Chương 42: ⚠️[THIẾU NIÊN ĐÁNG THƯƠNG].9

Chương 9

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Tám giờ tối.

Màn đêm buông xuống, hôm nay trăng tròn sáng đến dị thường, thậm chí có thể nhìn rõ cảnh vật từ xa vài mét mà không cần bật đèn, ruồi vo ve đập vào lưới sắt lẹt xẹt biến thành tro bụi, đêm tối bao phủ chân trời, gió thổi sàn sạt, mang đất cát và mùi tanh hôi phân hủy ào ào đánh vào. Bão sắp đến.

Nhìn thấy cảnh này, Khúc Bác Học thật sự cả kinh.

Tiên tri luôn là bí ẩn khó lường, kể cả khi đã ở tận thế cũng quá mức tưởng tượng, Khúc Bác Học vẫn luôn có chút nghi ngờ về giấc mộng báo trước này, nhưng bây giờ ... Khúc Bác Học nhìn lên ánh trăng dị thường, chợt nghĩ đến những câu lẩm bẩm nửa mơ nửa tỉnh của Đường Đường.

"Ánh trăng khiến lũ xác sống náo loạn ..."

"Chúng tiến hóa ra con đầu đàn, có tập tính của động vật quần cư ..."

"Căn cứ, người sống, mùi vị, tiến hóa ... bọn chúng cần rất nhiều máu!"

Khúc Bác Học định thần lại, đổ mồ hôi lạnh. Sau khi thiếu niên rời đi, anh ta châm một điếu thuốc, suy nghĩ cả đêm, quyết định thông báo chuyện xác sống tiến hóa bắt đầu có tư duy, chuẩn bị tổng tiến công vào các căn cứ an toàn.

Nhưng ... ais, Khúc Bác Học thở dài, có căn cứ nghe tin vội vàng đi chuẩn bị, cẩn thận vẫn hơn, nhưng luôn có một hai căn cứ hoàn toàn không tin những gì anh ta nói.

Giữa cát bay đá chạy, một mảng bụi lớn bị gió thổi bay lên, mùi thối rữa nồng nặc càng lúc càng đặc quánh, không thể nghi ngờ gì nữa, một lượng lớn xác sống đang tiến lại gần, nhưng điều rùng rợn là chúng không hề tru lên tiếng nào!

Những dị năng giả cầm tinh hạch, một hàng người trên đài cao ngồi xổm xuống, súng máy đã được thiết lập, những người bình thường chuẩn bị vận chuyển đạn, lo lắng đổ mồ hôi đầy đầu, không khí căng như dây đàn.

Ở nơi bị màn đêm bao phủ, những bóng người dày đặc càng ngày càng rõ ràng, đồng tử Khúc Bác Học co rút mạnh, văng tục không ngừng trong bụng.

Chết tiệt, sao nhiều thế!

"Grào!!" Tiếng gầm của quái vật cuối cùng cũng bùng nổ, sợi dây căng chặt trong đầu mọi người đứt phựt. Dị năng giả không cần chỉ huy, họ sử dụng sức mạnh của mình một cách riêng lẻ, chói lọi màn đêm, còn hoành tráng hơn các kỹ xảo điện ảnh của phim Hollywood.

Xác sống ầm ầm tràn lên, Khúc Bác Học ấn tay xuống đất, dị năng hệ thổ biến thành cát, khiến cho một lượng lớn xác sống chưa tới gần tường thành mất khả năng di chuyển, sau đó hét lên: "Bắn súng máy!!!"

Tia lửa bùng nổ trên đài cao, một loạt đạn đánh gục số lượng lớn xác sống, tiếng pháo nổ ầm ầm. Xác sống dày đặc bốc mùi máu tươi, leo dọc theo hàng rào thép gai bên ngoài như phát điên. Vô số tia lửa xẹt ra từ lưới điện cao thế, xác chết cháy thành từng lớp từng lớp, nhưng số lượng quá nhiều, lưới điện quá tải trầm trọng, phát ra tiếng "cạch cạch" rồi tê liệt, bọn xác sống sắp trèo vào vùng an toàn!

Dây leo màu xanh lá cây sẫm bay lên không trung kéo lũ xác sống xuống. Tiếng la hét của những xác sống bị treo lơ lửng trên không đột ngột dừng lại, từng cái xác khác đập mạnh xuống mặt đất, thân hình thối rữa của chúng bị lủng một lỗ lớn, tinh hạch biến mất.

Thẩm Vận ánh mắt tối sầm lại, quát khẽ: "Chậm lại..."

Những dao động vô hình làm chậm tốc độ của một số lượng lớn xác sống, nháy mắt bị các dị năng khác hạ gục. Đôi mắt Thẩm Vận tối đen, dị năng hệ tinh thần chạy với tốc độ cao, vô cùng tốn năng lượng - Anh ta chỉ có thể vừa điều khiển dây leo liên tục hấp thụ tinh hạch, vừa sử dụng chúng để duy trì dị năng tinh thần.

Một luồng sấm sét màu tím đánh thẳng vào đám xác sống, khói đen cuộn trào, Lâu Tử Khiên đứng ở khu vực C2, dị năng hệ thủy rút cạn nước trong đám xác sống, sấm sét biến chúng thành tro .

"Grào!" Các xác sống đồng tử trắng dã, moi móc thịt thối gào rống,chúng như vô đàn vô tận, chết một đợt lại một khác ùa lên, không nhìn thấy kết thúc.

Gió gào thét kèm theo tia lửa cuồng nộ, các tia lửa chỉ cần chạm vào mục tiêu sẽ bùng cháy. Một số lượng lớn xác sống đang còn chạy nháy mắt trở thành một đám bụi, bị gió thổi bay tán loạn trên chiến trường.

Trong khu C3, một không gian rộng lớn được Văn Tông dọn sạch, lợi dụng khe hở của dị năng ngưng tụ, cánh tay cường tráng nổi gân xanh, giơ súng tiểu liên điên cuồng xả đạn.

Những người sống sót ở phía sau bận rộn mồ hôi nhễ nhại, vận chuyển đạn dược có trật tự. Ở hàng đầu tiên của dị năng giả, Đường Đường bị máu đen bắn đầy mặt, hai tay ngưng tụ ánh sáng trắng ấm áp, nhìn thấy dị năng giả nào sắp cạn năng lượng lại nhẹ ném quả cầu qua, người được nhận hỗ trợ hít một hơi thật sâu, quay sang thiếu niên cảm kích cảm ơn.

Đường Đường hơi ngượng ngùng, tung buff xong thì phất tay, khởi động dị năng không gian, trong tích tắc, một cái lỗ lớn mở ra phía trên xác sống dày đặc, một đống dao ào ào rơi xuống. Cái gì từ trên trời rơi xuống cũng đủ lủng đầu rồi, huống chi cả một trận mưa dao.

Dị năng giả: "?? '" Những người khác chết lặng, trợn mắt há hốc mồm.

Gần đó, Văn Tông đang dùng súng tiểu liên bắn, nhưng lo lắng cho Đường Đường nên đa nhiệm, vừa bắn súng vừa phóng dị năng vừa trông chừng vợ nhỏ, một cái đầu chia làm ba. Vốn nhìn thấy con thỏ thẹn thùng với người khác Văn Tông đang nổi cơn ghen, nhưng vài giây sau thật sự được mở mang tầm mắt.

Đường Đường thu lại dị năng, mặc kệ nhiều người thầm xoắn xuýt, linh hoạt chạy đến C2 bổ trợ cho các dị năng giả, rồi tiếp tục mưa dao!

Khóe miệng Văn Tông giật giật, hắn tận mắt nhìn thấy một tia chớp màu tím ở phía C2, vừa chạm vào không trung thì vụt tắt ...

...

"Sầm Trúc, hồi máu cho anh." Vẻ mặt của người đàn ông đã tái mét, nhưng vẫn nhẹ nhàng thúc giục: "Mau một chút, anh không cầm cự được nữa."

Ngoại trừ đội của Thẩm Vận trong căn cứ thì đội của Mộ Tinh là mạnh nhất, nếu căn cứ Thần Hi thất thủ thì Mộ Tinh sẽ một mình ra đi và cuối cùng trở thành kẻ mạnh rất có tiếng thời tận thế.

Sau khi trọng sinh, Sầm Trúc nghĩ rằng mình đã chiếm ưu thế, chỉ nửa tháng sau khi đến căn cứ, đầu tiên nó cố gắng thâm nhập vào đội của Thẩm Vận, sau đó tạo ra một số sự trùng hợp để thả thính Mộ Tinh, biến một người đàn ông mạnh mẽ vẫn chưa lên được đỉnh cao thành lốp dự phòng của nó.

Lốp dự phòng ban đầu cũng có Khúc Bác Học, nhưng không may người đàn ông này bỗng nhiên ngộ ra, trở mặt với nó.

Lúc vụ lùm xùm mặt dây chuyền ngọc xảy ra, Mộ Tinh đang dẫn đội làm nhiệm vụ bên ngoài, khi trở về thì phát hiện người trong lòng bị ức hiếp, muốn lao vào báo thù nhưng ba thanh niên kia cũng không phải dễ chọc.

Mộ Tinh không làm gì được nhưng cũng không nuốt nổi cục giận, lén chụp ảnh Đường Đường gửi cho thủ lĩnh có sở thích chơi trai tơ của hai căn cứ khác. Hai lão già nhìn ảnh Đường Đường cười dâm đãng, hào phóng đưa cho Mộ Tinh một túi tinh hạch, bảo đến lúc thì phái hai người trong đội đưa Đường Đường về để vui vẻ.

Nhưng ai ngờ bọn xác sống lại tổng tấn công cùng lúc như vậy!!

Sự thất vọng của Mộ Tinh ngưng tụ trong lòng hắn, ánh sáng tinh hạch của hắn mờ đi, từng đợt khó thở xuất hiện. Quá tải dị năng có thể gây tử vong! Mặc dù dị năng chữa lành rất hiếm, nhưng trong trận đánh lớn này hai khu cũng có một hệ chữa lành.

Vốn dĩ Đường Đường phụ trách C2 C3, nhưng Mộ Tinh trước trận đánh cho cậu một ánh mắt khinh thường, sau đó xoay người rời đi. Hắn tự mình lãnh đạo đội, cùng Sầm Trúc không được chia khu vực phụ trách khu C4 nhỏ. Không phải Mộ Tinh thiếu não, mà chính là vì hắn biết dị năng chữa lành của Sầm Trúc lớn đến mức nào nên mới yên tâm lao ra lăn xả tìm chiến công.

Nhưng hôm nay, tất cả dị năng của Mộ Tinh đã được sử dụng hết, Sầm Trúc vẫn chưa cho hắn một lần phục hồi nào!

"Sầm Trúc!" Mộ Tinh đau ngực, giọng điệu mất đi sự dịu dàng vừa nãy, "Dùng dị năng cho anh nhanh lên!"

"Chờ đã, chờ đã ..." Sầm Trúc nuốt nước bọt, vẻ mặt dần dần lộ ra hoảng loạn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cầm chặt mặt dây chuyền ngọc bích, dùng tâm trí ra lệnh, nhưng lại không mở ra được Linh Tuyền!!

"Sầm Trúc, cậu làm gì vậy !!" Một người phụ nữ tái mặt hét lên, "Dị năng của tôi sắp tắt rồi!! Lửa nhỏ thế này để châm thuốc lá cho bọn xác sống à, sao không thêm buff cho tôi !!"

"Không được, tôi cũng không cầm cự được nữa rồi, cứ thế này tinh hạch nát mất."

" ... Tường đất của anhi không giữ được nữa! Sầm Trúc, nhanh lên!!"

Từng tiếng kêu ồn ào bát nháo, khiến cho Sầm Trúc hoảng sợ kêu lên: "Chờ một chút thì chết à!" Khuôn mặt tuấn tú của hắn nó vặn vẹo, nghĩ gì đều nói ra đằng miệng, "Giỏi thế thì đừng dùng đến tôi! Tôi đã nói đợi một chút mà, nghe không hiểu tiếng người à!!"

Tiếng nói trong đội đột ngột im bặt, không ai có thể ngờ được vị tiểu thiếu gia hiền lành cao quý lại có khuôn mặt thật như vậy.

Tiếng la hét của xác sống càng lúc càng gần, Sầm Trúc lập tức tỉnh táo lại, nó nhìn những đồng đội đang sửng sốt, lúng túng giải thích: "Không ... tôi không phải..."

Người phụ nữ sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, phun mạnh một câu chửi: "Kinh tởm." Tinh hạch không khống chế được dị năng đau đớn không chịu nổi, cô che ngực, nổi giận đùng đùng lao đến những khu vực khác.

"Tưởng thế nào ... hóa ra là diễn viên."

"Mẹ kiếp, chúng tôi nói gì xúc phạm cậu à, đợt xác sống này còn chưa lui đâu! Nhanh phóng dị năng cho bố!!" Một người đàn ông trên trán đổ mồ hôi, không thể buông tay giữa chừng, chỉ có thể gân cổ mắng nhiếc.

C4 cách nơi người sống sót ở xa nhất, mùi người sống không nhiều, là nơi có ít xác sống nhất, nên chỉ có một tiểu đội họ! Nhưng bây giờ dị năng đã cạn kiệt, lũ xác sống gầm thét đập phá bức tường, sắp sửa phá vỡ hàng phòng thủ.

Mộ Tinh hoàn hồn sau sự kinh ngạc, sử dụng dị năng của mình đến mức cực độ, hắn cố đè nén lửa giận, ôn tồn nói, "Sầm Trúc, có chuyện gì thì về rồi nói, bây giờ thêm buff cho bọn anh ngay." Hắn đang chống bức tường đất, nếu bây giờ buông tay, những xác sống sẽ ngay lập tức lao vào xé xác tất cả họ!

Mắt Sầm Trúc dại ra, nó ... Linh Tuyền của nó không thể mở ra! Không, không được nói cho ai biết! ! Ai cũng không được!!

Những con xác sống đẫm máu không đập tường nữa, chúng xếp chồng lên nhau, con này dẫm lên con kia gầm rú leo cao, sắp trèo qua bức tường đất! Đồng tử Sầm Trúc co rút mạnh, giọng kịch liệt run rẩy: "Em ... Em không khỏe, anh gọi người khác đi!" Dứt lời nó đâm đầu chạy mất.

"Chết tiệt! Sầm Trúc !!"

"Mẹ kiếp, đừng để tao nhìn thấy mày!!"

Bức tường đất bị phá vỡ, Mộ Tinh kêu lên một tiếng, tinh hạch tan biến, hắn nôn ra máu, đôi mắt thê lương chờ đợi những xác sống nhào đến.

Sầm Trúc! ! Sầm Trúc! ! Dù thành xác sống bố cũng xé xác mày ra từng mảnh!

...

Tại khu vực C3, Đường Đường dừng động tác, khóe môi khẽ nhếch lên.

[Đường Đường: Hệ thống, gỡ bỏ lớp vỏ bảo vệ của C4, để Mộ Tinh đã biến thành xác sống lợi dụng lúc hỗn loạn chạy thoát]

[Hệ thống: Lệnh đang được thực thi ...]

Không lâu sau khi lũ xác sống ở khu C4 xuyên thủng hàng phòng thủ, chúng bị mưa dao của Đường Đường và súng máy quét sạch, cả đội Mộ Tinh bị thất thủ, hai người đàn ông tuyến trên còn chưa kịp hóa thành xác sống đã bị xé lìa đầu , Mộ Tinh biến thành xác sống thì không biết tung tích.

-

Chết vì trai là cái chết rất lai lai ~

À nhắc xác sống mới nhớ, hồi lâu rồi t có đọc một bộ hắc văn dạng nặng, có đoạn thụ chịch với nguyên bầy zombie, mà zombie thì thịt nó hong được fresh lắm á, kiểu rã rã... nên lúc đang chịch thụ thít cúc chặt quá, con zombie bị kẹp đứt cmn luôn chym trong lỗ của thụ, thế là zombie thì bị trauma còn thụ thì đ biết làm sao lôi con chym đứt ra.......

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...