Chương 145: 🐣[CON NUÔI TỰ KỶ].6

Chương 6

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Đêm tối bao phủ, mọi thứ đều im lặng.

Trên lầu hai của biệt thự nhà họ Đường, luôn có một căn phòng với ánh đèn vàng ấm áp rực rỡ, bên trong chiếc giường lớn màu gừng bừa bộn đầy vết nước các loại, mùi thạch nam quyện với hương thơm mát ngọt ngào mê hoặc, những tiếng vỗ bành bạch vào da thịt và tiếng thiếu niên nức nở khàn khàn gọi "anh" hòa quyện cùng nhau nghe dâm đãng vô cùng.

Thanh niên cường tráng đè thiếu niên da trắng mềm mại vào tường, cùng cậu làm tình đến chết, thiếu niên chịu không nổi phát ra tiếng nho nhỏ như mèo kêu, hai bàn chân trắng nõn mềm mại lơ lửng giữa không trung.

Ba người loạn luân đang làm tìnhở trong phòng, lúc này ngoài cửa có một vị khách đi vào.

Chuông cửa vang lên hai lần, nhưng không đánh động nổi đến ba người đang làm tình hăng say...

Lầu một.

Quản gia tuổi đã cao, giấc ngủ cũng nông, ngay lập tức bị tiếng chuông cửa đánh thức, nghi hoặc vén chăn đi tới huyền quan.

Nhìn thấy người đàn ông trên màn hình, nghi hoặc của ông hoàn toàn tan biến, ông vội vàng mở cửa, nhìn người đàn ông phông trần bên ngoài, kinh ngạc nói: "Tam gia, ngài trở về rồi!"

Người đàn ông đứng bên ngoài đặt tay lên chuông cửa, vừa định nhấn chuông lần nữa, không ngờ cửa mở ra, còn nhìn thấy vị quản gia già đã nhiều năm không gặp, không khỏi lộ ra một chút kinh ngạc.

Đường Ngộ An khẽ cười: "Chú Vương, mấy ngày trước giáo viên tâm lý của tôi đi du lịch trở về, nên tôi trở về nước thăm chú ấy." Y bất lực: "Sau khi thầy về hưu, thầy đi du lịch khắp trời nam biển bắc, bỏ lỡ lần này, không biết bao giờ mới gặp lại. "

Người vừa nói đang kéo một chiếc vali màu đen, thân hình cao lớn, chân dài như bạch hạc cao quý tao nhã, đôi mắt hơi cong, nụ cười ôn hòa dễ gần, là một dạng ấm áp như gió xuân, thấy ai cũng mang theo một chút ý cười khiến người ta mê mẩn.

Đây là Đường Ngộ An, Tam gia nhà Đường, em trai ruột của Đường Thừa Nghiên và bố Đường Kiêu, tốt nghiệp cấp ba đã ra nước ngoài du học, tuy rằng rất ít khi trở về, nhưng y có mối quan hệ tốt với Đường Thừa Nghiên và người anh cả đã khuất, cũng rất thân với Đường Kiêu, cháu trai của mình.

Lão quản gia nghe vậy không khỏi ngẩn ra trong chốc lát, suy nghĩ một chút: Hình như nghe nói Tam gia tốt nghiệp tâm lý học, đã đăng rất nhiều bài báo ở nước ngoài, được rất nhiều bệnh nhân săn đón, cũng không biết ... có thể chữa khỏi cho tiểu thiếu gia không?

Ông thở dài một hơi, cũng không dám vọng tưởng quá mức, vội vàng mở cửa Đường Ngộ An trước, điềm đạm nói: "Tam gia, mau vào đi, nhân tiện ngài ăn cơm chưa? Để tôi làm cho ngài một bát mì để lót dạ nhé?"

Giọng nói lo lắng còn chưa kịp dứt, ông còn định xách hành lý của Đường Ngộ An, Đường Ngộ An làm sao có thể để cho một ông già xách đồ nặng như vậy chứ, y vội vàng tránh đi, ấm áp nói: "Chú Vương, để tôi tự đi, không làm phiền chú nữa, tôi đã ăn trên máy bay rồi," Y dừng một chút, sau đó hỏi: "Hôm nay chú hai có ở nhà không?"

Ai cũng biết gia chủ nhà Đường hiện tại chính là một người cuồng công việc, để tiết kiệm thời gian và đỡ phiền phức, hắn thường ngủ trong phòng nghỉ của văn phòng công ty, số lần về nhà có thể đếm trên đầu ngón tay.

Quản gia già nghe vậy, lập tức đáp: "Có có, gia chủ vẫn còn chưa nghỉ ngơi, Tam gia ngài đến thư phòng tìm ông ấy đi."

Đường Ngộ An trầm tư một chút, sau đó gật đầu, thuyết phục lão quản gia trở về nghỉ ngơi, xách hành lý đi lên lầu hai.

Mở cửa phòng mình ra, mặc dù đã lâu không có người ở, không có hơi người lắm nhưng cũng không khác gì khi y rời đi một năm trước, cũng rất sạch sẽ, hình như ngày nào cũng được quét dọn.

Đường Ngộ An đặt vali xuống, thay một bộ quần áo vào phòng tắm rửa sạch bụi trần và mệt mỏi, sau đó cầm lễ vật đi đến thư phòng cách đó không xa.

Xung quanh rất yên tĩnh, trời đã khuya, người hầu đều đã ngủ, người đàn ông bước đi trên tấm thảm không phát ra tiếng động.

Một vài giây trôi qua.

Y cầm lễ vật đứng ở ngoài cửa gõ cửa, nhưng cửa thư phòng khép hờ, gõ một cái cửa đã bị đẩy vào.

Đường Ngộ An theo bản năng nhíu mày, đẩy cửa đi vào, còn chưa kịp nói "Anh hai", liền phát hiện trong phòng làm việc không có ai, chỉ có máy tính trên bàn vẫn đang mở.

"Hais."

Y khẽ thở dài, đi đến trước bàn làm việc, hơi khom người xuống, đang định tắt máy tính, nhưng ánh mắt lại tùy ý lướt qua, động tác trong nháy mắt dừng lại, trong đôi mắt ôn nhã tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Y nhìn thấy bốn ô vuông nhỏ trên màn hình máy tính, quay lại cháu trai của mình từ các hướng khác nhau đang đẩy một thiếu niên trắng trẻo và non nớt vào tường nắc thật mạnh, trong khi anh hai của y đang đứng bên cạnh xóc xóc của trời cho giữa hai chân, dục vọng tràn đầy trên khuôn mặt, giống như một đoạn GV cuồng nhiệt.

Đường Ngộ An hơi nhướng mày, hắn phóng to một màn hình nhỏ có thể nhìn rõ khuôn mặt của thiếu niên, hơi cúi đầu xuống, cẩn thận nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt của thiếu niên, cuối cùng dừng lại trên cánh môi nhỏ giọt đang mấp máy, y nhận ra từng từ.

Y khẳng định thiếu niên đang gọi "Anh" và "Papa"...

"À, thì ra là đứa trẻ này..."

Đột nhiên, trong phòng làm việc truyền đến một tiếng cười rất nhẹ, rất dịu dàng nhưng ngữ điệu lại thâm sâu khó đoán, lập tức khiến người ta nổi da gà.

"Đứa trẻ này... đã lớn như vậy rồi."

Y nhàn nhã ngồi trên ghế da xoay, cầm lấy chiếc tai nghe bên cạnh đeo vào, ánh mắt dịu dàng nhìn màn hình máy tính, thưởng thức màn giao hợp gần như điên cuồng giữa hai cha con và anh em nhà họ Đường, nụ cười trên môi anh không thay đổi.

Bên kia, trong phòng.

"A...a...anh...anh ơi," thiếu niên ôm lấy tấm lưng màu lúa mì của Đường Kiêu khóc lóc, dùng móng tay đáng yêu của mình để lại dấu vết trên đó: "Khó chịu quá... Đường Đường a... Đường Đường khó chịu quá......"

"Bé dâm khó chịu ở đâu? Hửm? Hay do anh làm quá nhẹ, làm ruột dâm của bé ngứa ngáy?"

"Đừng nóng vội... Anh trai thông cho bé cưng một hồi, thông xong là bé có thể sinh con cho anh trai!"

Đường Kiêu nói những lời thô tục bằng một giọng khàn khàn, dương vật to lớn dưới háng hắn hung ác khoét sâu vào thành ruột, đâm chọc em họ ê e a a lảm nhảm đá chân, nước bọt khiêu gợi chảy xuống khóe môi, Đường Kiêu thở ra sung sướng, quy đầu to lớn vẫn đang nhanh chóng va chạm vào phần thịt mềm đang co giật, đẩy phần bụng trắng nõn của Đường Đường phình ra.

Sau hàng chục lần trong tư thế này, anh họ cầm thú bất ngờ ôm lấy em họ nhỏ nằm trên giường, đè cậu xuống một lần nữa, ấn chặt chân bắt em họ chổng mông lên bị địt.

Đường Đường nghẹn ngào khóc nức nở, bị người đàn ông đâm xóc nảy không ngừng, hai bàn chân trắng nõn mềm mại lại đung đưa.

Đường Thừa Nghiên nhìn vài giây, đi tới, giữ bàn chân đang giơ lên ​​của đứa con trai ngoan, hơi cúi đầu rải nụ hôn ướt át xuống chân, hắn đột ngột mở miệng cắn vào bắp chân, để lại những vết răng còn mới.

"A! A!!"

Đường Đường hét lên, kỹ năng nhìn trộm vừa nãy đã nhắc nhở cậu màn hình trong phòng đã được nhấn, bây giờ "công ba" đang nhìn trộm, vì vậy cậu dứt khoát hét lên dâm đãng: "Pa... Papa, ư ư ư đừng thông..hoa cúc nữa....i khó chịu quá... sướng... sướng quá..."

Bé ngoan nói những điều vô nghĩa tục tĩu với giọng điệu ngây thơ. Kích thích ba người đàn ông ở các mức độ khác nhau, Đường Kiêu đột nhiên tăng tốc độ va chạm, đẩy em họ của mình hét lên một tiếng, phun ra từng luồng nước dâm. Đường Thừa Nghiên cắn mạnh vào đứa con trai đang run rẩy của mình. Đường Ngộ An sau màn hình máy tính thì thở hồng hộc, sự dịu dàng trong đôi mắt y đã biến mất, giờ chỉ tràn đầy sự thèm muốn kinh ngạc.

Cháu trai đĩnh bạt của y gần như che phủ thiếu niên, đánh bạch bạch vào mông nhỏ của cậu, Đường Ngộ An mở một cửa sổ khác, chiếu ra nơi giao hợp của hai người.

Có vẻ như đây là một camera lỗ kim trong ổ cắm phía trước giường.

Trên môi Đường Ngộ An luôn nở một nụ cười, khoanh chân uyển chuyển, hai chân tao nhã bắt chéo, nhưng khí chất lại làm người kinh hãi không hiểu nổi.

Trên màn hình, hậu môn hồng hào và mềm mại của thiếu niên được căng chặt bởi một dương vật to màu tím, giống như một cái bọc dương vật đỏ tươi dâm đãng, dương vật to đầy gân guốc phùn phụt ra vào trong lỗ nhỏ, kéo ra vô số dâm dịch, thấm ướt tấm ga trải giường màu gừng dưới người cậu.

Thiếu niên có lẽ đã đạt cực khoái, bàn chân nhỏ bé khác không bị cha nắm chặt giơ cao lên, mu bàn chân trắng nõn đột nhiên căng cứng, những ngón chân tròn trịa dễ thương vặn vẹo co quắp, cậu hét lên một tiếng vừa ngọt vừa dâm, lỗ hậu nhỏ có dương vật to cắm vào đột nhiên co bóp, "phùn phụt..." khó khăn nặn ra rất nhiều tinh dịch trong suốt.

"A a a muốn tiểu!! Ư... ư.. Đường Đường lại làm ướt giường a a a a!!"

Nghe tiếng kêu ngọt ngào quyến rũ của thiếu niên, tư thế ngồi bất biến của Đường Ngộ An bắt đầu thay đổi, hơi thở hỗn độn, một tay cởi dây thắt lưng da, lấy ra dương vật to lớn màu đỏ tím nổi đầy gân guốc trong quần lót, năm ngón tay thon dài cầm lấy cán gậy bắt đầu tự vuốt ve.

"Chết tiệt, bé dâm!!"

Trong video cháu trai chửi bậy, eo chó đực thẳng eo nhanh và dữ dội, túi tinh hoàn nặng trịch của hắn đập vào lỗ thịt bạch bạch, vô số dịch nước bắn ra xung quanh, lỗ hậu hỗn loạn bị mài thành màu đỏ chín muồi, với sức lực quá lớn, hắn gần như suýt lôi cả ruột dâm ra khỏi người.

Thiếu niên như sắp chết đến nơi, mông bị bàn tay to lớn của anh họ chộp lấy, nửa thân dưới bị nhấc bổng lên địt điên cuồng, thế giới trước mắt lắc lư, dương vật to trong bụng bay vào bay ra, đau nhức chồng chất lên nhau, cuối cùng, với một cú nắc của anh họ, quy đầu đột nhiên sưng lên, tinh dịch nóng hổi bắn thẳng vào thành ruột đang căng mọng sung huyết.

"A——!!!" Thiếu niên lạc giọng, cuối cùng chỉ có thể kêu ra một chữ này.

Đường Ngộ An nhanh chóng bấm vào một ô nhỏ khác, đôi mắt nặng nề nhìn màn hình.

Mái tóc đen của bé ngoan ướt đẫm trên trán, khuôn mặt trắng trẻo giờ đỏ bừng vì dục vọng, cậu thở hổn hển, bị tinh dịch đặc quánh của anh họ làm bỏng bay mất nửa cái mạng, cậu ngơ ngác nhìn, đôi môi hồng hào hơi hé mở, nước bọt trong suốt không ngừng chảy ra, giọng mũi run rẩy ưm a trong cổ họng, thân thể trắng nõn mềm mại vẫn còn co giật.

Thật đáng thương, cũng thật quyến rũ...

Đường Ngộ An thở hổn hển, dựa lưng vào ghế xoay an ủi phần thân dưới của mình, đôi mắt rút đi sự dịu dàng, nhìn chằm chằm vào thiếu niên.

Trong phòng, Đường Kiêu và Đường Thừa Nghiên đều quên mất camera lỗ kim, lúc này một người đang nằm trên thân thể mềm mại của em họ nhỏ thở hồng hộc, hưởng thụ dư vị xuất tinh. Người cha cầm thú còn lại từ từ cắn vào mu bàn chân trắng trẻo và mịn màng của con trai ngoan, lần lượt để lại những vết răng sáng màu.

Bé ngoan tội nghiệp vẫn run lẩy bẩy không ngừng, trong lòng thầm nhủ hai chú cháu này âm mưu giết mình đêm đầu tiên luôn à, không hề biết phát triển bền vững gì cả. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn cố gắng tỏ ra nghiêm túc, không sợ chết mà chuẩn bị tiếp tục dụ dỗ hai chú cháu, cho chú ba đang nhìn trộm xem.

"Papa. . . " Bánh trôi nhân vừng khàn khàn giương đôi mắt đen láy lên nhìn cha, sau đó lại nhìn anh họ đã ngẩng đầu lên: "Anh ơi. . . . . ."

"Chất lỏng màu trắng chảy vào rồi, căng quá, khó chịu..." Cậu dùng đôi tay nhỏ bé ôm cái bụng hơi phồng lên của mình, giống như một thai phụ nhỏ quyến rũ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng có chút ngẩn ngơ: "Đường... Đường Đường cũng đi tiểu ra chất lỏng trắng, chẳng lẽ. . . cũng có bệnh ạ?"

Vì quanh năm bị nhốt trong nhà nên thiếu niên mới lớn rất trong sáng sạch sẽ, còn vì mắc chứng tự kỷ nên có phần xanh xao gầy gò, nhỏ nhắn như vậy, làm người vô cùng đau lòng.

Đường Ngộ An đang nhìn màn hình khẽ cười một tiếng, cảm thấy trong lòng ngứa ngáy vì bị đứa nhỏ này câu dẫn.

Dễ thương quá......

Trong phòng.

Mắt Đường Thừa Nghiên tối sầm lại, Đường Kiêu vẫn chưa rút ra dương vật của mình lại hơi đâm vào.

"Bé cưng," Người cha cầm thú đi tới hôn lên môi cậu, thanh âm trầm thấp dụ dỗ: "Lỗ cúc còn chưa mở ra, trong bụng bé cưng phải tràn đầy chất lỏng màu trắng mới được."

Đường Kiêu sờ sờ cái bụng phồng to của em họ, cong môi kích thích: "Mà... Nếu trong lúc điều trị mà có em bé ở đây, cũng sẽ sớm ra đời thôi." Hắn cực kỳ xấu xa: "Ngoan ngoãn sinh con cho anh, được không?"

Bé ngoan lúc này đầu óc choáng váng, luôn cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng cũng không biết sai sai chỗ nào, lộ ra vẻ bất bình hiếm thấy, mím chặt đôi môi hồng hào, sờ sờ cái bụng to của mình, lắp bắp nói: "Không, không muốn......"

"Chuyện này em không thể quyết định được, ngoan nào."

Dương vật cương to của anh họ đẩy vào thật mạnh,"phụt" một tiếng, bóp ra một đống lớn bột nhão màu trắng, Đường Đường hét lên một tiếng, đột nhiên bị Đường Kiêu bế lên, thân dưới sát nhau trên mép giường, Đường Đường ngồi hẳn lên cây hàng của hắn.

Sâu quá... Sâu đến mức có ảo giác đâm đến dạ dày, Đường Đường hoảng hốt nghĩ.

"Chú hai, cùng làm không." Đường Kiêu cười liếm liếm bên mặt bé cưng, tràn đầy dục vọng.

Đường Thừa Nghiên cũng không trốn tránh, cầm dương vật cứng ngắc đến nực cười của mình đi tới, quy đầu to áp sát vào lỗ hậu nhỏ của con ngoan, từng chút một mà nghiền nát.

Camera lỗ kim phát ra ánh sáng đỏ mờ, người đàn ông hiền lành trong phòng làm việc sờ soạng thứ gớm ghiếc không phù hợp với ngoại hình, nhìn anh hai mở rộng lỗ hậu cho chính con trai mình, rồi giữa lúc đứa nhỏ đang lảm nhảm khóc lóc từ chối, hắn đút dương vật to của mình vào lỗ nhỏ của đứa trẻ từng chút một, không để cậu có một đường lui nào.

Dương vật cha ruột đã làm ra con trai bây giờ thâm nhập vào lỗ hậu của con trai mình, cảnh tượng này khiến Đường Ngộ An không khỏi thốt lên một câu cầm thú.

Nhưng khoái cảm loạn luân này cũng chân thật và mãnh liệt, chạy thẳng qua thân thể mấy người đàn ông, họ thở dốc, khoái cảm tâm lý thiếu chút nữa khiến bọn họ chết trên thân thể đứa trẻ kia!

Hai chú cháu này đều cao lớn, họ đứng lên kẹp đứa cháu nhỏ trắng nõn non nớt vào giữa rồi nắc cậu gào khóc điên cuồng, nhưng thực ra không nhìn thấy gì cả, chỉ có đôi bàn chân nhỏ bé đang vắt vẻo trên cánh tay của cha ruột ở phía trước, thật đáng yêu đến nỗi Đường Ngộ An muốn cắn một miếng.

Y thở hổn hển, nhìn đứa cháu trai nhỏ của mình lắc lư, thỉnh thoảng đôi bàn chân nhỏ nhắn co quắp mà tự tuốt lên tuốt xuống dương vật to cứng đang chảy nước của mình.

Không lâu sau, hai người đàn ông và thiếu niên loạn luân lại đổi chỗ cho nhau.

Chiếc chăn màu gừng có vết nước rơi khỏi giường lớn, chỉ còn lại một góc treo trên giường, chiếc giường lớn mềm mại thì đung đưa qua lại kịch liệt.

"Ưm...không...đừng mà...ưm ....papa...anh ..."

Thiếu niên nhỏ đáng thương lòng dạ đen tối sung sướng không biết trời trăng mây nước, lỗ hậu co rút lại hưởng thụ, ngoài mặt vẫn rất tận tâm diễn xuất, yếu đuối bất lực chực khóc.

Hai chân cậu mở ra nằm trên bộ ngực nhấp nhô của cha, mông nhỏ bị anh họ đâm bạch bạch bạch điên cuồng, sau đó cha lại lắc nửa thân dưới, thiếu niên mềm mại bị hai người đàn ông lực lưỡng kẹp vào trong, hai dương vật to dài và điềm tĩnh của họ lấp đầy tràng ruột của cậu, đồng loạt đâm vào trực tràng, càn quấy thật mạnh!!

Tiếng khóc nức nở của thiếu niên thật đáng yêu, cậu mở miệng muốn xin tha, nhưng hôm nay nói nhiều vượt quá phạm vi an toàn nên lại ngậm chặt.

Dương vật to đâm vào miệng trực tràng "phụt phụt", hai quy đầu to lớn đút vào cùng nhau, lại là một cuộc làm tình cuồng nhiệt khác.

Người con trai mắc chứng tự kỷ vừa lảm nhảm vừa tròng trành tấm thân nhỏ bé của mình, bị dương vật to của cha và anh trai địt đến chết đi sống lại, tiếng "bạch bạch bạch" ngày càng to hơn, camera lỗ kim với ánh sáng đỏ mờ ghi lại rõ ràng cảnh lỗ hậu nhỏ chín muồi với hai dương vật to trong đó, bị côn thịt thô to hơn nắm tay em bé cắm vào lỗ dâm, hung ác liều mạng đâm tới đẩy lui, va chạm dày đặc, nước dâm trong bụng bị xóc nảy, lóp nhóp phun ra nơi giao hợp của ba người họ.

Thư phòng.

Đường Ngộ An ánh mắt như lửa đốt nhìn màn hình, hơi thở càng ngày càng gấp, y nhanh chóng xóc lên xóc xuống, dương vật to lớn màu đỏ tím dưới đũng quần cứng như đá, quy đầu to lớn bắt đầu rỉ dịch tiền xuất tinh.

Ba người trong màn hình sắp kết thúc, Đường Kiêu ở trên cùng làm càng lúc càng nặng, mỗi lần như vậy, thiếu niên trắng trẻo mềm mại bị trói vào dương vật tròng trành lắc tới lắc lui, quán tính được cha ruột nằm bên dưới nhận lấy, dương vật lớn tiến sâu vào khoang bụng của đứa con trai ngoan ngoãn, hung ác ngoáy bên trong cái bụng săn chắc và mềm mại của đứa con trai.

"Ưm...... A...... A!!"

Đôi lông mi dài của thiếu niên đẫm nước mắt, đôi má đỏ bừng và làn da mịn màng đầy mồ hôi, bộ ngực nhỏ, dương vật và lỗ dâm của cậu đều có màu hồng phấn nhẹ nhàng, trông giống như một con búp bê tình dục tinh xảo được làm tùy chỉnh cho ba người đàn ông nhà Đường.

Cha ruột của cậu đang hung hăng nắc vào lỗ nhỏ, người anh trai bạo lực cũng đang đè chặt cậu để trút hết thú tính, người chú hiền lành thì ngồi xem họ làm tình mọi góc độ, không ngừng xóc dương vật to của mình.

Loạn luân, vô đạo đức.

Đường Đường hưng phấn tràn ngập, theo cha và anh trai va chạm điên cuồng, hét lên khi được bắn vào dòng tinh dịch vô tận, dương vật nhỏ của cậu bắn ra từng luồng nhiệt nóng hổi, ​​xối xả khắp người cha.

"A a a a!!!"

Cậu liều mạng giãy giụa muốn chạy, không may lại bị hai người đàn ông kiềm lại, ba ba đẩy mạnh vào, tinh dịch bắn vào khoang bụng như một viên đạn, cha ruột thở hồng hộc gọi cậu là bé cưng, bảo cậu sinh con trai cho hắn, tự sinh em trai cho mình, nhưng người anh lại cắn vai cậu bảo cậu ngoan, nói hắn cũng muốn có em bé.

Đường Đường sướng đến đầu óc trống rỗng, bên tai "ù ù ù" khiến cậu nghe không rõ âm thanh, nhưng điều không biết chính là, lúc họ xuất tinh, chiếc laptop trong phòng làm việc lần lượt bị chú ruột phun chất dịch trắng, trượt xuống màn hình máy tính.

"Tí tách..."

Mùi hoa thạch nam nhanh chóng tràn ngập không khí, trên chiếc laptop đầy tinh dịch.

Ông chú hiền lành thở hổn hển, khẽ cười một tiếng, trong lòng thầm niệm tên cháu trai nhỏ, giống như một cơn gió nhẹ, thoáng vút qua.

"Đường Đường..."

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...