Chương 18: ♿[EM TRAI TÀN TẬT].8

Chương 8

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

"Cốc cốc..." Tiếng gõ cửa vang lên trong phòng bệnh yên tĩnh, bọc chăn nhỏ trên giường bệnh run lên.

"Cậu Đường... phiền cậu mở cửa." Giọng nói dịu dàng của bác sĩ ngoài cửa lúc này chẳng khác gì tiếng thì thầm của ma quỷ.

Ổ chăn nhỏ trên giường rung lên, trông yếu đuối đáng yêu nhưng thực ra bên trong chăn, Đường ảnh đế mặt không đổi sắc ngáp một cái, thầm nghĩ nếu không phải vì cái mông đau nhức, thì cứ chống mắt lên xem tôi ép khô cái tên văn nhã bại hoại anh thế nào đi.

Cậu vươn bàn tay đầy dấu răng cắn của tên bác sĩ cầm thú, mò mẫm điện thoại, xem lịch.

Chỉ mới hai ngày kể từ lúc bác sĩ chuốc thuốc cậu, không biết tên cầm thú này lấy đâu ra nhiều sức mạnh như vậy, hai ngày nay mông cậu chưa lúc nào được nghỉ ngơi, thậm chí bây giờ sâu bên trong vẫn còn ngậm tinh dịch y để lại lúc sáng đi ' kiểm tra phòng'.

Nhưng Bác sĩ Quý thực sự rất cẩn thận, tình cờ nghe thấy cậu nói chuyện với Đường Niệm ngoài cửa ngày hôm đó, y cấm tiệt Đường Niệm đến thăm bệnh, cũng gián tiếp cứu vớt lỗ tai cậu khỏi mấy câu chuyện drama đánh ghen. . tiện nhắc tới anh trai, 'anh rể' trên danh nghĩa cũng sắp đi công tác về rồi.

"Cậu Đường, đến giờ uống thuốc rồi, phiền cậu ra mở cửa." Giọng nói ngọt ngào của Bác sĩ Quý từ ngoài cửa vọng vào.

Đường Đường mặc kệ, lại rụt vào ổ chăn. Xoạc với bác sĩ thì sướng thật, nhưng hơi bị sướng quá. Kỳ Dục dù gì cũng biết chơi tình thú, trốn Đường Niệm hưởng thụ kích thích 'ngoại tình', nhưng Quý Trường Khanh thì không lăn tăn cái này. Bệnh viện là lãnh thổ của y, y muốn làm một nháy lúc nào cũng được.

Ôi chao... Lưng đau, lỗ nhỏ cũng sưng lên, không muốn xoạc một chút nào.

Tiếng gõ cửa không biết đã dừng lại từ lúc nào, Đường Đường toan thở phào nhẹ nhõm, định xem phim hoạt hình để thư giãn thì khóa cửa "cạch cạch" từ bên ngoài mở ra.

Chiếc chăn bông càng thêm run rẩy, Đường Đường lập tức nổi da gà, liều mạng chui vào chăn bông như đà điểu.

Đờ cờ mờ ! ! Bác sĩ có chìa khóa a a a a a!

Tiếng bước chân dần dần rõ ràng, trong không khí thở thoang thoảng mùi thuốc khử trùng, Đường Đường rùng mình, nghĩ mẹ nó, lại đến rồi!

"Ais," Bác sĩ thở dài khó chịu, "Cậu Đường ... Bệnh nhân không tuân theo chỉ định của bác sĩ thì sẽ bị phạt đấy nhé."

Đường Đường trốn ở trên giường, lạnh mặt,

Cầm thú, chúc anh sớm đến ngày tinh tẫn nhân vong.

Cơ thể chợt lạnh, chăn bông ấm áp bị bác sĩ vén lên, Đường Đường hoa mắt, lập tức nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bác sĩ.

"Bác ... Bác sĩ Quý ..." Đường Đường co người lại, đáng thương nhìn y.

Quý Trường Khanh mặc blouse trắng sạch sẽ gọn gàng, dùng những đầu ngón tay mát lạnh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt thiếu niên, dịu dàng nói: "Cậu Đường, đã đến giờ dùng thuốc rồi."

......

Quý Trường Khanh đeo găng tay y tế, bàn tay vàng của thượng đế khéo léo xoa nắn dương vật yếu ớt của thiếu niên, vật nhỏ không chịu nổi kích thích, chỉ một chốc đã đứng thẳng dậy.

"Ư ... Bác sĩ Quý, không ... đừng mà ..."

Sợi dây màu đỏ buộc vào bộ ngực trắng như tuyết, khiến thịt ngực nhỏ căng phồng, vòng qua hai chân yếu ớt, dương vật nhỏ xinh và hai quả trứng, trói chặt cậu thành một tư thế dâm đãng.

Đường Đường bị bịt mắt đen che lại, không biết chuyện gì xảy ra, chỉ biết mịt mờ xin tha.

Nở nụ cười trên môi, Bác sĩ Quý ôm bệnh nhân nhỏ trong tay. Dương vật thô dài nhè nhẹ khởi động trong lỗ hậu. Y vươn tay lấy ra một cái que cắm niệu đạo không dày, giống như một cây trâm, đỉnh còn gắn tua rua, khẽ lắc còn phát ra tiếng chuông leng keng.

Bác sĩ cầm trâm ngọc trong bàn tay đẹp của mình, với sự trợ giúp của chất bôi trơn, chính xác thong thả đâm vào lỗ niệu đạo đang chảy nước trên đầu dương vật của cậu thiếu niên.

"Ư ... cái gì vậy! A ... đau quá ..."

Đường Đường không nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy dương vật của mình bị thứ gì đó lành lạnh cắm vào, thân thể kịch liệt run rẩy không ngừng khóc.

Ngọc trâm từng tấc từ từ đâm vào niệu đạo run rẩy, Đường Đường gào thét kẹp chặt lỗ hậu. Bị kích thích từ ngoại giới, thành ruột đang bọc lấy dương vật khẽ giật giật làm cho Quý Trường Khanh vô cùng thoải mái. Y hôn lên chiếc cổ nõn nà của thiếu niên, hưởng thụ ruột thịt mấp máy điên cuồng xoa nắn ra khoái cảm, một tay vươn đến cây trâm phía trước, nhấn xuống một cái ——

"Á a a a a a ——"

Tuyến tiền liệt bị trâm ngọc từ dương vật đâm vào, niệu đạo ngứa nóng, Đường Đường thất thần, nước bọt chảy ra từng dòng theo khóe môi.

"Hưm ... Cậu Đường, em thật chặt ..." Quý Trường Khanh bắt đầu nhấp, dương vật dưới háng hung tàn thọc mở thịt ruột co thít, bạch bạch bạch đánh vào tuyến tiền liệt, tay còn lắc lắc trâm ngọc hành hạ dương vật nhỏ của thiếu niên.

"A... Không không không ...cho em bắn ... a... a không !!"

Niệu đạo nóng ran, ruột gan tê dại, khoái cảm của tuyến tiền liệt từ hai nơi đâm vào đồng thời quá mạnh, Đường Đường khẽ kêu lên, không ngừng vặn vẹo eo.

A a a..... sướng quá ... cậu sắp bị bác sĩ hiếp chết rồi ...

Thịt ruột bên trong cảnh rất mạnh, Quý Trường Khanh nghiến răng, dương vật của y thúc vào khắp thành ruột, nước dâm phùn phụt vẩy ra không ngớt, trong khi thành ruột dâm đãng mút mát dương vật không muốn nhả ra.

"Không... ah.... ah ... đừng..đừng đâm nữa ... ư ... Bác sĩ Quý ah ah ah ah ah ah ah ah ah ah ah ... Bác.. bác sĩ ..."

Đường Đường gào thét rơi nước mắt ướt cả bịt mắt, dương vật nhỏ vốn hồng nhạt đã đỏ bừng đáng thương run rẩy, nước dâm rỉ từ lỗ chuông chảy xuôi xuống thân gậy, thấm ướt cả hai quả trứng nhỏ. Dương vật Quý Trường Khanh vẫn không ngừng đánh vào tuyến từ bên trong thành ruột.

"Rầm!!"

Cánh cửa phòng đóng sầm lại, bịt mắt của Đường Đường đã thấm đẫm nước mắt, nước bọt chưa kịp nuốt chảy xuống khóe miệng, thân thể lốm đốm tình dục bị dương vật to lớn của bác sĩ nắc như máy dập, thút thít thút thít khóc, trong lúc mờ mịt dường như nghe thấy Kỳ Dục lẽ ra còn đang đi công tác gầm lên như một con thú trong phòng, "Quý Trường Khanh!!!"

Bác sĩ Quý dập vào lỗ nhỏ tàn nhẫn dữ dội, nước dâm phun khắp nơi, y thở hổn hển nhếch môi cười, nhìn tổng giám đốc Kỳ còn chưa kịp cởi áo khoác đỏ mắt xông vào, mở bịt mắt của thiếu niên.

Đường Đường bị ánh sáng bất ngờ làm hoa mắt, chờ tầm mắt dần dần rõ ràng cùng với va chạm, vừa nhìn thấy Kỳ Dục sắc mặt xanh mét, đột nhiên hoảng loạn run rẩy kêu lên.

"Không không không ... ah ... đừng...ư.. đừng nhìn mà a a a..."

Thiếu niên không biết bây giờ mình trông hấp dẫn như thế nào, mặt đầy xuân sắc, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, làn da tuyết bị siết chặt ra từng vệt đỏ, dương vật thanh tú bị cắm một cây trâm gắn tua rua, sưng đỏ lên, rỉ nước ướt đẫm từ đỉnh đến cuối đến quả trứng nhỏ, lỗ thịt non nớt được bác sĩ áo blouse thọc đến chín rục, thậm chí còn bọc lấy dương vật không ngừng chảy nước.

Kỳ Dục chỉ nhìn thoáng qua suýt chút nữa đã cương cứng, hắn lạnh lùng nhìn cái lỗ mất hồn của hắn đang bị dương vật của một tên đàn ông khác thọc vào.

Kỳ Dục tức giận vô cùng, không biết tại sao vừa mới đi có mấy ngày, trở về mọi chuyện đã thay đổi. Hắn xanh mặt bước đến, muốn dạy cho Quý Trường Khanh một bài học.

Khẽ liếc nhìn Kỳ Dục đang đùng đùng đi tới như một con sư tử tức giận, Quý Trường Khanh cũng không vội. Kính không gọng xiêu vẹo trên sống mũi, y mỉm cười cúi xuống, mút cổ Đường Đường, để lại vết tích ướt át trên cổ cậu, đầu ngón tay thon dài cầm trâm nhỏ hung hăng xỏ xuyên qua niệu đạo, eo hông phập phập đâm vào thọc mở thịt ruột sít chặt, va chạm tuyến tiền liệt!

"Á a a a a a !!!"

Chết mất chết mất! Đường Đường gào thét thê lương, đầu óc trống rỗng, khoái cảm thất thần thiếu chút nữa làm cậu cảm giác bị chơi chết.

Định thần lại, cậu mới phát hiện lỗ hậu bị đâm thọc quá độ đã được lấp đầy tinh dịch của bác sĩ, trâm cắm trên dương vật cũng bị rút ra, tinh dịch bắn tung tóe đầy người Kỳ Dục.

Quý Trường Khanh rút ra dương vật ướt sũng, đang chỉnh sửa quần áo thì bị Kỳ Dục còn dính đầy tinh dịch tương một nắm đấm vào mặt.

"Ui..." Y rên rỉ, chiếc kính không gọng văng ra xa và rơi xuống sàn bệnh viện.

"Quý Trường Khanh!! Cậu dám động vào người của tôi!" Kỳ Dục như một con sư tử tức giận, đỏ ngầu mắt quát vào mặt bác sĩ.

Đường Đường không biết được bác sĩ cởi trói từ lúc nào đã sợ đến mức rùng mình, trốn vào trong chăn bông.

Liếm liếm khóe môi tươm máu, Quý Trường Khanh nở nụ cười châm chọc, đôi mắt không đeo kính khẽ nhíu lại, tà khí úp mở nói: "Người của anh? Giám đốc Kỳ, anh hơi kiêu ngạo quá đấy."

Kỳ Dục cười lạnh: "Đường Đường đã là người yêu của tôi từ lâu rồi. Bác sĩ Quý có biết thứ tự trước sau là như thế nào không?"

"Ồ?" Quý Trường Khanh đột nhiên bật cười, giọng điệu nhẹ nhàng đầy ẩn ý: "Khoan đã giám đốc Kỳ, anh không phải là người yêu của anh trai Đường Đường sao?"

"Mẹ kiếp!" Kỳ Dục lập tức bị kích động, hắn chưa từng cùng Đường Niệm bao giờ, mẹ nó ai mà biết chỉ chơi trò tình thú liền mất luôn vợ!

Nhưng còn chưa kịp nói gì, liền nghe thấy quả bóng chăn nhỏ trên giường đột nhiên run rẩy khóc thút thít, làm người tan nát cõi lòng.

Lửa giận trong lòng bị dội tắt một nửa, khuôn mặt anh tuấn của Kỳ Dục khó coi không chịu nổi. Hắn nhéo sống mũi, đau lòng đứng bên giường bệnh, muốn giang tay ôm cục cưng yêu dấu dỗ dành, nhưng làm không biết làm sao, đứng tại chỗ.

"Bé yêu ..." Hắn thấp giọng gọi một tiếng, giọng đặc biệt dịu dàng.

Quý Trường Khanh cũng thu về đòn ăn miếng trả miếng vừa rồi, toan cất bước nhưng không dám đi qua.

"Các người ra ngoài cãi nhau được không?" Âm thanh nghẹn ngào khàn khàn của Đường Đường từ trên giường truyền ra.

Hai người sững sờ, lửa giận hoàn toàn tắt. Kỳ Dục thở dài, hôn đầu cậu cách một lớp chăn, nhỏ nhẹ nói, "Em ngủ trước đi, lát nữa tôi về. "

Quý Trường Khanh bước tới, đặt khăn giấy, khăn ướt và khăn trải giường thơm nắng đã chuẩn bị sẵn lên tủ bên cạnh giường, nhẹ nhàng nói: "Khăn trải giường ướt ... Tôi ..." Y dừng lại, nhìn Kỳ Dục.

Kỳ Dục mím môi mỏng, cúi xuống, ôm chặt quả bóng nhỏ mềm mại vào lòng.

Quý Trường Khanh nheo mắt lại, nhanh chóng thay ga trải giường, đợi Kỳ Dục buông thiếu niên nhỏ bé vẫn không nói gì xuống, hai người mới lui ra ngoài.

Cánh cửa đóng lại, quả bóng nhỏ thoải mái lăn lăn trên ga trải giường, vô tâm ngáp một cái rồi chìm vào giấc ngủ.

...

Ngoài cửa, Kỳ Dục và Quý Trường Khanh nhìn nhau bằng đôi mắt hình viên đạn.

"Đi thôi, tìm một chỗ nói chuyện, Bác sĩ Quý!" Kỳ Dục cười ruồi, u ám nói.

Dù gì cũng là thừa nước đục thả câu, đôi mắt dịu dàng của Quý Trường Khanh cong xuống, lịch sự nói: "Phiền giám đốc Kỳ rồi."

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...