Chương 154: 🐣[CON NUÔI TỰ KỶ].15

Chương 15

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Trái tim Đường Ngộ An đau đến chết đi sống lại, y ôm Đường Đường vào lòng, dùng tay phải đỡ gáy cậu, cúi đầu hôn lên tóc cậu, thanh âm khàn khàn: "Không, Đường Đường không phải trẻ hư." Hai tay ôm sau đầu Đường Đường khẽ run, thanh âm tựa hồ bị cái gì ngăn trở, khó khăn nói: "Chú sai rồi, chúng ta sai rồi."

Trong lòng y dâng lên một nỗi hối hận khôn tả, khi Đường Ngộ An gặp Lý Nhạc Dật lúc mới vào nhà Đường, y đã linh cảm được mình có điều gì đó không ổn, đồng thời anh cũng biết "bạn chơi" này có thể không phải là người lương thiện.

Nhưng Lý Nhạc Dật đã ở bên Đường Đường quá lâu, 18 năm qua Đường Đường chỉ có nó làm bạn, lại thêm ảnh hưởng của chứng tự kỷ, họ sao có thể nỡ lòng làm vỡ cái bong bóng giả tạo có vẻ đẹp đẽ này. Vốn dĩ định làm từng bước một, đưa nó ra khỏi Đường gia trước, để Đường Đường hoàn toàn quên mất người bạn chơi này, sau đó để Đường Kiêu thẩm vấn nó.

Nếu không có vấn đề gì, thì vì lợi ích hơn mười năm, họ sẽ đền bù xứng đáng cho Lý Nhạc Dật, nếu có vấn đề, "bạn chơi" này phải trả cái giá phải trả, chỉ là họ không ai nghĩ tới, con chó mà bọn họ không để ý này hóa ra lại là một con linh cẩu tham lam, đến giờ phút cuối cùng còn muốn giết chết bảo bối của họ!

Đường Ngộ An cúi đầu, hai tay đỡ sau đầu Đường Đường vẫn không ngừng run rẩy, hầu kết y run rẩy, cổ họng hắn như bị vô số bông gòn chặn lại, y hối hận, hối hận vì đã không lập tức giết chết Lý Nhạc Dật khi biết có chuyện không ổn.

Đứa trẻ vô cùng bối rối, buồn bã hỏi y mình đã làm điều gì sai. Trời ơi, y đã làm gì!!

Người đàn ông kia tựa hồ đang nắm giữ bảo vật sắp mất nào đó, càng ngày càng cố gắng, hơi thở thê lương của y khiến người ta có cảm giác y khổ sở đến sắp chết...

Hai tay run rẩy, thân thể không tự chủ được run lên, Đường Đường ngây người nép vào trong ngực chú ba, vừa mở miệng, đột nhiên một nhiệt độ nóng ẩm nháy mắt rớt xuống bả vai, chậm rãi nhòe đi.

Chú ba khóc.

Đường Đường ngậm miệng, hơi mím môi, ngập ngừng nép vào trong lòng chú, vươn tay ôm lấy y, tay kia nhẹ nhàng vuốt tấm lưng chú ba đang còng xuống như bị vật gì đè nặng, vỗ nhẹ như đang dỗ một đứa trẻ đang khóc.

"Chú đã làm gì sai phải không?" Thiếu niên hỏi y.

"Vậy, chú phải xin lỗi Đường Đường, với cả, sẽ không có lần sau. "

Đường Đường dụi má vào ngực y, sau đó chạm vào tấm lưng đang run rẩy của chú, nhẹ nhàng nói.

"Cháu tha thứ cho chú đấy."

Người đàn ông được hoàng tử bé an ủi sững người lại, một tiếng nấc nghẹn ngào lạc điệu tràn ra, dáng vẻ ủ rũ, không giống vị tam gia tao nhã của Đường gia một chút nào.

Không ai biết y sợ mất đi thiếu niên trong lòng mình đến mức nào, y thật cẩn thận, muốn được nâng niu chú chim nhỏ này cả đời trong lòng bàn tay.

......

Thư phòng nhà Đường.

Đèn chùm pha lê trên đầu được bật sáng, khói thuốc bao phủ căn phòng thành một lớp khói trắng mỏng, liếc mắt là biết người trong phòng đã hút bao nhiêu.

Đường Thừa Nghiên vẫn mặc bộ âu phục đắt tiền, ngồi trên chiếc ghế chủ tịch phía sau bàn làm việc, hai tay gác lên trán, tóc đã hơi bù xù, người đàn ông được ví như vua trong giới kinh doanh này dường như trong phút chốc đã mất đi tự tin bễ nghễ trước thiên hạ, gục đầu xuống như một con chó nhà có tang.

Cách đó không xa, có khói lượn lờ, tiếng bật lửa nhẹ nhàng vang lên.

Đường Kiêu ngồi ở trên sô pha, cụp mắt xuống, tự mình châm một điếu thuốc, ngọn lửa liếm qua tàn thuốc, soi rõ khuôn mặt mệt mỏi của người đàn ông.

Trên bàn cà phê, gạt tàn đã chất đầy vô số tàn thuốc, hộp thuốc rỗng vứt trên mặt đất, người đàn ông mất đi sức sống, làm những cấp dưới nếu nhìn thấy sẽ kinh hãi nghĩ thầm.

Đây là Kiêu gia giết người không chớp mắt sao?

"Chú hai."

Đường Kiêu giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc, đầu hơi cúi xuống, từ nãy đến giờ không hề ngẩng đầu lên, chỉ nhìn tàn thuốc cháy đỏ rực, giọng nói bởi vì hút quá nhiều mà khào khào: "Chúng ta lúc trước nên giết nó đi."

Người đàn ông hóa đá bỏ tay xuống, ngẩng đầu lên, nhưng những gì hacker nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn.

Phải, Đường Thừa Nghiên là vua gì? Hắn là cái con mẹ gì cơ chứ.

Hắn thậm chí không thể bảo vệ một đứa trẻ.

"Lý Nhạc Dật bị bắt rồi?"

Lông mi của người đàn ông khẽ rũ xuống, giọng nói lạnh thấu xương.

Đường Kiêu rít một hơi thuốc, hầu kết lăn lộn, cổ họng bị khói đốt đến khô khốc, như thể vừa nuốt một lưỡi dao cạo, và bây giờ giọng nói của anh thật đáng sợ: "Đã bắt lại được, hiện tại bị nhốt trong phòng thẩm vấn," hắn dùng đầu ngón tay gõ tàn thuốc, nhàn nhạt nhìn tàn thuốc rơi xuống, nhẹ giọng thì thầm: "Tôi đã chuẩn bị một món quà cho nó, hy vọng...nó có thể cầm cự cho đến khi tôi đích thân đến tiếp đãi."

......

Những tiếng la hét thảm thiết lần lượt phát ra từ phòng thẩm vấn, giống như tiếng ác quỷ bị trục xuất.

"A!!! Giết tôi đi! Giết tôi đi!!"

"Ha... ha ha ha, đúng vậy... có Đường Đường làm bạn đồng hành, tôi chết cũng đáng a a a!!"

"A, đau quá!!! Giết tôi đi! Đi, cút đi! A! Đừng ăn tao, đừng ô ô, tôi sai rồi, làm ơn a a a a!!"

Nam thuộc hạ đến trong thời gian ngắn còn chưa quen, cố nén buồn nôn, sợ hãi quay đầu nhìn người đàn ông to con, "Anh Vương , đây là bạn chơi của thiếu gia cơ mà? Tại sao... sao nào lại rơi vào tình cảnh này."

Anh ta không nén được nhìn cảnh tượng bên trong, sống lưng toát mồ hôi lạnh: "... Mẹ nó, còn thảm hơn tên nằm vùng lúc trước."

Người đàn ông to con hừ mũi nói: "Nó đấy à.. cứ xem đi, trò hay nhất còn chưa đến đâu." Thấy tiếng chửi rủa đã yếu ớt, người đàn ông to con đứng dậy vỗ quần, nhấn chuông gọi, đợi một vài bác sĩ và y tá đi xuống, chậm rãi nói: "Kiêu gia bảo, đừng để nó chết."

"Vâng."

Cánh cửa được mở ra, một vài con chó săn to lớn với đôi mắt hoang dại và vết máu dính đầy quanh miệng được dẫn ra ngoài.

Chúng cụp đuôi thở khò khè, nước dãi dính máu nhỏ giọt trên sàn nhà, khiến người đàn ông vạm vỡ hự một tiếng, liếc nhìn thiếu niên đã bầy nhầy máu thịt bên trong, chán ghét nói: "Tụi mày ăn không có nết na gì cả."

Mấy con chó săn hai mắt lập lòe, làm tư thế ẩn nấp, từ trong cổ họng phát ra tiếng dã thú, nóng lòng vồ người.

Người đàn ông to con chửi rủa: "Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa bố bẻ hết răng bây giờ."

Cấp dưới gà què mới tới run lên, đã bắt đầu điên cuồng lau mồ hôi lạnh.

Đúng... đúng là không phải ai cũng có thể đi theo Kiêu gia.

Sợ QaQ.

......

Đêm đó.

Cửa phòng không tiếng động bị mở ra, Đường Thừa Nghiên đi tới, hắn lẳng lặng đứng bên giường, cúi đầu nhìn đứa con ngoan đang ôm gối cà rốt ngủ ngon lành trên giường lớn, lắng nghe tiếng thở của cậu, cứ như vậy... không biết đã đứng đó bao lâu.

Sắc trời vừa sáng, thiếu niên đang ngủ ngon lành trên giường hình như có chút nóng, cậu hất chăn ra khỏi người, gối cà rốt cũng lăn qua một bên, thiếu niên khẽ cau mày, nhắm mắt khua tay bừa bãi, sờ soạng ga giường một hồi.

Đứng cả đêm, người đàn ông hóa đá bên giường như thần hộ mệnh cuối cùng cũng động đậy, hắn mặc kệ khắp người đau nhức, nhặt chiếc gối cà rốt màu đỏ cam gần như treo ở đầu giường, nhẹ nhàng nhét lại vào trong lòng Đường Đường, còn chưa kịp rút tay, thiếu niên đã đột nhiên quay người, ôm cả tay vào gối vào lòng, lông mày giãn ra, cọ tới cọ lui.

Đường Thừa Nghiên cứng đờ, hầu kết khẽ lăn, hắn cúi đầu hôn nhẹ lên tóc thiếu niên, thanh âm khàn khàn vô cùng: "Bé ngoan, cha sai rồi."

Thiếu niên ôm chiếc gối trong tay, thở dốc, khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ ngon lành.

Hắn cúi đầu, không thể nhìn rõ biểu cảm của hắn, nhưng giọng nói hơi run run: "Cha yêu con."

Giọng hai câu này rất nhẹ nhàng...rất nhẹ...nhưng tình cảm bên trong rất nặng...rất nặng.

Người đàn ông vẫn cúi đầu, một lúc lâu sau mới chậm rãi rút tay ra khỏi lòng con trai đang ngủ say, kéo chiếc chăn mỏng bị đá bên dưới qua, che bụng Đường Đường, mới di chuyển đôi chân đau nhức của mình bước ra khỏi phòng.

Màn hình trong phòng đang bật, có những người ở hai phòng khác cũng đã thức cả đêm.

Nhưng không ai để ý, thiếu niên đang ngủ ôm chặt gối cà rốt, vùi nửa khuôn mặt ra sau, khẽ cong khóe môi.

......

Tiệc Trung thu của nhà họ Đường kết thúc như thế, nhưng "tai tiếng" ngày đó gần như lan truyền trong giới, đột nhiên không biết có bao nhiêu người lấy nỗi bất hạnh của người khác làm vui, thậm chí còn mơ hồ nghĩ rằng , Đường Thừa Nghiên hắn cũng chỉ có thế.

Nhưng không ngờ ... Chỉ trong một tuần, Đường Thừa Nghiên đã cho nhà họ Đường một cuộc đại thanh trừng. Những kẻ có ý đồ xấu, có ác ý đều bị cắt tài sản và đuổi khỏi nhà Đường, các công ty khác vu khống con nuôi lần lượt phá sản.

Hoàng đế tức giận, thây phơi ngàn dặm, câu này không chỉ để cho vui, Đường Thừa Nghiên dùng một ví dụ đẫm máu để nói đạo lý này với mọi người.

Ta cho ngươi thể diện, ngươi là người, ta không cho ngươi thể diện, ngươi là cái gì.

Ngoài ra, những người hiểu biết đều nghe nói Đường Kiêu cũng vì vị thiếu gia kia mà phát điên, nghe nói hắn đã tra tấn thê thảm bạn chơi cùng lòng lang dạ sói kia.

Vâng, đúng vậy, nó đã bị bẻ gãy từng đốt xương sống! Hơn nữa, người ta nói để ngăn nó chưa bẻ xong đã chết vì đau, Đường Kiêu cũng tiêm cho nó một lượng thuốc mê nhất định, còn yêu cầu một đội bác sĩ và y tá chuyên nghiệp túc trực để cấp cứu, khi tên bạn chơi đó sắp chết, Đường Kiêu cò cười hỏi nó có biết mình bị bẻ gãy bao nhiêu đốt xương hay không.

Lúc mới biết tin này, những người có ý đồ xấu xa sợ phát điên, cụp đuôi trốn kỹ không dám làm gì.

Họ đều nhận ra sâu sắc rằng người quan trọng nhất trong toàn bộ nhà Đường không phải là Đường Thừa Nghiên hay Đường Kiêu, mà là vị tiểu thiếu gia kia.

Đường Đường.

............

Nhà họ Đường.

Đường Đường đang ngồi trước bàn vẽ, dùng sơn vẽ hết bức này đến bức khác, bên cạnh có tiếng máy vi tính, là cha cậu đang xử lý công việc của công ty, anh trai thì khoanh chân ngồi trên sô pha xem điện thoại di động, còn chú ba thì ngồi trên ghế salon đọc sách uống cà phê.

Mọi thứ đều yên tĩnh và đẹp đẽ, nhưng hoàng tử bé của chúng ta lại không vui, cậu từ từ phồng má, đặt cây cọ vẽ xuống với một cái "bụp", vớ lấy chiếc gối cà rốt bên cạnh, cả giận hỏi những người đàn ông này: "Mọi người. . . không muốn trị bệnh à?"

Đường Thừa Nghiên khựng bàn tay đang gõ phím, đôi chân vắt chéo của Đường Kiêu ngừng run, động tác lật trang sách của Đường Ngộ An cũng hơi dừng lại.

Im lặng kéo dài...

Hoàng tử bé càng thêm không vui, phồng má lên, mơ hồ nói: "Thế thì Đường Đường bị bệnh, muốn cha, chú và anh đến trị."

Hoàng tử bé thơ ngây vừa bước vào tuổi trưởng thành, đêm nào cậu cũng mơ được chữa bệnh cho cha, chú và anh trai, sau khi tỉnh dậy, quần lót nhỏ ướt hết, trước sau ướt sũng.

Vốn cậu ngại nói ra, mỗi lần mơ xong là ngoan ngoãn lấy băng ghế nhỏ tự mình vò quần lót trong phòng tắm, nhưng chờ mãi chờ mãi, không thấy cha chú hay anh đến trị bệnh, dù cứng thật là cứng cũng không cần chữa.

Hừ, lúc hôn anh họ cũng không thè lưỡi nữa, giận quá đi mất.

Đường Đường tủi thân, đáng thương ôm gối cà rốt, tự mình hờn dỗi.

Đường Kiêu thở dài đi tới, ôm bé cưng vào trong lòng, ngồi ở trên ghế, hôn đầu, hôn lên khuôn mặt mềm mại của cậu, nói: "Ngoan, chúng ta trước đâu đã làm sai, quên nói với em chữa bệnh chỉ là chuyện những người yêu nhau mới có thể làm... Chúng ta sẽ chờ đợi một ngày khi em hiểu, đồng ý, hoặc.. ." Hắn cười cười, không nói nữa.

Hoặc nếu không còn nguyện ý gặp chúng ta, thì chúng ta vẫn sẽ ở bên cả đời với tư cách hiện tại, nuông chiều bé ngoan cả đời, cho dù không còn vướng bận dục vọng xác thịt, chúng ta vẫn sẽ yêu bé ngoan như cũ..

Đường Đường không hiểu, cậu cẩn thận suy nghĩ một chút, nhưng vẫn không hiểu, đành kéo áo anh họ, ngẩng đầu nghiêm túc hỏi: "Vậy... vậy mọi người có yêu Đường Đường không?" Cậu hơi nghiêng đầu, lại hỏi: "Rất yêu Đường Đường ạ?"

Cậu ngồi lên đùi Đường Kiêu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lên, tha thiết chăm chú chờ đợi câu trả lời, mềm mại... và đáng yêu.

Làm sao họ có thể không yêu cậu được.

Bé ngoan mềm mại được Đường Kiêu ôm chặt ngẩng đầu lên, giống như em họ nhỏ đang đòi hôn, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy dịu dàng.

Cúi đầu xuống, bờ môi vô cùng kìm chế.. khẽ chạm vào chóp mũi cậu, giọng nói vô cùng khàn khàn: "Đúng vậy, chúng ta rất yêu Đường Đường..."

"Rất yêu, vô cùng yêu."

Không biết vì sao lỗ tai Đường Đường hơi đỏ lên, xấu hổ vùi đầu vào cơ ngực to lớn siêu mềm mại ấm áp của anh trai, nhẹ nhàng cọ cọ, nhỏ giọng nói: "Đường Đường... Đường Đường cũng thích cha, thích chú, thích anh, cũng muốn... Muốn mọi người chữa bệnh cho Đường Đường."

Giọng cậu nhẹ nhàng, như thể h đang nhỏ giọng thú nhận: "Đường Đường cũng thích mọi người, thích được mọi người ôm, hôn cũng thích."

Những người đàn ông đứng đó bàng hoàng, dường như họ mất đi ngôn ngữ trong một lúc, lại giống như những tử tù được tha bổng.

Đường Thừa Nghiên nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, Đường Ngộ An hai tay run rẩy, lộ ra nụ cười như khóc, Đường Kiêu vươn tay che nửa khuôn mặt, bả vai khẽ run.

Lớp tuyết dày đã bị mặt trời nhỏ này làm tan chảy, và vùng đất tràn ngập mùi nắng, những cành cây giòn và chồi non mềm mại mọc lên.

Nhiệt độ này quá ấm áp, làm người quá lưu luyến thèm muốn.

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...