Chương 169: 🍁[CÔNG TỬ YẾU ĐUỐI].13

Chương 13

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

"Chẳng qua chỉ là một con hát, thế mà cũng làm các cậu điên cuồng như thế, chỉ toàn là hạ phẩm."

Người đàn ông mặc trường sam tự cho mình là thanh cao nhìn một vài người hâm mộ ký kịch, mỉa mai nói, như thể ai cũng mù lòa có mình gã sáng mắt.

Gã đột ngột cất cao giọng, cố tình tăng âm lượng, câu nói vô duyên này thật sự khiến nhiệt tình của một số người hâm mộ hí kịch tắt ngúm.

Bị mọi người vây quanh, Đường Đường cũng không vui vẻ, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Từ xưa đến nay, anh hùng không hỏi từ xuất xứ, sau lưng nói xấu người, cũng. . . .không phải điều một quân tử làm."

Cậu vốn rụt rè, nhút nhát như thể chỉ cần một cơn gió thoảng qua sẽ sợ hãi bỏ chạy, vừa lấy hết dũng khí cùng người khác tranh luận, cậu liền nuốt nước bọt, thấp thỏm bất an, tuy đúng là nhát gan, nhưng đối với tiểu công tử từ nhỏ đã bị bắt nạt mà nói, đây đã là rất cố gắng rồi.

Trong số những người hâm mộ hí kịch, các nữ sinh mặc đồng phục cũng phản ứng lại, nhìn chằm chằm vào người đàn ông mặc trường sam tức giận nói: "Thời đại nào rồi còn nghĩ cái gì cũng thấp kém chỉ có người đọc sách mới giỏi, anh là ai mà lại đi coi thường người khác? Chỉ vì anh đọc nhiều hơn người ta mấy quyển sách à? Ha... nực cười."

Lời châm chọc của nữ sinh khiến người đàn ông mặc trường sam đỏ mặt, phản bác: "Con hát là cửu lưu cuối cùng! Người xưa nói thất lưu đầy tớ sai vặt, bát lưu trộm cướp, cửu lưu là kỹ nữ nghệ xướng, còn tệ hơn ăn mày trộm cướp, tôi nói sai cái gì?"

Sự khinh thường trong mắt khiến những người hâm mộ kinh kịch đã lên đến mức muốn xông lên đánh gã một trận, hai nhóm nam nữ có tư tưởng khác nhau tranh cãi không ngừng, Đường Đường vuốt mèo thỉnh thoảng còn đổ thêm dầu vào lửa, làm họ cãi nhau càng to hơn. Đinh Gia Hy lúc đầu xúi giục ra cảnh này trợn tròn mắt, vội vàng can ngăn, ôn tồn nói với họ đừng khắc khẩu.

Nhưng bây giờ, những học sinh đã gần đến mức xắn ống tay áo lên đấm nhau rồi sao còn quan tâm đến y nữa? Một số văn nhân có khí chất nho nhã cũng cảm thấy lời nhận xét của người đàn ông mặc trường sam rất quá đáng, trong lời can ngăn cũng có chút trách móc.

Gã đàn ông tự cho mình thanh cao không chịu nổi bị buộc tội, gã túm lấy Đinh Gia Hy, lồng ngực phập phồng kịch liệt, lớn tiếng hỏi y: "Hi Quân, nói cho tôi biết, tôi nói đúng hay sai!"

Đinh Gia Hy bị gã kéo cổ tay làm đau, khẽ cau mày thở dài, kiếp trước y rất kiêu ngạo, sau khi trọng sinh lại càng tự phụ, cho rằng mình là đứa con của số phận được ông trời sủng ái, chẳng qua là ngụy trang quá tốt mà thôi. Trong lòng y kỳ thật cũng đồng ý với lời của gã đàn ông kia, Bạch Khanh Chi chỉ là một con hát mà thôi, huống chi hôm nay ông chủ Bạch còn gián tiếp tát vào mặt y, nhưng những lời này hiện tại cũng không thể nói ra.

Suy nghĩ sắp xếp lại câu trả lời không xúc phạm ai, y định mở miệng ba phải.

Đường Đường đứng bên ngoài đám đông vuốt mèo nhìn thấy thời cơ, ném một "thật thà buff" qua.

[Đinh—kỹ năng đã được giải phóng thành công (cái gì? Nói dối? Người trong gia tộc Thật thà của chúng ta ghét nhất những đứa trẻ hư nói dối!)]

"!!!"

Đường Đường số nhọ với các kỹ năng mấy ngày nay hít một hơi.

[Hệ thống kịp thời gửi tin chúc mừng: Chúc mừng kí chủ.]

Lần này, Đường Đường và hệ thống đều cảm thấy khó tin khi lần đầu tiên giải phóng kỹ năng thành công, nhưng Đinh Gia Hy trong đám người lại bị kỹ năng ảnh hưởng trực tiếp mà quên mất mình muốn ba phải, thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình.

"Tôi thấy cậu nói cũng đúng, con hát chưa bao giờ có thể ngồi được vào bàn. Cho dù anh ta có nổi tiếng cũng không thể chối bỏ sự thật rằng anh ta chỉ là một con hát, với cả tôi nghe nói ông chủ Bạch hát vai nữ?" Trong mắt Đinh Gia Hy tràn đầy châm chọc: "Đàn ông đạp đất chống trời, tại sao lại giả làm đàn bà lấy thân phục vụ?"

"............"

Những lời y nói với giọng dịu dàng đã hoàn toàn chấm dứt cuộc cãi vã ầm ĩ, người đàn ông mặc trường sam hất cằm lên đắc ý, những người tự cho mình là cao quý cũng thấy Đinh Gia Hy nói đúng, nhưng những người có giáo dưỡng và hâm mộ kinh kịch lại nhìn y như thấy quỷ.

Hình ảnh của Đinh Gia Hy trong giới văn học là một công tử hiền lành, đàng hoàng, thậm chí chí lý, giờ bộ mặt thật của y lộ ra, hình tượng của y sụp đổ khiến những người đến đây cảm thấy rất khó chịu

"Hi Quân, cậu... cậu vừa mới nói cái gì?" Cô gái vẻ mặt khó hiểu cao giọng hỏi, "Cậu... cậu đồng ý với anh ta!"

"Trời ơi, cậu điên rồi sao? Giả làm đàn bà lấy thân phục vụ là sao?" Nữ sinh tức nghẹn, giọng đã bắt đầu gay gắt, "Cậu nghĩ chỉ có đàn ông mới có thể đạp đất chống trời, còn phụ nữ chỉ biết lấy thân phục vụ đúng không?"

Đinh Gia Hy bị ảnh hưởng bởi buff thật thà, khẽ cau mày, kiêu ngạo nói: "Tất nhiên, phụ nữ chỉ nên ở nhà nên chăm sóc chồng con thật tốt."

Nữ sinh kia hai mắt đỏ hoe, chỉ vào Đinh Gia Hy tay run run, những sinh viên và nhà văn khác nhìn Đinh Gia Hy bằng ánh mắt quái dị, chỉ có những người tự cho mình là cao quý mới đồng ý với lời nói của Đinh Gia Hy.

Người đàn ông mặc trường sam đắc thắng: "Vẫn là Hi Quân hiểu biết sâu rộng, làm bạn với con hát cũng không sợ bị chê cười. Dù nổi tiếng cỡ nào thì cũng chỉ là hạng xướng ca vô loài thôi."

Một người đàn ông chanh chua khác cũng phụ họa: "Đúng vậy, đặc biệt là mấy người hát vai nữ kia..." Anh ta nở một nụ cười ẩn ý, "Nghe bảo rất hay qua lại với quan quân và thương nhân có sở thích biến thái."

Đường Đường: "..." Cậu cúi đầu nhìn chiếc chuông vàng trên cổ Meo Meo, lại kỳ quái ngẩng đầu nhìn ba người đang vui vẻ trong đám đông.

Mấy người cũng biết nói chuyện ghê á.

Im lặng mà sống khó quá hả?

Mấy người hâm mộ kinh kịch sắc mặt vốn đã khó coi, những văn nhân phẩm chất tốt cũng cau mày không tán thành.

Thấy chỉ còn chút nữa là nổ, Đường Đường ôm mèo rụt rè đi tới, nhút nhát khiêu khích: "Anh... anh nói như vậy là sai rồi, em..."

Cậu còn chưa nói xong đã bị Đinh Gia Hy chán ghét cắt ngang: "Câm miệng."

Đường Đường rụt cổ lại.

"Mày nghĩ tao thích mày lắm à? Thằng ngu," Đinh Gia Hy không còn một chút đoan trang của Hi Quân, hung ác như biến thành một người khác, nham hiểm nói: "Mày sống cũng dai thật... Tao làm mày thành phế vật thế này,mày còn có thể từ trong vũng bùn đứng lên. Hừ, mặc kệ, chờ tao lấy được di sản của mẹ mày, tao cũng xử đến mày, mày cứ chờ xem, kiếp này nhất định phải sống tốt hơn mày gấp ngàn lần."

Mấy sinh viên hít sâu một hơi, dần dần nhìn Đinh Gia Hy bằng ánh mắt xa lạ, bọn họ sâu sắc cảm thấy như chưa từng quen biết người có gương mặt hung ác trước mặt này, ngay cả nụ cười của người đàn ông mặc trường sam cũng đông cứng lại, vội nắm lấy tay áo y thì thào.

"Cậu nói gì vậy, sao lại nói thằng mặt thế kia!"

Đinh Gia Hy bị kéo ống tay áo, thân thể lui về phía sau, sau khi đứng yên tại chỗ, hờ hững liếc gã một cái.

Đường Đường sắc mặt tái nhợt đến làm người ta đau lòng, rụt rè lui về phía sau hai bước, đôi mắt hạnh xinh đẹp đầy sương mù, nhưng lại mím chặt môi không dám để nước mắt chảy xuống.

Làm người xót xa vô cùng.

Cô sinh viên kia hừ lạnh một tiếng, nhìn Đinh Gia Hy thật sâu: "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Hi Quân nổi tiếng ở Bắc Bình, lại là một người bất nhân bất nghĩa như vậy. Được rồi, coi như tôi mù đi. Từ giờ trở đi, không cùng quan điểm khó lòng hợp tác với nhau được nữa, thôi đường ai nấy đi tại đây!"

Cô phất tay áo rời đi, đám học sinh kia cũng nói vài câu rồi đi theo.

Nhiều người giải tán khỏi nhà Đinh nhộn nhịp, trong đó có một nhà văn trước khi rời đi hỏi Đường Đường có muốn làm khách ở nhà mình không, để không để chuyện gì xảy ra trong hang sói ăn thịt người này.

Đường Đường đang chờ có chuyện xảy ra, cậu rụt rè liếc nhìn Đinh Gia Hy, lắc đầu từ chối lòng tốt của người đàn ông, cảm ơn anh ta.

Không, cậu sẽ không đi, cậu vẫn chưa diễn đủ mà.

Chuyện của gia đình người ngoài cũng không tiện can thiệp, vị tiên sinh thở dài, nhìn khuôn mặt thiếu niên tái nhợt vì sợ hãi, còn gầy gò như vậy, ông càng hạ quyết tâm ngày mai nhất định phải gửi bài chỉ trích Đinh Gia Hy lên báo.

Thực sự là quá quắt mà!

Còn có mấy người ngưu tầm ngưu giống nhau, dẫn Đinh Gia Hy uống rượu, Đường Đường ôm mèo trắng trở về phòng, một lần nữa bôi thuốc rên rỉ cho ông chủ Bạch nghe, nghĩ Đinh Gia Hy đã gần say cậu mới rút Buff thật thà về.

......

Đinh Gia Hy say sưa nâng cốc rượu lên môi, đột nhiên khựng lại, chợt nhớ lại chuyện ngu xuẩn vừa rồi.

Ly rượu rơi xuống đất "choang" một tiếng, vỡ thành nhiều mảnh nát vụn.

Trên bàn rượu còn mấy vò rượu lưng lưng, những sinh viên và văn nhân không mấy tài giỏi nhìn qua đều cười lăn cười bò.

"Ui, Hi Quân sao vậy?"

"Say rồi phải không?"

Vài người đàn ông cười lớn.

Nhưng Đinh Gia Hy không thể cười nổi, sắc mặt y đã tái nhợt, tay cầm cốc đã run run. Y gượng cười, tùy ý tìm vài lời đuổi đám túi cơm bao cỏ đấy đi, rồi vội vàng sai quản gia chuẩn bị lễ vật, đi thăm hỏi từng nhà văn hào một, gấp đến mồ hôi nhễ nhại.

Quản gia lên xe đi không bao lâu, Đinh Gia Hy liền có chút bất an, thấy ông mang theo túi quà lớn túi nhỏ trở về, thở dài nói: "Đại thiếu gia, mấy vị tiên sinh kia người tính tình tốt thì lịch sự từ chối lễ vật, người nóng nảy thì ném đi, nói là. . . bảo đại thiếu gia ngày mai đợi bài lên án của bọn họ trên báo để vạch trần chân tướng."

Đinh Gia Hy chỉ cảm thấy một tiếng sét từ trời quang, ngã xuống ghế sô pha, mắt đỏ bừng.

Quản gia thu dọn đồ đạc lui ra ngoài để cho Đinh Gia Hy có thời gian suy nghĩ. Lúc này, Đinh Gia Hào mập như cái lu vênh váo từ bên ngoài đi vào, vừa vào phòng liền nhìn thấy anh cả mình ngưỡng mộ đang chán nản ngồi trên sô pha, lập tức hét lên.

"Anh cả, anh làm sao vậy? Ai ăn hiếp anh, em đánh chết nó cho!"

Đinh Gia Hy cúi đầu im lặng hai giây, sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Đinh Gia Hào thật sâu.

Thằng mập vẫn la hét không để ý gì, anh cả nhìn nó đầy dò xét và tính toán.

Rượu dần dần làm tê liệt suy nghĩ của Đinh Gia Hy, trong đầu y chỉ có một suy nghĩ là hủy hoại danh tiếng của Đường Đường và che đậy vụ bê bối của mình.

Lập tức hai mắt đỏ lên, y mệt mỏi cụp mắt xuống, thở dài nói: "Em hai. . "

......

Đường Đường trong phòng trêu chọc Bạch Khanh Chi bằng đủ cách khác nhau, thoa thuốc, khóc nức nở, đưa ngón tay vào lỗ huyệt biểu diễn một màn đáng xấu hổ cho Bạch Khanh Chi dưới sự giám sát của mèo Meo Meo, chỉ là không biết Bạch gia nghe có thích hay không thôi. Chơi mệt rồi cậu mới dừng tay, nhàm chán nằm trên chiếc giường lớn vuốt ve con mèo, đến lúc gần như chìm vào giấc ngủ thì có tiếng gõ cửa.

Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Đường Đường đột nhiên sáng lên, kích động xuống giường, rụt rè hỏi: "Ai... là ai?"

Ngoài cửa.

Đinh Gia Hào không kiên nhẫn gõ thêm hai lần: "Là tao, mở cửa."

Cánh cửa gỗ tồi tàn còn thiếu vài mảng sơn đỏ vẫn đóng chặt, bên trong truyền đến giọng nói yếu đuối và hoảng sợ của Đường Đường: "Có... có chuyện gì sao?"

Đinh Gia Hào có thể tưởng tượng tên tạp chủng trong phòng kinh hãi cỡ nào, có lẽ lúc này đang khóc đây, trên mặt tràn đầy đắc ý: "Hỏi làm gì? Bảo mở thì mở, nhanh lên, không tao đạp cửa vào đấy!"

Bên trong, Đường Đường đang "sợ" sắp khóc im lặng ngáp một cái, giọng nói rụt rè run run: "Đừng... em.. Em mở cửa ngay."

Cậu mắt đỏ hoe ra mở cửa, ngoài cửa, Đinh Gia Hào béo bằng cả chiều rộng cánh cửa, vênh váo đi vào phòng với bát súp, đặt bát súp lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạch một cái, bĩu môi .

"Đừng nói tao không lo cho anh em, đây là canh sò điệp đầu bếp mới làm, còn nóng, uống nhanh đi, đừng lãng phí lòng tốt của tao."

Đường Đường không ngốc, sao dám uống canh nó đưa tới, cậu không khỏi siết quần áo, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Em... Em không đói lắm."

"Không đói cũng phải uống!" Đinh Gia Hào thô giọng nói: "Mẹ mày, mày đang chê lòng tốt của tao đấy à? Không uống coi chừng tao!"

[Hệ thống: Kí chủ, sau khi kiểm tra, trong canh có chứa thuốc kích dục mạnh, xin đừng...]

Hệ thống còn chưa nói hết câu, Đường Đường hai mắt sáng lên, trong bát húp ừng ực từng ngụm canh, nó nháy mắt nói lắp.

[Xin đừng ......uống...??? Ký chủ, sao ngài uống hết luôn rồi.]

Đường Đường đặt cái bát rỗng xuống, lau miệng, cẩn thận liếc nhìn Đinh Gia Hào rõ ràng rất hài lòng, trong lòng trả lời hệ thống.

[Tao còn tưởng Đinh Gia Hy chó cùng rứt dậu, muốn tiễn tao về miền cực lạc. Vốn là muốn trì hoãn chờ Bạch Khanh Chi đi tới, ai ngờ. . . ]

Giọng điệu cậu rất nghiêm túc: Ai ngờ thụ chính lại tới hỗ trợ, thuốc kích dục thì quá tốt rồi... tao đang nghĩ làm sao để ba công gặp nhau, đây chính là cơ hội.]

[Hệ thống:......]

[Thôi, ký chủ tích là được, công chính Bạch Khanh Chi sắp sắp đến nhà Đinh rồi.]

Đinh Gia Hào đích thân nhìn Đường Đường húp hết canh, đôi mắt híp cười tít lại, đắc ý chưa được bao lâu, liền phát hiện đầu giường đột nhiên có một vật giống như tia chớp màu trắng bay tới.

Meo Meo dường như nhận ra rằng thằng béo là một kẻ xấu xa, nó dựng đuôi, khè khè rất dữ dội từ cổ họng.

Đinh Gia Hào quá mập, thấy nó giơ chân muốn đá con mèo, Đường Đường vội vàng ôm Meo Meo vào trong lòng, vừa nhanh vừa run nói: "Em..em đi ra ngoài ."

Nói xong cậu ôm mèo chạy ra cửa, sợ Đinh Gia Hào sẽ làm gì Meo Meo.

Đinh Gia Hào sững người vài giây, mới nhanh chóng chạy theo. Thấy tên hạ đẳng ôm con mèo trắng chết tiệt về phía xa phu nó đã mua chuộc, mới hằn học khịt mũi.

............

"Ui, tiểu công tử muốn đi đâu?" Xa phu cười nói.

Tiểu công tử thân hình gầy gò, nhưng mặt mày lại đẹp đến kinh ngạc, lên xe kéo nhỏ giọng nói: "Xin đến Lê Viên, cám ơn."

Đường Đường nói xong, cúi đầu nhìn con mèo trắng đang nằm khò khè trong lòng mình, thầm nghĩ đúng với tính cách nhân vật, mình không thể giữ Meo Meo ở bên mình được nữa, ở bên cạnh cậu không an toàn, nếu Meo Meo thật sự bị thương, nên làm gì bây giờ......

Vì vậy, cho dù không muốn, cậu cũng nhanh chóng trả Meo Meo về nhà.

————

Chiếc xe kéo càng lúc càng đi xa, trong người Đường Đường đột nhiên dâng lên một luồng nhiệt độ không chịu nổi, giống như có vô số con kiến ​​nhỏ đang bò trong mạch máu của cậu, cậu "ưm" một tiếng, cố nén cảm giác khó chịu trong người, hỏi xa phu : "Đây... ...đang đi đâu vậy?"

"Làm ơn ... xin lỗi?"

Xa phu không trả lời mà tăng tốc độ, Đường Đường cảm giác có gì đó không ổn, định kêu cứu nhưng toàn thân vô lực, hai mắt mờ mịt.

Meo Meo nhìn hai má đỏ bừng của yêu tinh nhỏ, thở hổn hển không chịu nổi, lo lắng kêu lên một tiếng "meo meo", con mèo dụi đầu vào tay cậu. ,

Tiểu yêu tinh bị làm sao vậy?

Ngay lúc Đường Đường sắp mất đi lý trí, xe kéo đụng phải cái gì đó, dừng xe lại, thân thể cậu chúi về phía trước, đôi mắt hạnh xinh đẹp chìm trong sương mù, nhìn không rõ, chỉ có thể nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, sau đó có ai đó ôm lấy cậu.

Đường Đường sợ hãi thút thít, giống như một con mèo con, đáng thương lại quyến rũ.

Người đàn ông đang ôm cậu tựa hồ cảm nhận được cậu đang sợ hãi, vội vàng hôn lên tóc cậu an ủi, mùi đàn hương và phấn thoang thoảng rất quen thuộc, giọng nói của người đàn ông trong trẻo dịu dàng: "Ngoan, đừng sợ, tôi là Bạch Khanh Chi , bây giờ không ai có thể bắt nạt Đường Đường được nữa, Đường Đường đừng sợ.

"Ưm..."

Đường Đường thút thít, tuy không giãy dụa nữa, nhưng khóe mắt vẫn đỏ như máu."

Bạch Khanh Chi bế thiếu niên run lẩy bẩy lên, không thèm nhìn xa phu trong ngõ không biết sống chết, bước đến bên một chiếc xe kéo khác ngồi xuống, giọng lạnh lùng đến đáng sợ: "Về Lê Viên."

Xa phu vẻ ngoài thật thà lén nhìn tiểu công tử đang quằn quại trong vòng tay trưởng phòng, chưa kịp nhìn rõ mặt thì chợt cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng vào tận sau tim khiến anh ta kinh hãi, không dám nhìn thêm dù chỉ một giây, vội dắt xe chạy.

"Đường Đường, đừng nhúc nhích."

"Ưm......"

"Hít... Đường Đường ngoan, tiểu công tử của tôi là ngoan ngoãn nhất, chờ, chờ trở về, được không?"

"Ư..."

"Đường Đường!! Đừng... đừng lộn xộn... nghe .. nghe lời, a—"

Xa phu loạng choạng, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, anh ta chưa từng thấy đội trưởng Bạch nổi danh rắn độc ăn nói nhẹ nhàng bất đắc dĩ như vậy, da đầu tê dại, hai cánh tay vạm vỡ phình ra, hùng hổ chạy.

U là trời, đáng sợ quá đi mà!!

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...