Chương 2
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Đèn trong tầng hầm rất sáng, mấy người đàn ông mặc âu phục vạm vỡ đứng canh cửa, một mùi máu tanh nồng nặc từ một cánh cửa tràn ra, họ ôm tay thong đứng, vẻ mặt bình tĩnh mà trò chuyện về công việc, nhưng nhìn vẻ hung dữ trong mắt bọn họ, có thể thấy rõ những người này tuyệt đối không dễ chọc. Trong đó chỉ có hai người đàn ông có biểu hiện hơi khác, yết hầu lăn lộn, nhìn như muốn nôn mà không dám nôn.
Cánh cửa sắt sơn đen luôn đóng kín, chỉ trong một giờ, người đàn ông buông thõng hai tay bên trong từ khinh khỉnh chuyển sang chửi thề, cuối cùng khóc đòi chết, cửa cách âm chất lượng không tệ văng vẳng truyền ra từng tràng tiếng thét chói tai, khiến đám thuộc hạ vừa mới tiếp xúc với mảng công việc màu xám này tái nhợt đi, chỉ có những người làm lâu năm không hề ngạc nhiên, thậm chí còn không cau mày.
Người đàn ông mới tới lau mồ hôi, anh ta nuốt nước miếng, không nén được quay sang hỏi người đàn ông vạm vỡ đang chợp mắt bên cạnh: "Anh Vương, đây là thiếu gia của Đường gia mà,... chuyện này cũng độc ác quá."
Người đàn ông vạm vỡ bên cạnh nghe thấy, hừ mũi một tiếng, "Thiếu gia? Cậu nói cũng đúng..."
"Đây là con trai duy nhất của Cậu cả nhà Đường, Đường Kiêu. Sau khi Cậu cả qua đời, hắn nhanh chóng tiếp quản những thế lực màu xám đó, xử lý tàn nhẫn nhóm nòng cốt lên mặt cậy già, lợi dụng cơ hội để gây rối. Kể từ đó, không ai dám gọi cậu ta là Kiêu thiếu gia nhà Đường nữa, mà đều kính cẩn gọi hai chữ 'Kiêu gia'."
Người đàn ông vạm vỡ cắn chặt răng, nghĩ đến cảnh tượng hôm đó lại cảm thấy kinh hãi thấu gan, hít một hơi: "Kiêu gia kiêu ngạo bạo ngược, lúc đầu những kẻ nòng cốt kia cố ý ra đòn phủ đầu trước, nhưng không ngờ tất cả quả báo lại dồn lên người mình, nên đến chết cũng điên điên khùng khùng." Anh ta quay đầu nhìn cánh cửa đóng chặt, khẽ thở dài nói: "Người bên trong cũng xui xẻo, nếu rơi vào tay chúng ta ít nhất còn có thể lành lặn, nhưng tội lần này lại ở trong tay Kiêu gia, giờ muốn chết cũng khó..."
...
Bên trong tầng hầm ngầm.
Người đàn ông bị treo cao hai tay đã không thể kêu lên được nữa, máu thịt bầy nhầy không phân biệt được ai là ai, chỉ có thể phát ra những tiếng ậm ừ yếu ớt, nhưng dù như vậy, anh ta vẫn không chết.
Đường Kiêu thở dài chậm rãi, như đang tiếc nuối tên này cũng không lì lắm, còn chưa sống sót qua một vòng dưới tay hắn thế mà đã nôn hết chuyện nhà ông chủ cũ của mình ra?
Chậc, chán quá.
Lúc này, một thuộc hạ mặc âu phục màu đen ngoài cửa cầm điện thoại di động đã được kết nối cuộc gọi đi vào, nhỏ giọng nói: "Kiêu gia, điện thoại của gia chủ."
"Thế à?"
Đường Kiêu ngoài ý muốn nhướng mày, tùy tiện lấy khăn tay lau đi vết máu đỏ tươi trên tay, cầm lấy điện thoại di động của thuộc hạ đưa lên tai, khe móng tay của bàn tay cầm điện thoại còn dính máu đỏ tươi. Hắn uể oải nói: "Chú hai, tìm tôi làm gì?"
Giọng nam lạnh lùng mà khiêm tốn trong điện thoại chính là Đường Thừa Nghiên: "Đường Đường hôm nay về nước, cháu ra sân bay đón đi."
Nói thật, Đường Thừa Nghiên chỉ nhắc tới tên Đường Đường, Đường Kiêu nhất thời thật sự không nhớ rõ đang nói tới ai. Sau đó, hắn mới lục lọi trong ký ức xa..rất xa của mình ra một cục bông trắng nho nhỏ mềm mại, như chỉ cần chọt tay một cái là để lại một lỗ.
Hắn tặc lưỡi: "Nhờ tôi đi đón đứa nhỏ kia à, không sợ làm nó sợ sao."
Bên kia điện thoại, trong văn phòng chủ tịch tại trụ sở chính của tập đoàn nhà Đường.
Ngồi ở trên ghế chủ tịch, Đường Thừa Nghiên nghe cháu trai nói như vậy, bất đắc dĩ nhéo nhéo sống mũi: "Đừng nói nhảm nữa... Chú hiện tại có việc phải làm, không thể rời đi."
Văn phòng sang trọng, bàn làm việc bằng gỗ màu đen, sau lưng là cửa sổ lớn kiểu Pháp sáng choang, giống như một vị hoàng đế ngồi cai quản giang sơn, với sự lãnh đạm và kiêu ngạo săn có.
"Thôi được rồi, đi thì đi." Tiếng bật lửa vọng ra từ điện thoại, giọng nói của Đường Kiêu có chút mơ hồ: "Nói trước nhé, tôi không chăm con nít cho chú đâu đấy, chậc chậc, đưa đứa nhỏ về tôi đi ngay."
"Biết rồi."
......
Sân bay.
Quản gia già đứng trước máy bay tư nhân, lẳng lặng đợi một hồi, bên trong cũng không có người đi xuống. Vẻ mặt ông vẫn không thay đổi, dịu dàng cùng kiên nhẫn lặp lại: "Tiểu thiếu gia, chúng ta tới rồi."
...Con thỏ nhỏ bên trong co rúm lại, không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Quản gia lặp lại đến lần thứ ba, con thú nhỏ nhút nhát mới chậm rì rì xuống máy bay, Đường Đường ôm một cái gối hình cà rốt, không nhìn khung cảnh xa lạ xung quanh, mím chặt môi.
Tuy rằng hôm nay gương mặt nhỏ của Đường Đường vẫn nghiêm nghị, đôi mắt đen láy lãnh đạm như thường ngày, nhưng lần này về nước thiếu gia không khóc nháo nhào lên, cũng đã vượt xa dự kiến ban đầu của quản gia rồi.
Quản gia già lại cười hằn những nếp nhăn trên gương mặt, dùng giọng nói yêu thương nói với Đường Đường để đánh lạc hướng sự chú ý của tiểu thiếu gia, sau đó dẫn thiếu gia bồn chồn đến lối đi đặc biệt của sân bay.
Trong lối đi đặc biệt không có ai khác, rất yên tĩnh, như thế cũng làm con thú nhỏ dần lơi lỏng cảnh giác.
Nhưng cũng không kéo dài bao lâu, ở cuối lối đi đặc biệt, đứng một người thoạt nhìn tuy đẹp trai nhưng không dễ chọc.
Nhà họ Đường có gien tốt, Đường Kiêu là kiểu mỹ nam có thể nổi bật giữa đám mỹ nam mỹ nữ, với sự kiêu ngạo, mày kiếm mắt sáng, dường như mọi thứ đều không thể làm hắn để trong lòng.
Đường Đường vẫn đi theo quản gia run rẩy hàng mi dài cong cong, giấu đi cảm xúc sống động lóe lên trong đôi mắt đen láy. Cậu ôm chặt chiếc gối cà rốt lớn vào lòng, trên mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng trong lòng lại liếm môi như một con mèo lâu ngày thèm ăn.
Thầm nghĩ, anh họ này đẹp trai thật đấy, cũng không biết... làm có tốt không.
Tựa hồ nghe thấy tiếng bước chân, Đường Kiêu ngước mắt nhìn sang, liền thấy quản gia già đã ở cùng nhà Đường nhiều năm dẫn theo một thiếu niên đi tới, còn chưa kịp nhìn rõ, như bị ai đó giẫm lên đuôi, thiếu niên "vút" một tiếng trốn sau lưng quản gia, rồi bám sát như một cái đuôi nhỏ.
Lão quản gia bất đắc dĩ, đứng trước mặt Đường Tiếu chào hỏi: "Đường Kiêu thiếu gia, tiểu thiếu gia bệnh tự kỷ vẫn chưa khỏi, xin ngài thông cảm."
Đường Kiêu thậm chí còn không nhìn rõ người, chỉ có thể nhìn thấy một góc quần áo phía sau quản qua, nhớ tới màn vừa nãy, hắn cảm thấy có chút thú vị, nhẹ giọng nói: "Không có việc gì, chú hai nhờ tôi đưa hai người về nhà Đường, đi thôi."
Hắn dẫn đầu đi phía trước, người đàn ông này thân cao chân dài, thậm chí nhìn từ phía sau cũng rất đẹp.
Trong lối đi đặc biệt vang lên tiếng bước chân của vài người, Đường Đường thấy không có người nào quay đầu lại, có vẻ nhẹ nhõm, ngoan ngoãn từ phía sau quản gia đi ra, ôm một cái gối cà rốt thật lớn, đôi mắt đen láy không chút cảm xúc, đi theo từng bước.
Khi chuẩn bị rời khỏi lối đi đặc biệt, Đường Kiêu đột ngột quay lại, đôi mắt cười phóng đãng của hắn bắt gặp đôi mắt đen Đường Đường đang nhìn chằm chằm vào lưng mình.
Đường Đường: "!!"
Đồng tử của mặt liệt nhỏ trước mặt co rút lại, sau đó lập tức nhìn đi chỗ khác, khẽ hít một hơi, co vai lại, từ từ... từ từ... lùi lại phía sau quản gia một cách máy móc, chộp lấy quần áo quản gia.
"..."
Đường Kiêu nắm chặt tay để lên miệng, dường như đang cố nén cười, nhưng vẫn không thể kìm được tiếng cười của mình, trong giọng cười còn tràn đầy niềm vui.
Bây giờ, toàn bộ lối đi đặc biệt tràn ngập tiếng cười hắn nhịn không nổi.
Đường Đường không biết người đàn ông này tại sao lại cười, cậu ngẩn người co rụt đầu lại, quản gia bất đắc dĩ nói: "Đường Kiêu thiếu gia, đừng trêu chọc tiểu thiếu gia nữa."
Trả lời vị quản gia già là tiếng cười không thể kiểm soát của Đường Kiêu ...
......
Trong xe, quản gia già bị Đường Kiêu đẩy đến phía trước, hắn sai tài xế nâng vách ngăn lên, sau đó trơ trẽn nhìn mặt liệt nhỏ.
Thiếu niên hơi cứng đờ thân thể, cậu né tránh ánh mắt Đường Kiêu, vẻ mặt thất thần nhìn chằm chằm vách ngăn, đôi môi hồng phấn mím chặt.
Đây là lần đầu tiên Đường Kiêu thấy rõ ràng Đường Đường khi đã trưởng thành, cục bông trắng nhỏ chọc ra một lỗ khi còn bé đã lớn lên biến thành một mặt liệt nhỏ chọc ra cái hố, nói thế nào nhỉ... rất dễ thương?
Đúng, rất dễ thương.
Đáng yêu đến Đường Kiêu ngứa tay, không nhịn được muốn trêu chọc cậu, muốn nhìn thấy cảm xúc khác xuất hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn vô cảm của cậu.
"Đường Đường, em không nhớ anh Kiêu à?" Đường Kiêu một tay chống lên ghế da, nửa người trên hơi nghiêng về phía trước, áp tới gần Đường Đường đang cứng đờ người, trong đôi mắt đen nhánh hiện lên sự trêu chọc.
Nhưng đột nhiên, một mùi thơm thoang thoảng thoảng qua, giống như tuyết lạnh sạch sẽ, còn có một mùi hương sữa rất nhàn nhạt, từ từ kéo hắn lại gần như một cái móc nhỏ... càng lúc càng gần.
Đường Kiêu khẽ động ánh mắt, hắn ngước mắt lên, liền thấy mặt liệt nhỏ đáng yêu không thèm để ý tới hắn, còn nhích nhích cái mông, một mình lui về phía cửa xe. Hắn thầm nghĩ thật thú vị, còn lại gần một chút, sau đó Đường Đường bắt đầu nỗ lực nhích về phía cửa xe thêm.
Tốt lắm, dán đến dính lên cả cửa.
Hắn lại muốn cười, nhưng lại lo lắng cho bệnh tình của Đường Đường, không định tiếp tục trêu chọc cậu, đang định dừng lại thì chiếc xe sang trọng đang chạy êm ái đột nhiên va chạm mạnh, mặt liệt nhỏ chúi về phía trước, được một tay hắn nắm lấy eo cậu kéo lại, bảo vệ đầu, ôm chặt cậu vào lòng.
Đường Kiêu an ủi xoa đầu em họ, nhíu mày: "Phía trước có chuyện gì."
Tài xế hạ tấm ngăn xuống một chút, mồ hôi đầm đìa: "Thật xin lỗi Kiêu gia, một con mèo hoang vọt ra trước xe."
"Được rồi, lần sau chú ý."
Giọng nói lười biếng của một người đàn ông từ phía sau truyền đến, tài xế vâng vâng dạ dạ rối rít, hắn lại hạ tấm chắn xuống, ngay cả vị quản gia già đang lo lắng ở ghế phụ lái cũng không cho ông có cơ hội nói một câu.
Chỗ ngồi phía sau xe.
Đường Kiêu cảm thấy mặt liệt nhỏ trong lồng ngực mình có lẽ là sợ hãi, đầu tóc xù xù vùi vào hõm vai hắn, một tay nắm thật chặt quần áo, tựa hồ cảm thấy bất an, còn tay kia...
Vẻ mặt hắn hơi nứt ra, hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế nói: "Đường Đường ngoan, buông tay ra trước."
Mặt liệt nhỏ trong ngực không nhúc nhích, tựa hồ còn có chút hứng thú, sờ soạng đi xuống, tò mò cầm vật nóng hổi hình trụ trong tay.
Đường Kiêu hít sâu một hơi, gân xanh trên trán nổi lên, hắn theo bản năng khẽ cao giọng nói: "Đường Đường!"
Thiếu niên mắc chứng tự kỷ được bao bọc trong vòng tay ấm áp của anh họ bí mật lóe lên vẻ ranh mãnh sống động trong mắt, cậu giả vờ sợ hãi trước âm thanh đó, càng thêm siết chặt dương vật sưng tấy nóng bỏng trong tay.
Kêu em làm gì vậy anh trai tốt?
Đường Kiêu rên lên một tiếng, cho rằng vừa rồi mình làm cậu sợ, đành nén bực bội đè giọng xuống, vỗ vỗ lưng thiếu niên tự kỷ: "Được rồi, anh sai rồi," Hắn hơi thở nặng, nhẫn nhịn mãi cho đến khi gân trên cánh tay nổi lên, khàn giọng nói, "Ngoan, Đường Đường buông tay trước, được không?"
Em họ trong vòng tay hắn vừa thơm vừa mềm, so với anh trai cao to nhìn cậu nhỏ nhắn nuột nà, lúc này đang ngoan ngoãn nằm trên cổ hắn thở ra hít vào như dụ dỗ, chưa kể bàn tay mềm mại còn đang nắm lấy bộ phận sinh dục của hắn qua lớp quần!!
Mẹ nó, nếu không buông tay, hắn sẽ không nhịn được mà trở thành cầm thú!
Đường Kiêu sắp hối hận đến chết, trước khi đến, hắn sợ đứa trẻ sẽ ngửi thấy mùi máu nên cố ý tắm rửa thay quần áo, Đường Thừa Nghiên thông báo quá muộn, hắn cũng không thèm chưng diện mà mặc bừa một chiếc áo phông rộng thùng thình và quần thun dài, nhưng ai có thể ngờ rằng lại tiện cho em họ cầm thằng nhỏ của mình làm đồ chơi?
Mẹ nó.
Nhưng dù Đường Kiêu có mắng mẹ trong lòng bao nhiêu đi chăng nữa, thiếu niên mắc chứng tự kỷ sợ hãi dường như bị kinh động quá lớn, khép chặt mình lại, ôm dương vật bất động.
Chiếc siêu xe chạy trên đường cao tốc, do trước đó từng phạm sai lầm nên lần này tài xế lái xe rất ổn định, rất rất ổn định...
Đường Kiêu cảm thấy mặt liệt nhỏ trong lòng mình có lẽ đã ngủ rồi, hơi thở đều đều giữa cổ hắn, tay cầm dương vật của hắn nới lỏng một hồi, sau đó lại càng nắm chặt hơn, không muốn bỏ ra, thậm chí còn coi nó là phiên bản thu nhỏ của chiếc gối cà rốt lớn, vuốt qua vuốt lại.
Nếu đây là một người bình thường, Đường Kiêu nhất định sẽ nghi ngờ rằng cậu đang dụ dỗ mình, nhưng Đường Đường thì khác, trong thế giới của cậu chỉ có sạch sẽ và thuần khiết.
Đường Kiêu mắt tối mắt sáng, hầu kết của hắn lăn mấy vòng, cuối cùng dứt khoát nhắm mắt lại, nhốt con mãnh thú đang gào thét vào trong lồng, chỉ là không biết là cố ý hay không... hắn quên rút chìa khóa cửa lồng.
Còn thiếu niên được hắn ôm đầu bảo vệ trong lòng thì nhắm mắt lại, hàng mi dài cong vút khẽ run, lặng lẽ như một tiểu thiên sứ thánh thiện, nhưng một lúc sau, cậu lại khẽ cong môi, giống như một tiểu quỷ nghịch ngợm.
./.
Bạn thấy sao?