Chương 31: 🏮[THỪA TƯỚNG ỐM YẾU].9

Chương 9

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Đường Tử Khiêm khoác áo khoác nhìn ánh trăng vô biên ngoài cửa sổ. Bàn tay trắng đến trong suốt từ tay áo tuyết rộng nắm lấy cửa sổ, ẩn ẩn vẻ thất thần.

Trầm kha bị bệnh, luôn phải dựa vào máu của Ngu Tiêu để ôn dưỡng mới có thể thở. Thừa tướng nhắm mắt, Đế vương xuất chinh, y giả lấy máu, tướng quân tìm thuốc.

Nói đến cũng thật buồn cười, ba người họ là thiên chi kiêu tử, là nhân trung long phượng, vậy mà giờ lại lao tâm khổ tứ cho một kẻ sắp chết.

"Cốc cốc -" có tiếng gõ cửa sổ, Đường Đường mở mắt, trầm giọng nói: "Vào đi."

Cửa sổ bị đột nhiên đẩy ra, một bóng người bước vào.

Gần đến mùa xuân, nhưng gió vẫn còn lạnh nên Đường Đường che môi ho mấy tiếng.

Người mặc đồ đen muốn đến giúp, lại cắn chặt răng nửa quỳ xuống, hai mắt đỏ hoe, khàn khàn nghẹn ngào nói: "Chủ tử, đến lúc rồi! Tiểu hoàng đế cứng đầu, không tin ngài. Ngài không thẹn với tiên hoàng, không thẹn với Ngụy quốc, việc gì có thể làm được đã làm hết rồi, xin chủ tử— " Hắn quỳ lạy, giọng nói nghẹn ngào ,"Cho chính mình một con đường sống."

Đường Đường nheo mắt thở dài một tiếng, "Thôi được rồi, tìm cơ hội đánh hôn mê bệ hạ, cho người của chúng ta rút khỏi hoàng cung."

Người mặc đồ đen đột nhiên ngẩng đầu, tuy rằng trong lòng bất mãn vì phải cứu tiểu hoàng đế vô ơn, nhưng chủ tử đã đồng ý rời đi, vẫn làm cho tên ngốc này nhe hàm răng trắng rơm rớm nước mắt cười.

Hắn dập đầu, lắc mình nhảy ra khỏi cửa sổ, biến mất trong bóng tối bao la.

Đường Tử Khiêm đảo mắt nhìn những đồ trang sức bằng ngọc bích tinh xảo trong đại điện này, cùng một số món đồ chơi nhỏ kỳ lạ, cuối cùng mắt dừng lại trên bàn, một bức thư từ Tuyết Sơn mênh mang thúc ngựa gửi về đây, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.

Nhiếp Đế tuy phương pháp tuy tàn nhẫn nhưng nhổ cỏ tận gốc, dân chúng thoải mái hơn so với khi tiểu hoàng đế còn nắm quyền. Tướng quân thanh danh hiển hách, là một cây đao đánh đâu thắng đó, quân biên cảnh e dè không dám làm càn với quân kỳ chữ 'Bùi'.

Các bá tánh an cư lạc nghiệp, thừa tướng cũng đã từ bỏ ý định phục quốc, nhưng Đường Tử Khiêm có ân tất báo, có thù oán cũng tất báo, cậu không lý giải được rõ ràng cuộn chỉ rối này chỉ biết từ biệt, đường ai nấy đi.

...

"Cứu với, ngục tối đang cháy!" Cung nhữ nhỏ đầu bù tóc rối, té ngã bò lồm cồm trên đất, lớn tiếng kêu to.

"Cái gì! đi lấy nước!" Dập lửa nhanh."

"Chạy nhanh chạy nhanh!"

Mặc dù địa lao không ở cạnh cung điện, nhưng lại có rất nhiều hoa lá cỏ cây, khói dày đặc lần lượt bốc lên, hoàng cung lập tức rối loạn, ầm ầm xách thùng nước chạy đến bên kia.

Nếu lúc này, có người cảnh giác mà đi vào đám tiểu cung nữ la hét hoảng sợ, e rằng cũng không tìm thấy người.

Suy cho cùng, căn cơ của Nhiếp Yến Chi nằm ở Đại Hằng, gần đây lại bận tìm thuốc cho thừa tướng, không dọn dẹp sạch sẽ trong cung, trời xui đất khiến còn sót lại một nhóm người của Đường Đường.

......

Trong đường hầm mờ mịt, bảy tám người mặc đồ đen đều căng thẳng, đề phòng cao hộ tống thừa tướng đi ra ngoài, Đường Đường ho khan vài tiếng, theo ánh sáng mỏng manh của dạ minh châu nhìn tiểu hoàng đế như con lợn chết nằm vắt trên vai thân vệ áo đen, nhẹ cong môi cười.

Mặc dù có ít thân vệ, nhưng tất cả đều có khả năng một chọi mười, các kế sách giương đông kích tây cũng sử dụng cực kỳ thành thạo.

Nguyên văn kể là, thừa tướng là một kẻ xấu giả nhân giả nghĩa, Đường Tử Khiêm tuy chết sớm nhưng bọn thuộc hạ vẫn nổi điên muốn ám sát hoàng đế, nếu tiểu hoàng đế không bất ngờ chém chết y trong đại điện, e rằng các thủ đoạn khác đều không mảy may ảnh hưởng đến thừa tướng.

...

"Biến mất là có ý gì?" Nhiếp Yến Chi hai mắt nheo lại, lạnh giọng nói: "Rác rưởi."

Thị vệ triều đình quỳ trên mặt đất, thân thể run lên.

Ngu Tiêu sắc mặt cũng khó coi, y trốn Thừa tướng mấy ngày, mặt mũi cũng gần như lành lại rồi, nhưng vợ của y lại không còn nữa!

Khốn nạn.

Nhiếp Yến Chi tên mãng phu này! Đánh gương mặt phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong của y đến không còn giống người, nghĩ đến ngày đó Ngu Tiêu đang thoải mái thưởng thức mỹ nhân, bất ngờ nhìn thấy gương mặt phản chiếu qua gương đồng bên giường.

Hít–

Thật sự là thảm không nỡ nhìn, y giả rùng mình sợ hãi, gậy thịt suýt thì bắn sớm.

Ngu Tiêu nghiến răng nghiến lợi, nhẫn nhịn mấy ngày không được hưởng hương thơm ngọc mềm, hận đến mức suýt chút nữa cầm kim độc đi đồng vu quy tận cùng đế vương sênh ca hàng đêm.

"Đi đi, nếu không tìm được người, đừng trở về."

Giọng nói lạnh lẽo tột cùng của Đế vương khiến toàn bộ người đang quỳ run lẩy bẩy.

"Vâng!"

...

Nửa tháng sau, tại một ngôi làng nhỏ.

"Đường Tử Khiêm, dám cho trẫm ăn thứ cơm heo này!" Ngụy Tri Tân mặc quần áo vải bố, nhìn đồ ăn khô cằn trên bàn, 'bang' một phát đập đũa.

Thái độ này khiến mấy thân vệ mặc quần áo nông dân đứng dậy, nhìn tiểu hoàng đế không biết điều bằng ánh mắt gườm gườm, mùi máu tanh nồng nặc, chỉ muốn muốn giết chết hắn ngay tại chỗ.

Ngụy Tri Tân không chút sợ hãi, mặc đồ vải bố nhưng mặt vẫn hếch lên trời, hừ mũi, "Nửa tháng trốn đông trốn tây, thừa tướng không định phục quốc đúng không?" Bảy năm, hắn biết quá rõ kẻ đạo đức giả này, để trả ơn tri ngộ của phụ hoàng, Đường Tử Khiêm bất kể thế nào cũng không xuống tay với hắn được.

Nhưng tiểu hoàng đế không biết rằng Đường Đường đang chờ hắn chết.

Thừa tướng nheo mắt, nhìn lương khô trên bàn, trầm giọng nói: "Trong cung đang tìm người đào tẩu. Gương mặt của chúng ta đã bị nhận diện, không nên đi ra ngoài." Ngu xuẩn, sao trời cao không vứt cái gì xuống rớt trúng đầu ngươi chết quách cho rồi nhỉ.

Lại chiếu lệ, Ngụy Tri Tân mơ hồ đoán được Đường Đường là không muốn giúp hắn khôi phục đất nước, hoàng đế một nước lại sa sút đến lúc này, Đường Tử Khiêm đã hứa với tiên hoàng sẽ chăm sóc hắn thật tốt rồi, tại sao không giúp hắn!!

Ngụy Tri Tân đột ngột đứng lên, tức giận định lật bàn!

Nhìn thấy tình huống không ổn, Hắc Nhất lạnh mặt, hòn đá trong tay đập vào cánh tay Ngụy Tri Tân, hắn đột nhiên tê dại, không những không lật được bàn mà chén đũa còn đổ vào người hắn, ngay cả cháo trắng bên trong cũng tạt vào ngực.

Viên đá tầm thường lăn vài vòng dưới đất, ẩn chứa công danh.

Đường Đường cứng đờ tại chỗ, thầm nghĩ tuy ... tuy rằng không phải từ trên cao, nhưng tên thân vệ ngốc này cũng quá tri kỷ rồi?

"A ——"

Đau quá! Đau đến thấu tim, Ngụy Tri Tân mặt mày nhăn lại, mồ hôi nhễ nhại kéo kéo quần áo, cơ thể được nuôi dưỡng kỹ càng bao năm phồng rộp từng mảng.

Mắt Đường Đường tối lại, vốn bát cháo là nhắm ngay mặt cậu

Các thân vệ đều sững sờ, tên hoàng đế chó này thật là ác độc!

Hắc Nhất nắm lấy áo Ngụy Tri Tân cười gằn nói: "Công tử, ta mang theo "Bệ hạ" đi y quán mua thuốc, lát nữa sẽ quay lại."

Ngụy Tri Tân lơ lửng trên không trung, lý trí trở về rồi mới thấy sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hắn đã vô ý giẫm vào điểm mấu chốt của những tên hung hãn này! !

Tiểu hoàng đế môi run run, giãy dụa muốn từ chối, nhưng bị bàn tay to che miệng, người mặc đồ đen quay đầu, kéo hắn ra khỏi tiểu viện.

"..." Các thân vệ đứng im lặng như gà, bí mật đưa ngón tay cái lên cho lão đại nhà mình.

Đường Đường hơi thay đổi sắc mặt, "Đi, gọi Hắc Nhất trở về, bây giờ đang rối loạn, chạy lung tung cái gì!"

"Vâng," thân vệ nông dân ôm quyền, vui vẻ đi giúp lão đại chôn xác, người nhiều việc sẽ nhanh, tranh thủ xử lý xong tên hoàng đế này còn về ăn cơm nữa.

...

Bên Hắc Nhất lại xảy ra sự cố, hắn bị quân triều đình bắt ngay khi vừa ra khỏi thôn, song quyền khó địch bốn tay, hắn bị đè chặt xuống đất, không thoát được, quyết tâm định tự sát.

Bùi Diên vừa xuống ngựa đã nhướng mày kiếm, nhanh chóng bước tới bóp mở cằm ngăn cản lại.

Ngụy Tri Tân quần áo xộc xệch, cháo trắng trộn đất nhớp nháp dính trên người, một thân phú quý giờ trông như kẻ ăn mày, nhưng tiểu hoàng đế sướng chết đi được, vì Bùi Diên phong lưu, mà lại còn có tâm tư không thể nói ra với hắn, nước Ngụy thịnh nam phong, mặc dù thiên tử của một quốc gia nằm dưới hầu hạ người khác có hơi chà đạp chính mình, nhưng Bùi tướng quân đẹp trai, sau này... có thể sẽ giúp hắn chiếm lại Ngụy quốc.

Ngụy Tri Tân sửu sửa tóc, cao ngạo nói: "Bùi Diên, chẳng phải ngươi luôn muốn ta sao? Chỉ cần giết Đường Tử Khiêm cho ta, ta đồng ý mây mưa với ngươi."

Về phần tại sao Ngụy Tri Tân có ảo tưởng này, thì phải bắt đầu từ ngày Nhiếp Đế yêu cầu hắn vào ngự thư phòng, ngày đó, khi Bùi tướng quân đá chân ép tiểu hoàng đế hành lễ, sau đó xách hắn cửa, Ngụy Tri Tân nhận thấy rõ ràng thứ dưới háng Bùi Diên đang đứng thẳng. Ngụy Tri Tân rất xấu hổ và tức giận, chỉ mới tiếp xúc có một lúc mà Bùi tướng quân đã cứng đến như vậy, chắc hẳn đã có tâm tư với hắn từ lâu rồi.

"..." Bùi tướng quân vừa trở về từ Tuyết Sơn không bao lâu, ngồi trên lưng ngựa lạnh lùng nhìn hắn, "Sao, Ngụy hoàng tâm phong không thành? Ban ngày ban mặt nằm mơ cái gì vậy."

"Phụt......"

Những binh lính phía sau đều là thân vệ của Bùi Diên, không quá quy tắc như vậy, đều phá lên cười to thành tiếng.

"Tướng quân số đào hoa quá, ta chưa từng nghĩ tới một quân vương mất nước lại cúi đầu dưới háng tướng quân, hahaha"

"Có khi nhìn thấy chỗ khổng lồ của tướng quân chúng ta nên thèm đến mức thù mất nước cũng không để ý đấy!"

"Ơ hay, mấy cái tên này, chúng ta đang giúp tướng quân tìm vợ! Nếu thừa tướng nghe được mấy lời ô uế này, xem tướng quân có lột da các ngươi không."

"Ha! Cũng đúng, thủ hạ của thừa tướng xuất hiện ở đây, có lẽ người cũng cách đây không xa đâu, canh chừng cái miệng của mình đi, đừng nói nhảm nữa."

Ngụy Tri Tân đờ đẫn: "Không ... Không thể, ngươi không thích ta sao? Tại sao ... các ngươi đều đi thích tê ngụy quân tử kia!!"

Khuôn mặt hắn méo xệch, mắng nhiếc như một tên điên, không biết vì sao, Ngụy Tri Tân đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, không nên như thế này, hắn không nên như thế này!

"Vì Ngụy hoàng muốn hầu hạ nam nhân như thế, bổn tướng quân đây đành đáp ứng ngươi."

Ngựa ô cao lớn liên tục phát ra tiếng phì phì trong mũi, Bùi Diên ở Tuyết Sơn suốt mấy tháng, từng bước từng bước băng qua vùng tuyết trắng mênh mông, tìm kiếm thuốc trên vách đá, vất vả lắm mới khải hoàn hồi triều thì lại nghe nói mỹ ngọc chân dài đã bỏ chạy.

Hắn vốn đã rất khó chịu, cũng không muốn nói nhiều, cao giọng nói, "Người đâu, Đem Ngụy Hoàng đến Nam Phong Quán."

Mặt trời đã xuống nửa chừng, Bùi Diên giật dây cương cưỡi ngựa, bỏ lại tiếng gào rống của Ngụy Tri Tân. Ánh chiều tà càng làm đại tướng quân phong thần tuấn lãng, hắn nặng nề nhìn đến thôn làng thưa thớt, đột nhiên nở nụ cười.

Đường Tử Khiêm, để xem còn chạy nữa không!

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...