Chương 12
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
"Bé yêu, thế nào rồi?Vẫn cảm thấy khó chịu à?" Kỳ Dục nhíu đôi lông mày tuấn tú, nhẹ nhàng vỗ lưng Đường Đường, đưa cho cậu một cốc nước ấm.
Đường Đường ngồi ở trên sàn phòng tắm ôm bồn cầu, hít hít mũi, nước mắt lộp độp rơi xuống, quay đầu lại súc miệng bằng nước ấm, khuôn mặt nhỏ xinh của cậu nhăn lại, khó chịu rên rỉ.
Quý Trường Khanh mặc áo khoác bước vào, cả người vẫn còn hơi lạnh của gió tuyết bên ngoài. Y sợ hơi lạnh trên người sẽ làm lạnh thiếu niên, nên đưa một túi quýt cho người đàn ông bên trong.
Kỳ Dục, "Tôi mua rồi này, anh ủ ấm rồi cho Đường Đường ăn."
Vừa nghe nói đồ đã mua về, cái đầu đang xụi lơ của Đường Đường ngẩng phắt lên, đôi mắt đang khóc bắn ra tia sáng. Cậu nhìn chăm chú vào túi đồ.
Kỳ Dục cầm lấy túi đồ lạnh lẽo, không chút nghĩ ngợi liền chọn hai quả bỏ vào trong quần áo, ủ ấm bằng cơ bụng.
Quý Trường Khanh cởi áo khoác dính tuyết, lau sương lạnh trên tròng kính, nheo mắt hỏi: "Sao vẫn còn nôn, hay là dạ dày có vấn đề? "
"Có thể," Kỳ Dục vuốt mái tóc lòa xòa đang đung đưa trong gió trên đầu Đường Đường, dặn dò cậu bằng một giọng trầm thấp dễ chịu, "Ăn trước hai quả cho đỡ thèm thôi, chờ bác sĩ đến khám xem có ổn không rồi hẵng ăn thêm."
Đường Đường háo hức nhìn hắn, cái đầu nhỏ gật như gà mổ thóc.
Quả quýt lạnh nhanh chóng ấm lên, Kỳ Dục lấy ra, dùng bàn tay với khớp xương to rõ ràng lột vỏ, chọn một bên vỏ sạch và mỏng rồi bẻ ra một nửa đưa cho Đường Đường, nửa lấy một múi cho vào miệng.
"Vãi!!"
Miếng quýt nhỏ suýt chút nữa ám sát thành công giám đốc Kỳ. Hắn cau mày, vội vàng đẩy phần còn lại cho Quý Trường Khanh.: "Mua quýt ở đâu thế? Chua quá".
Quý Trường Khanh ngẩn tò te nhìn nửa quả quýt bị nhét trong tay, nheo đôi mắt cận thị đẹp đẽ của mình. nhìn Đường Đường vui vẻ ăn ngon lành, y nghĩ Kỳ Dục chỉ lại tự nhiên kiếm chuyện với mình. Quý Trường Khanh hừ mũi nhẹ đưa nửa quả còn lại vào miệng. Vừa định chế nhạo, nước trái cây bật ra trong khoang miệng, chua đến mức hai hàm răng y ê đến nhũn ra.
Lúc này Kỳ Dục cũng chú ý tới Đường Đường ăn hết quýt, liếm nước trái cây đọng ở khóe môi, nhìn hắn chờ mong được cho thêm một quả nữa.
Hai người nhìn nhau, nhất thời trong lòng chợt hiện lên một ý nghĩ hoang đường ...
Trong phòng im lặng thật lâu, Đường Đường đợi hoài cũng không có người cho quýt, tức khắc bĩu môi hừ hừ mấy tiếng.
Quý Trường Khanh nhắm mắt lại, dùng những ngón tay thon dài véo sống mũi, hơi hoảng hốt nói: "Tôi nghĩ tôi bị điên rồi ... Tôi ... tôi đi ra ngoài mua ít đồ."
Kỳ Dục mím môi nhìn Đường Đường, thận trọng gật đầu, trông căng thẳng như đang tham gia họp báo công bố tập đoàn nhà Kỳ phá sản.
Quý Trường Khanh hốt hoảng mặc áo khoác ngoài, thậm chí không thắt khăn quàng cổ, vội vàng chạy đi, chưa đến mười lăm phút đã trở lại.
Trời đã khuya, Đường Đường bò trở lại giường lớn, từng chút một ngẩng đầu, chuẩn bị ngủ thiếp đi.
Quý Trường Khanh phơi sương phơi tuyết lần hai thở hổn hển, ném túi thuốc cho Kỳ Dục, ném cho hắn cái nhìn ẩn ý sau thấu kính phủ đầy sương.
Kỳ Dục ôm túi như lâm đại địch, hắn hít sâu một hơi, đi đến bên giường, đặt đồ vào tay Đường Đường, ôn tồn dỗ dành thiếu niên đến nhà vệ sinh.
Đường Đường bị đánh thức ngồi trên giường, nhìn chằm chằm que thử thai to trong tay, ngẩng đầu lên, lẩm bẩm: "Cái này ... không, Không, em...em... em là con trai mà ... "
Quý Trường Khanh hôn lên tóc cậu, nhẹ nhàng dỗ dành: "Chúng ta biết Đường Đường là con trai, nhưng cứ thử xem nào, coi như để tôi và Kỳ Dục an tâm."
Kỳ Dục không nói, chỉ cúi đầu dịu dàng hôn lên má cậu.
Đường Đường bị hai người đàn ông nâng niu mấy tháng nay càng lúc càng tự tin hơn, giờ lại còn biết làm lẫy giận hờn với họ, thế nhưng mèo nhỏ giận hờn vẫn siêu đáng yêu.
Chân Đường Đường hồi phục rất tốt sau ca phẫu thuật, bây giờ có thể tự mình đi được một quãng đường dài, phùng má ra khỏi giường, đi dép lê, lạch bạch chạy vào phòng tắm.
Một giây ... hai giây ... ba giây ...
"Á!"
Một tiếng kêu kinh hãi đột nhiên phát ra từ phòng tắm, hai người đàn ông đang căng thẳng hóa đá chợt đùng một phát, ba chân bốn cẳng chạy đến, kéo ra cửa phòng tắm đóng chặt.
Đường Đường ngồi trên bồn cầu, hai mắt mở to, cầm bốn năm que thử thai, ngẩng đầu chu cánh môi xinh đẹp lẩm bẩm không thành lời, "Em ... sao... ... hai ... không phải ... con trai..."
Kỳ Dục và Quý Trường Khanh nhìn chằm chằm vào hai vạch màu đỏ chuẩn không cần chỉnh trên bốn năm que thử thai rải rác khắp sàn phòng tắm. Sau khi cơn mừng như điên qua đi lập tức thay bằng lo lắng sốt ruột, nhưng cả hai vẫn giữ nguyên sắc mặt an ủi thiếu niên đang không biết làm sao.
"Không sao, đừng sợ, bé cưng à, đây là lộc trời ban, đừng sợ ..." Giọng Kỳ Dục trầm thấp, nhẹ nhàng. Y vòng cánh tay rắn chắc mạnh mẽ ôm lấy cậu, hôn nhẹ lên trán cậu
Quý Trường Khanh nhẹ nhàng hôn lên tóc Đường Đường, "Bé cưng, mặc dù chúng ta chưa sẵn sàng cho một sinh linh mới, cũng không thể thay em mang nặng đẻ đau, nhưng em và con, chúng ta sẽ nỗ lực học cách trở thành một người chồng, người cha tốt. "
Y vuốt tóc thiếu niên, thở dài: "Bây giờ là tùy em lựa chọn, em có muốn nó hay không?"
Đường Đường nhìn Kỳ Dục ngẩn người.
Đôi môi ấm áp của Kỳ Dục nhẹ nhàng hôn lên trán cậu, hiển nhiên lời bác sĩ nói chính là điều hắn muốn hỏi, hắn cũng đang chờ câu trả lời của thiếu niên.
Đường Đường thu hồi ánh mắt, ngây ngốc vỗ bụng, ở đây ... có một sinh mệnh hòa với huyết mạch của cậu sao?
Cậu... không còn cô đơn nữa?
Đường Đường bình thản vuốt ve bụng nhỏ, đôi mắt trong veo bình tĩnh đến lạ, cậu kiên định gật dầu, "Em muốn nó!"
Kỳ Dục và Quý Trường Khanh liếc nhau, vừa đau lòng vừa trìu mến hôn lên cái đầu bù xù nho nhỏ của cậu rồi nhẹ nhàng dỗ cậu ngủ.
Sau khi Đường Đường đã hoàn toàn ngủ say, hai người bắt đầu nghiên cứu những chuyện tiếp theo.
Kỳ Dục tìm một bác sĩ ngày mai cho Đường Đường xét nghiệm máu, cũng yêu cầu anh ta dọn dẹp tầng một của biệt thự nhà họ Kỳ, tân trang thành một nơi không thua kém bất kỳ khoa Sản phụ của bệnh viện lớn nào, sau đó tìm thân tín đi đàm phán ký giấy bảo mật với hộ sĩ bác sĩ.
Quý Trường Khanh liên lạc với giảng viên cũ của y hỏi liệu có thể đi học thêm về phẫu thuật sinh mổ với vị giám đốc nổi tiếng nhất của khoa phụ sản hay không, làm vị giáo sư quá 50 tuổi suýt nghĩ rằng học trò yêu thích của mình định đến khoa sản tung hoành giang hồ.
Sau khi an bài xong mọi chuyện, hai lão công nheo mắt, trong mắt xẹt tia lửa, bùm bùm "tranh đoạt chính cung", bác sĩ cùng bá tổng đối chọi gay gắt, liều mạng cố gắng đạt được tư cách để cùng Đường Đường ra nước ngoài lấy giấy chứng nhận, cho đến khi bình minh ló dạng ...
............
Chiều ngày thứ hai, Kỳ Dục và Quý Trường Khanh định đưa Đường Đường đến một nơi. Kết quả xét nghiệm máu buổi sáng đã có, hormone hCG vượt quá giá trị, xác nhận mang thai. Vốn dĩ cả hai không định để thiếu niên gặp lại Đường Niệm, dù sao thì tổn thương mà anh ta mang đến cho Đường Đường là quá lớn. Nhưng bây giờ Đường Đường đang mang thai, để tránh cho cậu bé này không nghĩ ngợi gì khi mang thai, Kỳ Dục quyết định nói rõ mọi chuyện, để Đường Đường chia tay quá khứ.
Siêu xe màu đen láng cóng đậu trước một hội quán lộng lẫy, Đường Đường ngồi trong xe lắc lư, hai ngày nay cậu làm gì cũng cảm thấy bị khó chịu. Xe vừa dừng lại cậu đã nhảy xuống như một con thỏ, hít hà không khí lạnh lẽo bên ngoài.
Kỳ Dục và Quý Trường Khanh nhanh chóng xuống xe theo sau, một người thắt khăn quàng cổ, người còn lại khoác áo lông cho cậu, Đường Đường ngoan ngoãn nhấc tay ngửa cổ, để hai người đàn ông quấn thành một cây măng mập.
Quản lý hội quán đã sớm đợi ở cửa, vừa thấy xe tới, định tiến lên chào hỏi kính cẩn, nhưng lại nhìn thấy huyền thoại kinh doanh nổi tiếng trong thương trường cùng bác sĩ sở hữu bàn tay thượng đế có hành động này, kinh ngạc suýt rớt cả cằm xuống chân.
Nhưng mà, quản lý cũng là một con hồ ly tu luyện nhiều năm, vừa sửng sốt, lập tức hoàn hồn, bước tới, hơi cúi đầu chào ba người bọn họ, cung kính nói: "Giám đống Kỳ, mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa."
Kỳ Dục nheo mắt, kéo chiếc khăn quàng cổ hơi quá cao của thiếu niên, nhẹ giọng nói :"Dẫn đường đi. "
"Vâng," người quản lý nói, dẫn cả ba người vào trong.
Đường Đường bị bọc kín mít, không biết hai người đưa cậu tới đây làm gì, ngơ ngác đi theo vào cửa.
Hội quán giống như một thế giới khác, khung cảnh xa xỉ, bể rượu thịt rừng, Đường Đường có chút sợ hãi túm lấy góc quần áo của Kỳ Dục, đôi mắt đen bóng dáo dác liếc nhìn xung quanh, thỉnh thoảng phát ra một tiếng "Ô..." nhỏ từ phía sau chiếc khăn quàng cổ, đáng yêu cực kỳ.
Sau khi băng qua hành lang, tầm nhìn dần trống trải, tiếng rên ưm a dâm đãng truyền đến không ngớt, trước mặt có mấy thiết bị làm phim đang quay lưng lại với họ mà ghi hình.
Đường Đường tò mò từ sau lưng Kỳ Dục thò ra cái đầu nhỏ, vừa nhìn thấy liền sững sờ tại chỗ, trên chiếc giường lớn đến nằm vừa năm sáu người diễn ra một trận giao hợp kịch liệt, người anh trai cậu coi như một cơn ác mộng, cả người đầy vết cắn thâm tím, lỗ hậu đỏ rục bị cắm vào hai cây dương vật, phe phẩy mông như chó cái chờ giao phối.
Đường ảnh đế thấy chân anh ta vặn vẹo, như bị ai đánh gãy, trong lòng chợt xuýt xoa một tiếng, lặng thầm bật ngón tay cái —— gút chóp ờ mây zing giám đốc Kỳ.
Thụ chính Đường Niệm, hoàn toàn là sản phẩm lỗi của Thiên Đạo bị trục trặc, anh ta không chỉ làm liệt chân em trai của mình trong nguyên tác, còn hủy hoại luôn cả gương mặt của nguyên chủ, cuối cùng dàn xếp một sự cố 'vô tình' giết em trai chết thảm trong bệnh viện một mình, thậm chí còn ám chỉ tự tử khi Đường Đường xuyên qua, bây giờ nhận được kết cục như vậy có thể được coi là quả báo.
Kỳ Dục chú ý tới vẻ mặt của thiếu niên, hôn nhẹ lên tóc cậu, dịu dàng nói: "Tôi và anh em chưa từng là người yêu, càng chưa từng làm tình với cậu ta bao giờ, những thứ tôi nói với em chỉ là chọc em mà thôi, muốn chơi tình thú với em."
Hắn lấy một chiếc nhẫn ruby vuông từ trong túi ra, đặt nhẹ lên ngón tay trắng nõn non nớt của thiếu niên, cúi đầu hôn một chút, mới tiếp tục: "Từ đầu đến cuối, tôi chỉ yêu một mình em."
Quý Trường Khanh im lặng suốt quãng đường, cũng từ từ bước tới, hôn lên mu bàn tay còn lại của thiếu niên, bàn tay thon dài thượng đế ban cho cầm chiếc nhẫn kim cương màu xanh lam hình bầu dục, nhẹ nhàng đặt vào ngón tay giữa, đôi mắt nhạt màu nhìn chằm chằm vào đôi mắt có chút đỏ của Đường Đường, nhẹ giọng nói, "Tôi yêu em.. ngay từ cái nhìn đầu tiên."
Thu tay về, Đường Đường cúi đầu, dùng đầu ngón tay chạm vào hai chiếc nhẫn một cái, đôi mắt đẹp mở to. Cậu mím chặt môi, sợ sẽ bật khóc.
Đường Niệm vừa mới tỉnh lại từ ái tình kịch liệt, vừa nhấc đầu lên đã nhìn thấy một màn như vậy. Đứa em ngu xuẩn bị anh ta hại gãy chân, bị cướp hết tất cả cũng không dám hé răng, vậy mà lại đứng ở vị trí anh ta thèm khát nhất. Đường Niệm nhìn cậu đầy ác độc, rồi gầm lên lạc giọng: "Đường Đường! ! Thằng khốn nạn, sao mày không cứ ở trong bùn đi! ! Sao mày cứ một hai bò ra khỏi!"
Đường Đường đang đắm chìm trong chua chua ngọt ngọt, sợ tới mức nhảy vào vòng tay Kỳ Dục như một con thỏ, không dám nhúc nhích.
Kỳ Dục ôm lấy Đường Đường, vỗ nhẹ vào lưng cậu trấn an. Hắn ngẩng đầu, mắt lạnh lùng đến thấu xương nhìn Đường Niệm, "Chân của cậu tôi là người mua, coi như trả món nợ Đường Đường không thể khiêu vũ nhiều năm. Về số tiền nhà Đường còn nợ ... Tôi trả lại một nửa cho nhà Đường. Phần còn lại, chờ cậu kiếm đủ rồi, thì vào tù suy ngẫm tiếp."
Quý Trường Khanh nhìn đồng hồ, chậm rãi nói:" Được rồi, đến lúc về rồi, buổi chiều còn đến bác sĩ khám cho em bé."
Lời đã rõ ràng, không cần phải ở lại nữa, Kỳ Dục gật đầu với y, không để ý đến tiếng gầm thét giãy giụa của Đường Niệm, nắm lấy bàn tay búp măng nhỏ, cả ba cùng nhau bước đi.
Còn ai là chính cung thì phải đợi đến khi đứa trẻ ra đời xem hạt của ai nảy mầm ...
Họ nghĩ thầm, giao cho trời định đi.
-
Hết thế giới 2
Phù, lết mãi mới xong, chương cuối sến quá gõ chữ ngượng cả tay. Chs gõ anh đụ em không ngại mà gõ anh yêu em thì gai hết cả người....
Phiên ngoại có em bé mà 1 là t không quá thích tg này, 2 là không thích sinh tử văn, 3 là không thích có con nít xuất hiện trong h văn... nên cho t xin khất không làm nha...
Btw, tắt não thì tắt não nhưng thường thức thì vẫn nên phổ cập...
Ngoài đời nếu nam mà thử thai ra 2 vạch thì khả năng cao là đang bị ung thư tinh hoàn đó nha. Ngoài ra còn có ung thư buồng trứng, gan hoặc phổi. Nên bạn nam hay bạn nữ nào không have sex mà ngứa tay thử thai ra 2 vạch thì nên chuẩn bị tinh thần đến bv kiểm tra ung thư nha....
Đúng là chỉ có bs trong hắc văn đầu đầy màu vàng phế liệu mới nhảy số nổi nam 2 vạch là có bầu......
./.
Bạn thấy sao?