩ mình là ai mà nói tất cả đều vì lợi ích của tụi mình?! Mẹ tụi mình à? Thiệt cạn lời..."
"U là trời, còn oan uổng cho thầy Đường, còn chưa xác định mà đã dám nói, hơn nữa cũng sắp tốt nghiệp đến nơi rồi, bố Hạ lớp chúng ta hẹn hò với ai cũng lên quan đếch gì đến Khương Nguyên Tư?"
"Ơ này, tôi nhớ phó hiệu trưởng là người nhà họ Lưu mà? Con trai nhà họ Lưu đã đính hôn với con gái cục trưởng cục giáo dục rồi mà? Này là cái mẹ gì? Nam tiểu tam??"
"Hít hà... Nghe cậu nói tôi cũng mang máng nhớ là thế."
"Đờ cờ mờ, phó hiệu trưởng ngày thường che chở Khương Nguyên Tư, góa ra cái đôi gian phu dâm phụ này ngoại tình trong trường học..."
"Hèn gì lúc trước cô Văn đột nhiên từ chức, hóa ra là bị phó hiệu trưởng đuổi..."
Sắc mặt hiệu trưởng càng ngày càng đen, tuổi ông đã cao, chuyện trường lớp cũng không để ý lắm, không ngờ Lưu Vĩ Diệp lại cho ông thứ này!
Khương Nguyên Tư bên kia vẫn không biết gì, không đợi Lưu Vĩ Diệp trả lời, đã lo lắng hỏi: "Tiền bối, anh thích em cơ mà? Vậy ... anh có thể giúp em lần nữa được không?"
Mọi hôm Lưu Vĩ Diệp sẽ giải quyết mọi việc cho Khương Nguyên Tư. Lần đầu Lưu Vĩ Diệp lạm quyền giúp Khương Nguyên Tư, anh ta còn cảm thấy làm như vậy là sai, nhưng dần dà Lưu Vĩ Diệp sau này cũng không cảm thấy thế nữa, cũng không để bụng, tự nghĩ —— dù sao mình cũng chỉ xin họ chuyển trường thôi, cũng không ảnh hưởng gì lớn.
Bây giờ Khương Nguyên Tư đã bị ảnh hưởng bởi "Buff thật thà" mà nói ra sự thật trong lòng mình, và thái độ của cậu ta thậm chí còn thờ ơ hơn, nhưng Lưu Vĩ Diệp đầu dây bên kia điện thoại hơi sửng sốt, khó khăn mở miệng: Tiểu Nguyên Tư, em... ...em biết anh thích em à?"
"Em biết chứ."
Lưu Vĩ Diệp bên kia thở nặng, anh ta ôm chặt điện thoại, lòng đau như dao cắt, anh ta luôn cho rằng Khương Nguyên Tư không biết mình thích cậu ta!
Lưu Vĩ Diệp có một vị hôn thê bắt buộc phải cưới, đó là lý do tại sao anh ta kìm nén mong muốn thổ lộ tình yêu của mình với Khương Nguyên Tư, âm thầm bảo vệ đàn em nhỏ bé của mình, nhưng bây giờ Khương Nguyên Tư lại nói với anh ta rằng mình đã biết!
Thế chẳng phải anh ta thành thằng hề suốt bao nhiêu năm sao? ! !
"Em biết khi nào. "
Khương Nguyên Tư không hề để bụng: "Em biết từ khi còn học đại học, nhưng em chỉ coi tiền bối như anh trai của mình, vì sợ nói ra sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai chúng ta nên vẫn tiếp tục giả vờ không biết. "
Trên sân không ít học sinh hít drama thở dài cảm thán: "Chu cha... Người thành phố thật biết chơi mà."
Các học sinh hóng hớt đều dùng điện thoại di động đăng đoạn video có âm thanh này lên mạng, đàn em quen biết với lãnh đạo Bộ Giáo dục cũng gửi đoạn video đó, khỏi cần nói cũng biết, Khương Nguyên Tư và Lưu Vĩ Diệp đã xúc phạm vị lãnh đạo này thì sự nghiệp của hai người trong lĩnh vực giáo dục cũng dừng lại ở đây.
......
Con gái của nhà lãnh đạo kia nổi tiếng cay nghiệt, xem video do người quen gửi đến, cô gọi người lái xe thể thao thẳng đến trường để quậy phá.
... Khương Nguyên Tư vẫn đang gọi điện cho Lưu Vĩ Diệp thì một người phụ nữ đi giày cao gót lao tới và tát vào mặt mình.
Mấy cô gái trong đội hình đánh ghen của con gái của nhà lãnh đạo lôi kéo hắn đến cổng trường mắng, nếu đã hưởng thụ tài nguyên và xu nịnh của Lưu Vĩ Diệp, thì đừng có mà làm kỹ nữ dựng tượng đài, mắng cậu ta là tiểu tam vô liêm sỉ.
Khương Nguyên Tư khóc như hoa lê trong mưa, má sưng tấy, rất đáng thương, nhưng không ai đến giúp cậu ta.
Cậu ta đau khổ giải thích với vị hôn thê của Lưu Vĩ Diệp, không ... không phải, tôi chỉ coi tiền bối như anh trai ruột của mình, không có ý định cướp tiền bối khỏi tay cô, tại sao ... tại sao h còn mắng tôi là tiểu tam.
Mấy câu này bị quay lại đăng trên Internet, trà xanh Khương Nguyên Tư và tên khốn Lưu Vĩ Diệp hoàn toàn nổi tiếng.
Cuối cùng, khi Khương Nguyên Tư gần như bị các cô gái cào nát mặt, và Lưu Vĩ Diệp bị đuổi khỏi nhà họ Lưu vì bảo vệ Khương Nguyên Tư, hiệu trưởng của trường trung học Thực nghiệm đã sa thải hai người không chút thương tiếc, để Đường Đường tiếp quản lớp 12A cho đến khi tốt nghiệp.
Các học sinh 12A hò reo ăn mừng, thậm chí còn tổ chức một bữa tối tập thể để chào đón thầy giáo Đường.
Mặt khác, Khương Nguyên Tư và Lưu Vĩ Diệp, những người bị Bộ Giáo dục thu hồi giấy phép giáo viên, sống không tốt, bọn họ không còn có thể dạy học, dần dần nhận thấy làm việc gì cũng không suôn sẻ. Lưu Vĩ Diệp đã quen với cuộc sống của thiếu gia, không thể chịu đựng được nữa, anh ta từ bỏ tình yêu tự mình thấy cảm động để quay về nhà, nhưng sau khi trở về nhà Lưu, anh ta phát hiện ra ...
Nhà Lưu đã phá sản rồi.
Sau đó, Khương Nguyên Tư mất đi sự chăm sóc của tiền bối, vẫn không thay đổi sự "ngây thơ" ngu ngốc của mình, không biết đã bị những người mình cho là tốt bụng lừa đến nơi nào, sống như thế nào.
......
"Thầy Đường."
Đường Đường nhìn xuống những bức ảnh dày đặc của ba súc sinh con trên máy ảnh, đang chột dạ, ngay lập tức bị một tiếng gọi làm giật bắn mình.
Cậu quay đầu giả vờ bình tĩnh, nhìn thấy Hạ Văn vắt vẻo trên hàng rào dây thép gai của sân bóng rổ phía sau, cười ngổ ngáo: "Thầy chụp ảnh chúng em nhiều ơi là nhiều thế?"
Đường Đường bình tĩnh cất máy ảnh đi: "Thế sao?Trò nhìn lầm rồi."
Hạ văn bĩu môi, không tin là mình sai, nhưng hắn không chủ động vạch trần thầy giáo mạnh miệng mềm lòng đáng chết này.
Ngón tay hắn luồn qua lỗ nhỏ trên hàng rào thép gai, chọc chọc vào eo thon của thầy Đường: "Thầy, hôm nay tan làm chờ chúng em nhé."
Đường Đường bị hắn cù lét, hơi xoay người: "Trò làm gì vậy, trận đấu bóng rổ đã bắt đầu rồi, sao còn chưa ra sân?"
Hạ chó to nghe vậy cụp tai xuống, đuôi chó quét tới quét lui trên mặt đất. Hắn hơi nghiêng đầu, không khỏi thấp giọng kêu lên: "Hẹn hò chứ làm gì, sau đại hội thể thao là nghỉ rồi, ba người chúng em đã chuẩn bị mấy kế hoạch hẹn hò..." Hắn dừng một chút, sau đó hỏi: " Thầy, thầy có thích hoa không?"
Thầy Đường còn chưa kịp trả lời có thích hay không, một tiếng "Tôi thích này" đầy cáu bẳn đột nhiên từ bên cạnh truyền đến.
Thầy Đường câm nín, Hạ Văn thực sự sửng sốt, họ nhìn sang thì thấy huấn luận viên bóng rổ đang trừng mắt nhìn Hạ Văn.
"Rảnh rỗi qua hay sao còn đứng chỗ này nói nhảm, ra thi đấu nhanh lên??"
Tiếng sư tử rống của trọng tài quá kinh người, Hạ Văn bịt tai "hít...", cụp mắt xuống nghe huấn luyện viên cằn nhằn, gật đầu cho có lệ, nhưng ánh mắt vẫn luôn đảo về phía Đường Đường.
Thầy Đường không nhịn được cười: "Được rồi, ra thi đấu đi, nhưng tuần này không tốt, các trò sắp thi đại học rồi, thi đại học xong. . . chúng ta ra ngoài chơi đi."
Để không làm phiền cuộc thi đấu của họ, Đường Đường nói xong thì rời khỏi sân bóng rổ.
Bên trong sân vận động, Hạ Văn được Đường Đường hứa sẽ hẹn hò sau khi thi đại học xong, mắt hắn sáng như đèn pha, tai chó vểnh lên, đuôi vẫy vui mừng, hắn chộp lấy hàng rào thép gai hét lớn.
"Hứa nha thầy!"
Thầy giáo xinh đẹp không quay đầu lại, quay lưng về phía hắn vẫy vẫy tay.
./.
Bạn thấy sao?