Phiên ngoại
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
"Các vị không biết đâu, gần đây ở Đại Hằng quốc có chuyện lạ."
Trong quán trà, người kể chuyện lướt qua những khuôn mặt mong đợi bên dưới, từ từ nhấc tách trà lên uống, đợi đến khi đã thèm mới tiếp tục giữa tiếng thúc giục lác đác của mọi người: "Hoàng đế Đại Hằng vậy mà kết hôn với Đường tướng của triều đại trước." Thước gõ xuống bàn 'bang' một tiếng, bắt đầu một trận thổn thức.
Mặc dù hiện nay nam phong thịnh hành ở nhiều quốc gia khác nhau, thậm chí được dân đen xem như chuyện tao nhã văn thơ, nhưng suy cho cùng thì âm dương bổ sung vẫn là vương đạo. Nam hoàng hậu, thực sự đúng là chưa từng có.
"Thánh chỉ vừa ra, cả triều đình náo động, nhưng — chưa dừng lại ở đó!" Tiếng thước gõ lại vang lên, người kể chuyện hít hà một hơi, "Nghe nói Bùi tướng quân bất khả chiến bại trên chiến trường, cùng quỷ y nổi tiếng khắp thiên hạ cũng đã bái thiên địa với thừa tướng." Ông ta nhấp một ngụm trà, cảm thán, "Ba người cộng thê, cùng thề sống chết có nhau."
Khán giả náo động hẳn lên, "Thế chẳng phải là Đại Hằng Hoàng đế không có người thừa kế sao?" "Thừa tướng thật ghê gớm." "Dương dương tốt, nhưng âm dương vẫn cần thiết," "Hứa hẹn thế thôi, thể nào cũng bị nam nhân bội tình bạc nghĩa."
Nhưng trăm năm sau, bốn người cùng lúc qua đời, tiếng chuông báo tang vang lên, tân hoàng của Đại Hằng quỳ ba ngày ba đêm, từ biệt Đế vương, Phượng Quân và hai người ân sư dìu dắt, theo lời giao phó, trộn tro cốt của bốn người vào một vò, trăm năm mưa gió chung thuyền, làm những người chờ nhiều năm xem kịch vui lòng hoảng hốt tự thấy thẹn.
Trên đời này, chẳng lẽ thực sự có sinh tử không rời sao?
...
"Đường Tử Khiêm, vẻ ngoài như ngọc, cử thế vô song, cũng là như ngọc công tử nổi tiếng nhất thiên hạ hiện nay", người kể chuyện phẩy quạt, cười châm chọc: "Người hâm mộ nhiều như lá trên cành, muốn đếm cũng không hết."
"Nghe nói ngày Nhiếp Đế ban hành sắc lệnh, không nói đến kinh thành, ngay cả trong Phượng Hoàng Lâu của chúng ta cũng có vô số thiếu gia quý tộc thất tình uống say khướt. Haha, còn chưa tính đến những kim chi ngọc diệp vẫn chờ đợi cơ hội." Người kể chuyện gõ thước gỗ, kể lại chuyện bốn người gặp nhau lần đầu tiên và yêu nhau như thế nào. Chuyện xưa truyền miệng ba phần thật bảy phần biên, lời lẽ cũng đầy ngưỡng mộ và tán thưởng dành cho ba người.
......
Còn thừa tướng của chúng ta, bây giờ đang làm gì?
Đại Hằng
Đã bước vào hè, trời nóng như thiêu đốt, Đường Tử Khiêm mặc áo tuyết sam mỏng, tóc đen nửa cột, môi hồng nhạt, lúc di chuyển vạt áo bay nhẹ nhàng, tỏa ra hương thơm thanh lãnh, như cả người được tạc bằng ngọc mát lạnh, nhìn rất thoải mái, ngay cả người đang nổi giận trong lòng cũng dần dần nguôi ngoai.
Các cung nhân dừng bước, cung kính hành lễ, "Phượng Quân"
Đường Đường gật đầu, cười với họ rồi mới bước tiếp về phía đại điện, bỏ lại đám cung nữ nhỏ choáng váng, tim hồng bay phấp phới.
Kim Loan Điện
Đường Đường đẩy của điện, lúc đầu còn đang thắc mắc tại sao đã lâm triều khi sáng rồi Nhiếp Yến Chi lại bảo cậu đến đây nữa, nhưng nhìn đại điện vốn trống rỗng xuất hiện thêm một lư hương, trong lòng đã gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Quả nhiên, một cảm giác quen thuộc ập đến, Đường Đường hoảng hốt nghe thấy giọng nói của Ngu Tiêu.
Sau nhiều ngày nghiên cứu, điểm yếu không ai khác được bước vào trong lúc sử dụng đã được quỷ y hoàn thiện, giờ đây làn khói trắng bay lượn trong đại điện nhiếp hồn người. "Ngươi là hoàng đế của Ngọc quốc. Tuy là hoàng đế, nhưng ngươi bản chất vốn dâm đãng, chỉ ngụy trang uy nghiêm. Lúc này, quốc gia của ngươi bị lật đổ—-"
......
Trong Kim Loan Điện uy nghiêm, Đường Đường ngồi một mình trên ghế rồng, mặc long bào vàng rực rỡ, dường như nghe thấy tiếng Ngọc quốc diệt vong bên tai, tiếng khóc của những cung nhân chạy trốn vì mạng sống, và tiếng hô vang giết chóc của quân địch.
Cánh cửa điện nặng nề bị đẩy mạnh phát ra tiếng kẽo kẹt thật dài, dưới ánh mặt trời, ba nam nhân mặc áo giáp, khoác choàng bước vào cửa.
Giờ lại còn thêm phục trang sân khấu nữa cơ =)))
Đường Đường nhìn xuống họ, trầm giọng nói: "Thắng làm vua thua làm giặc, trẫm sẽ không chạy, chỉ chờ các ngươi giết."
"Giết ngươi thì đáng tiếc quá." Ngu Tiêu nheo đôi mắt phượng, không chút che giấu dục vọng nhìn cậu, "Ngọc Hoàng, ngươi phục vụ chúng ta mấy đêm, ta liền để cho ngươi sống, thấy thế nào?"
Bùi Diên và Nhiếp Yến Chi bỏ vũ khí xuống, nhìn chằm chằm thiên tử lạnh như mỹ ngọc trên ghế rồng.
"Làm càn!"
Đường Đường vỗ ghế rồng vội vàng đứng lên, ngay cả vẻ mặt muốn chết cũng thay đổi.
Không ai biết, chỉ là một lời đề nghị trắng trợn của phản tặc, nhưng lại khiến hoàng đế xấu hổ kẹp chặt lỗ hậu, cậu không dám đánh cuộc thân thể dâm đãng của mình có thể cầm cự được bao lâu, vì nhân phẩm, cậu chỉ có thể rút kiếm ra định tự sát trong chính điện, nhưng ngay lúc thanh kiếm ra khỏi vỏ lại phát hiện ra rằng ngay cả bội kiếm của chính mình cũng đã bị quân phản loạn thay thế thành gỗ!
"Cạch" Đường Đường ném kiếm, tức giận run lên, phản tặc đã khống chế Ngọc quốc sâu như vậy, thậm chí bên người cậu cũng bị cài người sao?
Ba phản tặc tiến đến càng ngày càng gần, Đường Đường sắc mặt tái nhợt, lùi về phía sau nhưng cũng không thoát được kết cục cuối cùng.
"Ưm.."
Trong đại điện cao, hoàng đế mềm mại nằm trên ghế rồng, áo quần Ngọc Hoàng bị cởi một nửa, hai tay bị phản tặc trói chặt, long bào vàng nhạt trượt xuống đôi vai, tóc đen tán loạn trên lưng, làn da tuyết trắng mỏng manh bị che mất nửa người, làm tư thế quỳ bò rất dâm đãng.
Đại điện đốt mị hương, hai cánh mông đầy đặn trắng như tuyết run rẩy, đóa hoa nhỏ thẹn thùng giữa khe mông bị ba ngón tay của phản tặc làm cho sưng tấy, đỏ bừng, nước dâm từng đợt òm ọp chảy ra, thấm ướt long bào.
Bùi Diên nheo mắt, quấy mềm thịt ruột ấm nóng, lười biếng nói: "Thân là thiên tử nhưng nước lại nhiều như xướng kỹ."
Ngón tay đầy vết chai ép thịt ruột chảy nước dầm dề, từng đợt tê dại gần như quét qua toàn thân, đuôi mắt Đường Đường đỏ bừng, răng cắn chặt môi dưới vì sợ phát ra tiếng động.
Nhưng, thật sướng...
Nhiếp Yến Chi nheo mắt, dùng bàn tay to bóp bóp khuôn mặt cậu, cứu đôi môi đẫm máu suýt bị cắn nát, Đường Đường phát ra một tiếng "A~" uyên chuyển, thay đổi giọng điệu.
"Ha ..." Nhiếp Yến Chi cười khẽ, ngồi xổm xuống ngậm lấy môi Ngọc Hoàng mà mút, đầu lưỡi to khuấy động thịt mềm trong khoang miệng non nớt, móc lấy lưỡi nhỏ dây dưa, lại còn phỏng theo động tác giao hợp mà ra vào yết hầu, khiến Ngọc Hoàng không nhịn được tràn ra tiếng thở hổn hển.
Đôi mắt phượng của Ngu Tiêu hơi nhướng lên, nhéo nhéo hai quả mận đỏ trên khuôn ngực như tuyết, xoa bóp thịt ngực như muốn vắt ra nước, bộ ngực nhỏ dần dần phồng lên, giống như một thiếu nữ mới lớn e ấp ngượng ngùng.
Lỗ cúc ẩm ướt, thịt ruột đói khát mấp máy, liên tục mút lấy ngón tay to của tướng quân, nước dâm rỉ xuống ướt một mảng áo rồng dưới thân, mùi hương ngọt ngào tỏa ra.
"Mm..mmm ..." Đường Đường rên rỉ, vừa giống như đau lại giống như sướng, sau đó, một cây dương vật to lớn đâm vào không chút thương tiếc, thô bạo giã nát lỗ nhỏ đầy nước. Cậu sướng muốn rên rỉ, lại bị Nhiếp Yến Chi hôn môi, không thoát ra được âm thanh.
"Không ngờ ông đây cũng có ngày chơi được hoàng thượng," Bùi Diên giả bộ thô tục, dùng tay đánh mạnh vào mông thịt đầy đặn, "Dâm đãng, rên lớn lên!"
"Ư..ưm.."
Nhiếp Yến Chi nể tình ngừng hôn, Đường Đường hai mắt đã mê ly, không tự chủ được mà rên to dâm đãng: "A a a ... đừng mà ưm..... ưm..."
Vạt áo long bào bị vén lên, da thịt trắng như tuyết run rẩy, lỗ hậu hồng hồng thẹn thùng ôm chặt lấy dương vật đỏ tím, gậy thịt hung tàn to lớn hoàn toàn đi vào thân thể thiên tử, mỗi lần rút ra đều bị phủ đầy nước nhầy bóng loáng.
Những giọt nước mắt giàn giụa trên khóe mắt Ngọc Hoàng, cậu vội vàng nức nở, căng chặt cơ thể, cố gắng kiểm soát khoái cảm ập đến như thủy triều, nhưng cơ thể đói khát đã bị bọn phản tặc khai phá ra một lỗ hổng, cậu không thể chịu được cô đơn.
Thứ to dài của tướng quân nện vào tâm lỗ bạch bạch bạch không ngừng, lý trí gần như sụp đổ, thân mình trắng nõn mảnh khảnh run lẩy bẩy, chỉ giữ được một lúc liền không chịu nổi nữa, gào lên dâm đãng: "A a a a a a! ... Chơi trẫm.. Chơi trẫm mạnh nữa... sâu ... ư, sâu hơn một chút! Còn...còn muốn....."
"Dâm đãng......"
Ba nam nhân đồng thanh mắng to, hai mắt đỏ bừng tách ra vào vị trí. Bùi Diên bế hoàng thượng khỏi ghế rồng, hắn ngồi vào đấy rồi bế Đường Đường lên người, tách rộng hai chân cậu ra, lỗ thịt hồng phấn chảy nước kẹp chặt dương vật.
Dương vật của dưới chiến giáp của Ngu Tiêu cứng đến đau buốt, y cởi đai lưng móc ra thứ nóng hầm hập, để vào chỗ giao hợp của hai người cạ cạ, cũng không màng Ngọc Hoàng vừa mới khai bao có thể không chịu nổi, chen mạnh quy đầu vào trong.
"A đừng ... đau quá ... ưm....aaa, sướng ... ưm, sướng quá..."
Đường Đường hét lên một tiếng, nhưng đau đớn do hai cây gậy lớn gây ra cũng chỉ trong chốc lát, còn lại là đều là khoái cảm cực hạn từ thành ruột. Hai chân dài trắng nõn vắt qua eo Ngu Tiêu, lưng dựa vào ngực nam nhân khác, lỗ hậu cắm hai dương vật to.
Đường Đường thút thít nhắm mắt lại lấy lòng hai nam nhân cùng một lúc, tim đập nhanh hơn, hai nam nhân vẫn dập kịch liệt và thô bạo không một chút ngừng nghỉ, điểm mẫn cảm bị nghiền nát, sướng đến ngón chân cậu cũng cong lên.
Nhưng còn chưa đủ ... Cậu muốn ăn tinh dịch đặc, còn muốn dương vật cắm vào khoang miệng, chơi chết yết hầu đói khát.
"Ưm....... trẫm còn muốn ... ... ưm ... Sướng quá...nhanh ... nhanh nữa.. Chơi chết trẫm đi a a a a...."
Đường Đường quấn chặt lấy thắt lưng Ngu Tiêu, mỗi lần va chạm đều bị tung lên ngồi xuống, gậy thịt to đâm lỏng lỗ nhỏ, nước dâm bắn tung tóe không ngừng, Ngọc Hoàng phối hợp để các nam nhân chơi mình, sướng đến hồn bay lên chín tầng mây.
Nhiếp Yến Chi nắm mái tóc đen hỗn độn của thiên tử, bắt cậu ngẩng đầu lên. Đường Đường nước mắt lưng tròng nức nở ra tiếng, đôi mắt ấm áp đẹp như ngọc đầy xuân tình nhìn chằm chằm hắn, rên rỉ nhẹ nhàng, nước bọt nhỏ giọt chảy xuống cái miệng nhỏ nhắn, từng tiếng rên dâm ưm a vang vọng ra ngoài.
"Muốn ăn không?" Nam nhân từ trên cao nhìn xuống, cầm dương vật vỗ từng cái trên mặt cậu, quy đầu lớn để lại một vệt nước nhớp nháp.
Mùi hương giống đực thật dễ ngửi, Đường Đường như si mê đến gần, ngậm lấy quy đầu nước chảy, đầu lưỡi nhỏ tỉ mỉ liếm láp, thỏa mãn vô cùng.
Thành ruột bị căng rộng, ruột thịt mút mát hai cây gậy to dài trong cơ thể, nước dâm phun ra không ngừng, tưởng như vậy là lấy lòng nhưng không ngờ các nam nhân chỉ càng thở dốc hơn, càng dùng sức "bạch bạch bạch" đâm vào lỗ.
"Ư ... ưm ..." Ngọc Hoàng mắt khép hờ, rên rỉ bằng giọng mũi, khoang miệng càng cố gắng liếp láp khe rãnh trên dương vật, bất chấp cảm giác khó chịu nghẹt thở, co rút đè ép, như muốn hút tất cả mọi thứ ra để làm dịu cơn khát.
"Hừm ..." Nhiếp Yến Chi sướng rên một tiếng nhỏ: "Dâm thế này còn muốn làm hoàng đế? Sao, bị chơi trong đại điện sướng không?"
Ngu Tiêu hung hăng đâm mạnh, cười ngả ngớn nói: "Ngọc Hoàng, nhìn đại điện này, tất cả triều thần của Ngọc quốc đều đang đứng trước mặt nhìn ngươi bị cưỡng gian đấy."
"Mẹ kiếp, lỗ dâm này càng ngày càng chặt," Bùi Diên nghiến răng, hai tay ôm lấy vòng eo đang run rẩy của Ngọc Hoàng, ấn mạnh.
"Ư a a a a a!!" Chóp mũi Đường Đường dính sát vào đám lông rậm rì của phản tặc, tiếng rên rỉ không ngừng tràn ra từ yết hầu, càng dấy lên thú tính của các nam nhân.
Ba tên phản tặc ấn mạnh Ngọc Hoàng nắc như điên, hai cây dương vật dập vào lỗ nhỏ, miệng lỗ căng cứng, gần như bị chơi thành hình dương vật, thành ruột đỏ tươi bị kéo ra rồi lại bị dương vật nhét trở về, yết hầu mềm mại bị dương vật cắm sâu lún cán, òm ọp quấy phá.
Ngọc Hoàng đã ra hai lần, nước dâm tràn ra ngoài như điên, nhưng bọn phản nghịch không ra lấy một lần, chỉ điên cuồng giã vào lỗ hậu, vào miệng, từng bàn tay to thô lỗ xoa bóp toàn thân trắng tuyết.
A, thật sướng... thân là hoàng đế ... ưm a ... bị phản tặc chơi thật sướng.
Đường Đường đầy si mê há to miệng, vặn vẹo eo thon, còn rất phối hợp ăn ý với kẻ cưỡng gian, phát ra giọng mũi sụt sịt mê người.
"Hoàng đế chơi sướng thật." Ngu Tiêu thở phì phò, hung hăng xông lên, "Dáng người của Ngọc Hoàng còn ngon hơn cả đầu bảng nam phong quán, nước nhiều lại chặt, sướng chết lão tử."
Nhiếp Yến Chi thở gấp, nắc thêm hai cái vào miệng Ngọc Hoàng, lại đột ngột rút dương vật ra, hắn muốn nghe tiếng rên dâm.
"A a a trẫm sướng quá...... Ha..a hầu...... hầu hạ trẫm...... a ...a đúng rồi..là nơi đó...... Mạnh lên...... ......" Đường Đường ôm lấy cổ Ngu Tiêu, liên tục vặn vẹo vòng eo, khóe môi chậm rãi chảy nước bọt, thất thần mà kêu to, "A a a trẫm bị...... bị phản tặc...... chơi...chơi chết trên ghế rồng mất!! Sướng quá sướng quá!! Ư a a a"
Hoàng đế gần như đạt tới cực hạn, thành ruột càng co rút lại, thịt ruột mấp máy không ngừng, nước dâm xối xả phun ra, nịnh nọt hai nam nhân tê dại sống lưng, hít một hơi dài.
"Mẹ nó, dâm phụ!"
Bùi Diên mắt đỏ ngầu, cắn xuống gáy Ngọc Hoàng, gầm nhẹ như sư tử giao phối, "bạch bạch bạch" đánh vào thân thể. Ngu Tiêu thở nặng, dương vật đâm thọc càng hăng say, như muốn giã nát Ngọc Hoàng thành từng mảnh.
"A a a sướng quá...... Mạnh nữa! Ưm ưm...... Chơi trẫm mạnh lên, sẽ có thưởng! Nhanh, chơi chết trẫm đi... Ưm a a a a a"
Đường Đường vươn lưỡi, ôm chặt lấy cổ nam nhân, không ngừng vặn vẹo nâng mông, long bào màu vàng tươi đã lấm lem nước, họa tiết rồng bay tuy vẫn oai phong lẫm liệt nhưng lại bị vẩy lốm đốm giọt trắng, mị hương thoảng ra tứ phía, không biết bị dính nước dâm và tinh dịch từ khi nào.
Cho đến khi một luồng dịch trắng nóng nổi tưới vào trực tràng, Đường Đường phát ra tiếng kêu thảm thiết "ah ~", lỗ dâm bị nóng run rẩy xối nước, bụng dưới trướng lên rõ ràng.
Tiếng thở càng ngày càng đều đặn, Ngọc Hoàng đầy vẻ quyến rũ, long bào hỗn độn, bị phản tặc bắn đầy một bụng tinh, như bị chơi đến mang thai, rên rỉ yêu kiều vuốt ve bụng nhỏ run run.
Nhiếp Yến Chi hít một hơi thật sâu, bế hoàng đế đã xụi lơ lên, dương vật lớn đâm vào cả cây, ngăn chặn tinh dịch bên trong định trào ra ngoài, chất lỏng bên trong bị khuấy động không ngừng phát ra tiếng óc ách òm ọp.
"Đồ đê tiện, bị phản tặc cưỡng hiếp đến to bụng!"
"Ưmm a a a, tướng công...... Ưm .....tướng công...... Trẫm, trẫm sinh hài tử cho các ngươi, a a a bắn.. Bắn cho trẫm nhanh, a...a......... Chơi bụng trẫm to lên!! Á a a a"
Mặt trời lặn đằng tây, khói trắng lượn lờ từ lư hương dần dần tiêu tán, mà trong Kim Loan Điện trang nghiêm, trận gian dâm điên cuồng vẫn còn tiếp diễn thật lâu......
–
Túm lại là Tiêu Ngư bày đầu hai ông kia cùng đập đá, sống happy ever after =))))
Anw mà Đường Đường chắc là mặc long bào của Nhiếp Yến Chi nhỉ huhu người ta có boyfriend's shirt Đường Đường có husband's long bào đỉnh của chóp huhu, tưởng tượng ổng mặc áo chồng rộng thùng thình là thấy đáng iu qtqd rồi :(((((
./.
Bạn thấy sao?