Chương 15
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Yến Hòa Tụng rất lạnh lùng quay đầu lại, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt ửng hồng của Đường Đường, dịu dàng nói: "Không cho chúng ta sờ, chẳng lẽ muốn anh ta sờ sao? Hửm, bé cưng..."
Đầu ngón tay thon dài của hắn đâm vào trong lỗ nhỏ của thiếu niên, nơi đã có một dương vật to lớn, chạm vào ruột thịt mềm mại ẩm ướt, xâm nhập từng tấc một.
Đường Đường khó chịu giật giật cơ thể, phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ và những lời từ chối vô nghĩa, cánh tay của Cố Phỉ từ phía sau bóp chặt cặp đùi trắng như tuyết của cậu, khiến cậu chật vật mở rộng hai chân ra, dương vật nhỏ thanh tú đỏ ửng ốm yếu đứng thẳng, lỗ dâm vốn đang ngậm một cây hàng thịt thô dài căng thành một cái lỗ tròn, hiện tại còn bị hai ngón tay đút vào, nước dâm theo động tác moi đào mà òm ọp chảy ra.
"Đừng..." Đường Đường sắc mặt đỏ bừng, tựa hồ nửa tỉnh nửa mê, chỉ biết cự tuyệt: "Không... Đừng, chúng ta không thể... ưm... anh rể..."
Những lời từ chối liên tiếp của cậu hoàn toàn khiến hai người đàn ông tức giận. Yến Hòa Tụng rút ngón tay ướt át của mình ra, thay vào đó là dương vật nóng bỏng. Thứ to dài gớm ghiếc ấn vào vòng tròn sưng đỏ, đẩy mạnh một nửa quy đầu vào, căng miệng lỗ càng to hơn.
"A ——"
Đường Đường hét lên, toàn thân run rẩy, bắt đầu lung tung đá chân, nhưng Cố Phỉ ở phía sau lại ôm chặt lấy cậu, mái tóc dài ngang lưng hơi xoăn của Yến Hòa Tụng xõa xuống, cười nửa miệng hỏi: "Anh rể à?" Hắn kéo hai chân của Đường Đường vốn đang bị Cố Phỉ nắm quấn quanh eo hắn, dùng sức đẩy ——
Gậy thịt đỏ tím đầy gân guốc đâm vào gần hết, Đường Đường kêu "ư" một tiếng, không còn sức lực giãy giụa, chỉ có thể hai mắt đẫm lệ nhìn nam nhân xâm nhập vào cơ thể mình từng tấc một.
Yến Hòa Tụng thở dài sung sướng, hắn khẽ nghiến răng, cúi người hôn lên đôi môi in dấu răng của thiếu niên, trầm giọng nói: "Cưng à... anh rể đang địt em này, phải làm sao bây giờ?"
"Ư...đừng...anh...anh...anh rể không được, kéo...rút ra đi." Đường Đường vừa khóc vừa thở hổn hển, run rẩy đáng thương.
Cố Phỉ bị chọc giận đến cười, cúi đầu cắn vành tai nhỏ của Đường Đường, nói: "Không sao, chúng ta sẽ bí mật... không nói cho anh trai em."
Không để ý đến tiểu công tử đang mơ màng, hai người đàn ông mạnh mẽ thẳng eo dập lỗ nhỏ nhỏ sưng đỏ, đầy tức giận dập vào lỗ dâm Đường Đường, phát ra những tiếng phụt phụt không ngừng.
"A a a a a a a a!" Đường Đường bị hai người kẹp vào giữa, nhảy dựng lên, hai tay ôm cổ Yến Hòa Tụng, vừa sướng vừa đau kêu lên: "Sướng quá... A... Đau quá. ..không, không, không, không, anh trai.. ưm...a....."
"Đừng sợ... chúng ta sẽ không nói cho anh trai biết đâu." Giọng điệu của Yến Hòa Tụng mềm mại, quả thật có thể người ta đắm chìm trong sự dịu dàng này không thể trốn tránh được nữa.
Hắn nhanh chóng nâng eo lên, dương vật to dài cọ sát vào dương vật của người đàn ông khác, đầu khấc đâm mạnh vào trực tràng, phát ra âm thanh nặng nề như muốn đâm thủng bụng.
Cằm Đường Đường gác lên vai Yến Hòa Tụng, hai chân quanh eo buông xuống, đè lên ga giường, đá vào ga trải giường lộn xộn, vừa khóc vừa thở hổn hển mang theo sự dụ dỗ quyến rũ trắng trợn, lúc sướng thì hét lên "Còn muốn ... chưa đủ", một hồi sau thì vùng vẫy hét lên không được.
Bạch Khanh Chi từ cuối giường đi tới, không thèm nhìn hai người đàn ông kia, chỉ cầm dương vật dài của mình từ phía sau Yến Hòa Tụng chạm vào đôi môi hơi hé mở của Đường Đường, không coi ai ra gì.
Yến Hòa Tụng không thể nhìn thấy phía sau, nhưng hắn biết có người đang đến, Cố Phỉ cũng không nhìn thấy hành động của y, chỉ có thể nhìn thấy cái đầu đen nhỏ của Đường Đường dừng lại, sau đó hạ xuống, như thể đang ngậm dương vật của gian phu.
Hắn hít sâu một hơi, trái tim ngột ngạt đau nhói, cắn chặt răng gằn từng chữ: "Bạch Khanh Chi!", lại dùng dương vật đâm thật mạnh như để trừng phạt thiếu niên dâm đãng này, làm Đường Đường nức nở nghẹn ngào, tấm lưng xinh đẹp run lên.
Bạch Khanh Chi phớt lờ sự giận dữ của Yến Hòa Tụng, y nhìn xuống Đường Đường đang si mê vươn tay cầm dương vật màu đỏ tím của mình, dùng chiếc lưỡi nhỏ liếm nó như liếm que kem, môi quấn quanh quy đầu phát ra tiếng nhóp nhép, một làn sóng tà hỏa không ngừng xông lên.
Y luồn năm ngón tay lỏng lẻo vào mái tóc hơi ướt của thiếu niên, dùng giọng nói trong trẻo dễ chịu mang theo chút dỗ dành: "Bé cưng... ăn sâu hơn."
Đường Đường giả vờ mê man vì thuốc, ngoan ngoãn nuốt trọn dương vật to lớn của người đàn ông cho đến khi nó chạm đến cổ họng, sau đó khó chịu nôn ra vài lần, khóe mắt đỏ hoe.
"Gấp gáp cái gì?" Bạch Khanh Chi cười cười, dùng ngón tay lau đi nước mắt, nhẹ giọng nói: "Từ từ ăn đi, của em hết..."
Vì vị trí cơ thể, tiếng tiểu công tử thổi kèn cho gian phu vang lên bên tai Yến Hòa Tụng rõ mồn một, sắc mặt hắn bây giờ cũng xấu như Cố Phỉ, nhưng họ thực sự không thể làm gì "gian phu" vô liêm sỉ kia, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cố nén giận, điên cuồng địt vật nhỏ quyến rũ trong vòng tay!
Đường Đường bị hai người đàn ông nắc sướng quá, phát ra nửa tiếng rên rỉ tự nhiên, đá chân lên ga giường, mút lấy quy đầu to đầy mùi tanh, dùng chiếc lưỡi nhỏ liếm láp gân xanh phía trên, bú mút quy đầu, thỉnh thoảng còn siết lỗ thịt thít chặt dương vật to.
Dương vật to của ba người đàn ông được tiểu công tử phục vụ rất tốt, hầu như đồng thời rên rỉ, không ai muốn nhận thua mà ra sức đóng cọc.
Thân dương vật to nổi đầy gân xanh lấm tấm nước, chúng "phịch phịch" ra vào lỗ thịt, quy đầu chắc nịch chọc qua lớp ruột mềm mại ướt át, phần ruột căng mọng mọng nước run lên bần bật, bị sưng tấy đã lâu, chỉ cần kích thích nhẹ nhất cũng có thể khiến lỗ dâm co giật phun nước.
Đường Đường lên đỉnh hết lần này đến lần khác, cậu thèm khát nuốt lấy dương vật của Bạch Khanh Chi, làm hai người còn lại hai mắt đỏ bừng vì tức giận.
Cố Phỉ không kìm được, hung hăng đâm về phía trước, thở hổn hển hỏi Đường Đường: "Tiểu công tử, nói cho ta biết, là ta làm em sướng, hay là tên Bạch Khanh Chi ẻo lả kia làm em sướng?!"
Thành thật mà nói, Bạch Khanh Chi trông không nữ tính, các đường nét trên khuôn mặt y cũng rất đẹp.
Nhưng Cố Đại soái không thể kìm nén được sự tức giận của mình, một hai khăng khăng yêu cầu Đường Đường đưa ra lời giải thích, nói chính xác là ... hắn đang ghen.
Còn vì sao Cố Phỉ cũng không biết, dù sao từ khi hắn vén rèm giường nhìn thấy thiếu niên nằm dưới người khác, dùng đôi chân nhỏ móc vào eo của gian phu, lửa giận liền thiêu hắn đến ruột gan đau thắt.
Hắn chỉ biết rằng nếu hăn không bình tĩnh, hắn có thể sẽ địt thiếu niên đến chết, và thiếu niên sẽ phải nằm trên giường cả nửa tháng tới!
Yến Hòa Tụng dường như cũng rất có thành kiến, thê là hắn cùng dừng lại như Cố Phỉ.
Thiếu niên đáng thương vừa ngứa vừa khổ sở, dùng chiếc lưỡi nhỏ của mình đẩy đầu dương vật ra, khụt khịt mũi, đau đớn kêu lên: "Uô... Em... Em muốn...còn muốn."
Mái tóc đen của cậu đã hơi ướt, hai tay vòng qua cổ Yến Hòa Tụng, mặt nghiêng nịnh nọt ngoan ngoãn cọ sát vào má Yến Hòa Tụng, không thèm quan tâm đến dương vật ngon lành của Bạch Khanh Chi, cậu vừa lắc qua lắc lại cái mông nhỏ của mình vừa nấc lên khóc, nước mắt giàn giụa trên mặt, trông thật đáng thương.
"A—— sướng... sướng quá. . ."
Không biết quy đầu của ai chọc vào trực tràng sưng đỏ, hai cây gậy thịt dày cộm khiến ruột dâm chín ruc đau nhức sảng khoái, cậu khẽ rên một tiếng rồi vòng tay ôm cổ Yến Hòa Tụng, mặt dần đỏ bừng, nhưng không bao lâu lại nức nở: "Ư... không đủ...... khó chịu...a a ...."
Cậu lung tung ngoáy mông, dùng hai dương vật to đâm mình sướng đến rên to, dâm đãng và khêu gợi, còn phóng đãng hơn cả kỹ nữ.
"Di chuyển... di chuyển một chút đi, làm ơn, xin các anh ư ư...."
Cậu nghẹn ngào nức nở, ngẩng đầu lên dụi vào đầu Yến Hòa Tụng, đôi mắt hạnh xinh đẹp ngân ngấn nước, liếc mắt một cái có thể khiến lòng người mềm nhũn.
Yến Hòa Tụng nhất thời nguôi giận, nhưng vẫn là nhẹ giọng hỏi cậu: "Không sợ anh trai phát hiện sao "
Giọng nói cầu xin của Đường Đường đột ngột dừng lại, cậu ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, giống như đang giãy giụa từ chối, nhưng dục vọng trong cơ thể lại trỗi dậy, cậu thút thít ôm lấy Yến Hòa Tụng, vừa khóc vừa kêu: "Không sợ , không sợ! ...Làm em đi, ư ưm...., em...em sẽ không nói với anh trai đâu.... Làm em đi..., được không..."
Cố Phỉ lại sắp bị cậu chọc cười, hắn nghiến răng nghiền ngẫm chữ "anh rể" này, không thèm quan tâm đến cơn ghen nữa, hắn ưỡn eo và hông, "bốp" một tiếng, đầu khấc to lớn đột nhiên đút vào trong trực tràng mềm mại đang bao bọc tinh dịch đặc quánh của gian phu, nghiến răng nghiến lợi: "Được, vậy hôm nay ta địt vào lỗ dâm của em, 'em dâu'!!"
"A a a!! Sướng quá... ư ư....sướng quá. . . ."
Đường Đường vừa khóc vừa thở hổn hển đến suýt ngất, lỗ dâm của cậu bị hai dương vật to nóng như sắt thép của 'anh rể' đút vào, nước nhờn "phụt phụt" chảy ra, nháy mắt nhuộm bẩn nơi giao hợp của ba người bọn họ, dương vật nhỏ cương cứng bất thường của cậu nảy lên, một chút tinh dịch trắng chảy ra.
Bạch Khanh Chi thấy bọn họ địt tiểu công tử của mình, trong lòng rất khó chịu, ánh mắt lạnh đi, y cầm dương vật to lớn của mình để lên cánh môi đỏ mọng của Đường Đường, nhìn tiểu công tử mê man theo bản năng mở miệng ngậm lấy quy đầu trong miệng, nỗi giận hờn trong lòng mới giảm đi một chút, y tập trung chơi miệng tiểu công tử chảy nước bọt ròng ròng.
Trong căn phòng cổ điển, chiếc giường chạm trổ bằng gỗ đàn hương kịch liệt lắc lư, bức mành sa nhẹ nhàng đung đưa, bốn bóng người mờ ảo kết hợp với nhau tạo thành một bức tranh gợi dục, tiếng da thịt va chạm vang vọng...
Cuối cùng, Bạch Khanh Chi sắp xuất tinh, vốn không thể kìm lại được hừ mũi một tiếng, điên cuồng đâm sâu vào cổ họng Đường Đường, cùng với tiếng nước "òm ọp" , dịch trắng đặc quánh xộc thẳng vào cổ họng run run của thiếu niên.
Đường Đường khó chịu nhíu mày, cố gắng nuốt xuống thứ chất lỏng màu trắng kia, hầu kết tinh tế lăn lộn, để quy đầu to lớn nhét sâu vào trong cổ họng.
Khuôn mặt lãnh đạm của Bạch Khanh Chi lộ ra một chút hài lòng, mãi cho đến khi tinh dịch bắn hết vào trong cổ họng tiểu công tử, y mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, rút ra cây hàng bán cương của mình.
Bề mặt của thứ gớm ghiếc màu đỏ tím nổi đầy gân xanh lôi ra từ cổ họng của thiếu niên, vẫn còn dính những đốm dịch trắng, một giọt chất lỏng nhỏ xuống từ đầu dương vật xuống giường, thấm ướt trong vài giây.
Cố Phỉ nhướng mày, nhìn y từ trên xuống dưới, phát ra một tiếng "ha".
"......"
Bạch Khanh Chi nghe thấy sự mỉa mai vô tận từ tiếng "ha" này, mặt mày lãnh đạm của y tràn đầy sự hài lòng, cười khẩy liếc nhìn Cố Phỉ, đưa tay vào khoảng trống giữa tiểu công tử và ngực của Yến Hòa Tụng, tàn nhẫn bóp ngực của thiếu niên, ngón tay xoa bóp đầu vú nhạy cảm.
"Khụ khụ...... Ô a a a a!!!"
Đường Đường toàn thân run rẩy, hét lên một tiếng, ruột dâm quấn chặt lấy dương vật lớn, cậu liều mạng giãy dụa, cố gắng thoát khỏi đầu nhũ hoa vừa đau vừa sảng khoái, lúc giãy dụa cậu kẹp càng chặt hơn, điên cuồng vừa khóc vừa thở dốc: "Núm vú, không... đừng kéo!!"
Hai gậy thịt to lớn nổi đầy gân xanh đột nhiên bị kẹp chặt, từng tầng từng lớp ruột thịt dán chặt vào, vô số chiếc lưỡi mấp máy, sau đó, một luồng nước dâm phùn phụt phun ra.
"Ưm——"
"Mẹ nó!"
Yến Hòa Tụng và Cố Phỉ không thể kìm nén được, dương vật sưng tấy của họ rung lên, từng dòng tinh dịch đậm đặc phun vào ruột sưng đỏ chín rục, sức nóng Đường Đường toàn thân run rẩy, lại được đưa lên cao trào!
Sau vài phút, tiếng thở dốc dần lắng xuống, nhưng sắc mặt của hai người vẫn không mấy dễ nhìn.
Bạch Khanh Chi cũng lịch sự đáp lại một tiếng "hừm", khom người kéo thiểu công tử ra khỏi dương vật của họ, chân trần bước xuống giường, ngồi lên chiếc ghế cao bằng gỗ màu nâu đỏ, rồi để cậu tự mình ngồi xuống, làm dương vật to lấp kín lỗ nhỏ đang chảy tinh tùng giọt, lại một lần nữa đóng cọc vào tràng ruột mềm ấm.
"A a... sướng quá..." Đường Đường không ngừng run lẩy bẩy, ngồi trên dương vật Bạch Khanh đung đưa cái mông nhỏ phối hợp làm tình.
Ánh mắt Cố Phỉ nóng đến phỏng, hung hăng dán chặt vào cặp mông lắc lư, còn có cái lỗ nhỏ, họa mi dưới đũng lại cao hứng, quai hàm thoáng căng thẳng, hắn đứng dậy khỏi chiếc giường đầy dấu dâm dục.
Nhìn tấm lưng thanh tú của thiếu niên khẽ run lên, dương vật to hung dữ của Cố Đại soái nảy lên một cái như đang chào hỏi, quân phục xộc xệch, đôi bốt quân đội bằng da dài đến bắp chân nhẹ nhàng giẫm lên tấm thảm mềm mại, hắn chậm rãi cởi đôi găng tay da.
Cố Phỉ hơi cúi đầu xuống, đứng sau lưng thiếu niên, đỡ lấy dương vật đỏ tím nổi đầy gân guốc, thẳng eo hung hăng đâm thẳng vào lỗ dâm nóng hổi ướt át, toàn bộ nước dâm từ trong lỗ đều bị ép bắn ra.
"Ưm a..."
Đường Đường ngước chiếc cổ mảnh khảnh lên, trong tiết trời cuối thu, mồ hôi cậu lại ròng ròng đọng lại trên làn da trắng như tuyết, cực kỳ hấp dẫn.
Lỗ thịt vốn đã cực kỳ chật chội đột nhiên bị hai dương vật to nhét vào, khiến Bạch Khanh Chi, người lần đầu tiên thử song long, cau mày thở hổn hển, đôi mắt hẹp dài liếc nhì Cố Phỉ phía sau.
Cố Phỉ cũng khiêu khích liếc nhìn y, họ ngoảnh mặt đi, bắt đầu làm tình như một cuộc thi, nhất định phải khiến tiểu công tử cảm thấy mình mới là người làm tình giỏi nhất, những người khác đều là rác rưởi.
Cái mùi chua tận trời này...
Đường Đường thật sự rất sướng, thuốc trong người đã với hết một nửa, thanh âm khàn khàn, còn đang sung sướng mà thở hổn hển, bụng đau đến sưng lên, đầu mặt nước mắt, còn thỉnh thoảng ê a "Anh rể ... không, không" kích thích Cố Phỉ.
Thâm độc xấu xa.
Cố Phỉ quả nhiên bị kích thích, lập tức đỏ mắt dập Đường Đường nhảy dựng lên, gọi cậu là đĩ nhỏ dụ dỗ anh rể, chốc lại hỏi cậu ngoại tình với anh rể sau lưng anh trai có sướng không, dương vật to của anh rể chơi có thoải mái không.
Đường Đường còn có thể trả lời cái gì, đương nhiên trong lòng đang sướng lên mây, ngoài mặt thì đau lòng lo lắng, khóc lóc cầu xin "đừng... đây là loạn luân, không được" cố gắng lấy lòng dương vật to bằng cái mông nhỏ của mình.
Khóe mắt còn mang nước mắt, tiếng khóc nhẹ nhàng mê hoặc, đôi mắt hớp hồn làm đám đàn ông đỏ ngầu mắt, dùng dương vật to điên cuồng cưỡng hiếp lỗ nhỏ chảy nước, phát ra những tiếng "phụt phụt" vang vọng.
Yến Hòa Tụng cũng đi tới, hắn nắm lấy cánh tay của Đường Đường, để cậu không vòng tay qua cổ Bạch Khanh Chi nữa mà dựa vào ngực Cố Phỉ, để lộ bộ ngực nhỏ đỏ ửng vì bị đàn ông bóp véo, hơi hơi cúi đầu ngậm lấy đầu nhũ hoa đỏ thắm cùng cả bầu vú ngậm trong miệng, kỹ càng gặm cắn.
"A —— a a a! !"
Đường Đường trợn to hai mắt, co quắp kêu lên một tiếng, cậu chật vật dựa vào lồng ngực bọc một lớp quân phục của Cố Phỉ, lung tung đá chân, nhưng người đàn ông vẫn hung hăng day cắn ngực cậu, giống như muốn cắn đứt cả núm vú nhỏ.
Cố Phỉ và Bạch Khanh Chi không muốn nhận thua, họ thở hổn hển phấn khích rong ruổi!!
"Đừng cắm vào!! Đừng! Đừng cắn a a a——"
Đường Đường xuất tinh khắp người Bạch Khanh Chi, dương vật nhỏ của cậu vung vung, thậm chí còn bắn ra một ít nước tiểu, cậu lắc đầu kêu lên: "Chết...chết mất! Tiểu ... muốn tiểu a a a a a!!"
Yến Hòa Tụng ngậm một ngụm thịt vú, sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên, thấy thiếu niên ngồi trên dương vật lớn đột nhiên bắt đầu co giật cả người, hai chân trắng nõn vặn vẹo lắc lắc thật mạnh, dương vật nhỏ sưng đỏ dựng thẳng lên, từng luồng nước tiểu phun ra, tí tách tưới khắp người Bạch Khanh Chi.
Ruột dâm đạt cực khoái điên cuồng giữ chặt lấy dương vật to, kéo vào nuốt thật sâu, Cố Phỉ khẽ thở dốc, ngang ngược đâm thọc, nước dâm bắn tung tóe, hắn thoải mái gầm lên.
"Bắn, hừm!! Bắn cho em hết!!"
Bạch Khanh Chi cũng đạt đến điểm 0, mạnh mẽ thúc vào giữa tiếng la hét cuồng loạn của Đường Đường, gốc gậy to run rẩy xuất tinh.
"A a a a!! Chết mất! Chết mất! !"
Đường Đường nghẹn ngào cùng với từng đợt xuất tinh, cái bụng phồng lên khêu gợi như đang mang thai.
Mắt cậu tan rã, thân thể trắng nõn run bần bật nhuốm một tia dâm mỹ, mồ hôi mỏng đọng trên da thịt, làn da lạnh lẽo trong suốt như ngọc.
Và những dấu yêu lốm đốm khiến cậu càng toát lên mỹ cảm bị hành hạ.
Yến Hòa Tụng hơi cúi đầu, đi tới hôn lên cái miệng hơi hé mở của Đường Đường, dịu dàng hỏi: "Tiểu công tử, có muốn 'anh rể' tiếp tục địt không?" Hắn trầm giọng cười: "Tôi đoán là có... "
Không đợi Đường Đường từ chối, người đàn ông dường như không còn tức giận rút hai dương vật làm cậu vô cùng thích thú ra, nhét cây gậy của mình vào lỗ hậu nhỏ đang rỉ ra tinh dịch trắng đục, vừa đâm vừa bước đến giường.
Họ loạng choạng bước lên chiếc giường chạm trổ bằng gỗ đàn hương, mành sa mỏng rủ xuống, che lấp tất cả dục vọng bên trong.
Mùi dâm uế tràn ngập căn phòng, tiếng da thịt va chạm bạch bạch bạch, tiếng thở hổn hển và tiếng khóc của thiếu niên càng lúc càng lớn, khiến mặt trời đỏ rực, xấu hổ lặn xuống núi.
Tiểu công tử vừa khóc vừa thở hổn hển, lúc thì cầu xin người đàn ông địt sâu thêm, lúc thì không cho nữa nữa, khóc lóc thảm thiết.
Thật sự lật qua lật lại còn nhanh hơn bánh tráng.
"......"
Mặt trời đã lặn, cũng không biết cuộc giao hợp điên cuồng này sẽ kéo dài bao lâu.
-
Thực ra fetish thầm kín của là 3p dạng sandwich á mng, tức là A chọt B, B thì vừa bị chọt vừa chọt C 🙈 nên tự nhiên đọc khúc này thấy muốn ông chủ Bạch làm nhân sandwich huhuhu tiện tay tiện tay 🙈
./.
Bạn thấy sao?