Chương 153: 🐣[CON NUÔI TỰ KỶ].14

Chương 14

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Mạng sống được bảo toàn, nhưng chỉ còn một hơi thở, ba người đàn ông vui vẻ sung sướng, hoa cả mắt, Đường Đường đáng thương thì bị chịch đến phát ngốc, nằm ở trên giường mê man.

Vâng, bây giờ cậu còn không thể nằm ngửa.

"Nào, bé cưng, há mồm ra đi." Đường Ngộ An ngồi xổm bên giường, múc một thìa cháo đút cho Đường Đường đang nằm trên giường nghẹn ngào nức nở, nhẹ giọng dỗ dành.

Đường Đường nằm trên giường lớn, đắp một tấm chăn mỏng trên eo, mông bị Đường Thừa Nghiên mở ra, cẩn thận bôi thuốc vào lỗ cúc sử dụng quá mức của cậu.

Làn da trắng sữa giờ trông như trái dâu tây, đỏ đỏ tím tím thật sinh động, cậu cụp mi, đáng thương nghẹn ngào, mắt mũi có chút ửng đỏ, nuốt xuống thìa cháo nóng hổi.

Đường Ngộ An đành phải nói: "Lát nữa ăn được không? Làm vậy không dễ tiêu."

"Không... không muốn."

Bé cưng tội nghiệp nghẹn ngào, cậu đói quá, không hề suy nghĩ lắc đầu trước đề nghị của chú ba.

Đường Ngộ An đành phải cẩn thận khuấy cháo nóng, đợi nguội bớt mới đút cho cậu một thìa nữa, đồng thời nói: "Vậy bé cưng đừng khóc, mấy ngày nữa chú ba dẫn đi xem triển lãm tranh nhé." Y nhìn Đường Đường ngoan ngoãn ngậm thìa trong miệng, nói: "Họa sĩ yêu thích của cháu sắp tới thành phố X tổ chức triển lãm tranh, chú dẫn cháu đi xem một chút được không?"

Việc trị liệu tâm lý của Đường Đường đã diễn ra được một thời gian, phải thừa nhận rằng để người quen làm liệu pháp tâm lý cho có thể khiến cậu mất cảnh giác nhất và cũng hiệu quả nhất, bây giờ Đường Đường đã không sợ họ nữa, thỉnh thoảng tiếp xúc ánh mắt với họ, cũng không vội vàng trốn đi, đây không thể nghi ngờ là một sự tiến bộ rất lớn.

Đường Ngộ An biết rằng bệnh tự kỷ nói chung là khó chữa, họ sẽ chiều chuộng Đường Đường cả đời, nhưng họ cũng muốn để cậu trải nghiệm vẻ đẹp của thế giới, triển lãm này là một cơ hội tốt, họ muốn đưa Đường Đường ra khỏi cánh cửa đóng kín để xem phong cảnh bên ngoài.

Câu hỏi vừa dứt, động tác bôi thuốc cho cái mông nhỏ của Đường Thừa Nghiên hơi dừng lại, Đường Kiêu ở bên cạnh cũng theo bản năng nhìn sang... Tất cả đều yên lặng chờ đợi phản ứng của Đường Đường .

Trên giường lớn, Đường Đường còn đang nức nở húp cháo nóng hổi, ​​nghe thấy chú ba muốn mang mình đi ra ngoài, động tác nhai chậm lại.

Ba người đàn ông còn lại nín thở, họ biết bé cưng đang do dự.

Đường Đường nuốt cháo xuống, khô khốc nói: "Cháu. . . " Cậu lại ngậm miệng lại, một lúc sau mới lí nhí nói: "Cháu muốn đi. . . "

Tảng đá trong lòng họ rơi xuống đất, họ nhìn chú mèo con đang định bước ra ngoài với ánh mắt dịu dàng, lòng mềm nhũn.

Đôi mắt nâu của Đường Ngộ An tràn ngập mật ong, y cười nói: "Được, chú đưa cháu đi."

Thiếu niên úp mặt vào chiếc gối mềm dụi hẹ, chớp mắt như không hiểu tại sao cha, anh, chú của mình lại vui vẻ như vậy, không biết rằng mình trong lòng những người đàn ông còn quan trọng hơn cả mạng sống. Nhưng không thể nghi ngờ rằng cậu đang được yêu thương và bảo vệ.

Đó là con chim sẻ nhỏ mà những người đàn ông cẩn thận nâng niu trong lòng bàn tay.

......

Ngày Tết Trung thu.

Đường Thừa Nghiên hơi cúi người, mặc quần áo cho con trai ngoan thấp hơn mình cả cái đầu, thắt cho cậu một chiếc nơ nhỏ màu đỏ rượu, gạt nhẹ những nếp gấp không tồn tại trên bộ tây trang nhỏ, cuối cùng, hôn lên môi Đường Đường.

"Bé cưng, lộ mặt cho cha nhé, chúng ta lên lầu đi?" Đường Thừa Nghiên hỏi hắn.

Gia đình nhà Đường vẫn còn giữ lại một số phong tục của xã hội cũ, mỗi dịp Tết Trung thu, những dòng chính đều sẽ về tư dinh vấn an, với tư cách là con ruột của hắn, nếu như hôm nay Đường Đường không đi xuống lộ diện, đám người hỗn xược kia sẽ không coi trọng hắn, vừa vặn Đường Thừa Nghiên còn định nhân cơ hội chấn chỉnh những người đó, cho bọn họ biết mình không thể dây dưa với ai, nên đành để con trai chịu thiệt trước một chút.

Vừa nghĩ, hắn vừa an ủi hôn lên đôi môi non nớt ngọt ngào của con trai, khàn giọng nói: "Bé ngoan, đừng sợ, cha sẽ luôn ở bên cạnh con."

Hoàng tử bé hôm nay mặc một bộ âu phục màu xám, thắt nơ, tuy thấp hơn cha mình một cái đầu nhưng dáng người rất cân đối.

Chiếc quần âu màu xám nhạt tôn lên đường nét của chân và mông, bộ vest cùng màu tôn lên vòng eo nhỏ nhắn, đường nét uyển chuyển, lại nhìn khuôn mặt nhỏ xinh này, vừa mềm vừa ngọt, rất muốn cắn cho một cái.

Hầu kết Đường Thừa Nghiên khẽ động, cố kiềm chế suy nghĩ của mình, chỉ nhéo khuôn mặt mềm mại của con trai: "Hoàng tử bé của cha thật xinh."

Đường Đường ngoan ngoãn để cha véo mặt, nghiêm túc sửa sai: "Con là con trai, không thể nói con xinh được."

"Được, được, " Đường Thừa Nghiên cười cười, nắm lấy tay Đường Đường, "Đi thôi, hoàng tử bé đẹp trai của cha."

Đường Đường hít một hơi, vẻ mặt căng thẳng, nghiêm túc gật đầu: "Dạ!"

Một người phục vụ trong bộ đồng phục đen trắng đang biểu diễn đàn đại dương cầm, âm thanh du dương tao nhã, tháp champagne được đặt trên chiếc bàn dài, đủ loại đồ ăn nhẹ để ăn, và tất nhiên, không thể thiếu bánh trung thu được cắt sẵn.

Nhà Đường đông đúc, cha của Đường Thừa Nghiên có ba người con trai, ông nội của hắn có ba bốn người con với vợ chính thức, chưa kể những đứa con ngoài giá thú do nhân tình sinh ra, tuy rằng con ngoài giá thú không có tư cách bước chân vào nhà Đường, nhưng dù vậy hôm nay cũng có không ít người đến, nhìn từ xa già dìu trẻ dắt trông rất náo nhiệt.

Khi hai cha con đi xuống cầu thang đều khiến mọi người chú ý, nam nữ nhà Đường dù có ý đồ khác hay chỉ muốn thêm mắm bỏ muối, đều nhìn qua, cẩn thận đánh giá vị thiếu gia được Đường Thừa Nghiên mang về lúc bảy tuổi.

Có quá nhiều người... Vẻ mặt Đường Đường không đổi, nắm chặt tay cha mình.

Đường Thừa Nghiên hơi cau mày, nghiêng người để chặn những tầm nhìn đó và thờ ơ nhìn sang, sự cảnh cáo ẩn chứa trong đôi mắt đó ngay lập tức khiến những người nhìn hắn phải ngoảnh mặt đi, có thể thấy Đường Thừa Nghiên uy nghiêm đến mức nào.

Cách đó không xa, mấy nam thanh nữ tú ăn mặc sang trọng, trông như con nhà giàu đang tụ tập xì xầm bàn tán, trong đó một nam sinh đầu đinh vươn cổ liếc nhanh một cái, nắm chặt tay hưng phấn nói: "Này, này, thấy không, đó là em họ của chúng ta đấy, quao, nhìn xinh quá đi!"

Mộ nam sinh cao gầy khác đẩy kính mắt gật đầu: "Đúng rồi, nghe nói vị em họ này mắc chứng tự kỷ, lát nữa chúng ta đi chào hỏi phải nhẹ nhàng nhé, cẩn thận đừng dọa cậu ấy."

Cô gái dễ thương trong chiếc váy voan bồng lấp lánh ánh mắt, thì thầm đầy phấn khích: "Em không còn là em út nữa rồi!! Em cũng có thể là chị gái!!"

"Bớt bớt đi, " Một cô gái mặc lễ phục khí chất cao ngạo cười nói: "Người ta đã hơn mười tám tuổi rồi, có lẽ lần này em lại làm em út thôi."

Cô gái váy bồng: "... Em đấm chị bây giờ." Cô tức giận: "Chị chỉ lớn hơn em có hai tháng thôi mà? Gì mà làm thấy ghê vậy?"

(chỗ này t không rõ nhưng hình như bên đấy anh chị em họ không xếp theo vai vế của cha mẹ mà xếp theo tuổi để xưng hô, bữa t edit bộ khác cũm gặp chi tiết thế này)

Hai nam sinh cười ha ha, còn dùng sức vò rối tung tóc của em gái, làm cô gái mặc váy bồng nhảy dựng lên, tức giận muốn cắn người.

Bầu không khí bên này rất tốt, nhưng ở một bên kia thì hoàn toàn ngược lại.

"Đây là con trai của chú hai sao? Hừ," Thiếu niên mặc vest thắt cà vạt cười mỉa mai.

"Nhìn cũng được, nhưng đáng tiếc. . . Là đồ bỏ đi." Cô gái vuốt tóc bên tai, giọng chảnh chọe.

Nhà Đường có gen tốt, hai người này cũng đẹp trai xinh gái, nhưng có một thiếu niên trông có vẻ hơi kém cạnh.

Thiếu niên kia nhìn Đường Đường đang được Đường Thừa Nghiên bảo vệ, lại thấy Đường Kiêu, thành viên mạnh mẽ nhất trong dàn tiểu bối nhà Đường đang cười nói chuyện với tiểu thiếu gia, thậm chí chú ba thần bí cũng đi lấy nước trái cây cho cậu, lòng đố kỵ dâng lên, mỉa mai nói: "Khi nào Lúc trước Nhạc Dật có một hai lần ghen tị nói qua, Đường Đường rất được gia chủ cưng chiều, không ngờ lại lố lăng quá mức thế này."

"Hừ," cô gái rõ ràng có cảm tình với Lý Nhạc Dật, nghe vậy liền đặt ly nước trái cây trên tay xuống, tức giận nói: "Lòng lang dạ sói, nó về nước xong là đuổi thẳng bạn chơi cùng hầu nó từ nhỏ đến lớn ra ngoài đấy? Ôi, mất hết mặt mũi nhà Đường của chúng ta, uổng công Nhạc Dật còn lo lắng cho nó."

"Tôi cảm thấy chú hai rất yêu thích nó, có lẽ vị trí của anh Đường Kiêu..." Cô ả che miệng, phảng phất phát hiện mình không thể nói ra lời này.

Hai nam sinh bị nhắc nhở, do dự hồi lâu mới đi qua Đường Kiêu một mình, có ý khiêu khích.

Bên kia, mấy thiếu niên nam nữ đi tới trước mặt Đường Thừa Nghiên, đứng thẳng người chào một tiếng: "Chú hai."

Trên môi họ gọi chú hai, nhưng ánh mắt lại đang dán lấy Đường Đường đang ngồi trên sô pha ăn bánh ngọt, nhìn cậu nhóc cứng người, nhích lại gần chú hai, càng cảm thấy đáng yêu.

Quao, em họ này cũng thật dễ nuôi!

Đường Thừa Nghiên ngẩng đầu, nhìn những vị tiểu bối khiến hắn cảm thấy an tâm bất luận là cha mẹ hay là chính mình, nhàn nhạt nói: "Làm sao vậy."

"......"

Họ bốn mắt nhìn nhau, khúm núm như chim cút.., Cuối cùng, thiếu niên đầu đinh tiến lên một bước, dũng cảm nói: "Chú hai, chúng cháu muốn dẫn em Đường Đường đi chơi."

Đường Thừa Nghiên nhướng mày, hắn muốn từ chối, nhưng nhìn thấy những cháu trai cháu gái mắt trông mong nhìn mình, lại cảm thấy Đường Đường có thêm một hai bạn chơi cũng tốt ... Cân nhắc một lúc, hắn quay đầu hỏi Đường Đường: "Bé ngoan, con có muốn cùng họ chơi sao?"

Đường Đường mặt mày nghiêm trọng, nhanh chóng nhìn thoáng qua những nam nữ đầy mặt chờ mong này, hơi mím môi, cậu sợ...

Người đàn ông hiểu ra, hắn nắm tay Đường Đường, khéo léo từ chối lời mời của mấy đứa trẻ, mặc dù những thiếu niên thiếu nữ đó rất thất vọng, nhưng bọn họ đều đồng cảm với bệnh tình của Đường Đường, từng người lấy quà gặp mặt đã chuẩn bị sẵn cho Đường Đường, trò chuyện cười đùa trước sô pha rất lâu rồi mới lưu luyến rời đi.

Mặc dù không biết nói chuyện với họ như thế nào nhưng thiếu niên cũng rất nghiêm túc lắng nghe, khuôn mặt xinh xắn ngồi trên ghế sô pha, ngoan ngoãn nghe họ nói, thật sự quá đáng yêu!

A, muốn bắt Đường Đường về nhà nuôi.

Anh chị em lớn gan một lúc, sau đó họ nghĩ đến chú hai —— tắt lửa ngay lập tức.

Thôi, không dám.

Hai nam sinh và cô ả thích Lý Nhạc Dật còn lại rõ ràng là có mâu thuẫn với một nhóm nhỏ khác, một người trong số họ cong môi kiêu ngạo nói với Đường Kiêu đang uống rượu bên cạnh.

"Anh họ, chú hai đối với em họ quá tốt đúng không? Chuyện này..." Cậu ta phẫn nộ: "Ai cũng biết anh họ có cống hiến gì cho nhài Đường, chú hai vẫn luôn rất hài lòng anh, giờ tự nhiên Đường Đường xuất hiện, còn anh họ của chúng em thì sao?"

Một nam sinh khác chen vào: "Đúng rồi, anh họ, em còn tức thay cho anh đấy."

Hai người khiêu khích, ác ý ngu xuẩn gần như trào ra, Đường Kiêu đặt ly rượu xuống, âm thanh lanh lảnh từ chiếc cốc và chiếc bàn ăn bằng đá cẩm thạch chạm nhẹ vào nhau, không lớn nhưng cũng đủ khiến hai nam sinh miệng đầy phân phải im lặng.

Đường Kiêu khẽ liếc bọn họ một cái, cười nói: "Muốn chết sao?"

Hai cậu bé không dám nói nữa, một lời nhẹ nhàng như vậy đã khiến bọn họ lập tức đổ mồ hôi, hai chân run lẩy bẩy.

"Anh... anh họ... chúng em sai rồi."

Đường Kiêu dựa vào bàn ăn, lấy ra một chiếc khăn tay màu trắng lau tay, nhỏ giọng nói: "Lần sau, tao cắt lưỡi chúng mày."

"Vâng... vâng......"

Họ sợ vỡ mật, trong tiềm thức hận cô gái vừa mớm mồi bọn họ, oán hận cho rằng đều là lỗi của cô ả, sau khi Đường Kiêu bảo bọn họ rời đi, bọn họ tranh nhau chạy.

Cô gái không biết mình đã chọc giận hai nam sinh ghét mình, đang tán gẫu với Lý Nhạc Dật, nói xấu Đường Đường, ngẫm nghĩ lại nói thêm một câu.

[Cậu có thấy chưa, chú hai chiều nó tận trời, vẫn luôn nắm tay nó, bao nhiêu tuổi rồi mà còn không biết xấu hổ đòi cha nắm tay.]

Ở đầu bên kia, trong đầu Lý Nhạc Dật chợt lóe lên một cái gì đó, nhưng không bắt được, nó cau mày cẩn thận suy nghĩ một chút, đột nhiên nhìn thấy cô ả nhắn tin cho nó, bảo nó mua vé xe trốn đi nhanh.

Dấu chấm than to tướng khiến nó cả kinh, tim đập nhanh, liền nhắn tin hỏi thăm.

Yến hội.

Màn hình lớn vốn đang phát kinh kịch đột nhiên tối đen, một hàng ký tự lóe lên.

[Tôi nghe nói gia chủ nhà Đường, Đường Thừa Nghiên, như một vị vua trong giới kinh doanh? Vậy thì chắc không phải vua xịn rồi, con trai của ông ta chỉ cần một con bò sát là bệnh tự kỷ lại nặng thêm, chậc chậc]

Giọng điệu mỉa mai và những lời lẽ ngầm ám chỉ làm những người có mặt ồ lên.

"Trời đất, bị hack hả? Sao có thể đột nhập được hệ thống của nhà Đường...??"

"Ý cậu là sao? Chẳng lẽ bệnh của em họ Đường càng ngày càng nặng là có người hại à?"

Đường Thừa Nghiên mặt cực kỳ lạnh lùng, đứng lên, vừa lúc Đường Ngộ An đi tới, hắn bình tĩnh nói: "Chú ba, chú mang Đường Đường trở về phòng trước đi, chuyện này để anh xử lý."

"Được." Đường Ngộ An có dự cảm Đường Đường không nên xem tiếp theo hacker nói cái gì, sờ sờ đầu Đường Đường, sau đó nắm tay cậu đi lên lầu.

Đường Đường không biết gì, ngoan ngoãn được chú dắt đi, quay đầu lại nhìn người cha mặt lạnh lùng của mình, cho đến khi Đường Ngộ An bảo cậu ngoan, lát nữa cha sẽ về, cậu mới ngoan ngoãn quay đầu đi.

[Hệ thống, công bố bằng chứng]

Âm thanh máy móc của hệ thống vang lên: [Mệnh lệnh đang được thực thi...]

Lý Nhạc Dật cùng nguyên chủ lớn lên, đối với nguyên chủ trước mặt người ngoài nó cũng giả làm "anh hai" rất có tâm, đừng nói những người khác, ngay cả ông quản gia già cũng tin tưởng Lý Nhạc Dật. Hôm nay là một ngày tốt lành, mọi người trong nhà Đường, cả những người hầu chăm sóc cậu cũng đều có mặt, cậu muốn vạch trần sự ngụy tạo trong nhiều năm của Lý Nhạc Dật, cho mọi người biết ý đồ xấu xa của nó.

......

Màn hình lóe lên, chứng cứ lần lượt được tung ra, những người hầu từng chăm sóc Đường Đường và Lý Nhạc Dật ở nước ngoài đều sửng sốt, vị quản gia già ngay cả đứng thẳng cũng không đứng dậy được, ôm bàn thở dài hối hận.

Thiếu gia sạch sẽ của ông, chao ôi! Ông sao lại để một kẻ hiểm độc như vậy đi theo thiếu gia!!

Đường Thừa Nghiên mặt lạnh đến đáng sợ, Đường Kiêu đang gọi điện thoại bảo người chặn lại mặt cũng trở nên tối sầm, sửa lời bảo cấp dưới không được cử động, sau đó cúp điện thoại, đôi mắt chim ưng nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đó.

......

"Nhìn này, đây là một món quà họ đã cho tớ ..." Giọng thiếu niên kia ngọt ngào, nhưng động tác lại cực kỳ hung ác: "Người ta nói là sẽ tặng cậu một cái to hơn đấy."

Các thiếu gia tai bay vạ gió đỏ mặt tía tai, nghiến răng nghiến lợi: "Chúng tôi chưa từng nói như vậy!!"

Màn hình lại nhấp nháy, thiếu niên hung ác túm chặt Đường Đường trong xưởng vẽ, hung hăng ép cậu nghe lời.

"Rầm ——"

Đường Kiêu mắt đỏ ngầu đá vào bàn, những người phụ nữ có mặt bịt tai hét lên, người đàn ông lồng ngực phập phồng, hắn liếc nhìn bọn họ như muốn ăn tươi nuốt sống, tiếng hét của người phụ nữ lập tức tắc nghẽn trong cổ họng, hắn cầm điện thoại, nghiến răng gằn từng chữ: "Mang Lý Nhạc Dật đến phòng thẩm vấn!!

Cô ả nghe trộm sợ đến run lẩy bẩy lấy điện thoại ra bảo Lý Nhạc Dật chạy đi! ! Đáng tiếc, không biết vì sao, Lý Nhạc Dật còn đang hỏi nhỏ chuyện gì xảy ra, tim ả đập bình bịch, tay run run kể lể, vừa gửi đi thì điện thoại đã bị giật bởi cô gái mặc váy bồng.

"A!! Mày... mày làm gì vậy!" Cô ả hét lên một tiếng chói lói.

Cô gái váy bồng trừng mắt nhìn: "Tôi đã thấy chị đáng nghi từ lâu. Để tôi nói cho cô biết, Đường Lệ Lệ, hôm nay chị lại nhắn cho cái tên.... tên...." cô muốn chửi thề, nhưng mẹ cô liếc cô một cái, lập tức thu lại, cười thục nữ nói: "Chị dám nhắn tin tức hôm hay cho tên ngốc Lý Nhạc Dật này, chúng ta chưa xong đâu, chị cứ đợi đi~"

Ánh mắt của những người nhà Đường có mặt đều biến sắc, những thiếu gia và công tử đó cũng tỏ ra khinh thường, mỗi phút đều giữ khoảng cách với Đường Lệ Lệ.

Đường Thừa Nghiên cũng thờ ơ nhìn sang, thậm chí còn liếc nhìn cha mẹ của Đường Lệ Lệ trong đám đông. Một cặp đôi ăn mặc sang trọng lỗ mũi hếch lên trời mất đi vẻ kiêu căng, sắc mặt tái nhợt.

Tầng trên.

"Chú ơi, cháu đói..." Đường Đường chậm rãi nói, ôm một chiếc gối củ cà rốt .

Bánh dâu tây dưới lầu rất ngon, cậu mới ăn một nửa mà... (tủi thân)

Đường Ngộ An khẽ cười một tiếng, nâng khuôn mặt mềm mại của cháu trai lên, cúi đầu hôn lên đôi môi mỏng manh, đôi mắt nâu dịu dàng nhìn đôi mắt đen láy của cháu, vô cùng mềm mại nói: "Được rồi, chú đi lấy đồ ăn vặt cho cháu, nhớ đừng chạy lung tung, đừng làm chú lo lắng."

"Dạ." Đường Đường mặt tê liệt nghiêm túc gật đầu.

Cửa đóng lại, cuộc gọi của Lý Nhạc Dật cũng vang lên, Đường Đường được hệ thống báo trước lấy điện thoại di động ra nghe, nhìn thấy mắt Lý Nhạc Dật đỏ ngầu, không thể che giấu sự hung ác.

Nó nói, "Mày đã làm tình với ngài Đường đúng không?"

Cầm điện thoại trong tay, Đường Đường chậm rãi hỏi: "Làm tình là cái gì?"

"Hừ," Lý Nhạc Dật cười lạnh, không biết tìm ở đâu ra một đoạn GV, dùng một chiếc điện thoại di động khác chỉ cho Đường Đường chỗ hai nam diễn viên giao hợp, hằn học: "Mày thấy được chưa? Cái này gọi là làm tình."

"Ngủ với cha ruột của mình, mày có tự thấy tởm lợm không? Đường Thừa Nghiên dùng cái thứ chơi ra mày chọc vào người mày sướng không? Mày đúng là làm mẹ mày tự hào đấy. . . "

Đường Ngộ An đá tung cánh cửa, chiếc đĩa trong tay đập thẳng xuống đất, "rắc" một tiếng vỡ tan tành, người đàn ông sải bước đi tới, hai tay ôm lấy đầu Đường Đường, tắt điện thoại.

"Thịch —— thịch ——"

Bên tai Đường Đường là tiếng tim đập thình thịch của chú nhỏ, cậu ngơ ngác lẩm bẩm: "Chú, chữa bệnh... chỉ có mẹ mới trị bệnh được sao?"

Cậu thoát khỏi vòng tay của Đường Ngộ An, tay phải nắm chặt quần áo của người đàn ông, ngẩng khuôn mặt tuấn tú cẩn thận hỏi: "Đường Đường làm gì sai sao? Cháu.. cháu có phải là trẻ hư không?"

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...