Chương 47: 🌨️[THƯỢNG TƯỚNG CAO LÃNH].2

Chương 2

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Quân đoàn 1 nằm ở phía tây của Liên Bang, quanh năm đóng quân ở biên giới giữa Đế Quốc và Liên Bang, hạ sĩ quan đổ xô ra vào bãi huấn luyện và trại chỉ huy. Tất nhiên, dù họ có gấp gáp đến đâu, thì đi ngang qua căn cứ quân sự chính giữa cũng sẽ nhẹ bước chân.

...

Những bức tường kim loại màu bạc xung quanh tỏa ra ánh sáng cơ khí lạnh lẽo, đó là vật liệu quân sự không có trên thị trường, nghe hơi thở, có lẽ có một đội alpha với súng năng lượng hạt nhân đang canh cửa.

Nhìn lại chiếc còng hạn chế pheromone trên cổ tay mình, Angelo liếm môi, suy nghĩ miên man, không biết hắn trôi dạt đến địa phương nào?

Cách đó không xa, phụ tá sờ súng, cảnh giác nhìn kẻ điên lười biếng quỳ trên mặt đất. Người này không biết từ đâu tới, anh ta chưa bao giờ ngửi thấy pheromone, có lẽ đây là một beta, nhưng beta này lại tay không làm gỏi cả một đội alpha tinh nhuệ đang giải phóng pheromone trấn áp, thật sự không rét mà run.

Hương tuyết lạnh nhàn nhạt tràn đầy áp chế tiến đến, trong không gian kín, pheromone của alpha đỉnh cấp làm cho phụ tá và binh lính gióng hồi chuông báo động, trong tiềm thức đứng thẳng người. Angelo cúi đầu, mái tóc dài che khuất đôi mắt, giống như một con thú dữ rình rập, đang ngấm ngầm tập hợp sức mạnh, sẵn sàng ra đòn chí mạng khi con mồi thả lỏng cảnh giác.

"Thượng tướng!"

Tiếng bước chân trở nên rõ ràng hơn, phụ tá cũng lơi lỏng cảnh giác, lúc này Angelo vốn đang quỳ trên mặt đất, đột nhiên lao ra giật lấy súng của phụ tá. Phụ tá trợn mắt nhìn, chưa kịp phản ứng gì, bàn tay to lớn đã bóp chặt cổ họng anh ta, cất giọng nói ngọt như mật mỉm cười thì thầm.

"Xin đừng làm loạn, thưa ngài."

Trên cổ tay hắn có một vết thương lớn, chảy máu đầm đìa, mà khóa xiềng không biết từ khi nào đã bị vứt sang một bên.

Trong phòng im lặng đến đáng sợ, không ai có thể ngờ rằng Angelo lại dám tấn công người ở một nơi không thể chạy thoát. Binh lính giơ súng, một loạt họng súng tối om nhắm thẳng vào hắn.

Hương tuyết lạnh trong không khí có chút cáu kỉnh, binh lính gần như nín thở, tiếng bước đi dừng lại, một alpha mặc quân phục áo choàng đen từ bên ngoài đi vào.

alpha vừa đến mang vẻ mặt lãnh đạm xa cách, da tuyết môi hồng, đôi mắt màu hổ phách nhìn cảnh tượng trước mặt, khẽ cau mày.

Với một nụ cười trong mắt, Angelo thoải mái hít ngửi không khí. Hương vị của alpha này hơi quá hấp dẫn rồi ...

"Thượng... Thượng tướng." Phụ tá trắng bệch mặt, cố gắng phát ra âm thanh đứt quãng bằng cổ họng bị bóp chặt.

"Suỵt... im lặng." Ánh mắt như rắn độc của Angelo dán chặt vào nam alpha, giọng nói nhẹ nhàng rỉ ra ngọt như mật ong, "Ngài Thượng tướng, cách Liên Bang của ngài đối xử với khách... thật là thô lỗ."

Vừa nhìn thấy Đường Đường, Angelo liền biết mình đang ở nơi nào, đây thật sự là ... Hắn rơi thăng vào hang ổ của người ta.

Đường Đường lãnh đạm nhìn hắn, môi mỏng khẽ mấp máy: "alpha."

Binh lính hai mặt nhìn nhau, người trước mặt này không phải là beta không có pheromone sao? Đội tinh nhuệ 3 của Quân đoàn 1 không thể đánh bại nên giải phóng pheromone để cưỡng chế. Lúc đó, pheromone của tinh thần lực cao tỏa ra rất nồng nhưng không thấy con quái vật này có phản ứng khó chịu nào?

Dù bị đánh thuốc, không tỏa ra được pheromone nhưng Angelo vẫn tươi cười, không hề tỏ ra sợ hãi. Bởi vì cho dù không có pheromone, thì gen của alpha đỉnh cấp cũng đã khắc sâu trong xương, hắn vẫn luôn là người duy nhất có thể áp chế các alpha khác không thể ngẩng đầu lên.

"Thưa Thượng tướng thân ái, ta làm khách cũng đã lâu lắm rồi. Khi nào ngài định cho ta về?" Giọng hắn lưu luyến nhẹ nhàng, nhưng bàn tay lại bóp chặt cổ họng của phụ tá.

Phụ tá mặt tím tái, giọng nói đứt quãng trào ra từ cổ họng..

"..." Đường Đường gật đầu, "Đã đến lúc chuẩn bị."

Angelo mỉm cười ngọt ngào, nhưng giây tiếp theo, hương tuyết lạnh vốn đang nhạt nhòa chợt bùng nổ, bão tuyết như bao phủ bầu trời!

Đầu các alpha có mặt ong lên một cái, họ khó thở, đầu nhức như muốn nứt toác ra. Pheromone của những alpha đỉnh cấp như sói đầu đàn trong một bầy sói, sự đầu hàng và sợ hãi tự nhiên khiến họ không còn sức phản kháng, lần lượt khuỵu gối quỳ rạp xuống đất.

Bên ngoài, các sĩ quan vội vàng chùn bước, kinh hãi nhìn tòa nhà đóng chặt cửa đằng kia.

...

Người nằm la liệt trong phòng, ngay cả Angelo vốn rất tin tưởng vào pheromone của mình, cũng không thoát ra được, cổ họng khô khát, quỳ một chân thở dốc, nhìn chằm chằm vào nam alpha duy nhất đang đứng với đôi mắt rắn độc đỏ ngầu.

Thượng tướng Đường đứng giữa những alpha đang quỳ xuống, hiên ngang và kiêu hãnh trong bộ quân phục màu xanh đậm, giống như một vị quân vương bễ nghễ nhìn thiên hạ.

Đôi mắt của Angelo tối sầm lại, hơi thở càng trở nên nặng nề hơn, hắn thèm thuồng hít thở hương pheromone trong không khí. Mùi tuyết lạnh nhàn nhạt đó còn độc đoán hơn cả chủ nhân của nó, giống như hoa tuyết cô đơn trên đỉnh núi.

Angelo là một alpha đỉnh cấp ngang hàng với Đường Đường, thực ra hắn cũng không cảm thấy áp lực, nhưng mùi hương pheromone này như dòng điện chạy khắp cơ thể khiến tim hắn ngứa ngáy vô cớ.

Phụ tá beta cuối cùng cũng hoàn hồn lại sau tình trạng thiếu dưỡng khí, ho khan đứng dậy, đè Angelo đang tê cứng chân tay xuống đất, "cạch" một tiếng khóa lại còng tay trên cổ tay hắn.

Ủng quân trang màu đen dừng ở trước mặt, Đường Đường trầm mặc nhìn hắn, cũng không buồn dùng tay mà chỉ vươn mũi chân nâng lên khuôn mặt của tên gián điệp này. Angelo mang trong mình một vài dòng máu phương Tây, mũi cao hốc mắt sâu, đường nét vuông vức, và một đôi mắt cười, sắc sảo và tự phụ, nhưng ... hắn là kẻ điên.

[Angelo Ella, Tam hoàng tử của Đế Quốc, người sở hữu cơ giáp Trọng Minh cấp SSS, Hoàng đế hiện tại của Đế Quốc đã già, năm hoàng tử trong vương triều đều thể hiện bản lĩnh để giành quyền thừa kế. Thành tích quân sự của Angelo Ella rất xuất sắc, vì vậy các hoàng tử khác đoàn kết để đối phó với người thừa kế sáng giá nhất, cũng chính là tướng quân Angelo với tinh thần lực cấp 3S của Đế Quốc.]

Đường Đường cụp mắt xuống, nghĩ đến những miêu tả về sự điên cuồng của Angelo trong cốt truyện, chỉ cảm thấy một cơn ớn lạnh từ xương cụt truyền đến trán, Đệt bà, sao vừa tới lại gặp ngay vai công nguy hiểm nhất này.

Angelo là một tên quái đản, ghét nhất là bị ai khác lừa. Trước đây, những chiêu trò vu oan giá họa của các anh em, hắn chỉ dùng làm trò tiêu khiển, có hứng thú thì chơi, không hứng thú thì mẹ nó chúng mày thì đi đâu thì đi đừng đến làm phiền bố.

Nhưng lần này, những người anh em của hắn lại giẫm phải quả mìn lớn. Trong lúc thực hiện bước nhảy alpha đến hành tinh khác, phụ tá của Angelo bất ngờ làm phản, đưa thuốc vào phi thuyền định cả hai cùng chết. Mặc dù Angelo không chết, nhưng hắn cũng bị thuốc ảnh hưởng không thể giải phóng pheromone tạm thời, suýt chút nữa đã để phi thuyền hư hỏng lướt qua phòng tuyến Liên Bang, rơi tanh bành xuống đại bản doanh của trùng tộc.

Tất nhiên, trước khi phi thuyền gặp nạn, phụ tá làm phản cũng đã bị Angelo không chớp mắt giết chết, phanh thây thành bột. Còn về kết cục của các vị hoàng đế khác trong cốt truyện thì không cần kể cũng biết, chỉ có thảm và thảm hơn.

Mùi tuyết lạnh nhè nhẹ câu dẫn thần kinh, Angelo chớp mắt, ngẩng đầu nhìn nam alpha khiến hắn nảy sinh dục vọng, vui vẻ nói: "Thượng tướng rất mạnh, nhưng ..." Hắn liếm qua hàm răng nanh sắc bén, ánh mắt như muốn lột da gặm xương lướt qua từng tấc cơ thể Đường Đường, "... Xin lỗi nhưng ngài thơm quá." Âm thanh cuối cùng trôi vào không khí.

Trong Thiên hà, hành vi khen ngợi pheromone của người khác là khiếm nhã, đầy ám chỉ "Đi chịch không em". Binh lính kinh ngạc trợn to hai mắt, vội vàng cúi gằm đầu, giả vờ không nghe không nghĩ, ước gì mình điếc luôn cho rồi, không bị nghe thấy mấy câu tự tìm đường chết này.

Đường Đường vẫn thờ ơ như cũ, nhẹ cúi người, đôi tay thon dài đeo găng trắng, hai ngón tay nắm lấy quai hàm của Angelo, nhạt nhẽo nói: "Nếu đã đến đây rồi thì ở lại thêm vài ngày, để ta tiếp đón ngài tốt nhất với tư cách chủ nhà." Thượng tướng buông tay, không chút khách khí hất cằm Angelo sang một bên.

Quang não trên ngón tay lại run lên, Thượng tướng liếc mắt một cái, đứng dậy bước đi. Áo choàng bay phất thành vòng cung, cất giọng nói lạnh lùng quạnh quẽ, như ngàn năm không hề có chút cảm xúc gì.

"Đưa khách đến nhà tù số 1."

"Vâng!"

Angelo cong mắt, nhìn chằm chằm bóng lưng alpha đi xa, cười khẽ, ngay cả khi bị ấn trên mặt đất, tiếng cười kia cũng tràn đầy vui sướng.

Thượng tướng Đường, là em chọc ta trước nhé.

...

Hành tinh Thủ Đô, Đường Đường vừa hạ xe bay xuống, người trong quân khu đã đầu đầy mồ hôi ra chào đón.

"Ui chao, Thượng tướng Đường, ngài đến rồi."

Viên sĩ quan lau mồ hôi hột, dẫn Đường Đường đi tới khu vực quân sự, liên miên nói: "Quân đội gọi ngài đến lần này là để hộ tống tập đoàn tài chính Noah tiến hành bước nhảy không gian."

"Hôm nay, chủ tịch tập đoàn Noah sẽ tới sao Karen để thâu tóm nguồn năng lượng, nhưng theo thông tin trên mạng nội bộ, bọn hải tặc không gian Greed đang hoạt động mạnh mẽ ở biên giới Karen, chủ tịch Phó tình cờ lại từng có xung đột với thủ lĩnh băng hải tặc, một alpha cấp SSS. Thời gian thu mua cấp bách, không trì hoãn được, cho nên tập đoàn Noah mới nhờ đến quân đội."

Đến cổng quân khu, thị vệ chào hai người, Đường Đường gật đầu sải bước đi trước. Viên sĩ quan lén lút liếc nhìn, nhưng không rõ ý của Thượng tướng Đường, sợ thượng tướng nhà mình làm mất lòng người khác nên phải tiếp tục huyên thuyên.

"Phải nói rằng Chủ tịch Phó cũng là một người có năng lực. Ngài ấy là alpha cấp SSS đầu tiên trong Liên Bang, nhiều năm trước phải lui khỏi chiến tuyến do chấn thương ở chân, chuyển sang thành lập công ty. Kết quả ngài cũng thấy đấy, ha - bây giờ tập đoàn Noah này càng ngày càng mở rộng. Các xí nghiệp lớn nhỏ của Liên Bang hầu như đều làm ăn với Noah, ngay cả việc sản xuất cơ giáp và chiến hạm trong quân khu vài năm nay cũng nhờ vào vị Chủ tịch Phó này."

Viên sĩ quan vẫn thao thao bất tuyệt, như thể có cả trăm con ruồi vo ve quanh Thượng tướng. Đường Đường cau mày, dáng người cao thẳng đứng ở cửa phòng họp, binh lính cung kính mở cửa, Thượng tướng Đường vẫn luôn bất phong bất động nay lại bước nhanh vào phòng họp như chạy trốn.

...

Phó Thừa Trạch rũ mắt xuống, anh tuấn nhã nhặn lắng nghe bài phát biểu của lão tướng quân khu, bàn tay thon dài khỏe khoắn cầm gậy batoong, chậm rãi chơi đùa với con rắn độc mắt hồng ngọc được điêu khắc tinh xảo như đồ của hoàng thất.

"Thượng tướng!"

Cửa vang đến vài âm thanh nhỏ, một mùi hương tuyết lạnh nhàn nhạt bay đến lặng lẽ, quấn lấy khoang mũi, Phó Thừa Trạch khựng lại động tác, hầu kết khẽ cử động. Người phía sau là một alpha, mùi vị phát ra từ tuyến thể thật lạnh lẽo, nhưng lại làm cho răng nanh của Phó Thừa Trạch chợt phát ngứa.

Đường Đường đã giết ba con trùng tộc cấp S trước khi trở về từ biên giới, tinh thần lực vẫn chưa ổn định lại, vì vậy mùi pheromone mới bay ra trong khoảng thời gian này.

"Tướng quân." Đường Đường cung kính cúi đầu, nắm chặt tay phải, đặt lên quân huy màu vàng kim.

"Được rồi, Thượng tướng Đường Đường, lần này phiền cậu rồi, đưa người của tập đoàn Noah đến sao Karen." Lãnh đạo ha ha cười lớn.

"Vâng." Đường Đường rũ mắt xuống, đáp lại.

Thượng tướng buông tay hành lễ, đứng thẳng như cây trúc, dùng ánh mắt màu hổ phách nhìn Phó Thừa Trạch không chút dao động, ánh mắt cũng giống như khí chất, sinh ra ảo giác lãnh đạm, gần như lạnh lùng không cảm xúc.

Nhưng Phó Thừa Trạch lại bị hương thơm lạnh lẽo của alpha dẫn đến động dục, trong mắt ẩn ẩn hiện lên bóng tối hỗn loạn. Y rất có phong thái quý tộc chống gậy đứng lên, cơ thể alpha cao lớn anh tuấn đứng trước mặt Đường Đường, khẽ gật đầu như một quý ông: "Thượng tướng Đường, làm phiền rồi."

Người đàn ông lịch thiệp và nhã nhặn, nhưng ánh mắt dù cố ý kiềm chế cũng không che giấu được sự hung hãn và xâm lược tự nhiên của alpha.

-

Dạo này buồn ngủ buổi trưa quá, chắc đổi giờ đăng sang 12h nha =))))

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...