Chương 170: 🍁[CÔNG TỬ YẾU ĐUỐI].14

Chương 14

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Cuối cùng sau khi kéo được chiếc xe kéo rung lắc đến được Lê Viên, cấp dưới kiêm xa phu vẫn còn vẻ mặt kinh hoàng vì sụp đổ nhân sinh quan, anh ta đứng cao to mạnh mẽ trước hậu viện Lê Viên, bên tai không ngừng nghe thấy giọng nói ân cần và dỗ dành của trưởng phòng Bạch.

Hít...

Xa phu đau răng hít một hơi thật sâu, đứng thẳng người không dám quay đầu lại, sau khi trưởng phòng Bạch ôm người xuống, anh ta mới thả lỏng người nhìn mèo Meo Meo sải bước đuổi theo.

Nhìn cái mông lớn trắng nõn như tuyết của Meo Meo, xa phu thở dài nói: "Mèo à, thời thế thay đổi quá, hồi xưa mày toàn được ôm."

Thở dài một hơi, anh ta cũng không dám nán lại, nhanh chóng kéo xe đi.

............

Bạch Khanh Chi bế Đường Đường đang giãy dụa vào phòng ngủ, dùng hơi thở có chút bối rối dỗ dành, "Đường Đường ngoan, đừng... đừng nhúc nhích."

Đường Đường sắc mặt đỏ bừng, lửa dục thiêu đốt đôi mắt hạnh mơ màng ẩm ướt, đôi môi hơi hé mở thở dốc, giữa hàm răng trắng nõn mơ hồ có thể thấy được đầu lưỡi: "Ưm... khó chịu quá... khó chịu."

Thanh âm mềm mại, giống như mèo kêu xuân, đáng thương lại tràn đầy dụ hoặc.

Bạch Khanh Chi vất vả đặt Đường Đường lên giường, nhìn tiểu công tử đáng thương đang thút thít quằn quại, quần áo đã xộc xệch, bộ ngực lớn trắng như tuyết lộ ra ngoài không khí, hiện ra một màu hồng nhạt, hầu kết của cậu lăn lộn, đưa tay cởi cúc áo.

Trường sam sáng màu bị cởi cúc, quần bị kéo ra sau, ném xuống đất, dương vật nhỏ tinh xảo đột nhiên bắn ra, vẫn còn màu trắng hồng, phần đầu liên tục rỉ nước.

"Ưm... khó chịu... ư.."

Thiếu niên khổ sở nức nở, không kìm được vươn tay vuốt ve dương vật vừa cứng vừa đau ở hạ thể, vuốt lên vuốt xuống loạn xạ.

Bạch Khanh Chi thấy vậy đau lòng, vội vàng nắm lấy bàn tay đang quá sức vuốt ve dương vật của cậu, hơi nghiêng người, há miệng ngậm lấy cậu nhỏ đáng yêu kia.

"Ư—!"

Đường Đường rùng mình ngã xuống giường, đôi mắt mờ sương nhìn chiếc giường chạm trổ cổ điển thở hổn hển, thoải mái ngâm nga.

Dương vật của cậu không lớn, giống như một khối ngọc, có thể dễ dàng bị người đàn ông nhét vào trong cổ họng, toàn thân thoải mái run rẩy.

Thuốc phát huy tác dụng quá mạnh, không bao lâu sau cậu đã bắn ra một luồng chất lỏng vào miệng Bạch Khanh Chi, thút thít một tiếng, ngã trở lại trên giường.

Bạch Khanh Chi nhả dương vật còn đang cứng ngắc của cậu ra, liếm một chút tinh dịch ở khóe môi, khàn giọng nói: "Tiểu công tử ngoan, chờ tôi tìm bác sĩ nhé, được không?"

Y không biết Đinh Gia Hào hạ loại thuốc gì, có gây hại cho cơ thể con người hay không, dưới đũng quần nhịn đến đau cũng không dám làm gì Đường Đường, chỉ có thể ngậm cho tiểu công tử một lần để cậu bình tĩnh lại.

"Ô đừng... đừng..." Đường Đường kêu thảm thiết vươn tay ra phía sau, phát hiện không với tới, lại xoay người khó khăn quỳ xuống giường, tách hai cánh mông ra, nức nở vô nghĩa: "Khó chịu... khó chịu... ...ngứa quá, khó chịu quá..."

Cặp mông trắng nõn đầy đặn bị bàn tay nhỏ mềm của cậu cào đến đỏ ửng, lỗ dâm lộ ra vẫn còn hơi sưng, thuốc mỡ trên nếp gấp đã tan từ lâu, khi mấp máy như thở vẫn còn chảy ra một vệt nước dâm, chảy dọc quanh co đến đỉnh dương vật và hai quả trứng.

"Muốn... muốn... muốn cắm vào, ư ư, khó chịu quá... ngứa quá." Đường Đường kêu lên khe khẽ kêu khẽ, nước dâm càng lúc càng rỉ ra nhiều hơn.

Bạch Khanh Chi hô hấp dồn dập, đầu ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng chọc vào lỗ dâm đang run rẩy chảy ròng ròng nước trước mắt, lỗ nhỏ hơi hơi phồng lên bị ngoại lực bóp chặt, đột nhiên "phụt" ra trong đêm khuya tĩnh lặng.

"Đường Đường..." Thanh âm của y có chút khàn khàn, cởi quần áo ra xong, thân thể thon chắc vừa vặn, khác xa so với vẻ mảnh khảnh lúc trên sân khấu.

Y cầm cái vật gớm ghiếc đầy gân guốc, ấn đầu khấc đầy đặn vào cửa mình của tiểu công tử, còn chưa cắm vào, tiểu công tử không chịu nổi đã lắc lắc mông nuốt chửng cái đầu nấm to như vậy mà vẫn chưa thỏa mãn, tham lam lùi ra sau.

"Ô...... Ưm......"

Một luồng tà hỏa cuồn cuộn trong máu Đường Đường, cả người cậu nóng bừng khó chịu, buông bàn tay đang ôm mông mình ra, vừa chậm rãi nuốt lấy dương vật to dài nóng bỏng, vừa lắc lư cặp mông thịt, cán gậy thô to nghiền ép thịt ruột làm cậu phát ra từng tiếng thở hổn hển.

Bạch Khanh Chi thở nặng, vươn tay nhéo lấy cặp mông to trắng nõn của Đường Đường, dùng hết sức đẩy về phía trước, quy đầu tiếng cắm phập vào trong cùng.

"A a!!!" Đường Đường khóc rống lên, toàn thân co giật bắn tinh, mềm như bún quỳ trên giường, đầu gối run rẩy.

Chăn gấm bị rối tung, để lại từng mảng vết ướt, toát ra hơi thở dâm mỹ.

Chần chừ một hai giây, thuốc kích dục lại khiến thiếu niên nức nở lần nữa, cậu lắc lắc cặp mông to trắng nõn mọng nước của mình và ngậm lấy dương vật y, miệng lẩm bẩm mất lý trí: "Không... không đủ... ư ư chưa đủ. .."

Dương vật to lớn đút vào lỗ thịt mềm mại ướt át, được bao bọc bởi từng lớp ruột thịt liếm láp, dây thần kinh sinh dục bắt đầu hưng phấn, y thở dài, dùng tay phải nắm lấy cặp mông đầy đặn run rẩy của tiểu công tử, bắt đầu cử động eo chó đực bành bạch nhanh chóng đóng cọc.

"A——" Đường Đường kêu lên một tiếng, đầu dương vật của hắn đâm thẳng vào tâm lỗ, cậu bị chúi về phía trước, vừa đau vừa sướng rên rỉ, trên mặt tràn đầy nước mắt, cái mũi nhỏ cũng đỏ bừng.

Bạch Khanh Chi sướng tê, cụp mắt xuống thở hổn hển khen ngợi: "Thân thể tiểu công tử thật nóng... ừm... cũng rất chặt."

Dương vật to nóng hổi như một cái bàn ủi thọc vào rút ra lỗ dâm đang quá nóng vì thuốc, mỗi lần bị nghiền ép sẽ tiết ra vô số nước dâm bắn tung tóe, thấm ướt cặp mông to trắng nõn run rẩy của tiểu công tử.

Đường Đường sắp chết vì kích thích, độ nóng của thuốc kích dục vẫn chưa giảm bớt, cậu mê muội làm theo dục vọng, cố gắng hết sức để phục vụ cho cây gậy to dày, ưm a nức nở khóc, sướng đến ngón chân cuộn tròn.

Màn trình diễn hay ở sân trước bắt đầu, nhưng chủ nhân lại đến muộn, và người chủ nhân đáng lẽ phải ra sân trước giờ đang rong ruổi trên người tiểu công tử, dùng dương vật to lớn quất vào cái lỗ dâm chín mọng giữa cặp mông to trắng nõn đang run rẩy, vui vẻ mà nắc.

"Phụt" một tiếng, quy đầu khổng lồ đâm xuyên qua trực tràng ẩm ướt mềm mại, các khe rãnh bị kéo chặt, sức lực của người đàn ông lớn đến mức Đường Đường hét lên không nói nổi, cái bụng nhỏ óc ách hưởng ứng nhiệt tình.

"Ư.. a a... thoải mái quá ư... nhẹ, nhẹ... Chịu không nổi, ưm... Chịu không nổi, ư ư ư..."

Bạch Khanh Chi thở hổn hển, hai tay ôm eo Đường Đường từ phía sau, thô bạo giao hợp, dương vật thô to nhanh chóng ra vào, đút vào lỗ nhỏ hơi lồi, nước dâm bắn ra ngoài tung tóe.

Y nắc quá mạnh quá nhanh, quy đầu xuyên qua lớp thịt quấn lấy nhau, liều mạng khoan sâu vào khoang bụng, cặp mông to trắng nõn vỗ vào đũng quần phát ra tiếng bạch bạch bạch liên hồi, từng đợt thịt cuộn lên từng lớp, tiểu công tử rên vừa mềm vừa dâm, co giật từng cơn khi bị nắc!

"A a a a a!!!"

Đường Đường lung tung cào lên tấm ga trải giường như lụa, hai tay nắm chặt lớp vải, lắc đầu khóc không ngừng, bị lực tác động mạnh chúi về phía trước, còn một chút nữa đập vào đầu giường thì bị người ktúm eo nhỏ éo về phía sau, lại bị thô bạo xỏ xuyên.

"Phụt" một tiếng nghẹn ngào, quy đầu cực lớn đâm thẳng vào, Đường Đường bụng đau nhức, vặn vẹo co rút co rút, siết chặt thân gậy đang cắm sâu bên trong, trước sau đồng thời tiết ra chất lỏng dâm loạn, khản đặc nức nở mà ú ớ xin tha: "Không! Không, không, ... sẽ hỏng mất! A a a a a!"

Lỗ thịt chín mọng đột nhiên quấn chặt lấy dương vật to lớn, co bóp một cách tuyệt vọng, nhịp đập trên dương vật dồn dập, từng tấc gân đều bị vô số chiếc lưỡi mềm mại ướt át liếm láp.

Bạch Khanh Chi cuối cùng cũng đến điểm 0, hai tay ôm lấy vòng eo đang co giật của thiếu niên, đẩy mạnh hông, bạch bạch bạch tiến sâu vào!

Với lực đẩy cuối cùng, khối gồ lên trên bụng tiểu công tử cũng di chuyển lên, đám lông đen thô ráp ở đũng quần cạ vào lỗ nhỏ ướt át của cậu. Người đàn ông thở dốc một tiếng, mở rộng lỗ chuông, hơi nóng thiêu đốt đánh vào khoang bụng sâu đang sung huyết nhạy cảm ——

"A a a! Nóng quá! Nóng quá!! Ô ——" Đường Đường hét lên một tiếng, dùng năm ngón tay nắm lấy ga giường, muốn bò về phía trước, lại bị nam nhân dùng sức kéo về phía sau, lại vừa bắn vừa đâm.

"Đừng, đừng... a a a! Đừng bắn nữa...... A a...... Đau quá... đau quá...a!!!"

Đường Đường tan rã ánh mắt, há to miệng khóc nức nở cầu xin, nước bọt không kịp nuốt xuống nhỏ giọt xuống ga giường, cậu nắm chặt vải ga giường, bị người đàn ông phía sau dập xóc nảy.

"Chậc, lỗ nhỏ của Đường tiểu công tử thật chặt... thật ướt, làm tôi thật thoải mái..." Giọng nói của Bạch Khanh Chi có chút hụt hơi, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng đang run rẩy của thiếu niên, hỏi: "Có muốn không nghe bài hát mới của tôi không? Coi như tôi thưởng cho em, được không?"

Đầu Đường Đường bị tra tấn bởi thuốc và dương vật to của người đàn ông đến lấm lem dịch nhầy, thút thít rên rỉ, mặc cho người đàn ông có nói gì cậu cũng "ưm" một tiếng.

Bạch Khanh Chi cười tủm tỉm, vươn tay kéo hai bên giường chạm trổ, mành giường bằng vải sa buông xuống, che chắn khung cảnh bên trong.

Y đưa tay tách đôi mông to đang run rẩy của thiếu niên ra, nhìn xuống dương vật to gân guốc cắm vào lỗ dâm đã chín mọng, thở dài một tiếng, khẽ hát một giai điệu có phần lời tục tĩu rồi bắt đầu dập mạnh không thương tiếc!

......

Chiếc xe màu đen dừng ở cổng Lê Viên, phụ tá mở cửa, đôi bốt quân dụng giẫm trên mặt đất, người nọ đưa mắt nhìn lên trên, đôi chân dài quấn trong chiếc quần quân đội, thân hình săn chắc lập tức lộ ra trước mắt mọi người. Người đàn ông mặc quân phục sau khi xuống xe, hắn nhìn thoáng lên chữ "Lê Viên", giơ bàn tay đeo găng da màu đen lên đỡ vành mũ.

Cửa xe bên kia cũng được tài xế mở ra, người đàn ông lãng tử tao nhã bước xuống xe, vuốt ve bụi bặm không tồn tại trên vai trên nền vải của bộ âu phục đắt tiền, mái tóc dài ngang lưng sẫm màu hơi xoăn, nét mặt sâu quyến rũ, làm hắn trông giống như một quý tộc châu Âu, hay một nhà thơ lãng mạn.

Nói chung là không giống như người làm xưởng công binh.

"Cậu nói. . . Đường Đường tới đây nghe hí kịch?" Cố Phỉ quay đầu hỏi phụ tá.

Phụ tá cung kính gật đầu.

Nhận được câu trả lời, Cố Phỉ chuyển ánh mắt sang chỗ khác, nhìn tấm bảng hiệu Lê Viên bằng gỗ một lần nữa, nói: "Cũng tiện thể, chờ nói xong việc thì đón em ấy về."

Sự xuất hiện của Cố Đại soái và Yến Hòa Tụng rất nhanh đã thu hút người ở Lê Viên ra chào đón. Còn ông chủ Bạch có hẹn trước với họ lại đang bận chơi lỗ đã quên mất vấn đề này, vì vậy ...

Gia nô đưa họ thẳng đến hậu viện nơi Bạch Khanh Chi đang ở, rồi rút lui trước.

Yến Hòa Tụng và Cố Phỉ đang đi trong hành lang cổ điển, tiếng hát hí kịch khe khẽ xen lẫn tiếng nức nở vang lên, hai người đàn ông hơi dừng lại, nhìn nhau tự hỏi tiếng ồn này là gì.

Tiếng bước chân của cả hai cố ý nhẹ đi, tiếng hát cùng tiếng nức nở càng lúc càng rõ ràng.

Cuối cùng, họ đứng yên trước một căn phòng, Cố Phỉ vươn tay đẩy cửa ra, sự cảnh giác của hai người đều được đề cao đến mức cao nhất, tay còn lại đeo găng tay da màu đen của Cố Phỉ đã để lên cò súng.

Một bầu không khí nhục dục phả ra, chiếc gương đồng và bàn trang điểm chạm khắc gỗ, một chiếc hộp trang sức được đặt trên bàn, chiếc giường cổ điển chạm khắc trong phòng được hạ màn xuống, giống như phòng ngủ của một tiểu thư khuê các.

Giường lớn chạm khắc nan mộc khẽ đung đưa, có hai bóng người quấn lấy nhau, gió thổi mành sa, lộ ra một cỗ dâm mỹ. Đột nhiên, một bàn tay mềm mại trắng nõn như ngọc run rẩy nắm lấy bức màn, dù là các khớp xương nhỏ, hay là da thịt phủ một lớp chất lỏng trong suốt ngưng tụ, đều khiến người ta đỏ mặt, tim đập thình thịch.

"A..... không..."

Tiếng rên rỉ bằng giọng mũi và tiếng nước nhỏ giọt, Cố Phỉ, Yến Hòa Tụng theo bản năng muốn tránh ánh mắt đi, đóng cửa lại cho họ, nhưng bất ngờ thấy một bàn chân nhỏ thòng xuống từ bức màn sa, cặp đùi trắng nõn đầy mồ hôi thơm, bàn chân run rẩy căng thẳng, ngón chân co quắp, run rẩy làm mành sa hơi gợn sóng.

Động tác của Cố Phỉ và Yến Hòa Tụng đột nhiên dừng lại, họ sững người vài giây, đầu tiên, họ nhìn kỹ hơn vào bàn chân dường như mới phục vụ họ sáng nay, còn có bàn tay đang nắm lấy bức mành sa.

"......"

Cố Phỉ hít một hơi thật sâu, sắc mặt âm trầm sải bước đi về phía giường, hùng hổ vén mành sa như đi bắt gian, hắn dùng ánh mắt nặng trĩu nhìn tiểu công tử đang nằm dưới người người đàn ông khác, thậm chí còn móc chân ôm eo y, tức giận đến mức ngay cả vẻ mặt cũng không có nổi một cảm xúc: "Đường Đường."

Thiếu niên của hắn không trả lời mà còn vòng tay ôm cổ gian phu, mắt lim dim, nước bọt chưa kịp nuốt xuống của hai người chảy xuống môi và răng, cả cơ thể đong đưa theo từng cú dập.

Cố Phỉ cảm thấy tim đau nhói, hai mắt đỏ bừng tức giận, bàn tay to lớn nắm lấy bả vai của gian phu, như muốn bóp nát xương cốt của y, gân cốt trên cánh tay đột nhiên căng lên, hắn túm gian phu quăng sang một bên.

Dương vật của Bạch Khanh Chi bị thô bạo tách khỏi tiểu công tử, một cách thô bạo, sau một tiếng 'baa', y đâm sầm vào cuối chiếc giường gỗ chạm trổ

Bạch Khanh Chi ổn định động tác, khẽ nâng đôi mắt dài hẹp liếc nhìn Cố Phỉ đang đè nén lửa giận, đưa mu bàn tay xoa nhẹ lên khóe môi bị Đường Đường vô ý cắn, cười nói: "Ui, Cố Đại soái."

Âm dương quái khí không thể tả nổi.

Yến Hòa Tụng ở cửa cuối cùng cũng tiến lên, hắn cụp mắt nhìn thiếu niên đang há hốc miệng mê man, sau đó quét một lượt dấu vết trên người cậu, còn có lỗ nhỏ chín muồi chảy nước, ánh mắt âm trầm liếc nhìn Bạch Khanh Chi đang mỉm cười.

Cũng âm dương quái khí chào lại: "Ông chủ Bạch."

Bạch Khanh Chi da mặt dày, thậm chí còn mở to hai mắt, trên mi mắt mang theo nụ cười như gió xuân, khẽ gật đầu chào hỏi.

"Thật trùng hợp, Thất gia cũng ở đây?"

Bị ép làm gian phu ngoại tình mấy ngày, Bạch Khanh Chi cuối cùng cũng cảm thấy đắc ý, nhìn thấy bộ mặt xấu xí của hai người đàn ông, trong lòng vô cùng khoái chí.

Chậc... Không biết tại sao, nhưng luôn có cảm giác giống tiểu tam khiêu khích chính cung.

Cố Phỉ không muốn nói nhiều với Bạch Khanh Chi, trái tim hắn sắp nổ tung rồi, hắn đột ngột giơ súng nhắm vào đầu gian phu, kéo chốt an toàn.

Bạch Khanh Chi một chút cũng không sợ, đừng nói hắn có thể dễ dàng né tránh tám chín phần trăm, cho dù là tình huống hiện tại, Cố Phỉ cũng không dám động vào y, giống như y lần đó cũng chịu đựng bọn họ.

Đều cùng một tổ chức, hù dọa được ai?

Ánh mắt Cố đại soái dưới vành nón thâm trầm, ngón tay đều đã đặt lên cò súng, nhưng cuối cùng vẫn khó khăn dời đi, hắn đột nhiên ném súng đi, đấm thẳng vào mặt Bạch Khanh Chi.

Bạch Khanh Chi nghiêng người tránh, nắm đấm của Cố Phỉ "rầm" một tiếng đâm thủng ván giường, Cố nguyên soái bình tĩnh rút tay ra, nhìn về phía Bạch Khanh Chi.

"Cố Đại soái thật tàn nhẫn..." Bạch Khanh Chi khẽ thở dài, "Lại còn nhắm ngay mặt." Hắn cười ruồi sờ sờ mặt mình nói: "Sao, chẳng lẽ gương mặt của tôi khiến cho đại soái cảm thấy nguy hiểm? Cho nên. . . muốn phá hủy nó?"

Y suýt chút nữa nói thẳng, tiểu công tử thích khuôn mặt của y hơn, con hát lấy sắc thờ người một chút cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn rất vui vẻ.

Yến Hòa Tụng cũng tối sầm mặt lại, vừa định tranh cãi với họ thì một bàn tay nhỏ bé túm lấy áo, hắn cúi đầu nhìn xuống.

Tiểu công tử ánh mắt tràn đầy dục vọng mơ hồ, miệng hơi há ra thở hổn hển, cậu nắm lấy góc áo, hắn khóc thút thít: "Khó chịu quá...anh rể, giúp...giúp em với, ư ư ư, em khó chịu quá..."

Thân thể trắng nõn của cậu phủ đầy mồ hôi mỏng, tựa hồ không biết mình đang nói cái gì, khụt khịt chóp mũi đỏ ửng, tủi thân thấp giọng dụ dỗ: "Em. . . Em sẽ không nói với anh trai, ưm...giúp em...giúp em với, được không?"

Vừa nói, cậu vừa đưa tay sờ vào đũng quần của Yến Hòa Tụng, ngước đôi mắt quyến rũ lên câu dẫn.

Cậu nhẹ giọng nói: "Em muốn."

Yến Hòa Tụng nghẹn thở, hắn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Đường Đường, cau mày nhìn Bạch Khanh Chi, trầm giọng hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Cố Phỉ cũng phát hiện tình trạng bây giờ của Đường Đường không ổn, hắn sao có thể quan tâm đến Bạch Khanh Chi, vội vàng đi tới sờ sờ khuôn mặt đỏ bừng của Đường Đường, nhẹ giọng gọi cậu: "Đường Đường? Tiểu công tử?"

Đường Đường 'ưm' một tiếng đáp lại, dụi mặt vào lòng bàn tay mát lạnh của người đàn ông đeo găng tay da màu đen, nhẹ giọng nói như mèo: "Anh rể..." Cọ xong, cậu lại giống như một con mèo dâm đãng, thè chiếc lưỡi đỏ tươi liếm ngón tay hắn.

"Ưm... muốn... muốn..." Mùi bao tay da càng làm cậu động tình, tiếng nức nở càng thêm thê lương: "Cho em được không? Em... Em sẽ không nói với anh trai, xin các anh......"

Anh rể?

Yến Hòa Tụng nghe rõ ràng, trong đầu chợt lóe lên một suy đoán, hắn ngồi xổm xuống nói nhỏ vào tai thiếu niên: "Đường Đường, anh rể là ai?"

Đường Đường mờ mịt chớp chớp mắt, có chút khó hiểu, nhưng vẫn đáp: "Anh... Anh và Cố... Cố Đại soái."

"......"

"Ồ," Bạch Khanh Chi, người biết nhiều thông tin nội bộ nhất, không nhịn được cười, hả hê khi thấy người khác gặp họa: "Ồ, hóa ra Thất gia và Đại soái là người tình của Đinh Gia Hy..."

Hai người đàn ông khác trong lòng có chút phỏng đoán, sắc mặt âm trầm khó coi, Cố Phỉ cúi đầu nhìn thiếu niên đang dính vào lòng bàn tay mình, còn chưa kịp nói chuyện, đã thấy thiếu niên đột nhiên quay mặt đi, lắc lắc đầu, lẩm bẩm nói: "Không... không được, hai anh đều là người yêu của anh trai, không được... không được..."

Cậu như đang tự răn mình, vừa vặn mông vừa chui vào sâu trong giường vừa lẩm bẩm không thể, bờ mông còn in dấu ngón tay run rẩy, từ giữa lỗ hậu nhỏ nhắn mơ hồ có thể nhìn thấy tinh dịch màu trắng đục uốn lượn dọc theo đùi.

"Không cái gì?" Cố Phỉ cởi mũ quân đội ném sang một bên, áo choàng rơi trên thảm, hắn chộp lấy thiếu niên đang muốn chạy trốn, kéo thắt lưng, cây gậy thịt đỏ tím bắn ra, chẳng nói chẳng rằng nhét thẳng vào lỗ dâm chín rục không thể khép kín đó.

Cây hàng đầy gân xanh phụt một phát đi vào, nước dâm bắn tung tóe khắp nơi, lỗ nhỏ vốn trống rỗng đột nhiên co rút lại, siết chặt lấy con quái vật to lớn khiến nó thoải mái.

Cố Phỉ cố nén khoái cảm, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Không thể địt lỗ dâm của em à? Ta không thể địt "em dâu" của ta à !"

Đường Đường lập tức nằm xuống giường, mông vểnh cao, toàn thân run rẩy, vẫn lắc đầu điên cuồng thút thít: "Không... không thể, chúng ta... chúng ta không thể ...ư ư ư, như vậy là sai rồi ."

Tiểu công tử yếu đuối bề ngoài là thiếu niên đáng thương bị anh rể cưỡng hiếp, trong lòng lại vô cùng sung sướng, lén lút dùng thành ruột căng mọng ướt át bóp chặt gậy thịt nóng hổi, ​​giả vờ giãy giụa vặn vẹo mông to trắng nõn, muốn ném cây hàng to lớn này ra ngoài.

Cố Phỉ nheo mắt lại, nhìn tấm lưng trắng nõn mềm mại của Đường Đường đang run rẩy, vặn eo xoay hông cố gắng giũ bỏ dương vật khổng lồ đâm vào tâm lỗ của mình, cặp mông to trắng như quả đào run rẩy hết lớp này đến lớp khác, phần giữa sưng đỏ bị dương vật to căng ra thành một lỗ thịt tròn, nước dâm chảy xuống từng dòng, thiếu niên chất phác rất muốn thoát ra, nhưng không biết làm như vậy chỉ khiến những người đàn ông muốn làm cậu chết ở đây!

Đeo găng tay da màu đen, hắn thô bạo nắm lấy cặp mông đầy đặn của thiếu niên, dùng sức bóp méo phần thịt mỏng manh và mềm mại, màu trắng và đen tương phản tạo thành một bức tranh càng thêm phần khiêu gợi. Mắt người đàn ông tối lại, eo hông rắn chắc hung hãn đẩy về phía trước.

"A —— a a a a!!!"

Lưỡi dao thịt khổng lồ suýt nữa từ bên trong bổ cậu ra làm hai, Đường Đường thét dài một tiếng, năm ngón tay gắt gao nắm lấy ga trải giường hỗn độn, khuôn mặt thống khổ cùng khoái cảm vặn vẹo, đến lúc định thần lại vẫn là từ chối trong nước mắt.

"Không, không được, chúng ta không thể..."

Yến Hòa Tụng bên cạnh cũng cụp mi xuống, giọng bình tĩnh nói: "Không được à?" Hắn cởi giày và áo vest leo lên giường lớn, cởi bỏ thắt lưng, lộ ra một cây hàng đồ sộ.

Nước mắt lưng tròng nhìn côn thịt to dài càng ngày càng gần, cậu vội vàng nức nở ngửa người ra sau, cho đến khi sau lưng bị bộ quân phục mát lạnh có chút cộm bao phủ, cánh tay cường tráng của người đàn ông phía sau đã ôm lấy, cậu không thể vùng vẫy được nữa.

Yến Hòa Tụng đưa tay đến lỗ mà hai người đã giao hợp, đầu ngón tay thon dài xoa nhẹ ... rất nhẹ lỗ hậu nhỏ, tay còn lại vén lọn tóc dài hơi xoăn ra sau tai. Hắn nhìn thiếu niên luôn miệng từ chối, mỉm cười lãng mạn, giọng nói trầm thấp gợi cảm: "Nhưng mà bé cưng, em đã quên rằng em đã là của chúng ta rồi sao?"

Đường Đường rên rỉ, đôi mắt hạnh xinh đẹp như phủ một tầng sương nước nhìn qua, trong lòng bắt đầu hưng phấn, thoải mái chờ đợi bị địt sướng lên mây.

Những ngón tay thuôn dài hơi lạnh từ từ đút vào cái lỗ chật hẹp, thăm dò sâu hơn từng chút một.

Khóe môi Yến Hòa Tụng nở một nụ cười nhẹ, giọng nói lãng mạn cực kỳ động lòng người: "Không để chúng ta chạm vào, thì em muốn ai chạm vào?"

Vừa nói hắn vừa quét qua Bạch Khanh Chi cuối giường đang dần dần thu lại nụ cười, sắc mặt Bạch Khanh Chi trở nên lạnh lùng, dùng đôi mắt dài hẹp như rắn độc nhìn lại.

Hai cặp mắt khác nhau va chạm nhau, khói thuốc súng vô tận phun ra, ai cũng không dễ chọc, tương tự, không ai chịu phục ai.

-

Hôm nay có ít chuyện buồn. Thôi thì lên một chương xả buồn, ngày hôm sau sẽ tiếp tục và sống tốt hơn. Cảm ơn mọi người :> 

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...