Chương 6
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
"Bác sĩ Quý, chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng, bác sĩ Quý."
Trong bệnh viện độc lập tư nhân bậc nhất thành phố J, các y tá ở bàn tư vấn ngượng ngùng chào nam bác sĩ vừa vào cửa.
Nam bác sĩ vừa bước vào có khuôn mặt rất điển trai, dáng người cao ráo, chân dài, trông dễ gần, lịch thiệp.
Quý Trường Khanh khoác áo blouse trắng sạch sẽ gọn gàng, trong túi áo có một cây bút mạ vàng đắt tiền, bước ung dung vào bệnh viện. Hắn ngẩng đầu, kính mắt không gọng mỏng văn nhã nằm trên gương mặt khúc xạ ánh sáng lấp lánh, nhìn các y tá lịch sự cười, "Chào buổi sáng."
Lịch sự chào hỏi xong, y tiếp tục đi đến thang máy.
Mấy y tá đỏ mặt nhìn theo bóng lưng xa dần của Quý Trường Khanh, đến khi không còn nhìn thấy nữa mới lưu luyến thu lại ánh mắt.
Ở tầng ba, trong phòng khám của bác sĩ, Quý Trường Khanh cầm hồ sơ bệnh án trên bàn, đi một vòng kiểm tra theo thói quen.
[Quý Trường Khanh là một bác sĩ khoa ngoại nổi tiếng trong nước, tất cả các ca phẫu thuật anh ta thực hiện đều rất tuyệt vời. Mọi người xưng tụng tay anh ta là đôi tay vàng của thượng đế. Bác sĩ Quý có tài sản ròng rất lớn, không hề thiếu tiền nên đi làm chỉ vì đam mê, nhận rất ít ca bệnh. Lý do chính anh ta đồng ý làm ca phẫu thuật này là vì...】
"Cậu Đường, buổi sáng tốt lành." Quý Trường Khanh đứng ngoài cửa phòng bệnh, vươn tay gõ nhẹ cửa, tính tình y ôn hòa, đôi mắt sáng màu dưới thấu kính nhìn thiếu niên trên giường bệnh đầy ẩn ý.
[Anh ta đã yêu bệnh nhân thiếu niên này ngay từ cái nhìn đầu tiên ...]
Gạch lát nền màu trắng nhạt phù hợp với phong cách trang trí đơn giản và ấm áp của bệnh viện, những bông hoa hồng đẫm sương như nhuốm mùi thơm nhẹ của tuyết trên đỉnh núi, lặng lẽ nở rộ trong bình thủy tinh. Đường Đường mặc áo bệnh nhân rộng thùng thình ngồi trên giường bệnh. Làn da trắng hồng, đang ngơ ngác nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, cho đến khi nghe thấy có người gọi mình, mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Quý Trường Khanh ở cửa.
"Chào buổi sáng ..." Cậu từ tốn nói lời chào, sau đó quay mặt đi chỗ khác.
Quý Trường Khanh ánh mắt tối sầm lại, lại đang tránh né y ...
Vẻ mặt y vẫn không thay đổi, như không để ý đến tâm tư của thiếu niên, bước đến giường, hơi cúi người xuống, bàn tay thon dài xinh đẹp véo khẽ hai chân thon dài xinh đẹp của Đường Đường, sau đó nâng mắt lên, nhẹ nhàng nói: "Hôm nay thấy thế nào?"
Đường Đường vô thức giật giật cơ thể, giọng như muỗi kêu: "Rất.... rất tốt."
Đường Đường đã ở bệnh viện này được ba ngày, chân của cậu khá khó chữa trị vì đã bỏ qua thời kỳ tốt nhất, cậu phải uống thuốc trong ba ngày qua để chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật tuần tới.
Rút tay về, Quý Trường Khanh đứng thẳng dậy, dùng một tay đẩy kính xuống, lắc lắc thuốc mỡ trong tay với Đường Đường, nở nụ cười dịu dàng, "Đã đến lúc uống thuốc rồi, cậu Đường."
Người đàn ông trước mặt rất dịu dàng, nhưng chính sự dịu dàng này lại khiến Đường Đường khiếp sợ.
Cậu xoắn chặt khăn trải giường, muốn nói với Quý Trường Khanh có thể cho người khác bôi thuốc cho cậu hay không, nhưng bác sĩ người ta tận chức tận trách, không làm sai cái gì để phải đổi người. Đường Đường thật sự không thể làm gì người khác, do dự một lúc, chỉ biết khẽ gật đầu.
Đôi mắt sáng màu của Quý Trường Khanh lóe lên những mảng màu tối sau thấu kính, y nhẹ nhàng nhấc chăn bông của Đường Đường lên, một tay đỡ eo cậu cởi quần bệnh nhân rộng rãi.
Đường Đường nằm nghiêng trên giường, mặt đỏ bừng như tôm luộc, hai chân yếu ớt hơi tách ra, làn da rất trắng, quần bệnh nhân màu xanh sọc trắng bị kéo xuống mắt cá chân, bên trong là chiếc quần lót bằng vải bông trắng cao cấp bao lấy cái mông tròn vểnh cùng chim non đáng yêu.
Cổ họng Quý Trường Khanh khẽ nhúc nhích, ngửi được mùi thơm cơ thể nhàn nhạt trên người của Đường Đường, suýt nữa bị mùi hương này dụ dỗ làm trò hề trước mặt thiếu niên. Y đổi thuốc mỡ lên tay, chậm rãi bôi lên cặp chân như ngọc.
"Bác... bác sĩ Quý, vẫn ổn chứ?" Đường Đường khóe mắt hơi đỏ, mắt ướt nhìn y ngượng ngùng.
Trên giường bệnh nhỏ, thiếu niên môi hồng răng trắng mặc một chiếc áo bệnh viện rộng thùng thình, thân dưới phơi ra đôi chân trắng nõn xinh đẹp, đôi má nhỏ xinh ửng hồng, ngượng ngùng nhìn bác sĩ bên giường bệnh.
Quý Trường Khanh thở nặng, thật lâu sau, y lấy khăn khử trùng lau tay, trên môi nở nụ cười, nhẹ nhàng nói: "Ừm vẫn ổn. Cậu Đường, để xác định mức độ tê liệt chi dưới, hôm nay tôi phải kiểm tra tuyến tiền liệt, xem nó bị ảnh hưởng bởi tình trạng tê liệt hay không, để sắp xếp đợt điều trị tiếp theo."
Khuôn mặt nhỏ xinh của Đường Đường đỏ bừng. Một hồi lâu sau mới khó khăn mở miệng ấp úng: "Em....em... không bị ảnh hưởng, thật đấy ạ...."
Tâm trạng tốt đẹp ban đầu đột nhiên vỡ tan tành, vẻ mặt của Quý Trường Khanh hơi sững lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, khẽ hỏi: "Cậu Đường từng.. quan hệ tình dục bằng đường hậu môn?"
Đường Đường càng đỏ mặt vì lời nói thẳng của bác sĩ, có lẽ là vì sợ chậm trễ việc điều trị, cậu đỏ mặt gật đầu, hơi ngượng ngùng gật gật đầu.
Quý Trường Khanh hít sâu một hơi, bình ổn lại dục vọng hủy diệt đang xôn xao trong lòng, nở một nụ cười đàng hoàng, nhẹ nhàng nói: "Cậu Đường, dù cậu nói không sao nhưng việc tôi cần làm vẫn phải làm. Chân cậu đã qua thời gian điều trị tốt nhất, tôi phải có tinh thần trách nhiệm với bệnh nhân của mình."
"Vậy... cũng được." Đường Đường né tránh ánh mắt, không ngừng liếm liếm đôi môi khô khốc.
Như hiểu được lời bác sĩ không thể từ chối, Đường Đường lần này cũng không cần giúp đỡ, nhắm mắt lại, vội vàng cởi quần lót ra, đỏ hồng mặt nằm bất động trên giường.
Khoảnh khắc thiếu niên nhắm mắt lại, nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt của Quý Trường Khanh tắt hết, đôi mắt sáng màu dưới tròng kính của cuộn trào sóng đen, chậm rãi lấy ra đôi găng tay y tế, từng chút đeo vào bàn tay thon dài.
Vị bác sĩ trói chặt dã thú trong lòng, đeo xong găng tay, kéo đôi chân yếu ớt của thiếu niên, nhìn bông hoa nhỏ màu hồng ẩn giữa khe mông. Quý Trường Khanh cụp mắt xuống, đầu ngón tay nhúng một chút gel bôi trơn rồi từ từ chạm vào cửa huyệt, xoa ấn một lúc cho đến khi cảm thấy đủ ướt, mới chọc một đốt ngón tay vào.
"Ưm.."
Gel bôi trơn lạnh lẽo chạm vào da thịt, Đường Đường cắn môi, không kìm được lộ ra một tiếng rên.
Thịt ruột dâm đãng mấy ngày nay không bị dương vật quất vào quấn chặt lấy dị vật, bắt đầu vui mừng tiết ra tràng dịch theo động tác thản nhiên của bác sĩ.
Ngón tay của Quý Trường Khanh vừa mới đâm vào đã cảm thấy lỗ nhỏ bót như còn trinh, y mặt không đổi sắc dùng hai ngón tay xoa ấn, đùa bơn thịt ruột, cảm thụ thành ruột thít chặt dầm dề nước dâm. Quý Trường Khanh hơi khinh thường nghĩ thầm, tên đàn ông kia thật vô dụng mà.
Thiếu niên vừa lọt vào mắt đã bị người khác hái quả sớm, Quý Trường Khanh tức giận đến mức hai ngón tay đã vượt qua tầm kiểm tra sức khỏe, hung hăng thọc vào rút ra nghiền nát thịt ruột.
"A...ha..."
Đường Đường rùng mình rên rỉ từ đôi môi đang cắn chặt, cậu ngượng ngùng nhắm lại đôi mắt hơi ướt át, âm thầm dùng lỗ hậu dâm đãng chủ động đáp ứng động tác của Quý Trường Khanh. Lỗ dâm đã bị Kỳ Dục khai phá chín rục chủ động mút liếm ngón tay y.
Lóp nhóp, nước dâm từng dòng theo ngón tay bác sĩ chảy ra thấm ướt ga trải giường bệnh, chỉ một chốc đã thấm thành một vũng nước nhỏ.
Quý Trường Khanh hít thở nặng nề, nói bằng một giọng nghiêm túc và ấm áp: "Cậu Đường, chịu khó một chút, bây giờ tôi sẽ kích thích tuyến tiền liệt của cậu."
Vừa dứt lời, ngón tay điêu luyện đã xuyên qua thành ruột dâm đãng, thẳng tắp ấn mạnh lên tuyến tiền liệt.
"Ưmmm, a a a a a..."
Giọng cậu nghẹn ngào, không tự chủ được thét chói tai, một đợt khoái cảm như sóng lớn vỗ vào Đường Đường, rùng mình kẹp chặt thành ruột. Cậu tràn nước mắt, hai tay nắm chặt lấy khăn trải giường.
Sướng quá sướng quá sướng quá, Đường ảnh đế suýt bị hai ngón tay của bác sĩ đưa tới cao trào, trong lòng đã gào thét muốn chim lớn đút vào, nhưng ngoài mặt vẫn nghẹn ngào xấu hổ, "Được ... ư ... Được không? Bác... bác sĩ."
Quý Trường Khanh chỉ cảm thấy một luồng nước dâm xối lên tay mình, y híp mắt, ánh mắt u tối, ôn nhu nói: "Chờ đã, còn sớm." Hai ngón tay lại không thương xót ấn vào tuyến tiền liệt, lóp nhóp moi đào.
"A... ư..."
Hai viên trứng nhỏ tròn, gậy thịt hồng hào, trơn bóng không có một chút lông. Đầu gậy đang kháu khỉnh rỉ nước, dần chảy ướt cả cây..
Quý Trường Khanh bị cảnh đẹp này thu hút toàn bộ tầm mắt, y khẽ ho nhẹ cổ họng khô đắng, hầu kết trượt trượt. Bàn tay vàng của thượng đế được nước dâm ngâm ướt không hề khách sáo, đầu ngón tay linh hoạt đâm sâu vào trong xoa nắn, mỗi lần đều có thể kích thích khoái cảm tê như điện giật.
Đường Đường nhắm chặt hai mắt, trong lòng gào thét, ước gì có thể cầm lấy con chim dài của bác sĩ áo blouse trắng tự nhét vào lỗ dâm của mình.
Khóe mắt thiếu niên ướt át nhắm lại, đuôi mắt đỏ hoe, môi đã bị cắn hơi sưng khẽ mở, lộ ra hàm răng trắng và đầu lưỡi đỏ tươi, khe khẽ thở dốc.
Dương vật nhỏ xinh thẳng tắp rỉ nước, lỗ nhỏ phía sau chủ động liếm mút ngón tay đeo găng y tế, nước trong tràng ruột theo từng động tác ngoáy móc của bác sĩ vẩy ra tung tóe trên ga trải giường.
Quý Trường Khanh kéo lại áo blouse, đôi mắt dưới thấu kính cực kỳ tối tăm, nhanh kết thúc thôi, nếu không thú tính của y sẽ xổng ra mất.
"A a a a..."
Bác sĩ không màng thịt ruột cản trở, đầu ngón tay linh hoạt đay nghiến tuyến tiền liệt. Đường Đường cao giọng kêu dâm, dương vật run rẩy, vài giọt nước trắng sữa bắn lên khuôn mặt nhã nhặn tuấn tú của Quý Trường Khanh, tiếp theo ruột thịt đột nhiên thắt lại, run rẩy phun tung tóe nước dâm.
Cậu bị ngón tay của bác sĩ móc đến cao trào...
Đường Đường xụi lơ trên giường, mở to mắt, hạt nước lấp lánh như ngọc trai trong mắt rơi xuống, nhìn bác sĩ Quý đang cởi găng tay, trên khuôn mặt tuấn tú còn dính lốm đốm tinh dịch, quá xấu hổ lắp bắp, "Em ... Em xin lỗi."
Quý Trường Khanh tháo cặp kính bị bắn dính vài giọt tinh xuống, nở một nụ cười thân thiện với thiếu niên xấu hổ sắp chui xuống giường. Y lấy ra khăn tay trắng tinh, lau sạch mặt và kính, lại tận chức tận trách dọn sạch giường bệnh, mở cửa thông gió.
Nhìn thấy thái độ thẳng thắn của y, Đường Đường dần dần thả lỏng, ngượng ngùng trò chuyện với bác sĩ Quý.
Quý Trường Khanh hài hước lịch thiệp, là đối tượng tốt để tâm sự. Y biết cách đặt câu hỏi gợi chuyện, biết pha trò đúng lúc, lại còn có giọng nói trong trẻo dễ trẻ, càng làm người đối diện thả lỏng tâm tình.
Hai người anh một câu em một câu, dần nói chuyện càng lâu, nếu Đường Niệm không gõ cửa phòng bệnh, cuộc nói chuyện này không biết sẽ kéo dài đến bao giờ.
"Bác sĩ Quý, em trai tôi làm phiền bác sĩ rồi." Trông Đường Niệm có chút mệt mỏi, nhưng vẫn rất dịu dàng. Anh ta nhẹ nhàng chào Quý Trường Khanh, đôi mắt hơi cong lên, mang theo một nụ cười động lòng người.
Quý Trường Khanh lắc lắc đầu, thức thời nói mình còn phải đi kiểm tra các phòng các, để lại không gian cho hai anh em nói chuyện.
Cánh cửa đóng lại, Quý Trường Khanh thu lại vẻ mặt ôn tồn nhã nhặn, đứng ở ngoài cửa một lúc lâu, yên lặng nghe cuộc nói chuyện trong phòng.
...
Lúc Đường Niệm Môn mở ra, Đường Đường đang nói chuyện với Quý Trường Khanh chợt mất đi sự thoải mái, toàn thân căng thẳng, bàn tay nắm chặt tay khẽ run lên.
Đường Niệm ngồi trên ghế, chế nhạo nhìn Đường Đường đang tái nhợt sắc mặt, chậm rãi lại nói về chủ đề mà hai người đã nói suốt ba ngày qua.
Đường Đường lông mi run lên, ngoài mặt sợ hãi run rẩy, nhưng trong lòng lại thấy kế hoạch của vị anh trai này thật đúng là tốt, hại cậu mà không để lại bất kỳ bằng chứng nào. Ngày nào sau khi Kỳ Dục đi công tác anh ta cũng đến phòng bệnh, dùng giọng điệu dịu dàng kể mấy câu chuyện ngoại tình rồi ngầm ám chỉ 'bạn trai chính quy' đã phát hiện Đường Đường mặt dày đi quyến rũ Kỳ Dục.
Giả nhân giả nghĩa kể chuyện xong lại cảm thán két luận, "Haiz, sao mấy phường đĩ điếm phá hư hạnh phúc người khác không chết hết đi nhỉ.." Nếu nguyên chủ ở đây, chắc hẳn đã không chịu nổi mà tự sát từ lâu rồi.
Nhưng ngồi đây lại là Đường Đường. Đường ảnh đế lặng lẽ cảm thán trong lòng "Nữa hả, chuyện này kể ba lần rồi vẫn chưa thấy chán à? Đổi chuyện khác được không trời...."
Ngoài cửa, Quý Trường Khanh nhẹ nhàng ngửi ngửi khăn tay màu trắng trong tay, lặng yên không một tiếng động đi xa khỏi phòng bệnh, mặc kệ Đường Niệm có ý gì, nhưng y đã biết người phá thân thiếu niên là ai
Kỳ Dục ... Aiz ...
Vì đã có người xuống tay trước, nên cũng đừng trách y ...
./.
Bạn thấy sao?