Chương 4
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Sáng sớm, căn phòng vốn sạch sẽ gọn gàng trải qua đêm qua điên cuồng trở nên hỗn loạn, không khí nồng nặc thứ mùi khiến người ta vừa nghe sẽ đỏ bừng mặt.
Đường Đường trần truồng, lưng đau nhức bò dậy từ trong chăn bông hỗn độn, thân thể đẹp như ngọc rải đầy dấu vết tình dục. Cậu cúi đầu nhìn từng mảng xanh tím trên người,i hít một hơi sâu đưa tay xuống phía dưới, chạm đến bông hoa tội nghiệp sưng to.
Cửa huyệt sưng tấy vừa chạm vào lại vừa đau vừa ngứa, Đường Đường nín thở cẩn thận chọc vào, thành ruột sau một đêm mây mưa vẫn còn rất chặt, cẩn thận mút đốt ngón tay. Xác định không có tinh dịch bên trong cậu mới rút ra ngón tay ướt đẫm.
Tên chó chết này còn biết rửa sạch cho cậu?
Suýt chút nữa bị chịch chết trên giường, Đường ảnh đế tức giận ném xuống đồ ngủ đã bị xé nát trên người, chật vật ngồi xe lăn tìm một bộ dài tay cao cổ trong tủ mặc vào, thở hồng hộc xoay xe đi rửa mặt.
......
Dưới lầu, ánh nắng tràn vào, mùi thơm tràn ngập nhà ăn, Đường Niệm bưng cháo ra ngoài, khí chất anh ta ôn hòa, làm cái gì cũng vừa mắt, dễ khiến người ta cảm thấy thư thái.
Kỳ Dục mặc quần áo ở nhà, ngồi ở vị trí chủ ăn sáng, mái tóc nguyên bản là tỉ mỉ không có keo xịt tóc, giữa trán rơi xuống một ít sợi tóc đen, làm gương mặt độc đoán thêm vẻ lười biếng.
Kỳ Dục trông có vẻ rất sảng khoái, khuôn mặt vốn đã anh tuấn của hắn lại dịu đi một chút, khiến Đường Niệm mặt đỏ bừng, tíu tít nói chuyện phiếm với hắn.
Lúc này, tiếng thang máy vang lên, Đường Đường ngồi trên xe lăn lộc cộc đi tới bàn ăn.
Giọng Đường Niệm dừng lại, vừa nhìn, mắt Kỳ Dục cũng hơi sáng lên, cong cong môi đánh giá thiếu niên.
Ánh sáng trong biệt thự rất tốt, Đường Niệm cảm thấy cậu em trai của mình càng có vẻ ưa nhìn hơn, sắc mặt vẫn trắng như cũ, nhưng thay vì tái nhợt bệnh hoạn lại có chút gì hồng hào thơm ngọt. Nhận ra sự thật này, tâm tình vui vẻ buổi sáng của anh ta bay biến hết.
Kỳ Dục từ từ nhìn ngắm khóe mắt đuôi mày cùng đôi môi hơi sưng đỏ của thiếu niên, yết hầu khẽ nhúc nhích, trong lòng dâng lên một niềm vui không thể giải thích được.
Đây là người của hắn, là chính tay hắn tưới tắm bón phân, quả xanh đang từ từ chín, thiếu niên trong trắng như tờ giấy trắng được tinh dịch của hắn tưới nên vẻ quyến rũ.
Nhẹ nhàng thở ra, Kỳ Dục dời tầm mắt như sắp bốc hỏa, đổi đổi dáng ngồi.
Đường Đường vốn đã rụt rè, bây giờ bị Kỳ Dục nhìn lại càng cứng đờ, chỉ có thể nắm chặt lấy tay nắm xe lăn: "Ngài.. ngài Kỳ, chào buổi sáng."
Kỳ Dục khẽ mỉm cười, giọng nói hấp dẫn dễ chịu có chút dịu dàng: "Chào buổi sáng."
Mặc dù đang rất nôn nóng nhưng Đường Niệm cũng thu lại vẻ mặt, nhẹ nhàng hỏi: "Chào buổi sáng Đường Đường, hôm nay nắng to, sao em mặc quần áo dày thế? Không có quần áo theo mùa sao?" Anh ta dừng lại một chút, ra vẻ xót xa nói, "Là ại anh. Anh trai thật vô dụng, tiền lương từ công việc bán thời gian lúc trước còn không đủ trả tiền thuốc men cho em, huống chi là mua cho em vài bộ quần áo em thích."
Đường Đường mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng lớn khiến cậu trông càng nhỏ nhắn hơn. Cậu cụp mi xuống, nghe Đường Niệm nghĩa nhân giả nghĩa nói. Hai năm chân cậu bị liệt chưa từng được uống qua bất kỳ thuốc gì, toàn tự thân gắng gượng, đâu ra Đường Niệm làm thêm kiếm tiền?
Đường ảnh đế âm thầm cảm thán, thụ chính thật sự mặt dày, còn tự nói mình thành người anh tốt cho đứa em trai cùng mẹ khác cha, còn cậu thành kẻ vô dụng kéo chân. Đường Đường chợt nghĩ, nếu anh ta mà biết sau lớp quần áo của cậu là vết tích một đêm mây mưa với Kỳ Dục, không biết sẽ có phản ứng thế nào.
Đường Đường đang suy nghĩ chuyện ở đâu, nhưng cậu không biết trong mắt Kỳ Dục, cậu ngồi trên xe lăn không nói lời nào, thân hình gầy yếu nép vào ghế, không bào chữa, không hy vọng, không để tâm bất cứ điều gì, đã tự xem mình thật sự là một kẻ tàn phế.
Kỳ Dục nhíu mày, không biết vì sao trong lòng run lên, đặt thìa cháo xuống, nhẹ giọng nói: "Được rồi, những chuyện đã qua đừng nhắc lại, ngày mai tôi nghỉ ngơi, sẽ đưa cả hai đi mua quần áo và vật dụng."
Đường Niệm sững sờ, một lúc lâu sau mới khô khan nói: "Không ..." Nhưng còn chưa thốt ra được câu từ chối, đã thấy ánh mắt sắc lạnh của người đàn ông phóng lại đây. Cổ họng nghẹn lại, anh ta sửa lờii: "Được... Bọn em lại gây thêm phiền phức cho anh rồi."
Đường Đường còn chưa kịp kinh ngạc vì đột nhiên được đi shopping, liền cảm giác được tay mình chợt ấm áp.
Cậu hơi cúi đầu, liền thấy Kỳ Dục bàn tay to nóng bỏng duỗi ra từ trên bàn ăn vỗ vỗ lên mu bàn tay đang đặt trên đùi của cậu. Vừa ngẩng đầu, cậu lại nhìn thấy ánh mắt an ủi của người đàn ông.
Ngoài mặt Đường Đường giả vờ sợ hãi, co tay lại tránh sự đụng chạm, nhưng thực ra thẫn thờ thầm nghĩ, ông này lại bổ não ra cái gì trong đầu vậy trời.
Thấy vật nhỏ run rẩy né tránh đụng chạm, khóe miệng Kỳ Dục khẽ nhúc nhích, mặt ngoài yên lặng uống cháo, tay phải càng ác liệt nắm lấy bàn tay nhỏ bé mát lạnh, trượt từ cổ tay xuống đầu ngón tay, nghịch ngợm từng tấc da thịt.
Bàn tay đang múc cháo của Đường Đường cứng đờ, có chút sợ hãi nhìn anh trai đang tao nhã tươm tất ăn bữa sáng, lại thu hồi ánh mắt.
Thấy cậu sợ đến mức bàn tay cũng run, Kỳ Dục đột nhiên nổi ý đùa dai. Hắn buông thiếu niên ra, nhìn bàn tay vừa được buông lỏng nhanh chóng chạy trốn mất, cong nhẹ khóe môi, tay bắt đầu chậm rãi sờ đến giữa hai chân của Đường Đường. ...
Đường Đường chỉ biết sợ hãi, không dám để cho anh trai phát hiện 'người yêu' của anh ta đang sờ soạng mình. Chật vật giãy dụa không chút ích lợi gì, cậu trơ mắt nhìn bàn tay to không ngừng cởi khóa kéo quần, lấy dương vật mềm oặt ra từ quần lót trắng, xoa nắn thưởng thức như đang cầm món đồ chơi thú vị nào đấy trong tay.
Kỳ Dục thản nhiên khuấy cháo, tay còn lại ung dung thả dê, vuốt ve vật nhỏ. Hắn cũng không định làm Đường Đường thoải mái, chỉ muốn ngắm gương mặt đỏ như cà chua, vừa hứng tình vừa thấp thỏm vì 'ngoại tình' với người yêu của anh trai.
...
Trên bàn ăn, Đường Niệm nhìn Kỳ Dục liên tục khuấy cháo nhưng lại không ăn muỗng nào, nhịn không được buông chén cơm xuống, nhẹ giọng hỏi, "Anh bị sao thế? Không có hứng ăn cơm sao?"
Như nghĩ tới điều gì, Kỳ Dục nhướng mày, gương mặt anh hiện lên vẻ dịu dàng, "Không, chỉ là tôi đột nhiên muốn ăn mì xương cậu làm."
Đường Niệm tim đập nhanh, nở nụ cười, giọng nói mềm như kẹo bông, "Được mà, còn sớm, anh chờ một chút, em làm cho anh một bát."
Kỳ Dục ánh mắt hơi sâu, cong nhẹ môi, ấm áp nói: "Ừm, làm nhiều một chút."
Đường Niệm hơi đỏ mặt, gật đầu đứng dậy đi vào bếp.
Trong nhà ăn chỉ còn lại Kỳ Dục và Đường Đường, bầu không khí dần trở nên kỳ quái. Tay cầm thìa của Đường Đường khẽ run lên, vì lúc người đàn ông này ngon ngọt dỗ dành Đường Niệm cũng không buồn dừng lại động tác, thậm chí cậu còn có thể cảm nhận được những vết chai mỏng trên lòng bàn tay của Kỳ Dục cạ vào đỉnh dương vật thật ngứa ngáy.
"Ngài...... Ngài Kỳ..." Đường Đường run giọng, khó khăn nói: "Xin... xin ngài buông ra..."
Kỳ Dục không giấu diếm ý đồ nữa, hắn dựa vào lưng ghế, phóng ánh mắt nóng hổi nhìn cậu, một lúc sau, người đàn ông đột nhiên chồm tới, bế Đường Đường lên đùi mình.
"A......"
Đường Đường sợ tới mức thấp giọng hét lên một tiếng, theo bản năng đưa tay lên chặn cổ người đàn ông, sau đó miệng hoàn toàn bị lấp kín.
Thật ra, cho dù không bịt miệng, Đường Đường cũng không dám lớn tiếng, bởi vì cậu biết dù cậu có chủ động hay không, Đường Niệm cũng sẽ nghĩ cậu dụ dỗ Kỳ Dục. Cậu quá sợ hãi, khong dám làm gì, chỉ lí nhí xin tha.
Kỳ Dục gọn gàng kéo quần cậu xuống nửa mông, một tay cởi thắt lưng mình, sau đó duỗi thẳng tay từ từ mở rộng lỗ dâm còn sưng đỏ, khàn khàn cắn vành tai cậu, "Bé yêu, anh trai em chốc nữa trở về ngay đấy, hai ta đánh nhanh thắng nhanh nhé?"
Chất giọng hắn vốn đã rất trần rất thấp, hạ giọng xuống nữa lại càng mang thêm một sự thân thiết nói không nên lời, như tràn đầy tình cảm với bạn đời của mình.
Ngón tay cắm vào lỗ nhỏ, tê dại cùng đau nhói xẹt qua, Đường Đường bị người đàn ông ôm vào lòng, run rẩy rơi lệ. Lỗ đít nhỏ bị chơi cả đêm qua chỉ khuếch trương một chút đã lại ướt dầm dề, Kỳ Dục rút hai ngón tay ra, đặt dương vật lên cửa huyệt mấp máy, động thân một cái, dương vật vọt sâu vào lỗ dâm nước lấp xấp.
"A...ha......"
Không còn bị bịt miệng, tiếng kêu dâm của cậu không tự chủ được tràn ra, cậu nắm lấy cánh tay cường tráng của người đàn ông, nhìn hắn tách hai chân mình như bế một đứa trẻ xi tiểu, hướng về phía cửa phòng hướng phòng bếp nắc kịch liệt.
Trên tấm kính mờ của bếp, vẫn còn thấp thoáng bóng dáng anh trai đang bận rộn, trong khi cách một phiến cửa, người yêu của anh trai cầm dương vật lớn địt tới tấp vào lỗ nhỏ của em mình.
Dương vật đột nhiên bị thành ruột siết chặt, Kỳ Dục tàn nhẫn thọc vào không chút thương tiếc, để cái bụng non nớt gồ lên hình dạng một con chim.
"Đĩ nhỏ địt sướng quá, hưm ... Em nghĩ anh trai em... địt có sướng bằng em không nhỉ,"
Kỳ Dục sướng tê, bật ra một câu tục tĩu, vách thịt như mấp máy mút lấy dương vật của hắn, bên trong vừa bót lại vừa nhiều nước, hắn bạch bạch bạch giã vào cái mông nhỏ, thở hổn hển trêu ghẹo: "Có khi nào, anh trai em vừa xoay người lại, liền thấy em trai bị người yêu của mình địt phun đầy nước không?"
"A ... ư, không ... không"
Đường Đường không ngừng lắc đầu, cậu bị lời nói dâm đãng tục tĩu của người đàn ông kích động, không ngừng co rút trực tràng. Lỗ dâm sưng tấy đỏ mọng, tràng ruột giống như một bao thịt rỉ nước phun ra nuốt vào dương vật vừa dài vừa thô.
Một vài người hầu trong biệt thự ngang qua nhà ăn liền cúi gằm mặt, trong bếp, Đường Niệm nấu mì, cái nồi bên cạnh sôi sùng sục nước canh, không hề hay biết trong nhà ăn, em trai mình và người yêu tự nhận đang trình diễn một màn giao hợp điên cuồng kịch liệt.
Tiếng thở dốc và rên rỉ tô thêm vẻ dâm loạn cho nhà ăn. Người đàn ông đẹp trai ôm lấy thiếu niên mảnh khảnh yếu ớt làm tình, cơ bắp dưới lớp quần áo của người đàn ông căng phồng, như lớn hơn gấp đôi thiếu niên trong lồng ngực. Hắn như con thú đực ôm chặt thú cái trong người thô bạo hôn môi, thiếu niên mắt nhòe đi, nâng đầu đón nhận nụ hôn sâu, nước bọt không kịp nuốt vào nhỏ giọt từ khóe miệng xuống quần áo.
Kỳ Dục mặc quần áo chỉnh tề, chỉ có khóa quần bị kéo mở ra, gậy thịt dài nhấp nhô, thô bạo quất vào cái mông nhỏ của cậu.
Đường Đường nuốt nước bọt, phía trên tương đối chỉnh tề. Áo len trắng rộng rãi quấn quanh cơ thể yếu ớt, nhưng phía dưới lại bị lột sạch, hai chân trắng gầy yếu ớt bị bắt giang rộng quay về hướng cửa bếp, dương vật nhỏ vung vung trong không khí, rỉ nước nhầy, lỗ hậu ngậm dương vật vẩy nước dâm.
Kỳ Dục thở hổn hển nhìn phòng bếp, cảm thấy thời gian sắp hết, không khống chế thân dưới nữa, dương vật sưng to thêm, thô bạo giã nát nhụy hoa, cảm thụ thành ruột mấp máy.
"Ư...ưm ưm!"
Họ hôn nhau, khoái cảm lan tràn toàn thân, tuyến tiền liệt tê dại run lên như co giật, Đường Đường ướt đẫm nước mắt, chỉ có thể thút thít túm lấy quần áo của Kỳ Dục, lại bị hắn thô bạo giã nát.
Tiếng da thịt lạch bạch đánh vào nhau dồn dập càng lúc càng lớn, Kỳ Dục hung hăng di chuyển thắt lưng, đâm nát mọi thứ, nện vào điểm mẫn cảm. Đường Đường run rẩy kịch liệt, sợ hãi trộn với sung sướng, sau một cú đâm sâu, cuối cùng đầu óc trống rỗng, thành ruột thắt nhanh, một luồng nước hôi hổi bắn tung tóe.
"Chà ... đĩ nhỏ lại phun nước rồi."
Chim lớn của Kỳ Dục được xối đầy nước dâm, sướng đến lưng tê rần, lập tức mặc kệ Đường Đường đang co rút sau cao trào, lại đóng cọc thêm vài chục lần, lỗ chuông mới chịu mở ra bắn mạnh tinh dịch.
Đường Đường bị trói chặt, rùng mình, tinh dịch đàn ông rót đầy cơ thể, đến khi giọt tinh cuối cùng bắn hết, mới mềm nhũn nằm liệt trên người Kỳ Dục.
Kỳ Dục thở hồng hộc hôn lên cái đầu mướt mồ hôi của Đường Đường, còn chưa kịp dịu dàng an ủi thì đã nghe trong bếp truyền đến tiếng tắt bếp.
Nháy mắt, Đường Đường ngồi phắt dậy như giẫm phải đuôi, vội vàng muốn quần mặc vào, trong lúc giãy dụa lại cảm thấy dương vật trong người mình tiếp tục cứng lên, lo lắng đến mức sắp khóc.
Kỳ Dục nhìn thấy đứa nhỏ sợ hãi như yêu đương vụng trộm, buồn cười rút chim ra, nhanh chóng dùng quần lót bông chặn lại lỗ nhỏ tràn đầy tinh dịch, mặc quần ngay ngắn cho thiếu niên rồi bế lên xe lăn.
Vừa chạm mông vào ghế xe lăn, Đường Đường không nói lời nào, vội vàng lăn bánh khỏi nhà ăn, nhanh chóng chạy thoát.
Nhìn bóng lưng hoảng loạn của cậu, Kỳ Dục phì cười kéo khóa quần, cuối cùng Đường Niệm cũng bưng mì ra khỏi bếp.
...
"Đây, anh nếm thử xem có hợp miệng không." Đường Niệm đặt tô mì xương đang bốc khói trước mặt Kỳ Dục, dùng đôi mắt đen láy nhìn hắn.
Kỳ Dục tâm tình rất tốt, nể tình ăn một ít.
Người đàn ông trước mặt có vẻ ngoài anh tuấn, đường nét thâm trầm, quyến rũ, điều khiến Đường Niệm thương nhớ nhất là phong thái thượng lưu giàu sang, từng động tác đều ưu nhã mê người, làm anh ta khó thở mặt đỏ tim đập dồn.
Đường Niệm tim đập bang bang, liếm cặp môi khô khốc, nhẹ giọng nói: "Anh Kỳ, sáng mai em có buổi biểu diễn, anh có muốn đến không?"
Giọng nói tạm dừng, Đường Niệm hơi cụp mắt, nhẹ nhàng nói: "Buổi biển diễn vũ đạo buổi trưa sẽ kết thúc. Nếu là buổi trưa ... đúng lúc có thể đưa Đường Đường đi mua quần áo."
"Được," Kỳ Dục đặt đũa xuống, cầm khăn ăn lên lau môi, giọng nói trầm thấp dễ chịu: "Tôi xong rồi, đi trước."
Nhìn bóng lưng người đàn ông rời đi, ánh mắt Đường Niệm mờ mịt, trong lòng thầm nghĩ phải biến mình thành người của hắn càng sớm càng tốt, đêm dài lắm mộng ... Người yêu của Kỳ Dục chỉ có thể là anh ta, tuyệt đối có thể có bất kỳ sự cố gì!
-
Tình anh em (nhựa) liệu có bền lâu
./.
Bạn thấy sao?