Chương 6
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Năm Thiên Khải thứ tám, đại tướng quân mang theo vệ binh của mình đến Tuyết Sơn tìm thuốc, cùng năm đó, Nhiếp Đế phái quân đến nước Cảnh Địch Quốc, muốn cướp nước mắt tiên cá, Cảnh Địch Vưng mở cửa thành, chính mình dâng lên chí bảo, nguyện cống nạp hằng năm, xưng thần với Đại Hằng.
...
Trong Tử Thần Điện, thừa tướng mặc áo sam mỏng màu tuyết trắng ngồi trên giường, tựa thân thể ốm yếu ra phá sau, mi dày rũ xuống, che đi một nửa hơi ấm hổ phách, ngón tay thuôn thả lật nhẹ từng trang sách, tóc dài buông trên lưng, làm công tử ôn nhuận như ngọc càng như thiên tiên trên trời.
Ngu Tiêu mặc y phục đỏ như máu bước vào, gần như vô thức nín thở, đôi mắt phượng sâu hút, ánh mắt quét qua chiếc cổ lộ ra của công tử, tình dục mãnh liệt trào lên trong mắt, nhưng biến mất hoàn toàn khi thừa tướng nhìn qua.
"Ngu công tử," thừa tướng đặt sách xuống, cười nhẹ với người vừa tới, "Thân thể bệnh yếu này của Khiêm làm phiền công tử quá rồi."
Như ngọc công tử lúc không cười, chính là vầng trăng sáng trên bầu trời, nhưng khi cười lại giống như tuyết mùa đông tan chảy... Làm cho lòng người ngứa ngáy.
"Đường tướng không cần khách sáo quá," Ngu Tiêu hơi nhướng đôi mắt phượng, dịu dàng tiến lên kiểm tra mạch, "Chườm ấm, dưỡng thương là tốt rồi."
Đường Đường cụp mắt để hai ngón tay của y giả đặt lên cổ tay mình, thầm tự hỏi tên này giả vờ làm quân tử làm gì? Chính xác đang có âm mưu gì đây?
Không ai hiểu rõ mức độ ác liệt của các vai chính hơn Đường ảnh đế.
Quả nhiên, không đợi cậu suy nghĩ thêm, người này đã nói ra toan tính ...
"Nhưng mà... Ta lần này tới đây là muốn nhờ một chuyện." Ngu Tiêu thu tay về, khiêm tốn nói, "Ngày hôm trước, hương dược mà ta nghiên cứu bấy lâu nay rốt cuộc đã có hiệu quả. Ta đang tìm ai đó để thử một lần."
Y dừng lại một lúc, sau đó nói: "Hương dược an thần tĩnh tâm, rất có lợi, chỉ cần cởi y phục ra, xông hơi nóng toàn thân là được."
Thừa tướng nghe xong sửng sốt một hồi, không nói gì. Theo lý thuyết đều là nam nhân chuyện tầm thường như vậy không nên cự tuyệt, nhưng thừa tướng từ lâu đã biết quan hệ nam nam, lại... lại còn mây mưa triền miên cùng hai quân thần.
Ngu Tiêu thấy cậu có vẻ muốn từ chối, bèn khẽ vén ống tay áo đỏ thẫm lên một chút để lộ ra những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay.
Da mặt y giả tái nhợt, trên cánh tay nhẵn nhụi đầy những vết cắt nông có sâu có thật đáng sợ, có vết còn chưa hoàn toàn đóng vảy, lấm tấm máu. Đường Đường đầy áy náy ngước mặt, ánh mắt xúc động, nhưng lời nói đến giữa môi lại nuốt trở vào.
Cậu nhẹ thở dài, ấm giọng trả lời, "Được rồi, Ngu công tử chờ một chút."
"Thừa tướng đại ân." Đôi mắt phượng của Ngu Tiêu tối sầm lại, đứng dậy, chắp tay hành lễ.
Với y thuật của Ngu Tiêu, loại bỏ những vết sẹo này dễ như chơi, y chỉ cố tình giữ nó để thừa tướng áy náy tự trách mình.
Dược hương có độ dày bằng ngón tay cái, màu hơi đỏ, sau khi đốt, khói mỏng bốc lên, tâm hồn thư thái.
Khuôn mặt ấm áp của Đường Đường hơi đỏ lên, quay lưng lại, dùng ngón tay thon dài cởi thắt lưng, chiếc áo khoác mỏng màu tuyết đột nhiên rơi xuống, tóc đen phủ lên lưng, áo trong vướng trên đầu vai, nửa kín nửa hở.
Nghe thấy tiếng thở phía sau càng nặng nề hơn, Đường ảnh đế ma mãnh cong môi, tấm lưng mảnh khảnh mịn màng hướng về phía Ngu Tiêu, đầu ngón tay thon dài như ngọc kéo áo lót trên vai, từng chút một dần dần rũ xuống lộ ra làn da trắng như tuyết. Tóc đen tôn lên làn da tuyết trắng của thừa tướng, che giấu phong tình vô hạn bên trong.
[Đường Đường: Hệ thống, phân tích hiệu quả của hương dược.]
[Âm thanh điện tử của hệ thống: Đang tải ...]
[Hiệu quả của hương dược: Tên Nhiếp Hồn, trộn lẫn máu của quỷ y Ngu Tiêu, những người trúng độc tưởng mình đang nằm mơ, tuân theo hoàn toàn lời nói của quỷ y.]
Đường Đường đã cởi xong y phục, làn da tuyết trắng tinh xảo chạm vào không khí toát ra hương thơm thanh lãnh, nghe vậy, đôi mắt hổ phách lóe lên khát vọng, cậu vui vẻ ra lệnh cho hệ thống trừ một nửa dược lực cho cậu.
Vì lần trước nôn ra máu, Bùi Diên đã đến Tuyết Sơn tìm thuốc, Nhiếp Yến Chi bận gây áp lực với Cảnh Địch, hai chàng công không có thời gian chơi lỗ nhỏ của cậu, hiếm khi Ngu Tiêu biết chơi như thế, Đường ảnh đế hưng phấn nhảy nhót trong lòng, không muốn vô thức coi nó như một giấc mộng xuân tý nào.
Nhiếp Hồn hương phát huy tác dụng rất nhanh, thừa tướng vừa cởi xong quần áo liền giật mình, con ngươi màu hổ phách dần dần mất đi tiêu cự, động tác cũng dừng lại.
"Ngươi là người hầu riêng của con trai 'Ngu Tiêu', bản tính dâm đãng, lâu ngày sinh tình với đại công tử, đang muốn nếm thử nhân gian cực lạc, lại bị cha của hắn đi kiểm tra, giam giữ trong phòng." Mắt phượng của Ngu Tiêu chứa đầy thú tính, y lười nhác ngồi trên ghế, thong dong biên một cái kịch bản gian dâm kịch tính.
Mắ, tấm lòng thầy (chơi) thuốc =)))))))))))
Căn phòng nồng nặc mùi thơm, thân ngọc trần trụi.
Đường Đường trần truồng ốm yếu nghe Ngu Tiêu nói mấy câu phong lưu, giật mình kinh ngạc mở to mắt.
Búng tay một cái, sắc mặt thừa tướng đột nhiên thay đổi.
"Lão ... lão gia,"
Đường Đường cắn chặt môi dưới, lông mi khẽ run lên, đôi mắt màu hổ phách đầy nước ầng ậng đến đáng thương. Cả người thiếu niên run lên bần bật, ôm thân hình trần trụi của mình cố gắng co rụt người lại.
Ngu Tiêu mắt phượng, môi mỏng, khuôn mặt tuấn tú lãng tử, không liên quan một chút gì đến từ "lão", nhưng y đang hưởng thụ thú vui khi ôn nhuận mỹ ngọc lại trở nên nhỏ bé đáng thương, lập tức nhướng mày trừng mắt diễn theo kịch bản.
"Hừm, ngươi dụ dỗ con trai ta?"Đôi mắt phượng của Ngu Tiêu lạnh lùng trừng cậu một cái, vỗ bàn đứng lên, "Nói!"
Thân hình mảnh khảnh của Đường Đường run lên bần bật, nức nở nói, "Không ... không thưa lão gia, ta và công tử..... chúng ta là ... là....."
Cậu là nửa ngày, nhưng cũng không nói được một danh phận.
Ngu Tiêu nóng nảy, bước tới nắm lấy cổ tay người hầu, kéo thật mạnh.
Mắt Đường Đường đỏ lên, ngã vào lòng nam nhân, run rẩy không dám nhúc nhích, "Lão gia, ngài...... Ngài tha cho ta."
"Ngươi dùng thân thể lẳng lơ này để dụ dỗ con trai ta?" Ngu Tiêu cụp mắt phượng xuống, hai tay nhào nắn bên hông, cảm giác được người hầu rùng mình, chế nhạo nói: "Dâm đãng!"
"Không, lão gia...... ta.. ta và Đại công tử là.... ư... chân thành." Đường Đường cứng còng cơ thể, nghẹn ngào không ngừng, giữa cặp đùi mềm mại là thứ cứng rắn nóng hổi đang sẵn sàng bắt đầu.
Ngu Tiêu ngửi được mùi thơm mát trên người, thở phì phò một tay tóm chặt cổ tay người hầu, tay kia tự kéo quần xuống. Ngu Tiêu móc dương vật đã cưng cứng của mình ra, cạ lên miệng lỗ nóng lòng muốn thử, "Dâm loàn, chưa chơi vào đã chảy nước."
Đường Đường sững sờ nhìn hạ thân của mình, dường như nhận ra mình sắp bị cha của người yêu cưỡng hiếp, lập tức giãy giụa tuyệt vọng, "Không, không! Lão gia, ta...... Ta và Đại công tử ... a a a!"
Chưa kịp dứt lời, thứ to dài của lão gia đã "phụt" một phát cắm hơn nửa vào cái lỗ hẹp hòi.
Đường Đường trợn to hai mắt, thân hình mỏng manh bị ghim vào dương vật run rẩy, thịt ruột ấm nóng run lẩy bẩy cẩn thận lấy lòng, đôi chân dài vô lực không ngừng run rẩy, chỉ biết để trọng lượng cơ thể kéo dương vật vào sâu thêm, làm lỗ hậu ngây ngô căng chặt.
"Hừm... chặt quá..." Ngu Tiêu kêu lên một tiếng, tức giận bóp lấy mông thịt đang hếch lên của cậu, "Còn dám nói là tình đầu ý hợp với đại công tử sao? Nước nhiều thế này, sợ là xướng kỹ nổi tiếng nhất kinh thành cũng chưa dâm bằng ngươi."
"Ưm.... Ưm.... Công tử...a...a ..."
Nghiệt căn của lão gia đang khuấy tròn trong người, Đường Đường ngửa cổ lên, gào thét thảm thiết, cửa hậu căng ra ngậm trọn dương vật, nước dâm theo động tác của côn thịt bắn ra tung tóe.
Ngu Tiêu xoa bóp cái mông tròn trịa, thứ dưới háng hung hăng thọc vào rút ra, càn quấy tràng ruột ướt mềm của thừa tướng, thoải mái thở dài, "Chỉ mới cắm vào đã biết phun nước, còn giả bộ ngây thơ gì nữa."
"Lão gia...... Ta ...ưm... a ... ta là ... hưm ưm.... ... người của đại công tử ... ưm ..."
Gậy thịt mềm mại cọ xát vào thịt ruột non nớt, quy đầu thô bạo rút ra đâm vào, nghiền nát khối thịt nhỏ, Đường Đường rên rỉ không ngừng, sướng đến rùng mình, nước dâm xối liên tục làm ướt nơi giao hợp của hai người.
Ngu Tiêu còn ngại tư thế này chơi không tận hứng nên đứng dậy ôm lấy eo thon của thừa tướng, vừa đi vừa đâm, nước dâm tí tách nhiễu một đường. Đường Đường nhũn cả chân, sung sướng ưm a liên tục.
"Hừm ... để tận hiếu cho đại công tử, tiểu dâm đãng cần phải hầu hạ cha chồng cho thật tốt, chậc, vừa chặt vừa ướt ... ừm ... sướng thật."
Nam nhân càng cưỡng gian lỗ nhỏ thô bạo hơn, như muốn chơi chín rục cả thịt ruột, mỗi lần đâm vào quy đầu đều hướng vào tâm lỗ, ác động càn quấy trực tràng, khoái cảm mãnh liệt khiến thừa tướng quay cuồng, cơ thể yếu bệnh co giật từng cơn, không ngừng run rẩy kêu dâm.
"Ưm a...... Lão gia!! A a a sướng quái!"
Hoa cúc phùn phụt vẩy nước, xoắn chặt hút lấy dương vật, Ngu Tiêu thoải mái rên trầm thấp, hắn buông ra người đã xụi lơ, dưới háng dập mạnh, "Dâm phụ!"
Sức lực quá mạnh làm cho Đường Đường "a" một tiếng ngã xuống, thân hình gầy gò quỳ bò xuống thảm, hơi hơi run rẩy, cổ họng không ngừng rên rỉ như mèo kêu.
Ngu Tiêu sướng đến hít sâu một hơi, túm chặt người đang run rẩy, cưỡi trên người cậu như một con chó đực, thứ to lớn dưới háng nhắm vào tâm lỗ mà đâm vào phùn phụt, điên cuồng nghiền ép thành ruột.
"Dâm đãng, bị cha chồng chơi có sướng không, hả ... nước dâm lênh láng thế này, sướng lên trời rồi đúng không? Hừ ..."
Y cẩn thận gặm cắn cổ Đường Đường, dưới háng không chút ngừng nghỉ, mỗi lần đều kéo gần hết cả cây rồi lại thoi bạo cắm sâu.
"A a a sướng quá...... Ưm a tiểu dâm đãng sướng quá...... mạnh nữa ưm ưm......"
Thừa tướng bị quỷ y hạ ám chỉ hai mắt mờ mịt, khóe mắt ướt át diễm tình, cổ gầy trắng nõn vươn lên, cơ thể bị dương vật hung ác tàn nhẫn đâm chọc mà chao đảo lắc lư, như thể thật sự là kỹ nữ dâm dục nhất thủ đô, vểnh cao mông chờ giao phối như một con chó cái, không ngừng ngậm mút dương vật của phụ thân người trong lòng, cái miệng trước đây vừa quân tử khiêm khiêm đã tràn ngập tiếng kêu dâm ngọt ngào làm ai nghe cũng phải cứng.
"Dâm phụ, đĩ điếm! Ta với con trai ta ai chơi ngươi sướng hơn!"
Ngu Tiêu cưỡi lên thừa tướng, eo hông mạnh mẽ đâm thứ thô to nóng hổi vào sâu nhất, mạnh mẽ khuấy động trực tràng, nước dâm òm ọp vẩy ra từng đợt.
"A a a...... Lão gia! Lão gia, sướng quá a a...... A a.... Thực xin lỗi......công tử...... "
Đường Đường bị người đè ở trên thảm, ưm a thở dốc, vòng eo mảnh khảnh vặn vẹo như điên, chào đón dương vật, để nghiệt căn tàn nhẫn mở to lỗ hậu, nghiền nát ruột thịt, mẫn cảm, quy đầu dập liên hồi vào tâm lỗ như muốn chơi cả tràng ruột thành nước, từng luồng khoái cảm chạy dọc toàn thân, nước bọt nhỏ giọt xuống khóe môi.
"A... Dâm như chó cái, còn xin lỗi cái gì? Hừ ... Xin lỗi không thủ thân như ngọc vì hắn?" Ngu Tiêu mỉm cười, thân thể tuấn đĩnh áp sát vào Thừa tướng, xương hông bang bang đánh vào mông thịt, thở dốc, "Hay xin lỗi vì để cha của hắn chơi đến nước bắn tung tóe."
"Ưm a a...... Công tử thực xin lỗi a ...... Lão gia chơi ta sướng quá...... A a...... Ta bị lão gia...... ưm a...... chơi thành chó cái a a a"
Gương mặt ôn nhuận như ngọc của thừa tướng tràn đầy tình dục, co giật gào thét, lỗ nhỏ bị chơi nở rộng kịch liệt run rẩy, "phụt phụt" xối nước ào ào, nhưng lại bị gậy thịt lớn chặn lại, chỉ khi đâm vào rút ra mới có thể văng ra một chút.
"Dâm đãng! Được gậy thịt của lão gia chơi sướng chết đúng không ... Một tên người hầu rẻ rúng, còn dám tranh tinh dịch với phu nhân."
Ngu Tiêu thở nặng, nghiệt căn dưới háng không ngừng thô bạo xỏ xuyên qua tràng đao, khuấy tung khoang bụng, cúi đầu ngậm lấy thịt mềm ở cổ thừa tướng, "Hừmm ... Bắn cho ngươi! Để tiểu dâm đãng sinh cho lão gia đứa con trai!"
"Ưm a a phu nhân, ư ưm.... Gậy của lão gia thật lớn ...thật nóng...... ưm a chơi ta rất sướng...... A a a ... xin lỗi......phu nhân... Ta phải sinh em bé cho lão gia...... Ô ô sinh em trai cho công tử a a...... A a!!"
Bị cánh tay của nam nhân ôm vào lòng, Đường Đường đổ mồ hôi nằm sấp trên thảm, thân thể trước sau hỗn độn, sướng đến mức chỉ có thể kêu dâm không ngừng, cơ thể co giật, lỗ hậu ôm chặt lấy dương vật to lớn.
"Hừm ... dâm đãng thiếu làm."
Ngu Tiêu thầm mắng, thứ dưới háng sưng lên gấp đôi, nắc dồn dập như dã thú, ép nước dâm vẩy tung tóe. Gân xanh trên dương vật thình thịch nảy lên, y gầm nhẹ một tiếng, luồng tinh dịch đặc sệt nóng hổi phóng thẳng vào tâm lỗ.
Tinh dịch vừa nhiều vừa nóng cháy, khiến thừa tướng sướng đến gào thét, co giật kịch liệt, cuối cùng nặng nề ngã xuống thảm như chết rồi, không có động tĩnh gì.
...
Đường Đường ngủ rất không yên giấc, cậu có một giấc mộng cực kỳ dâm đãng, đến mức cuối cùng thoát ly khỏi mộng cảnh, mở mắt ra nhìn thấy Ngu Tiêu thậm chí còn sững sờ, vô thức gọi: "Lão gia......"
"Hả? Thừa tướng gọi ta là gì?" Ngu Tiêu mở to mắt phượng, kinh ngạc hỏi.
Giấc mộng quá chân thực, Đường Đường mím môi, trong lòng có chút lạnh lẽo, cậu bí mật giật giật hạ thân, cũng không cảm thấy đau nhức hay sưng to không khép lại được sau mây mưa, mày đẹp hơi nhíu lại, lại lén lút đảo mắt qua thảm sàn.
Không có gì khác lạ.
Mọi vật vẫn như thường lệ, làm cho thừa tướng nhẹ nhõm một hơi, càng thêm xấu hổ, ửng khuôn mặt ấm áp từ từ ửng hồng, thậm chí ngay cả chóp tai trắng nõn cũng phủ một lớp hồng hồng ngon miệng.
Cái gì lão gia, phu nhân, công tử, ... sao cậu có thể có một giấc mơ bẩn thỉu như vậy?
Hơn nữa ... hơn nữa, nhân vật chính trong mộng lại là Ngu y giả, chẳng lẽ mình nằm dưới hầu hạ đã quen, nhìn thấy nam nhân lại không kiềm chế được dục vọng của mình?
Thừa tướng xấu hổ vô cùng, không nhịn được nữa, Ngu Tiêu ngồi thẳng trên ghế, cười tủm tỉm nâng chén trà lên, thoải mái thổi thổi, nhấp một ngụm, tấm tắc than nhẹ.
Khối mỹ ngọc này đúng là mọng nước, cắn một miếng là thơm lừng môi răng.
-
Khi bạn đam mê làm diễn viên nhưng đời đưa đẩy phải làm bác sũy =)))
Hệ lụy của sinh viên làm việc trái ngành =)))
【 tác giả có lời muốn nói: 】
Tiểu kịch trường:
Quỷ y yên lặng móc ra một cây châm độc: Bạn tốt, ta khuyên ngươi thiện lương.
Nội dung:
Trăng lên đầu cành, nơi kinh thành phong tuyết đan xen, cái lạnh thấu đến tận xương.
Y phục đỏ chói của Ngu Tiêu vô cùng bắt mắt trong bóng đêm, tay xách một bầu rượu ngon thong thả ung dung đi vào phủ, lúc hắn vào kinh đã đến giờ giới nghiêm, nhưng người tài luôn có biện pháp của người tài.
Đột nhiên, bước chân khựng lại, giữa năm ngón tay thon dài xuất hiện mấy cây ngân châm.
Ngu Tiêu nheo mắt phượng, cười lạnh, "Đã tới rồi thì cũng đừng giấu đầu lòi đuôi."
Tuyết trắng bay tán loạn, một nam nhân mặc kính trang màu đen từ chỗ tối đi ra, vừa nhìn thấy rõ nam nhân, Ngu Tiêu thả lỏng, buông cây châm trong tay xuống, "Bùi Diên, nửa đêm nửa hôm ngươi làm cái gì...... Á!!"
Ngu Tiêu còn chưa nói xong, đột nhiên trời đất quay cuồng, bị bạn tốt nhiều ngày không thấy vác lên vai.
Sau đó... bay...... Bay đi?
......
Giờ Hợi, phu canh bọc áo bông thật dày, đánh cái ngáp đi về nhà, còn chưa đi được vài bước, đã thấy một con chim khổng lồ màu đỏ trên bầu trời, sợ tới mức trừng mắt há mồm, ngay cả cái ngáp đang dang dở cũng quên mất.
Tía má ơi, loài chim gì thế này?
Ngu Tiêu đơ mặt, nhìn trước mắt điên đảo, kinh thành chậm rãi lùi xa, tuyết gió lạnh lẽo bùm bùm nện trên gương mặt phong lưu đa tình, trầm mặc vài giây, nói: "Bùi Diên, rượu của ta đâu rồi."
Bùi đại tướng quân võ công cao cường, khiêng người trên vai người vượt nóc băng tường, "Đừng nói nhảm, tập trung cứu người."
Ngu Tiêu chỉ cảm thấy đau não, cứ mở miệng ra là lại bị tuyết bay vào mồm, khó thở nói, "Không có hòm thuốc, về lấy cho ta!"
"Phiền thế làm gì, trong cung cái gì chẳng có." Bùi Diên cau mày, tập trung dùng khinh công, tốc độ không giảm.
"......" Ngu Tiêu yên lặng móc ra một cây châm độc, thở dài, "Bạn tốt, ta khuyên ngươi thiện lương."
Bùi Diên "......"
Ngu Tiêu "......"
Hai người bạn tốt bốn mắt trừng nhau một lúc, Bùi Diên mới "hừ" một tiếng bỏ người trên vai xuống, nổi giận đùng đùng ném xuống câu "Chờ đấy, bố đi lấy cho ngươi!"
Dứt lời, lại bay đi.
Chỉ còn một mình Ngu Tiêu đứng ở cửa cung trong gió lạnh thổi vù vù.
Xin hỏi vị đại tướng quân, ngươi bảo ta vào thế nào? Ban đêm ngang nhiên xông vào hoàng cung hả?
(Tiểu kịch trường t không tìm được raw nên chém theo bản convert, có mấy chỗ hong hiểu gì hết hmu hmu)
Bạn thấy sao?