Chương 3
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Ngày hội tân xuân, cung điện giăng đèn kết hoa, Nhiếp Đế Đại Hằng tuyển người tài đức, những ai đầu hàng Ngụy quốc cũ sẽ được ân xá, ai không chịu đầu hàng sẽ bị chém đầu.
Cựu hoàng đế Ngụy quốc kiêng kị thừa tướng Đường Tử Khiêm, vừa nghi ngờ những quan đại thần có năng lực được thừa tướng cất nhắc nên đã đem đi lưu đày, sung quân hết, vì vậy mà bây giờ tất cả các quan lại trong triều đình đều cúi đầu xưng thần với Nhiếp Đế.
Quân Đại Hằng đã đánh trống rút quân, trong kinh thành dân chúng cũng xách giỏ đi chợ, bán buôn, náo nhiệt hẳn lên, rốt cuộc cũng phải sống, đổi một Hoàng đế không là gì quá lớn đối với những người áo vải bình thường này.
...
Trong Kỳ Lân Điện đàn sáo dễ nghe, Nhiếp Đế đích thân tổ chức yến tiệc, chiêu đãi văn võ cả triều, các quan chức cũ của Ngụy quốc đều bị giáng chức xuống, nhưng tốt xấu vẫn còn giữ được mạng. Chỉ có thừa tướng Đường Tử Khiêm, từ ngày đó về sau không còn thấy bóng dáng, tựa như đã tự sát, một số người nói rằng công tử như ngọc đã bị Nhiếp Đế giam cầm, tra tấn mỗi ngày trong cung.
"Khụ... khụ..."
Trong Tử Thần Điện, lửa than vô cùng ấm áp, đôi mi màu quạ của thừa tướng ốm yếu khẽ run lên, mím chặt đôi môi không chút máu, ho khan vài tiếng. Cậu chỉ mặc một bộ quần áo mỏng màu trắng, ôn hòa nằm trên ghế, nhắm mắt lại ngủ.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên có tiếng bước chân, cửa Tử Thần Điện bị đẩy ra, một người cung nữ trẻ tuổi thận trọng bước tới, hai tay cầm một chén thuốc.
Thừa tướng không mở mắt, làn da trắng như tuyết, chỉ có đôi môi ửng đỏ vì ho, cung nữ nhìn như ngọc công tử trên ghế tựa, theo bản năng thở nhẹ lại "Công tử, đã đến lúc uống thuốc."
"Làm phiền, cứ để đó đi." Đường Đường chậm rãi mở mắt ra, giọng nói ấm áp như ngọc.
Cung nữ còn nhỏ, sắc mặt bỗng nhiên đỏ bừng, vội vàng đặt chén thuốc xuống bàn, thấy thừa tướng không có động tĩnh gì, nàng do dự thuyết phục: "Công tử, thuốc uống lạnh không được tốt... "
Thừa tướng nâng mắt nhìn dáng vẻ nghiêm túc của tiểu cung nữ, trong đôi mắt màu hổ phách thoáng qua một nụ cười, "Ta biết, bên ngoài trời lạnh, trở về sớm đi"
Giọng nói của công tử thực sự rất hay, cung nữ nhỏ đỏ mặt, bị người đàn ông này dụ dỗ ra khỏi đại điện lúc nào không hay.
Khi trong phòng không còn ai, thần sắc không tốt của thừa tướng đột nhiên thay đổi, Đường Đường vươn vai ngáp dài, đổ hỗn hợp đen thùi lùi trong bát vào chậu hoa bên cửa sổ. Cây Tố Quan Hà Đỉnh đắt tiền lá héo queo, chứng tỏ đây không phải lần đầu thừa tướng bi mật đổ thuốc đi.
Đường Đường híp mắt, mặc chiếc áo mỏng màu tuyết trắng đứng ở trước cửa sổ, tay trắng như ngọc cầm một bát thuốc màu nâu, nghiêng nghiêng, thuốc đen như mực bên trong chậm rãi chảy vào trong chậu hoa.
Không phải thuốc này không tốt, dù sao đây cũng là thánh phẩm Nhiếp Yến Chi cố ý đặt để thái y, chọn những dược liệu quý giá nhất để bồi bổ cơ thể. Chỉ là bệnh mỹ nhân buff thật sự quá tốt. Căn bệnh của cậu gần như bị đóng băng, cậu có thể giải bất cứ khi nào cậu muốn, lại còn vẫn có thể là mỹ nhân ốm yếu, chưa kể thánh phẩm khó kiếm, lại còn rất đắng, một bát nhỏ như vậy giống như thêm ba cân Hoàng Liên, Đường Đường không muốn uống dù chỉ một giọt.
Chén thuốc còn chưa kịp đổ sạch, một giọng nói đột nhiên từ bên ngoài Tử Thần Điện vang lên, "Bệ hạ..."
Thân thể gầy yếu của Đường Đường đột nhiên đông cứng lại, trong lòng nói, tiệu là vây...
Quả nhiên, người đàn ông vốn nên ở Kỳ Lân Điện đẩy cửa bước vào.
Nhiếp Yến Chi mặc một chiếc áo choàng rồng đen, áo choàng lớn phủ đầy tuyết, gương mặt lạnh lùng có chút say, ngước mắt lên, ánh mắt lạnh ngắt chạm vào hành động của Đường Đường càng thêm tối lại.
Đường Đường nheo mắt, bình tĩnh đặt bát thuốc xuống, cầm lấy khăn gấm nhẹ nhàng lau đốt ngón tay mảnh khảnh, tựa hồ mọi chuyện đều đã định, nhưng thật ra là đang sợ muốn xỉu ngang.
Đôi mắt đen lạnh lùng có chút say liếc nhìn Đường Đường, Nhiếp Yến Chi một tay nới lỏng cổ áo, để áo choàng họa tiết rồng của Đường Huyền cởi ra, giũ rớt tuyết, treo lên, nhẹ nói: "Không muốn uống?"
Thừa tướng gầy gò ốm yếu, nghe được lời nói liền che môi, ho nhẹ một tiếng.
Nhiếp Yến Chi dường như hiểu câu trả lời của cậu, lại lo gật đầu với chính mình, "Được rồi, vì không muốn," Hắn nới lỏng áo sam, ngồi xuống chiếc ghế trước án thư, để lộ bộ ngực rắn chắc màu mật ong.
"Vậy thừa tướng đến thực hiện chức trách."
...
Tử Thần Điện đèn đuốc sáng trưng, Nhiếp Đế cầm bút xử lý chính vụ, các cung nhân ra ra vào vào dâng tấu chương, tất cả đều xuýt xoa cho rằng bê hạ thật sự rất siêng năng.
Tất nhiên, ở một nơi họ không thể nhìn thấy, Nhiếp Đế siêng năng cởi bỏ chiếc áo choàng uy nghiêm của mình, long căn thô dài của Bệ hạ ra vào cái mông tròn trắng nõn hếch lên dưới bàn, gậy thịt thô to căng bông hoa ngây ngô đến không còn nếp gấp, mỗi lần rút ra đều tính một lớp nước dâm, xì xì ra ngoài dâm đãng cực kỳ.
Không gian dưới án thư chật hẹp, Thừa tướng co rút ở bên trong, cắn chặt môi không chịu phát ra tiếng, cái mông trắng noãn đầy đặn nhô cao, lưng hạ xuống thấp, nằm trên mặt đất trải một tấm chăn lông cừu dày, để long căn to lớn sau lưng chơi cậu run rẩy trước mặt bao người trong cung.
Nhiếp Yến Chi đang cầm tấu chương, nhíu mày, như đang suy nghĩ chính vụ, nhưng đầu óc của hắn đã bay đến trước dương vật. Hắn bí mật thúc long căn, quy đầu khổng lồ nghiền áp, càn quấy thịt ruột run run trong cái động đầy nước dâm.
Bờ mông trắng nõn run lên từng đợt sóng thịt, nước chảy ra từ cúc huyệt thấm ướt lông mu ở gốc lông căn của bệ hạ, chỉ cần đám cung nhân tiến thêm một bước là sẽ thấy toàn bộ cảnh tượng dâm loạn này.
"Ưm..."
Tốc độ ra vào của long căn không nhanh nhưng liên tục khuấy động bên trong tràng ruột và điểm mẫn cảm, thừa tướng sướng đến đuôi mắt đỏ lên, không chịu nổi mà lộ ra một tiếng kêu nhỏ, lại sợ hãi cắn chặt môi.
Bên trong lỗ nhỏ thật chặt, Nhiếp Yến Chi thở một hơi nặng nhọc, chỉ muốn mặc kệ các cung nhân ở đây, thọc long căn vào trong khoang bụng của con chó cái dâm này mà hung tàn giã nát, bắn tinh dịch nóng để cậu thụ thai.
Các cung nhân không nghe thấy tiếng động, vẫn cung kính đứng cách đó không xa.
Nhiếp Yến Chi nghiến răng, một tay cầm tấu chương, tay kia vươn ra nắm lấy mông của thừa tướng, quy đầu nghiền tâm lỗ bắt đầu lay động. Thịt mông tràn ra giữa kẽ tay run lên bần bật.
Đau đớn cùng khoái cảm làm thừa tướng dưới án thư un lên đến suýt nữa không quỳ được nữa.
Một tiếng "phốc" nhỏ vang lên trong đại điện yên tĩnh, mọi người trầm mặt nhìn nhau, âm thanh này từ đâu ra vậy.
Không đợi bọn họ nghĩ thêm, Nhiếp Yến Chi đang xử lý chính vụ cất tiếng nói.
"Bảo Bùi Diên đưa tiểu hoàng đế Ngụy quốc đến đây." Giọng hắn khàn khàn, lập tức khiến một số cung nữ trẻ đỏ mặt.
Thân thể trong tay bỗng nhiên cứng đờ, thừa tướng chật vật cố gắng quay đầu dưới án thư, khóe mắt đỏ bừng vì tình dục, con ngươi màu hổ phách lấp lánh cảnh xuân, thừa tướng vốn bình tĩnh, gặp khó khăn cũng không chấn động vậy mà nhìn đế vương lắc đầu, gần như cầu xin.
Nhưng đế vương cụp mắt xuống, dùng long căn tàn nhẫn khuấy động tâm lỗ non nớt đầy nước. Hắn nghĩ thừa tướng đã tâm thành tro tàn mới không uống thuốc, cố ý tìm đến cái chết. Nghĩ đến điều này, gương mặt nham hiểm mang theo men say của Nhiếp Yến Chi càng lạnh hơn, hung hăng nắc vào trực tràng.
Đường Đường kịch liệt run rẩy, há mồm im lặng kêu một tiếng....Nước bọt chảy xuống khóe môi, rơi trên thảm lông cừu.
Nếu Đường Đường bị dập đến thăng thiên biết Nhiếp Yến Chi đang nghĩ gì, nhất định sẽ hét lên oan quá.
Đúng lúc này, cửa đại điện bị đẩy ra, Bùi Diên cùng tiểu hoàng đế mặc đồng phục tù nhân bước vào, gần như ngay lúc cửa được mở ra, Bùi tướng quân đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt dâm đãng trong không khí.
Hắn không dấu vết đảo mắt qua một vòng, cuối cùng ánh mắt dán vào chiếc bàn trước mặt Nhiếp Yến Chi, không khỏi nhướng đôi mày tuấn tú.
"Ngươi là hoàng đế của Đại Hằng?" Ngụy Tri Tân ngẩng đầu nhìn, gương mặt hốc hác bớt một chút hung hăng, càng thêm mỏng manh đáng thương.
Nhưng vị Đế vương âm u trước mắt chỉ một lòng chú ý đến việc dập dương vật chơi mông của thừa tướng, chỉ liếc mắt nhạt nhẽo nhìn hắn một cái, "Một quân mất nước còn dám nói chuyện với ta như thế này, ai dạy ngươi phép tắc."
Ngay khi tiểu hoàng đế lên tiếng, lỗ nhỏ của thừa tướng đột ngột siết chặt, ruột thịt mềm nhũn run lẩy bẩy lấy lòng thứ to lớn bên trong, mút hút quy đầu rỉ nước.
Bùi Diên cười gằn, đá vào khuỷu chân tiểu hoàng đế, khiến quân mất nước khuỵu xuống đất.
Cú đá của Bùi Diên rất nặng, dường như là để trả tư thù, che giấu động cơ thầm kín không cho ai biết.
"A ..." Tiểu Hoàng đế quý giá bao năm qua được thừa tướng bảo vệ quá kỹ, chưa bao giờ phải chịu đau đớn như vậy, trán đổ mồ hôi hét một tiếng, ngẩng phắt đầu, ánh mắt hung tợn quét qua Bùi Diên đang đứng trên cao nhìn xuống, cùng Nhiếp Yến Chi hoàn toàn không để hắn vào mắt.
Nhiếp Đế bị mạo phạm long uy cũng không quan tâm, nhưng ở nơi người khác không nhìn thấy, nghiêm khắc dùng long căn trừng phạt lỗ dâm giữa mông lão sư của tiểu hoàng đế.
Dưới án thư, thân hình mảnh dẻ của thừa tướng ngưng tụ một tầng mồ hôi thơm, rùng mình kẹp chặt lỗ hậu, gậy ngọc dưới thân trước khi Ngụy Tri Tân đi tới đã bắn đến rối tinh rối mù.
Nhiếp Yến Chi dùng quy đầu nhẹ nhàng khuấy động thịt ruột sưng đỏ chín muồi, một tay xoa bóp cánh mông ướt át, nhạt nhẽo nói: "Trẫm hâm mộ Đường Tướng đã lâu, hôm nay kêu ngươi tới cũng là muốn nghe những chuyện ngày xưa của thừa tướng."
Thừa tướng Đường Đường cắn đến nứt cả răng, khóe mắt đỏ rưng rưng, mặt đầy xuân tình. Đế vương phía sau chơi hăng quá, vừa nói chuyện vừa nắc tàn nhẫn vào lỗ dâm của cậu, làm cậu như chó cái động dục mà dẩu cao mông, lộ ra miệng lỗ sưng phồng ngậm dương vật, chờ đợi được tưới tắm tinh dịch.
"Hừm," Ngụy Tri Tân nghe xong cười khinh thường, "Tại sao, đế vương Đại Hằng cũng thích tên đạo đức giả kia à?"
Lời mỉa mai không che giấu của hắn khiến Bùi Diên cau mày tăng thêm sức mạnh, Ngụy Tri Tân kêu lên một tiếng thảm thiết, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Bùi Diên, một lúc sau đột nhiên bật cười, "Hahaha, ngay cả tướng quân của nước địch cũng muốn hắn, ha ha ha tại sao trước kia trẫm không nhìn thấy, cái bộ dạng sắp chết kia của thừa tướng còn có khả năng quyến rũ đàn ông hơn cả bọn gái điếm của Câu Lan Ngõa Xá ".
"Bùi Diên, đánh gãy chân hắn."
Thân hình trắng nõn dưới án thư chợt cứng đờ, Nhiếp Yến Chi mặt mày lạnh lùng dùng long căn rắn chắc khai phá tràng ruột siết chặt, thịt ruột đâm đãng run bần bật, điên cuồng tiết nước dâm nịnh nọt thứ đồ càng cương cứng hơn bên trong.
Bùi Diên đang nghẹn cục tức, nghe Đế vương nói thế liền ta bước lên phía trước, nháy mắt nữa thôi sẽ đánh gãy chân chó của tiểu hoàng đế không biết điều...
"Chờ đã," Nhiếp Yến Chi kêu lên một tiếng, đột nhiên cắt ngang chuyển động của Bùi Diên.
Bùi Diên cử động được một lúc, sắc mặt Ngụy Tri Tân tái mét, lúc này mới biết sợ, rụt người lại im thin thít....
Nhiếp Yến Chi dừng lại, ngạc nhiên nhìn dưới án thư, đường cong trên lưng của thừa tướng rất đẹp, run lên vì mồ hôi, mông thịt trắng tươi nhuộm nước dâm uốn éo theo từng đợt đâm. Đế vương thậm chí có thể nhìn thấy miệng huyệt bị chơi đến sưng đỏ từng chút mút vào long căn, lại phun ra nước dâm, lẳng lơ vô cùng.
Rõ ràng là để hắn tha Ngụy Tri Tân đi một lần ...
Trong không gian nhỏ bé, Đường Đường lắc lư cặp mông lấy lòng long căn, ở nơi Nhiếp Yến Chi không thấy được, cậu há to mồm, nước mắt chảy ròng ròng, sướng thất thần..
Tiểu hoàng đế là người không có tài đức, Đường Đường còn hữu dụng, làm sao có thể vì hắn mà hạ mình thế này.
Mùi thơm ngào ngạt trong không khí càng lúc càng nồng, Ngụy Tri Tân hít hít mũi, sợ hãi co người sang một bên. Cuối cùng cũng nhận ra Ngụy quốc đã chết, sẽ không có ai chăm sóc mình như Đường Đường. Tiểu Hoàng đế lại cảm thấy trong lòng có một tia oán hận, hắn có chút than thở không hiểu vì sao thừa tướng đã hứa với phụ hoàng sẽ chăm sóc chu đáo cho hắn, nhưng lại không dùng cái chết để khuyên bảo hắn khi hắn chuẩn bị làm sai.
Nếu như vậy ... hắn có thể không cần phải khúm núm trước Đại Hằng thế này.
Bùi Diên ngửi thấy mùi hương, thân dưới sưng to đến phát đau, thở dốc nhìn chằm chằm vào chiếc bàn hơi rung chuyển, không nén được nuốt nước bọt.
Mông tròn lắc qua lắc lại, mắt của Nhiếp Yến Chi mờ mịt đỏ bừng. Bàn tay to xòe ra bóp chặt cánh mông ướt đẫm, long căn trướng to nổi gân dập vào tâm lỗ như phát điên, quy đầu hung tàn đâm nát thit ruột dâm đãng đầy nước.
Thừa tướng há miệng thở dốc, cánh mông tuyết trắng bị túi tinh hoàn nặng trĩu của Đế vương đét đến đỏ hồng, tiếng bạch bạch nho nhỏ làm thừa tướng run lên sợ hãi, thân hình mảnh mai muốn chạy trốn, rồi lại không kìm chế được ra nước dâm, từng luồng dịch ruột non nhanh chóng bắn tung tóe, bị gậy thịt chặn lại không cho phun ra, tích tụ trong tràng ruột, ngâm long căn đế vương sung sướng, bắn ra tinh hoa.
Nhiếp Yến Chi thở hổn hển buông ra cặp mông bị bàn tay to bóp đến đỏ lừ, khuôn mặt lạnh lùng tràn đầy mãn nguyện, ngẩng đầu lên, khàn giọng nói với Ngụy Tri Tân đang mờ mịt đầy đầu.
"Nhốt hắn lại, Ngụy Hoàng cần cảm ơn lão sư của mình thật nhiều đấy.."
./.
Bạn thấy sao?