Chương 144: 🐣[CON NUÔI TỰ KỶ].5

Chương 5

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Căn phòng bên kia.

Tên chó chết nào đó trong lòng cũng không hề cưỡng cầu, sau khi chọc giận chú hai của mình, hắn chuyên tâm thưởng thức cái miệng ướt át mềm mại của em họ, không hề coi mình là người ngoài.

"Ngoan, ngậm sâu thêm một chút."

Đường Kiêu cụp mắt sờ sờ cái đầu nhỏ vùi trong đũng quần của mình, chất giọng trầm thấp khàn khàn, lộ ra một sự gợi cảm khó có thể miêu tả bằng lời.

Hoàng tử bé mắc chứng tự kỷ còn hơi cứng người, nhưng nghe thấy giọng anh họ khàn khàn, không biết trong đầu nhảy số ra chuyện gì, liền dùng khuôn mặt xinh đẹp nuốt trọn dương vật to tướng vào sâu trong cổ họng, nhưng dương vật của anh họ cũng lớn cũng nóng như của cha, khiến cho miệng hoàng tử bé căng đến ê ẩm đau, nước bọt tí tách chảy xuống dưới.

Em họ mềm mại hai tay ôm bộ phận sinh dục to lớn hung dữ của anh trai, cố hết sức há cái miệng nhỏ nhắn ra nuốt vào, nước miếng không nhịn được chảy xuống, thật ngoan ngoãn và dâm đãng.

Một cảm giác đê mê khó tả của dục vọng và loạn luân chạy khắp cơ thể, dương vật của Đường Kiêu cương to gấp đôi, em họ bị dương vật lớn thọc lên "ưm" một tiếng, nước mắt đọng trên mi lập tức rơi xuống, yếu ớt đáng thương.

"Chết tiệt."

Đường Kiêu thở hổn hển văng tục, hắn ấn sau đầu em họ của mình, đẩy quy đầu lớn vào cổ họng của cậu, tận hưởng sự co bóp từ mọi phía, bắt đầu đâm vào không thương tiếc.

"Ưm... Ưm a..."

Thiếu niên gầy gò bị anh họ đè đầu, nhíu đôi mày thanh tú khó chịu, nước bọt không kịp nuốt cứ ngừng chảy ra, nhỏ giọt, yết hầu phát ra mấy tiếng rên rỉ, mà anh họ cầm thú kích động cử động eo, phát ra vài tiếng thở hổn hển sảng khoái, giữa hai lông mày cau có mang một cảm giác xâm lược áp bách.

Hai hòn trứng căng phồng lần lượt đập vào cằm của em họ, va chạm không ngừng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng cũng lấm tấm nước bọt long lanh. Anh họ thở càng lúc càng nặng, tốc độ đâm vào càng nhanh, nhưng đến sắp xuất tinh thì bị ai đó túm lấy cổ áo từ phía sau ném xuống giường.

Đường Kiêu tái mặt, vừa đứng vững liền quay người trực tiếp ra đòn, lại bị người kia né tránh, nhưng không thể ra đòn thứ hai, bởi vì hắn nhìn rõ ràng lần này là ai công kích mình.

Hắn thu hồi ánh mắt hung ác, không khỏi nhìn dương vật lớn vừa rồi bị Đường Đường cắn đau, hít một hơi: "Chú hai, chú muốn gì cứ nói ra, làm như thế không sợ Đường Đường vô ý cắn đứt đồ của tôi à."

Người tới là Đường Thừa Nghiên mặc áo choàng tắm màu đen, không biết vào lúc nào, thân hình cao lớn với đôi chân dài đứng ở bên giường, cười lạnh nói: "Ồ... Được thế thì còn gì bằng."

Hắn nhàn nhạt liếc nhìn thiếu niên ngây ngô đang quỳ dưới chiếc chăn màu gừng với khuôn mặt ửng hồng và nửa thân dưới trần trụi, rồi liếc nhìn đứa cháu ăn mảnh trước mặt, toát ra một hơi khí lạnh mà băng giá nói.

"Cầm thú con."

Đường Kiêu nghe vậy tặc lưỡi, "Chú hai có cần phải thế không," Hắn cũng cười nói: "Tôi đúng là không phải người tốt, nhưng chú hai... cũng đâu có vừa gì... "

Tôi muốn xoạc em họ, ông thì muốn đâm con ruột, hai chúng ta không bằng súc sinh, có cần phải thi đua xếp hạng không?

Kiêu gia mạnh dạn khiêu khích, gần như quên mất sau khi biết Đường Thừa Nghiên cũng có suy nghĩ không trong sáng về Đường Đường hắn còn chửi chú hai mình trước máy quay là súc sinh già.

Rất trơ trẽn.

Đường Thừa Nghiên mắt đã lạnh đến đóng băng, trầm mặc hồi lâu, mới nhàn nhạt nói: "Cút trở về phòng đi."

Đường Kiêu phát ra một tiếng "hừ" rất phản nghịch, nghĩ thầm ông cầm thú già ông còn muốn độc chiếm à, mơ đi, ngoài miệng không tha nói: "Không, tôi còn chưa có nhờ bé cưng 'chữa bệnh' cho tôi đâu đấy." Hắn nhấn mạnh phát âm, nhếch môi ác ý: "Nghe nói chú hai của tôi hôm nay khỏi bệnh rồi hả? Vậy chú về nghỉ ngơi trước đi, tôi và bé cưng không giữ ông ở lại nữa."

Sắc mặt Đường Thừa Nghiên càng lạnh hơn.

Bé ngoan bên cạnh đang ngơ ngác không biết tại sao cha và anh họ lại cãi nhau, nước bọt còn nhỏ trên cằm, thấy họ sắp thượng cẳng chân hạ cẳng tay liền vội vàng bò tới, một tay túm lấy vạt áo, ngẩng khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ nhìn cha mình.

"Papa..." Bé ngoan ngẩng đầu nhìn cha, sau đó nhìn anh trai mình: "Anh... Em.. em có thể trị bệnh." Vẻ mặt cậu rất nghiêm túc, "Đường Đường... Đường Đường có thể hút thứ màu trắng ra đấy."

Thịch——

Tim gan hai tên cầm thú một già một trẻ nháy mắt rung rinh, gần như phải dùng hành động thiết thực để bảo bảo bé ngoan, những lời nên nói... lên giường nói cũng được.

Đường Kiêu đã sắp xuất tinh, dương vật đỏ tía đã cứng đến đau, dịch nhầy từ đầu dương vật chảy xuống từng giọt một, sau khi nghe xong lời này, hắn không kiềm chế được liền cầm dương vật to của mình chạm vào môi em họ nhỏ.

"Ngoan, mở miệng."

"Đường Kiêu!!" Đường Thừa Nghiên tức giận nói.

Nhưng đứa con ngoan của hắn đã chủ động mở cái miệng nhỏ nhắn của mình ra, ngậm lấy quy đầu to lớn đang chảy nước của cháu trai vào miệng, nỗ lực nuốt xuống.

"Hưm," Đường Kiêu thở hổn hển, khiêu khích nói: "Chú hai, ưm... miệng của em họ thật là mềm."

"Cái lưỡi nhỏ cũng rất linh hoạt, chậc chậc, chỉ là vẫn chưa biết giấu răng, nhưng vẫn rất sướng..."

Đường Thừa Nghiên sắp bị Đường Kiêu chọc điên cả người, hắn định túm cổ áo đứa cháu trai ăn mảnh của mình một lần nữa, ném khỏi phòng. Nhưng nhìn thấy tên cầm thú con Đường Kiêu thở hồng hộc, tăng tốc, cuối cùng ôm chặt đầu con ngoan của hắn mà địt mạnh vài cái, sau đó xuất tinh.

Bé ngoan hình như rất đau, móng tay tròn trịa trên đùi Đường Kiêu để lại vài hình trăng lưỡi liềm nhỏ đáng yêu, giọng mũi rên rỉ đầy nước mắt, tiếng nuốt ừng ực rất rõ ràng.

Quai hàm nghiêm nghị của Đường Thừa Nghiên căng chặt, mặt hắn đã đen như đít nồi.

Một lúc sau, Đường Kiêu thở ra, hắn buông em họ đang rơi nước mắt, nhưng còn chưa kịp thưởng thức niềm vui vừa rồi, Đường Thừa Nghiên đã đấm hắn một phát.

"Ais, " Đường Kiêu né tránh, đầy ẩn ý hỏi: "Chú hai, cứ phải làm đến thế này à?"

Hắn cong khóe môi: "Ừm, với tư cách là anh trai của Đường Đường, tôi nghĩ đã đến lúc phải dạy cho em họ quý giá của mình như thế nào là 'nam hoan..." Hắn cố ý quay lưng lại với Đường Đường, mấp máy đôi môi mỏng, làm khẩu hình miệng thốt ra thêm hai từ: "Nữ ái'."

Thằng cầm thú!

Đường Thừa Nghiên trong lòng chửi thầm, bề ngoài vẫn là lạnh lùng đáng sợ, ý tứ của thằng cháu ăn vụng rất rõ ràng, đừng nghĩ độc chiếm, hoặc là cùng nhau, hoặc là... ai cũng không được ngon ngọt.

Vì mắc bệnh tự kỷ nên Đường Đường trưởng thành muộn hơn so với những đứa trẻ bình thường, hiện tại hắn có thể lấy lý do chữa bệnh vớ vẩn đấy để lừa dối cậu, nhưng chẳng chóng thì chầy sẽ không được nữa.

Thứ Đường Thừa Nghiên hiện tại đang nghĩ chính là thứ Đường Kiêu nghĩ, huống chi Đường Thừa Nghiên là cha của Đường Đường, lại là chú hai nhìn hắn lớn lên, Đường Kiêu suy tính thiệt hơn, cảm thấy cơ hội cướp được thành công mặt liệt nhỏ không cao, cho nên mới lấy cái cớ này lùi lại, nếu không...

Đổi thành ai khác sẽ phải bị Kiêu gia đổ xi măng ném xuống biển.

Chậc, rất không cam lòng mà......

Họ đều không nói câu nào, Đường Đường vốn đang chờ sướng lên mây cũng chịu thua, trong lòng lẩm bẩm gì đó, bò tới ôm tay cha, ngoan ngoãn nói: "Papa, Đường Đường sẽ trị bệnh cho papa."

Đường Thừa Nghiên cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của đứa con trai ngoan đang ngẩng đầu nhìn mình. Im lặng một lát, hắn nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ bù xù, trầm giọng gợi cảm nói: "Bé cưng.. Cởi quần áo ra, cho cha xem vú nhỏ nào."

Bánh trôi nhân vừng kích động trong lòng nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ ra ngoài, vô tội vén bộ đồ ngủ lên, để lộ bộ ngực trắng nõn non nớt và hai đầu nhũ hồng hào non nớt.

Đường Thừa Nghiên hạ mắt xuống, ngón tay niết nhẹ núm vú hồng, kéo giãn sau đó buông ra một cách không thương tiếc.

"A ——"

Đường Đường vừa đau vừa sướng kêu lên, không hiểu tại sao cha lại véo ngực mình, có chút sợ hãi: "Pa oa. . . papa."

Đường Thừa Nghiên dùng sức bóp mạnh hai đầu vú, giống như muốn vắt kiệt nước trong núm vú của thiếu niên, nghe thấy đứa con ngoan của mình khóc gọi cha, trong lòng cảm thấy vui thích kỳ lạ, bàn tay to dùng sức đè đứa con ngoan, để cậu nửa quỳ trên chiếc giường lớn màu gừng, nâng cặp mông trắng nõn non nớt đối diện với hắn, ánh mắt quét qua bờ mông gợi cảm của thiếu niên, cuối cùng... dừng ở đóa hoa khép chặt ở giữa hai cánh mông căng mọng.

Khi những ngón tay thon dài chạm vào, hoa nhỏ đột nhiên co rúm người lại, sau đó tấm lưng xinh đẹp của thiếu niên cứng đờ, khóc cũng không dám.

Đường Kiêu ngồi bên giường cách đó không xa, uể oải rút một điếu thuốc từ trong hộp thuốc ra, không châm lửa, chỉ ngậm trong miệng, lâu lâu lại cắn đầu lọc, nhìn chú hai mặt liệt lớn nới rộng lỗ cúc cho em họ bị liệt mặt nhỏ.

Đưa ngón tay vào trong đóa hoa nhỏ thẹn thùng, dùng đầu ngón tay chai sạn quét qua thịt ruột non nớt non nớt của con trai ngoan, từng chút một, thăm dò lên xuống, dần dần... tiếng nước vọng ra từ lỗ thịt, một vệt nước nhầy chảy xuống trong suốt các ngón tay đến lòng bàn tay.

Mắt tối sầm lại, hắn rút ngón tay ra, lỗ thịt vẫn còn đang rụt rè e ấp giữ lại, mở tay ra xem, lòng bàn tay đã nhớp nháp một mảnh.

Đường Kiêu bên cạnh cũng phát hiện thứ chất lỏng dâm mỹ này, nhịn không được 'đệt' một tiếng, chỉ ước có thể lập tức nhét chim vào lỗ nhỏ bảo bối của em họ để thưởng thức.

Đường Thừa Nghiên xoay tròn ngón tay nhớp nháp, hai tay túm lấy eo thon nhỏ của con trai, quy đầu to lớn màu đỏ nằm ở giữa hai cái mông đầy đặn, lỗ hoa hồng hào co rút, cơ bắp trên hông tích lũy sức mạnh, hung hăng tiến về phía trước.

"Ưm......"

Thân thể con ngoan càng thêm cứng đờ, lỗ hậu non nớt lập tức co chặt lại, khiến cho phần lớn dương vật của Đường Thừa Nghiên đều bị chặn lại, không thể vào cũng không thể ra.

Hắn hít một hơi, hai tay ôm chặt lấy eo con ngoan, dương vật to lớn không thể từ chối từng chút một mà bóp nát ruột dâm của cậu, dương vật rất nóng rất to, quá trình ra vào làm Đường Đường thút thít, nhỏ giọng xin tha : "Papa.. Ư, đau quá, đừng... đừng cắm lỗ nhỏ của con..."

"Ngoan nào, bé cưng," Đường Thừa Nghiên khàn giọng dỗ dành: "Cha đang nới rộng lỗ cúc của con, trẻ con nào sau khi trưởng thành cũng phải làm chuyện này, đừng sợ."

Hoàng tử bé trong lòng sỉ vả: "Tin ông tôi đi đầu xuống đất" nhưng ngoài mặt không khóc nữa, ngây thơ hỏi: "Đều là. . . papa nới rộng cho con trai ạ?"

Nghe được lời nói ngây thơ của con trai ngoan, Đường Thừa Nghiên hô hấp càng nặng nề, giọng cũng trở nên khàn khàn: "Đúng vậy, đây là trách nhiệm của papa, con trai ngoan..." Hắn đột nhiên đẩy mạnh về phía trước, xương mu vỗ vào bờ mông đầy đặn, tạo nên những làn sóng thịt dâm đãng, dương vật to đập mạnh vào trực tràng, làm con ngoan hét lên một tiếng ngắn ngủi.

Đường Kiêu ngồi cách đó không xa thiếu chút nữa cắn đứt đầu lọc điếu thuốc, ngẫm lại câu noi kia, lại nhịn không được mắng thêm một câu cầm thú già.

Bánh trôi nhân vừng bị cha địt sướng tê, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, tiểu quỷ trong lòng như sống lại, liên tiếp bị dương vật lớn va chạm, liên tục vô tội khóc rống nói: "Ư, đau quá... ưm, ... Vậy papa với anh... Cũng bị đâm lỗ cúc ạ?"

Động tác nắc hung bạo của Đường Thừa Nghiên đột nhiên dừng lại, Đường Kiêu người bên cạnh vô tình cắn phải đầu lọc, khuôn mặt táo bón chuyển sặc sỡ đủ màu sắc của họ suýt nữa khiến tiểu quỷ bật cười thành tiếng, cậu vội quay mặt đi, không nhìn anh họ mình.

Im lặng trong vài giây...

Đường Thừa Nghiên bất ngờ dữ dội, mang theo ý trừng phạt đâm thật sâu, quy đầu khổng lồ bất ngờ oanh tạc trực tràng chật hẹp của con ngoan, khiến con ngoan hét lên, nắm lấy ga trải giường bên dưới, vặn vẹo không ngừng cặp mông to tròn trắng nõn của mình, không thể quan tâm đến câu hỏi "đơn giản" vừa rồi nữa.

Trong căn phòng được trang trí ấm cúng, một người đàn ông cao lớn đè chặt một thiếu niên, xương hông của hắn vỗ vào làm rung chuyển cặp mông trắng trẻo của thiếu niên, cặp mông bị bóp méo biến dạng, lỗ hậu khó khăn nuốt một dương vật màu đỏ tím, lực nắc gần như khiến thiếu niên xóc nảy, nếu nghe kỹ, thiếu niên nằm dưới còn thút thít gọi người đàn ông đang chơi mình là "papa".

Khoái cảm loạn luân mãnh liệt phóng đãng chạy dọc toàn thân Đường Thừa Nghiên, hai mắt hơi tối lại, hắn áp sát vào tấm lưng đang run rẩy của con trai ngoan, điên cuồng mà địt, lỗ hậu nhỏ bị dương vật to lớn đâm thẳng vào run rẩy rỉ nước.

"Ư... ưm..."

Đường Đường vốn không thích nói chuyện, đau sướng quá mức luôn đều chỉ thấp giọng ngâm nga, tuy lần này không còn gương mặt vô hồn như mặt liệt nhỏ mọi ngày mà là mặt liệt nhỏ mới một chút mê ly, đôi môi tươi tắn hé mở, xen kẽ những tiếng thở gấp gáp như tiếng mèo kêu động dục, nhưng vẫn không hề có biểu cảm thái quá.

Đường Kiêu ngồi bên cạnh chứng kiến ​​cảnh hai cha con làm tình này, vừa ghen ghét vừa đau lòng vuốt ve dương vật với kích thước làm đa số đàn ông khác phải tự ti, hai mắt tóe lửa, ước gì ông già đang phi nước đại trên người em họ nhỏ của mình xuất tinh sớm.

Đáng tiếc, thể lực của Đường Thừa Nghiên rất tốt, muốn đâm bao nhiêu lâu cũng được, muốn nắc mạnh cỡ nào cũng chiều, như một cái máy đóng cọc chạy bằng cơm, dương vật to dày đầy gân guốc địt Đường Đường khóc thét, cơ thể gầy gò co giật không ngừng.

"A a a!!!...... Tè ư ư... Con tè dầm a a! ! ! "

Con trai ngoan khóc không chịu nổi, chộp lấy ga trải giường muốn bỏ chạy, lại bị người đàn ông kéo lại địt điên cuồng, dương vật nhỏ nhắn run rẩy, bắn ra từng dòng tinh dịch trắng đục, toàn bộ đều dính lên ga trải giường, cậu không nhìn thấy, không biết dương vật nhỏ phun ra chất lỏng màu trắng giống cha và anh, chỉ nghĩ là mình tè dầm.

Đường Thừa Nghiên hiểu rõ chính mình đang cưỡng hiếp con trai ngoan của mình đến bắn tinh, trong lòng nổi lên một trận điên cuồng, hắn thẳng tắp eo tiếp tục xông tới, cất giọng trầm thấp gợi cảm: "Hả? Bé cung lớn như vậy rồi còn như vậy rồi còn tè dầm sao?

"Cha phải phạt con thật nặng!!"

Hắn nhéo cái mông đầy đặn của con trai ngoan, thịt non mềm mại tràn ra từ khe hở giữa các ngón tay, sau khi buông ra, hắn càng vỗ mạnh hơn, đét mông cậu cho đến khi nó đỏ ngầu, hằn rõ dấu ngón tay, rồi mới buông ta giữa tiếng thút thít của cậu con trai ngoan, lật người cậu lại, nhìn vào đôi mắt đen đầy sương mù đó, lại phụt một tiếng cắm sâu vào.

"Oa... Pa, papa," thiếu niên trắng nõn sạch sẽ hai mắt đẫm lệ, tựa hồ không muốn nói lời nào, mở miệng rồi lại liền ngậm lại, mím chặt môi, chỉ phát ra giọng mũi.

Người đàn ông cao lớn uy nghiêm to gấp đôi thiếu niên, cúi xuống hôn lên môi cậu, bao phủ toàn bộ cơ thể cậu, chỉ để lại một đôi chân nhỏ giơ lên ​​lắc lư điên cuồng.

Dương vật to dài 'bạch bạch bạch' đâm vào cái lỗ âm hộ đỏ hỏn chín rục, nước dâm ướt hết cả mông thằng nhỏ, nó còn nhỏ xuống ga giường dọc theo khe mông, cái lỗ nhớp nháp bị hắn đâm vào sủi bọt trắng vòng quanh bông hoa lộng lẫy.

Dương vật đầy gân xanh lồi lõm cọ xát dữ dội vào lỗ dâm vừa mới khai trương, quy đầu to lớn cắm vào miệng trực tràng, mặc kệ nó mềm mại nịnh nọt, lôi ruột dâm qua lại, con trai ngoan cuối cùng cũng chịu không nổi, lã chã khóc ê a, đá chân bừa bãi, "Pa, a... đừng... papa, đừng nhét vào... lỗ nhỏ sắp hỏng rồi, sắp hỏng rồi.. .ưm a..."

Tên cha cầm thú dùng hai tay siết chặt cậu con trai ngoan, không một tiếng động điên cuồng chuyển động eo, bóc tem cho cậu con ngoan bằng dương vật to tướng dưới háng, hiếp dâm cậu con trai ngoan ngoãn mắc chứng tự kỷ đến chảy nước bọt ròng ròng.

"Papa, không! ! A a a a, Tè.. Đường Đường lại làm ướt giường."

Con trai ngoan không thể chịu đựng được nữa, hét lên khóc lóc, không biết vì sao lại bị dương vật to lớn của cha đâm vào, cũng không biết vì sao mình vừa thoải mái lại vừa sợ hãi, dương vật nhỏ dưới đũng quần vừa cứng vừa đau, bắn ra một chất lỏng màu trắng giống như cha và anh họ.

Cậu ngẩn ra, sau đó ngơ ngác ngẩng đầu nhìn phụ thân: "Đường Đường... Đường Đường cũng bị bệnh.. hức."

Vì sợ hãi, lỗ thịt đột nhiên siết chặt lại, tầng tầng lớp lớp thịt ruột trong nháy mắt kẹp chặt dương vật, Đường Thừa Nghiên rên rỉ một tiếng, buộc phải xuất tinh, hắn kịch liệt đẩy về phía trước, mở rộng tâm lỗ mà phun ra tinh dịch nóng như thiêu như đốt.

"Bé cưng ngoan nhé... Cha bắn vào con, hưm... cho hết vào ruột dâm của bé cưng!!"

"Nóng quá! A a a!!!!"

Đứa con trai trắng nõn chỉ trong chốc lát đã kêu lên một tiếng chói tai, bị tinh dịch của cha làm bỏng chết đi sống lại, liều mạng giãy giụa muốn chạy trốn, lại bị cha đè chặt dưới thân, bắn ra một đợt dịch màu trắng, chỉ có hai bàn chân giơ cao và những ngón chân co quắp, thông báo với cha và anh họ rằng cậu khổ sở như thế nào.

Mắt Đường Kiêu đỏ sậm lên vì nhẫn nhịn, hắn đứng dậy đi phía sau hai người, thấy dương vật của chú hai cắm sâu vào lỗ hậu chín mọng, gốc dương vật thô to run rẩy xuất tinh vào lỗ nhỏ sũng nước của em họ. Dịch trắng quá nhiều, tràng ruột không chứa hết, phùn phụt bị ép ra ngoài, dọc theo bờ mông thấm ướt gần hết, lại chảy xuống ga giường màu vàng gừng.

Dâm không có điểm dừng.

Đường Thừa Nghiên bắn giọt tinh dịch cuối cùng vào, đẩy đẩy vài cái tận hưởng, sau đó rút dương vật to lớn ướt dầm dề của mình ra

"Ba" một tiếng, lỗ hậu non nớt phun ra cây gậy thịt lớn màu đỏ tím, co giật liên hồi, giống như chai Coca bị lắc, "Phụt phụt ——" phun ra rất nhiều dịch trắng, đợi cho đường ruột hẹp hòi không còn bị đau nhức tràn đầy, lúc này hậu huyệt mới co rút, khép lại, chất dịch mới ngừng phun, chỉ cò nhỏ giọt.

Đường Đường mặt ửng hồng, khóe mắt sáng ngời, đôi môi hồng hào hơi hé mở, khóe môi và hai bên má lấp lánh ánh nước, ánh mắt cũng không phải vô hồn như mọi ngày mà là mê ly.

Hai chân run rẩy mở rộng ra, dương vật nhỏ tinh xảo sạch sẽ nhẹ nhàng rũ đầu xuống, đầu nấm đáng yêu tràn ra một tia chất lỏng trong suốt, lỗ hậu vốn là ngây ngô non nớt của thiếu niên giờ đã trở thành màu chín rục, chảy dịch trắng, nhưng chẳng bao lâu lỗ hậu của cậu đã phục hồi và thắt chặt lại, ngậm lại toàn bộ dịch trắng chưa thải ra ngoài vào trong ruột.

Đường Kiêu chịu không nổi nữa, leo lên giường, ôm lấy em họ nhỏ đang mơ màng của mình, áp tấm lưng mềm mại run rẩy của cậu vào tường, đột nhiên đâm xuyên qua lỗ thịt đang nhỏ giọt tinh dịch.

Giọng nói của người đàn ông khàn khàn: "Ngoan... dùng lỗ nhỏ của em giúp anh trai chữa bệnh nữa nhé."

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...