Chương 6: 📚[HỌC SINH NGÂY THƠ].5

Chương 5

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Đường Đường đứng ở cửa lớp một hồi mới phồng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, hít sâu một hơi đẩy cửa vào.

Trong phòng học, tiếng nói chuyện ồn ào đột ngột dừng lại, một rừng mắt nhìn chằm chằm Đường Đường vừa mới bước một chân vào lớp.

Đường Đường khựng lại, năng lượng vừa gom góp được đột nhiên bay biến, cậu...cậu rất muốn rút chân về.

Đâu...đâu có đi nhầm lớp ...

Ngón tay trắng nõn gầy guộc không khỏi nắm lấy dây đeo cặp sách, công tử nhỏ đi không được về cũng không xong, một lúc lâu sau, vành tai đỏ lên, ngượng ngùng đi đến chỗ ngồi cuối lớp.

Đến gần hơn, Đường Đường mới hiểu tại sao bạn học lại nhìn mình như thế này.

Ba vị thiếu gia đang ngồi phía trước thực sự đã hoàn toàn đổi vị trí.

Giang Triệt khoanh tay ngủ gật, Nghê Hướng Dương bắt chéo chân chơi game, và Lục Tử Hiên ngồi bên cạnh cậu, tươi cười chào hỏi.

Trong lớp im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng Nghê Hướng Dương bấm game, ánh mắt bạn học xoay quanh bốn người, thầm đoán già đoán non mối quan hệ giữa ba vị thiếu gia và người mới đến này.

Đường Đường lướt qua đôi chân dài của Lục Tử Hiên, ngồi bên trong, lâm vào nguy hiểm bao vây, không dám nhìn ngang liếc dọc.

Tiếng chuông vang lên, giáo viên cầm giáo án bước vào cửa, ánh mắt soi mói dần dần biến mất theo tiếng giảng bài, Đường Đường cảnh giác nửa tiết học, thấy họ đều bận việc riêng, cậu dần dần thả lỏng tâm trạng, yên tâm nghe giảng bài.

Nhưng......

Bàn tay đang viết viết của Đường Đường run lên, không tin nhìn Lục Tử Hiên nhân mô cẩu dạng ngồi bên cạnh.

Giang Triệt đang ngủ gật sau lưng mở mắt ra không biết lúc nào, Nghê Hướng Dương đặt điện thoại xuống, thích thú nhìn hai người trước mặt.

Lục Tử Hiên thản nhiên nhấc đôi chân dài của mình lên chặn lại khe hở, một tay cầm quyển sách, tay kia luồn thẳng vào trong quần tây của Đường Đường, xoa nắn cây gậy nhỏ của cậu cách một lớp quần lót vải bông.

Như bị giẫm phải đuôi, Đường Đường nhanh chóng nắm lấy bàn tay thác loạn của nam sinh, đỏ mặt lắp bắp nói: "Cậu...cậu làm gì vậy?"

Lục Tử Hiên để cậu nắm tay, mắt cáo hơi híp lại, âm thầm phun ra ba chữ.

"Làm em..."

Đường Đường hoảng sợ đến điên, nhưng tay mềm sức yếu, đẩy hai ba cái tên dâm tà ngồi bên cạnh cũng không nhúc nhích một chút, chỉ đành trơ mắt nhìn Lục Tử Hiên lấy dương vật hồng phấn từ quần lót của cậu ra giữa nơi đông người.

Cậu nhỏ xinh xắn mềm nhũn không nghị lực dưới ngón tay mảnh khảnh với vết chai mỏng của Lục Tử Hiên đã thẳng đứng.

Lòng bàn tay xoa xoa mắt ngựa mẫn cảm, lòng bàn tay xẹt qua cán côn, sau đó liên tục xoa nắn trứng nhỏ.

"Ưm......"

Đường Đường đỏ mặt, cậu nằm trên bàn không nhịn được nức nở một tiếng, sau đó hoảng sợ cắn chặt môi dưới.

Lục Tử Hiên cười cười, chậm rãi nói nhỏ bên tai cậu, "Đường Đường phải nhịn không được phát ra tiếng nha..."

Tiếng sột soạt của đầu bút ghi chép vang lên cùng tiếng giảng bài của giáo viên, Sở Nhạc An siết chặt quyển sách trong tay, làm nó nhăn nhúm. Cậu ta liên tục nhìn trộm mấy người phía sau qua gương.

Giang Triệt và Nghê Hướng Dương ngẩn người nhìn thẳng, Lục Tử Hiên cầm quyển sách có vẻ đang nghĩ gì, còn Đường Đường mặc áo khoác thì nằm trên bàn như đang bị bệnh..

Hai mắt cậu ta bốc hỏa, quét Đường Đường từ trên xuống dưới, cảm thấy chua xót cùng ghen tị.

Ba người kia mấy ngày nay không đi tìm con hồ ly tinh kia, Sở Nhạc An vốn tưởng rằng cuối cùng cũng có cơ hội, nhưng dù thả thính úp mở hay huỵch toẹt ra, thì ba người kia chẳng những không cắn câu mà còn chuyển chỗ ngồi cạnh Đường Đường.

Sở Nhạc An không biết thiếu niên hôm đó bị họ chơi đến gào khóc là ai, chỉ nghĩ ba đại thiếu gia không thích mình, mà thích Đường Đường kia hơn, càng làm cậu ta tức giận.

...

Ở phía sau, Đường Đường đỏ mặt, ngơ ngác nhìn bức tường trắng xanh.

Cảm giác khoái cảm trong cơ thể đã đến điểm giới hạn, cậu không nhịn được duỗi thẳng thắt lưng, dụi dương vật đỉnh đã rỉ nước vào lòng bàn tay khô nóng của nam sinh.

Lục Tử Hiên đang chống đầu nhìn cậu, đột nhiên thấp giọng cười một tiếng, lúc Đường Đường đang chuẩn bị bắn ra ngoài, liền nhanh chóng tàn nhẫn bóp chặt đỉnh đầu gậy thịt phấn hồng, chặn lại lỗ chuông vừa mới mở ra.

"Ưm ......"

Đường Đường đang gối cánh tay quay mặt đi, khóe mắt bị tình dục nhuộm đỏ, ướt át mờ mịt, nhìn đôi mắt đào hoa đa tình của Lục Tử Hiên, sốt ruột nhẹ giọng cầu xin, "Khó chịu quá.. Cho.. cho tớ ra đi."

"Còn trốn tụi anh không?" Lục Tử Hiên hỏi cậu.

Khoái cảm bị dừng lại, Đường Đường đau lòng rơi nước mắt, "Không ... trốn nữa ... khó chịu ... ưm, khó chịu..."

Lục Tử Hiên rất hài lòng với câu trả lời của cậu, hắn buông lỏng tay, trìu mến di chuyển lên xuống vài lần.

Thân thể nhỏ bé đáng thương của Đường Đường run lên, hoàn toàn mềm nhũn thành một vũng nước.

Tinh dịch trắng phun vào lòng bàn tay nam sinh, Lục Tử Xuyên lau tay sạch sẽ, chỉnh lại ngay ngắn chiếc quần xộc xệch của Đường Đường, tiếng chuông báo giờ tan học cũng vừa lúc vang lên.

"Này... mùi gì vậy?" Cô gái phía trước đi ngang qua cửa sau, dừng một chút, hít hít mũi ngửi.

"Làm gì có mùi.", Cô gái đi cùng trêu đùa bạn mình.

Giọng nói càng xa dần, Đường Đường càng vùi đầu sâu hơn, vành tai đỏ bừng, nóng lòng muốn tìm một kẽ hở chui vào, không bao giờ chui ra nữa.

Sở Nhạc An tranh thủ thời gian, đi tới bàn của Đường Đường cùng Lục Tử Hiên, đôi mày thanh tú nhăn lại, lo lắng hỏi cậu, "Đường Đường, không sao chứ, cậu bị bệnh hả?"

Lục Tử Hiên ngồi ở bên ngoài, Đường Đường dựa vào tường, lúc nói chuyện Sở Nhạc An hơi nghiêng người về phía trước, để người ngồi bên ngoài có thể nhìn thấy xương quai xanh của cậu ta, ngửi được mùi thơm hấp dẫn khi cậu ta cử động.

Lục Tử Hiên tay trái chống đầu, nhìn sách không biết đang suy nghĩ cái gì.

"Không ... không sao đâu."

Đường Đường vùi đầu vào cánh tay, nghẹn ngào đáp lại, không dám nhấc mặt lên!

Bởi vì tay phải của Lục Tử Hiên, ngay dưới mũi Sở Nhạc An, công khai luồn vào nắn bóp cánh mông non mềm của cậu.

Đường Đường sợ bị phát hiện, không dám nhúc nhích, chỉ có thể âm thầm cắn ngón tay, vành tai đỏ bừng như sắp xuất huyết.

Lục Tử Hiên bóp kéo lên trên, ra hiệu cậu nhấc mông lên.

Đường Đường không nghe lờii, cứ vùi đầu. Nếu cậu không nhấc mông, Lục Tử Hiên cũng không làm gì được.

Đặt cuốn sách trong tay xuống, Lục Tử Hiên nhướng mày,, ẩn ý trả lời với Sở Nhạc An, "Đường Đường hình như bị sốt, hay là dìu đến phòng y tế đi."

Lục Tử Hiên phát âm rõ ràng, giọng nhẹ nhàng đều đều, nhưng giọng điệu đến từ "sốt" lại hơi cao lên, mang chút châm biếm ngả ngớn.

Sở Nhạc An suy nghĩ một chút, lại cảm thấy có lẽ mình nghe lầm.

Người mình thả thính suốt thời gian qua cuối cùng cũng sắp cắn câu, Sở Nhạc An hưng phấn đến mức không muốn cùng Đường Đường đến phòng y tế chút nào, chỉ lo lắng, lảng tránh chủ đề, kiếm chuyện nói thêm vài câu với Lục Tử Hiên.

Người bọc áo khoác đông cứng như đá, Lục Tử Hiên đã cởi quần cậu ra, quần lót kéo xuống một nửa, mông thịt lộ ra ngoài. Có bàn học với áo khoác che còn đỡ, chứ nếu đứng dậy thì xong đời!

Biết đây là lời cảnh cáo của nam sinh, Đường Đường sững người, chỉ có thể tức giận nâng cái mông nhỏ của mình lên, phơi ra lỗ dâm múp míp.

Lục Tử Hiên hài lòng cười, nói chuyện câu có câu không với Sở Nhạc An, tay kia luồn qua kẽ mông xoa nắn hậu huyệt.

Mãi cho đến khi ướt hoàn toàn, hắn mới đột nhiên chọc một đốt ngón tay vào.

"Ah......"

Dưới áo khoác phát ra âm thanh như mèo kêu, hai người đột ngột ngừng nói chuyện.

Sở Nhạc An vất vả lắm mới nói chuyện được với Lục Tử Hiên lại bị phá bixh, cũng có chút buồn bực, nhưng vẫn giả đò lo lắng hỏi: "Đường Đường,cậu sao vậy? Đau lắm à?"

Do có bàn học và quần áo bị che phủ nên Sở Nhạc An chỉ có thể nhìn thấy bàn tay của Lục Tử Hiên để phía sau ghế, cậu ta không biết rằng người cậu ta cố hết sức tán tỉnh vẫn đang cắm những ngón tay thon dài của mình vào lỗ dâm của người khác.

.

Nhưng Giang Triệt và Nghê Hướng Dương ngồi phía sau lại nhìn cảnh dâm trước mặt không sót đoạn nào.

Nghê Hướng Dương nghiêng người vắt chéo chân, ánh mắt rực lửa nhìn hai người bọn họ, thầm mắng Lục Tử Hiên biết cách chơi.

Đường Đường cắn môi không dám lên tiếng, ngón tay Lục Tử Hiên không ngừng quất vào thịt ruotj nịnh nọt, âm thanh "lóp nhóp" nho nhỏ khuếch đại bên tai, lỗ đít nhỏ liền tê dại chảy nước ròng ròng.

Trong không khí có một mùi béo ngậy ngọt ngào, Sở Nhạc An nhíu mày, chợt nhận ra có gì đó không ổn.

Lục Tử Hiên thọc vào rút ra ngón tay, ấn nát tất cả điểm mẫn cảm của Đường Đường, mặt cười nhìn Đường Đường, đáp lời Sở Nhạc An , "Có lẽ ngủ rồi, chúng ta nói chuyện khẽ thôi."

Nói xong, đôi mắt đào hoa còn nháy nháy nhìn cậu ta.

Sở Nhạc An đỏ mặt, hoàn toàn quên mất chuyện gì xảy ra, chỉ biết tập trung toàn lực nói chuyện phiếm với trai.

Mắt Đường Đường đầy hơi nước, hàm răng trắng nhỏ cắn đốt ngón tay. Ngón tay Lục Tử Hiên dài, có vết chai mỏng, mỗi lần cắm vào đều gây ra một trận tê dại không chịu nổi quét qua khắp người. Thịt ruột mút chặt lấy ngón tay, cậu bị hắn đào móc nước chảy lênh láng ra ngoài.

Đường Đường ngấn lệ, im lặng thở hổn hển, sướng quá, chịu không nổi nữa!

Cảm thấy thịt ruột càng mút chặt. Lục Tử Hiên tối sầm hai mắt, ngón ay nhanh nhẹn ấn mạnh lên điểm cực khoái, nước theo động tác từng chút chảy xuống tay.

Vài nhát đâm thật sâu, Đường Đường rùng mình như điện giật, lỗ hậu co giật dữ dội, bất ngờ trào ra một luồng nước dâm nóng hổi, giống như con gái đến cao trào.

Chuông vào lớp reng reng vang lên đúng lúc, che lấp tiếng lỗ hậu văng tung tóe nước.

Chờ Sở Nhạc An không cam lòng trở lại chỗ ngồi, những người khác cũng chăm chú nghe giảng , không để ý tới họ, Lục Tử Hiên mới chậm rãi rút tay về.

Nước dâm trong suốt chảy đầy bàn tay, dọc theo đầu ngón tay của nam sinh nhỏ giọt xuống đất.

Mị hương ngọt ngào khiến mắt cả ba người đều đỏ lên, như ba con sói nhìn chằm chằm Đường Đường vẫn còn đang run rẩy, muốn nuốt trọn cậu vào bụng.

./.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...