Chương 7
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Đường Đường mặc kệ người đàn ông đầu trọc kia, vẫn đỏ hoe mắt nhìn chằm chằm mặt dây chuyền ngọc bích trên cổ Sầm Trúc.
Trước những ánh nhìn khó hiểu của nhiều người, Sầm Trúc ngày càng trở nên cứng đờ. Nó nghiến răng nghiến lợi làm trò, nhét mặt dây chuyền vào áo.
Bề ngoài, Sầm Trúc rất bình tĩnh như đang làm chuyện đương nhiên, nhưng trong lồng ngực tim nó đập thình thịch như sắp bay ra ngoài.
Một lúc lâu sau, hai mắt Đường Đường đỏ lên, chất giọng nhẹ nhàng hơi nghẹn lại: "Mặt dây chuyền ngọc bích kia là di vật của mẹ tôi, xin cậu trả lại cho tôi."
Đám đông đang hóng hớt lập tức ồ lên, bàn tán xôn xao không ngừng, ngay cả người đàn ông đầu trọc tên Hùng Chính và thuộc hạ cũng không hiểu đầu cua tai nheo gì.
"Thằ..." Hùng Chính bỗng rợn sống lưng rụt cổ lại, từ đã đến khóe miệng thay đổi 180 độ, "Thiếu niên này, cậu nhìn kỹ một chút, coi chừng nhìn lầm đấy? Mặt dây chuyền kia là của Sầm Trúc mang từ nhỏ đến lớn, không thể nào, là...à... di vật... hả ??" Gã đang dông dài, đột nhiên vô tình nhìn thấy cái định vị trên cổ tay thiếu niên ...
Hùng Chính: "??"
Gã như bị sét đánh, ngẩn tò te, giọng nói càng ngày càng nhỏ lại. Cho đến câu nói cuối cùng, dây thần kinh phản ứng chậm của gã mới gióng lên hồi chuông báo động, buộc lòng phải đổi "của mẹ cậu" sang một từ khác ... trang trọng hơn.
Đờ cờ mờ ... các thủ lĩnh lừa bán bán trẻ vị thành niên!
Hùng Chính hít một hơi thật sâu trong lòng, nhìn kỹ chiếc vòng tay mạ đỏ. Chính là nó... Thứ hoa hòe hoa hoẹt này là định vị vệ tinh do lão Ngũ làm, nghe nói thứ đồ chơi này trừ chặt tay, còn không dù ở xa đến đâu cũng đều bị vòng mẹ bắt được tín hiệu.
Thằng nhóc trước mặt trông yếu nhớt, thậm chí còn không có dị năng, vậy mà có thể sử dụng đồ vật này sao? Vậy thì ... 100% là do các thủ lĩnh không làm người! !
Vì Hùng Chính nhìn chằm chằm vào đó quá lâu, những người còn lại trong đội cuối cùng cũng chú ý đến chiếc vòng trên cổ tay thiếu niên. Một giây ... hai giây ... tất cả đều nhìn khuôn mặt thanh tú ngây ngô của Đường Đường, một tiếng 'á đù' từ trong bụng suýt nữa bật ra.
Các thuộc hạ ân ẩn đồng cảm với thiếu niên bị cưỡng bức, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Dù gì thì hậu tận thế trật tự văn minh của nhân loại đã sụp đổ, luật rừng cá lớn nuốt cá bé xóa đi hầu hết nhân tính những người sống sót. Vì mạng sống, mọi thứ dơ bẩn họ đều đã nhìn thấy, cho nên dù thiếu niên có tự nguyện hay không, sợ cũng không thể làm gì được.
"Mặt dây chuyền này là của tôi," Sầm Trúc bình tĩnh lại, giọng nói ra vẻ oan ức như đột nhiên lại bị chỉ trích: "Đường Đường, đã lâu không gặp, tuy rằng tôi không biết tại sao cậu lại vu khống tôi, nhưng mặt dây chuyền này rõ ràng bùa hộ mệnh từ nhỏ đến lớn của tôi ... " Sầm Trúc càng nói càng trở nên lý trí, càng thấy có lý, phảng phất như thể điều này khiến cho nó tin rằng nó là chủ nhân thực sự của mặt dây chuyền.
Đợt tự thôi miên này cho Sầm Trúc tin tưởng rất lớn, nó trông rất ưa nhìn, từ nhỏ sống trong nhung lụa, ra dáng thiếu gia nhà giàu kiêu căng. Sau tận thế, mọi người không còn hy vọng gì nữa nên hệ chữa lành giả tạo cùng thể chất thánh mẫu hoàn toàn có thể thu hút sự yêu thích của người qua đường.
Ý như rằng, ngay sau khi nó bác bỏ thiếu niên, hai người đàn ông trong tiểu đội ngay lập tức vô thức hùa theo.
"Thủ lĩnh, đây là Sầm Trúc, hệ chữa lành hiếm thấy, cậu ấy đã làm một vài nhiệm vụ với chúng tôi, dị năng rất mạnh, tính cách cũng không tệ, trông không giống ừm ... loại người lấy đồ của người khác như thiếu niên này nói, " Xương Tinh Vũ cất tiếng giải hòa, nhưng trong tiềm thức giải thích cho Sầm Trúc, dù sao thì Sầm Trúc đã ở đây lâu rồi, họ có thể được coi là đồng đội.
"Đúng, đúng, mấy cái đồ ngọc này trông giống nhau lắm, chắc là nhầm lẫn thôi?"
Sầm Trúc cảm thấy an tâm, nó kín đáo liếc nhìn Đường Đường, diễn tròn một vai thánh mẫu, dù bị bôi nhọ cũng không hề oán trách: "Đừng gây chuyện nữa Đường Đường, mẹ cậu sao có thể có một mặt dây chuyền đắt tiền như vậy?"
Nó khẽ thở dài, "Hai chúng ta là bạn học. Trước tận thế, cậu thích mượn những thứ có giá trị. Tôi có thể cho cậu mượn đồng hồ hay kim cài áo, nhưng tấm bùa hộ mệnh này thật sự không được."
Diễn xuất của đóa sen trắng này lập tức thay đổi ánh mắt của rất nhiều người nhìn về phía thiếu niên, ngay cả người trong đội cũng có chút nghi hoặc, thiếu niên này thật sự là bị ép buộc sao?
Ba thanh niên mắt lóe lên sát ý, lạnh lùng quét qua Sầm Trúc kiêu ngạo, giữa mày cau lại, sau đó nhanh chóng dời đi, vững vàng đáp xuống trên người thiếu niên đang xù lông như nhím.
"Ai đã lâu không gặp với cậu," Con thỏ nhỏ tức giận lẩm bẩm cúi đầu, "Không tự biết xấu hổ à, rõ ràng là di vật của mẹ tôi." Nói đoạn cậu không ngừng lục lọi trong ba lô.
Đường Đường lấy ra một tấm ảnh cũ, cậu cụp mắt sờ sờ lên tấm ảnh, sau đó nện bước cộp cộp cộp đi tới chỗ Sầm Trúc đưa thẳng ra trước mặt nó.
Khí thế này khiến Sầm Trúc giật mình, làm nó chợt nhớ đến kiếp trước, Đường Đường dẫn đội đi chiến đấu với biển xác sống, một hệ chữa lành lại giống như người điên vậy. Lúc đó, Sầm Trúc nấp sau lưng nhìn cậu giết đỏ mắt, cuối cùng bước lại với con dao trên tay. Trong tích tắc ... hai thời gian và không gian như giao nhau, Sầm Trúc tái mặt, đột ngột lùi lại vài bước.
Đường Đường vẫn đang cầm tấm ảnh lên, thấy sắc mặt Sầm Trúc đột nhiên thay đổi, như ban ngày nhìn thấy ma, lập tức cau mày khó hiểu nói: "Tôi đưa cậu xem ảnh thôi mà cậu thụt lùi cái gì?"
Thiếu niên trong sáng ngây thơ, đôi mắt ngấn nước mang theo vẻ hồn nhiên cùng khó hiểu. Trái tim hoảng loạn của Sầm Trúc dần dần bình tĩnh lại, cố chịu đựng sự sợ hãi mà nhìn vào bức ảnh trên tay thiếu niên.
Trên bức ảnh cũ kỹ là một người phụ nữ dịu dàng đang ôm đứa trẻ, trên cổ đeo mặt dây chuyền ngọc bích, Sầm Trúc tức khắc cả kinh vô cùng.
Sao...... Sao lại thế này? Bức ảnh này từ đâu ra! !Không! Không đúng!! Rõ ràng nó đã phá hủy mọi thứ trong nhà rồi mà! !
Đương nhiên, Sầm Trúc gần như phát điên không hề biết, tấm ảnh này đã được Đường Đường giấu đi, chỉ để dành cho ngày hôm nay.
"Đây... đây là chứng cứ gì", Sầm Trúc bắt đầu thở dồn, không ngừng viện cớ: "Lúc trước tôi có cho cậu mượn mặt dây chuyền ngọc bích, bức ảnh này có thể là do cậu cố tình photoshop trước tận thế."
"Sao cậu lại xấu tính như vậy chứ!" Đường Đường càng tức giận, cậu cẩn thận cất ảnh đi, giáng một đòn cuối cùng: "Đưa mặt ngọc ra ánh mặt trời, sẽ thấy có tên tôi trong đó, mẹ nói đó là ý tưởng của cha tôi."
"Của cậu hay không thì lấy ra xem là sẽ biết thôi chứ gì." Ai đó mạnh dạn hét lên.
"Đúng, đúng, ông nhìn cậu ta cứ che che lại đi, tôi nghi là đang chột dạ lắm."
"Tôi nghĩ búp bê nhỏ kia nói thật, người ta còn có ảnh mà."
Sau tận thế không còn gì để giải trí nữa, bản tính con người lại thích hóng chuyện, nay thể chất và tinh thần đang mệt mỏi lại gặp được drama lớn, mọi người tranh nhau hít lấy hít để.
Lũ người thường các người có quyền gì nói tôi! Sầm Trúc bực bội nghiến răng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nó nắm chặt lấy cổ áo của mình, chưa bao giờ nghĩ rằng tên của Đường Đường thậm chí còn được khắc trên mặt dây chuyền ngọc! ! Ghét quá! Tại sao Đường Đường không chết đi cho rồi! Sao cứ phải cản đường nó!
Lâu Tử Khiên lạnh mặt, nhưng khóe miệng hiện lên ý cười, "Lấy ra nhanh, còn muốn chúng tôi giúp à?"
Văn Tông và Thẩm Vận cũng nhàn nhạt nhìn nó, mơ hồ tỏ vẻ đừng ép chúng tôi 'động thủ', nhỡ đâu lỡ tay làm gãy cổ thì cũng không hay lắm ...
Nhìn thấy càng ngày càng có nhiều người sống sót ồn ào, sắc mặt của các thủ lĩnh cũng không mấy dễ nhìn, Xương Tinh Vũ vừa lên tiếng giải hòa trước đó, lo lắng tận tình khuyên nhủ: "Sầm Trúc, em cứ lấy ra nhìn đi. Nếu là của em sẽ không ai cướp được, không phải thì em trả lại rồi xin lỗi người ta."
Không!! Sầm Trúc suýt chút nữa hét lên thành tiếng, không thể trả lại! Dị năng của nó phải làm sao đây?? Nó còn muốn làm chúa cứu thế mà! Nó muốn đứng trên đỉnh cao của thế giới! !
Hai cô gái trẻ cá tính gan dạ trong đội là chị em ruột, các cô gái luôn cẩn thận, thấy Sầm Trúc cứ ôm khư khư lấy mặt dây, hai cô đã biết chắc nó không vô tội.
Cô chị sốt ruột hừ mũi, "Đó là di vật của mẹ người ta, trả lại thì cậu chết à? Chỉ vì một miếng ngọc cậu không định làm người nữa sao!"
"Sầm Trúc, lấy sợi dây chuyền ra." Cô em lạnh lùng nói.
Tiếng nói chuyện ồn ào nhốn nháo, cùng tiếng Sầm Trúc không ngừng phản bác càng khiến Thẩm Vận nóng nảy, thanh niên tháo kính xuống, đôi mắt đen sâu thẳm dường như có thể nhìn thấu lòng người: "Đem mặt dây chuyền ngọc hướng về phía mặt trời."
Dị năng hệ tinh thần vốn đặc thù, nhưng hiện tại lại xen lẫn nóng nảy như vũ bão quét tới, khiến cho những người sống sót đang xôn xao nháy mắt im lặng.
Đồng tử Sầm Trúc co rút mạnh, cả người cứng đờ, không tự chủ được cầm mặt dây chuyền ngọc bích, chậm rãi giơ lên ánh mặt trời.
Mặt dây chuyền có hình giọt nước, kết cấu ngọc bích tinh khiết, giống như một dòng suối không bị ô nhiễm. Dưới ánh sáng mặt trời, ánh sáng lơ lửng có tông màu lam nhẹ trên mặt pha lê gợn sóng phản chiếu xuống, những nét chạm khắc nhỏ không thể nhìn thấy bằng mắt thường cũng đổ bóng, hai chữ "Đường Đường" dần dần phóng to, ánh vào đồng tử những người đang mở to mắt kinh ngạc.
Tất cả mọi người đều ồ lên, Hùng Chính, Xương Tinh Vũ và một người đàn ông khác nói thay cho Sầm Trúc, tất cả đều cúi đầu xấu hổ, còn ánh mắt của hai chị em thì hướng thẳng lên trời.
"Cái này... là tôi nhặt được! Cậu có quyền gì mà đòi tôi trả!" Sầm Trúc hoảng sợ hét lên, đột ngột lùi lại hai bước, vậy mà tự mình giải được dị năng khống chế!
Thẩm Vận nhíu mày, mơ hồ cảm giác được người này có gì đó không ổn, nếu như dùng một quả táo để miêu tả giá trị tinh thần của một người bình thường, thì Sầm Trúc sẽ là một quả bưởi, không chỉ hỗn loạn mà còn không ngừng hiện lên các mảnh nhỏ ký ức, thậm chí còn có thể chủ động thoát được dị năng tinh thần.
Đôi mắt đen của Thẩm Vận sâu thăm thẳm đảo qua một cái, anh ta không thích bất cứ thứ gì vượt quá kiểm soát, Sầm Trúc có bí mật gì đó, anh ta phải "đào" kỹ mới ra được.
Thẩm Vận đang chìm đắm trong suy nghĩ không biết, phía sau mình, tiểu hồ ly Đường Đường khẽ cong môi.
Ây dà, còn phải thêm một chút nữa mới cháy...
"Mặt dây chuyền này là di vật của mẹ tôi," Đường Đường thút thít lau nước mắt không ngừng: "Mẹ tôi bị bệnh cũng không nỡ lòng bán đi để lấy tiền khám bệnh." Chóp mũi nhỏ đỏ bừng lên, giọng nói nghẹn ngào khiến tim ai cũng phải mềm nhũn: "Cậu ... cậu trả lại cho tôi có được không?"
Một đòn ngay tim! Những người sống sót ôm tim không tiếng động gào thét trong lòng a a a a a a a trả lại cho bé đi! Bé khóc lòng tôi tan nát mất a a a a a!!
Họ còn rất có phong thái 'đu idol' năm xưa, thật sự ra trận, chỉ vào Sầm Trúc, mắng nó đừng vô liêm sỉ, nhanh trả lại đồ cho người ta, ngay cả những người từng đối tốt với Sầm Trúc trước đây cũng không lên tiếng nữa.
Chuyện này cũng chẳng lớn, nhưng lại dây dưa đến mức hàng ngàn người nhìn thấy, nhặt được của rơi tạm thời bỏ túi, người ta đòi thì trả lại là xong rồi? Mọi người cũng không phải ăn không ngồi rồi mà chỉ trỏ suốt, cùng lắm bàn tán vài câu về nhân phẩm thôi. Nhưng Sầm Trúc rất cố chấp, cứ bao biện liên tục. Lúc thì nói là đồ từ nhỏ đã đeo, lúc thì vu khống người ta làm mất đồ, người ta lấy chứng cứ rồi lại còn tỏ thái độ lợn chết không sợ nước sôi, khiến ai cũng không vui.
Sầm Trúc hung ác trừng mắt nhìn họ, không lên tiếng, nắm chặt mặt ngọc, vội vàng chạy trốn khỏi hiện trường.
Ba thanh niên sực tỉnh! Muốn giết người nhưng lại bị Đường Đường đáng thương ngăn lại. Thiếu niên nghẹn ngào nói sợ Sầm Trúc đập nát đồ vật, nhưng trong lòng thì nghĩ sân khấu vừa mới dựng lên mà, mới thế đã chết thì có dễ quá không?
Lén đánh nhau bị cấm trong căn cứ, những người sống sót đều phẫn nộ bất bình, nhưng họ cũng chỉ là người bình thường, không thể đuổi theo dị năng giả trong căn cứ để giật đồ.
Sự việc này tưởng như chẳng có gì, nhưng việc Sầm Trúc mặt dày chiếm giữ di vật của mẹ người khác đã lan truyền khắp căn cứ, vai diễn thánh mẫu nó xây dựng bao nhiêu lâu ầm ầm sụp đổ, thanh danh mất hết, hồn nhiên bất giác từng bước đi vào cái kết Đường Đường sắp đặt sẵn.
.........
"Anh Khúc, em thật sự nằm mơ thấy căn cứ bị tấn công!" Khuôn mặt Sầm Trúc lo lắng, thân hình gầy rò run rẩy, giống như một bông hoa trắng nhỏ đung đưa trong gió, thao thao bất tuyệt kể lể giấc mộng với người đứng đầu căn cứ.
Kể từ ngày đó, danh tiếng tốt đẹp của Sầm Trúc đã hoàn toàn bị hủy hoại, còn báo hại ba thanh niên phải cùng nhau trấn áp. Vốn nó cũng không định nói ra chuyện Căn cứ Thần Hi sắp sửa đón nhận biển xác sống tràn vào. Bởi vì mục đích ban đầu của Sầm Trúc không phải là điều này, mà là nhân cơ hội căn cứ sụp đổ mà cùng chiến đấu với ba thanh niên thủ lĩnh, chậm rãi phát triển tình cảm. Còn về những người khác, họ đã chết hay sống nó không quan tâm.
Nhưng bây giờ, để giảm bớt danh tiếng khủng khiếp của mình tại căn cứ, Sầm Trúc chỉ có thể từ bỏ ý định ban đầu của mình.
...
Sầm Trúc càng nói càng kích động, trước mắt đã hiện lên cảnh tượng mọi người trong căn cứ mang ơn đội nghĩa nó.
Đây cũng chính là lời Đường Đường đã nói, ánh mắt của Khúc Bác Học phức tạp, "Đường Đường hôm sau đến căn cứ đã bị sốt, sau khi tỉnh lại thì phát hiện Đường Đường có thêm dị năng tiên tri. Cậu ấy đã thông báo cho mọi người vụ việc này một ngày trước, tôi không biết làm thế nào mà cậu biết được, nhưng làm ơn cứ để nó thối rữa trong bụng, đừng gây khủng hoảng cho những người sống sót khác."
Sắc mặt Khúc Bác Học lạnh lùng, "Nếu không ... đừng trách tôi không khách sáo."
Mộng đẹp tan thành từng mảnh, Sầm Trúc sợ hãi trước sức ép nặng nề của người đứng đầu căn cứ, tim như vọt khỏi cổ họng, vội vàng rời khỏi.
Khúc Bác Học nhéo sống mũi nghĩ thầm, lẽ nào trước đây mình bị mù? Tự nhiên đi coi trọng một cái thứ như thế.
"Ais, có nên đi khám mắt không nhỉ ..."
./.
Bạn thấy sao?