Chương 12
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Thích Yến trở về, trông hắn vẫn như bình thường, trên bàn cơm tiếng chén đũa va vào nhau, đàn sói con cũng ít nói hơn. Món sườn xào chua ngọt họ thường thích nhất vẫn không động vào miếng nào, trông vẻ mặt vẫn bình thường, nhưng nó chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn giông.
Sau bữa ăn, Khương Khê chủ động nhận rửa bát, những người khác cũng không phản đối, Đường Đường dọn dẹp bàn bên ngoài, chuẩn bị hoa quả cho mọi người, Bào Thừa Bình cũng như anh em thân thiết mà trò chuyện với Đường Đường.
Ba con sói con hôm nay mệt mỏi vì phải xách hành lý lên xuống, nên cơm nước xong Đường Đường vội vàng đuổi đi nghỉ — rốt cuộc thì đàn con này cậu xót chứ ai mà xót.
Trăng lên đầu cành, mọi người mệt mỏi cả ngày mơ màng chuẩn bị đi vào giấc ngủ. Đội ngũ chương trình chuẩn bị hai phòng, phòng có giường sưởi lớn nhất dành cho KFW, và phòng còn lại có hai giường đơn dành cho Khương Khê và Bào Thừa Bình.
Khương Khê mỉm cười đồng ý, nhưng cậu ta hận chết đi được, sự sắp xếp này hoàn toàn cản trở kế hoạch dụ dỗ người vào ban đêm của cậu ta.
...
Quần áo che kín máy quay, Đường Đường quỳ gối trên chăn bông, nghiêng người về phía trước, cái mông tròn căng ra dưới quần đùi khiến người ta tự hỏi liệu khi đét vào thịt mềm có rung rinh thành sóng hay không.
Thích Yến khóa cửa lại, đôi mắt đen láy quét một vòng quanh phòng, xác định không có bất kỳ thiết bị vô tuyến nào mới hỏi.
"Anh, anh thích Khương Khê à?"
Giọng nói của hắn rất nhẹ nhàng, nhưng sống lưng của Đường Đường lại cứng đờ, một lúc sau mới mơ hồ nói: "Không."
Nghe thấy những lời giấu đầu lòi đuôi này, Tần Dữ mỉm cười, hắn cúi người, cầm mắt cá chân của quản lý, cẩn thận vuốt ve: "Vậy ... tại sao anh lại nhìn anh ta?"
Vùng da ở mắt cá chân nóng lên, Đường Đường cụp mắt xuống, như không muốn nhắc tới.
Mạnh Thần Dật cong đuôi mắt chó con, leo lên hôn môi người quản lý, chóp mũi chạm vào nhau, ngọt ngào hỏi: "Anh thích chúng em không?"
Đường Đường còn chưa kịp trả lời, Thích Yến đã bắt đầu cởi thắt lưng, chậm rãi nói: "Không thích cũng không sao ..." Giọng hắn vô cùng áp lực, giống như một con quỷ chui ra khỏi địa ngục. : "Dù sao ... anh trai là là của chúng em đến hết đời."
"Anh trốn không thoát đâu."
Mạnh Thần Dật thu lại nụ cười, tóm cằm quản lý của mình hôn lên, môi lưỡi dây dưa, một viên thuốc hắn đã đè dưới lưỡi theo động tác lăn vào trong miệng Đường Đường.
Nụ hôn bất ngờ khiến Đường Đường thút thít, trong tiềm thức nuốt nước bọt, vô tình nuốt viên thuốc vào bụng.
"Xoạc-"
Tần Dữ xé một nửa tay áo, quản lý đang định giãy dụa thì nghe thấy một giọng nói lưu luyến khác cất lên—
"Anh, đừng nhúc nhích..."
"Lưỡi dao sắc lắm, nếu lỡ cắt bất kỳ vị trí quan trọng nào ... thì không tốt đâu."
Đường Đường cứng còng sống lưng, Mạnh Thần Dật bóp cằm cậu hôn thật mạnh, mạnh như muốn nuốt cả đầu lưỡi khiến cho gốc lưỡi đau đớn, nước bọt từng chút chảy xuống. Tần Dữ cắn đầu vú gây từng cơn ngứa râm ran. Cậu thở gấp, thậm chí có thể nhận thấy một lưỡi dao sắc bén đâm vào đường may quần, xoèn xoẹt cắt đứt lớp vải.
Không phải chứ ... Chúng bây lại lên cơn điên gì đấy hả! !
Linh cảm xấu càng ngày càng mạnh, Đường Đường bị Mạnh Thần Dật hôn đến bật khóc, không ngừng chọc chọc hệ thống.
[Đường Đường: Nghiên cứu thành phần thuốc]
[Hệ thống: Sau khi thử nghiệm, thuốc có chứa thuốc kịch dục + tăng độ nhạy cảm, không có tác dụng phụ. Đề nghị tự xử lý.]
Tần Dữ cắn mạnh vào núm vú khiến Đường Đường rùng mình.
[Đường Đường sụp đổ: thuốc giải, thuốc giải, thuốc giải! !]
[Âm thanh hệ thống: Thân mến, đề nghị tự xử lý. (Để bảo vệ quyền riêng tư, hệ thống của bạn đang ngoại tuyến)]
Ơ này alo, mẹ nó đi đâu rồi!! Cái trạng thái này giết tao mất ah ah ah ah! !
Đường Đường bật khóc, nghĩ mãi cũng không biết mình đã lật xe ở đâu! !
"Ưm.."
Mông thịt đầy đặn bị gặm cắn thô bạo, cảm giác đau đớn xen lẫn sảng khoái dồn lên thần kinh ngay lập tức, a ... Thuốc này thật biến thái, bị cắn còn thấy sướng hu hu hu hu.
Tần Dữ nhả đầu vú đỏ hỏn sưng to gấp đôi, gặm gặm cơ ngực mỏng để lại vài dấu răng, mới đi xuống, trút đống đồ trong ba lô lên giường đất.
Tiếng rơi lạch cạch lộc cộc, Mạnh Thần Dật rút đầu lưỡi, sợi chỉ bạc kéo ra, nhỏ giọt. Hắn ôm mặt Đường Đường, đầu lưỡi đỏ tươi liếm liếm cánh môi hơi sưng của cậu.
Sóng nhiệt truyền đến toàn thân, Đường Đường ưm một tiếng, thở dốc khó nhịn, đôi mắt sau thấu kính tràn đầy nhục dục.
"Anh, mình chơi trò chơi đi." Mạnh Thần Dật cười ngọt ngào.
...
Trên chiếc ghế gỗ sẫm màu, thanh niên lịch sự văn nhã trần truồng, một sợi dây màu đỏ dày bằng ngón tay cái quấn quanh cổ và ngực, hai chân bị ép tách ra gác lên tay vịn, nơi riêng tư lồ lộ phơi bày, ngay cả dương vật cương cứng đội quần lót nhô cao cùng cửa hậu rỉ nước đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng, Đường Đường cảm thấy nóng nực khó chịu, dương vật thẳng tắp đội cao chiếc quần lót màu trắng lên, ướt đẫm một mảng vải nhỏ.
Quần lót bông bị lưỡi dao cắt đứt, không còn mảnh vải che thân, họ thậm chí có thể nhìn rõ ràng lỗ đít nhỏ không có thứ gì nhét vào vẫn mấp máy đói khát, dịch ruột trong suốt theo kẽ mông chảy xuống ướt cả mặt ghế.
"Ư ... khó chịu ...khó chịu quá ..."
Đường Đường thở hổn hển, hai mắt vẫn còn mờ mịt dục vọng, tay chân bị trói vào thành ghế khẽ nhúc nhích, kêu lên khó chịu.
Thích Yến quỳ một gối xuống, cầm một chuỗi hạt trong suốt, hạt nhỏ nhất để vào cửa hậu,nhét vào từng viên.
"A—" Đường Đường run rẩy hét lên, cố gắng co chặt lỗ hậu.
Những hạt châu to bằng quả nho tím lần lượt tiến vào hậu môn, căng ra thành ruột đói khát, một cái dập mạnh cuối cùng , hạt châu va vào điểm dâm, mông nhỏ co giật, nước dâm bắn tung tóe.
Đúng lúc này, có người gõ cửa.
"A a-" Đường Đường tỉnh lại, tiếng hét bị đè nén trong cổ họng, cả người run lên bần bật.
Tần Dữ bước tới, thản nhiên hỏi: "Ai đấy?"
Sau một hai giây im lặng ngoài cửa, giọng nói yếu ớt của Khương Khê vang đến.
"Tôi nghe thấy ai đó hét lên, có chuyện gì sao?"
Ánh mắt Thích Yến sâu hút, cười cười kéo chuỗi hạt tàn sát bừa bãi bên trong thành ruột, nhẹ giọng nói: "Anh à, là thầy Khương."
"Ư...ưm ..."
Hạt châu đè ép thịt ruột, cảm giác từng viên từng viên rõ rệt, Đường Đường sướng rùng mình, nhưng vẫn cố duy trì đúng tính cách nguyên chủ mà nén rên dâm.
"Không sao, vừa rồi chúng tôi xem phim ma." Tần Dữ trả lời có lệ: "Xin lỗi, chúng tôi sẽ nói nhỏ."
Giọng nói nhỏ như muỗi kêu của Khương Khê lại vang lên: "Vậy à ... Anh Đường có ở đó không?"
Mạnh Thần Dật đang hôn ngực quản lý chợt khựng lại, cắn mạnh vào bắp thịt. Thích Yến cũng mỉm cười đưa chuỗi hạt vào sâu hơn.
Nước dâm vẩy ra ướt cả mặt ghế, thành ruột không ngừng chảy nước, Đường Đường vừa đau vừa sướng, nhưng lỗ nhỏ đã quen ngậm dương vật lớn lại đói khát không thể chịu nổi, muốn cái thứ nóng hổi to dài đâm sâu vào địt một trận cho đã.
Tần Dữ bắt đầu nóng nảy: "Anh ấy đi ra ngoài rồi, có chuyện gì không tiền bối?" Hai chữ cuối cùng hắn gần như là nghiến răng rít ra.
...
Thích Yến không kéo chuỗi hạt nữa, chỉ xẹt nhẹ qua, Đường Đường hai mắt đẫm lệ, tròng kính mờ mịt hơi nước, cậu thèm khát siết chặt lỗ cúc, muốn tự cọ xát để hạt châu đè nghiến điểm dâm..
Thích Yến buông tay, tận mắt nhìn thấy lỗ hậu vặn vẹo ngậm lấy hạt châu, tự mình chơi sướng đến chảy nước.
"Thật là dâm ..." Hắn thở dài kéo chuỗi hạt, lực hút của thành ruột thật kinh ngạc, siết chặt không buông thứ làm nó sung sướng.
Từng viên từng viên nghiền áp thịt ruột, cuối cùng phủ đầy nước dâm bóng loáng mà bị phun ra.
Nhiệt độ trong phòng tăng lên, dưới háng các thiếu niên đã cứng đến đau đớn.
Mạnh Thần Dật liếm động mạch chủ bên cổ quản lý, thì thầm: "Anh ơi ... anh có muốn không?"
Bị sóng nhiệt thiêu đốt, giọng nói của quản lý nức nở như đang khóc: "Muốn...... muốn..."
Tần Dữ vẫn đang đối phó với Khương Khê không muốn rời đi.
Mạnh Thần Dật ở bên tai cậu thở phì phò, "Muốn à ..." Hắn cười nói: "Gọi em là anh trai đi, em sẽ cho anh ăn dương vật nhé?..."
Đường Đường đã bị lửa dục thiêu rụi rồi, trong mạch máu giống như vô số con kiến bò qua, cậu thút thít run rẩy: "Anh ... Anh à ... Địt em đi ... muốn ... A! ! "
Âm cuối rơi xuống, Thích Yến hai mắt đỏ ngầu, cắn răng mắng: "Dâm đãng!" Dương vật dài đâm vào lỗ cúc, mở ra từng lớp thịt ruột, nước dâm bắn ra tung tóe.
Lỗ nhỏ vốn hẹp bị gậy thịt lèn vào căng to, Đường Đường rùng mình, không tự chủ được hét lên.
Ngoài cửa, Khương Khê do dự một chút mới hỏi: "Vừa rồi ... là thanh âm gì vậy?"
Bên kia đã bắt đầu ăn, còn mình phải đối phó với "kẻ thù" ở đây. Tần Dữ nôn muốn chết, cố gắng đè cơn tức: "Đã nói chúng ta đang xem phim ma, còn có chuyện gì không thầy Khương?"
Không có gì thì cút nhanh!!
Có lẽ biết Đường Đường không có ở đó, giọng nói của Khương Khê lại dịu đi, cậu ta muốn vào phòng thực hiện kế hoạch dụ dỗ người.
"À... anh có thể vào xem với các em được không?" Cậu ta vẫn còn ngượng ngùng: "Anh thích xem phim ma, nhưng... không dám xem một mình".
Mạnh Thần Dật nâng ghế dựa lên thật cao, nghiêng phía trước lên, chỉ có hai người phía sau chống đỡ trên mặt đất, người ngồi trên ghế căng thẳng sợ hãi thít chặt cửa hậu,.
Thích Yến thở nặng, hưởng thụ khoái cảm từ quy đầu được trực tràng xoa bóp, càng lúc càng đâm sâu vào trong.
"A ... sướng quá ... a..ưm ..."
Tâm lỗ mẫn cảm bị thọc mở, cái rắm của Đường Đường sướng run rẩy cánh mông, sợ hãi nắm lấy tay vịn, cố sức kẹp thật chặt dương vật, cả người lắc lư trên ghế để dương vật địt thỏa thích..
Hiệu quả của thuốc đã đạt đến cực hạn, ruột dâm co thắt một cách tuyệt vọng, không ngừng phun nước, dương vật của Thích Yến sướng đến dương vật cương cứng thêm một chút, "Cục cưng, gọi anh ơi đi, anh cho ăn món ngon." Đầu khấc thọc vào trực tràng nhưng lại không cắm sâu.
Lửa dục thiêu đốt đầu óc hỗn loạn, Đường Đường lúc này đã thay đổi từ một thư sinh văn nhã thành một mỹ nhân dâm loàn, làn da tuyết trắng nổi đầy vết đỏ, cậu đói khát nức nở thật nhỏ: "Anh... anh ơi.... Muốn... sâu nữa...a a a !! "
Dương vật cứng ngắc của Thích Yến hung hăng đâm vào tràng ruột, âm thanh bành bạch khuếch đại nghe rõ mồn một, dương vật lớn cắm vào vô cùng sâu, quản lý há ho miệng, run lên bần bật, dương vật trong quần nảy lên bắn ra, ướt át từ đỉnh nhanh chóng lan rộng.
Tâm lỗ điên cuồng co giật, vừa cắn vừa kéo quy đầu, dịch dâm đổ xuống giống như suối nước nóng, Thích Yến kêu lên một tiếng, hô hấp gấp gáp, dường như cảm thấy chưa đủ sướng, liền xé toạc sợi dây màu đỏ trói trên người quản lý.
Mạnh Thần Dật cũng buông tay tự tuốt lên tuốt xuống, cầm cây hàng đứng thẳng tát tát vào mặt quản lý.
Kính gọng bạc trễ xuống đầu mũi, dịch tuyến tiền liệt dính lên mặt trong suốt, dương vật đỏ tía của thiếu niên vỗ lên má, mùi tanh táo tràn đầy lỗ mũi, Đường Đường mê man theo bản năng quay đầu lại, má miệng thè đầu lưỡi cẩn thận liếm lên đầu khấc rỉ nước, còn chắp chắp miệng cảm nhận hương vị.
Dường như vừa miệng, quản lý lại nghiêng người, đặt đôi môi mỏng của mình lên đầu khấc tròn, nhấm nháp tinh dịch..
"Hưm......"
Cái mút này suýt chút lấy mạng Mạnh Thần Dật, hai mắt hắn đỏ ngầu, cắn răng thở dốc: "Mẹ nó dâm loàn ..." Dương vật từng chút tiến sâu vào trong khoang miệng của cậu.
Tần Dữ phiền chết đi được, tốn cả buổi Khương Khê mới chịu về phòng, miệng lưỡi khô khốc còn chưa kịp hớp ngụm nước đã vội vàng chạy tới tham gia.
"Thích Yến nhường chỗ cho tôi." Tần Dữ nôn như thể chưa từng địt qua anh trai, không đợi câu trả lời đã túm lấy quản lý đang ngậm dương vật của Thích Yến, cạ cạ dương vật mình lên nơi kết hợp của hai người.
Đường Đường đột nhiên bị hạ xuống, dương vật trong miệng trượt ra ngoài, Thích Yến bị đè nặng kêu lên một tiếng.
"Hít..." Mạnh Thần Dật đang chơi miệng bị hàm răng nghiến lại hơi đau. Vừa lẩm bẩm bảo Tần Dữ phải cẩn thận, vừa quỳ xuống chăn bông, đút lại cây hàng cho anh trai ăn.
"Biết rồi biết rồi ..." Tần Dữ trả lời cho có lệ, tập trung mở rộng cửa hậu môn.
Âm thanh òm ọp vang lên từ nơi giao hợp, Tần Dữ rút ngón tay ra, đè chặt cây gậy không thua kém gì cây đã cắm sẵn bên trong lên cửa hậu rồi ngập ngừng đút vào.
"Ưm ... ưm ..."
Đường Đường ngậm thêm một cây dương vật, không biết là đau hay sướng mà run rẩy, không thể từ chối, chỉ có thể ngoan ngoãn để cho đàn sói con địt thỏa thích, cho đến khi tràng ruột no nê ngậm đầy tinh dịch mới thôi.
Tần Dữ mới đi được nửa đường quản lý đã không thể chịu nổi, trước sau đều phun nước, quần lót đã ướt nhèm nhẹp, nước dâm òng ọc xối ra, thành ruột cũng co chặt, như muốn thít đến đứt hai kẻ xâm lược.
"Anh chặt quá..."
Tần Dữ và Thích Yến vừa sảng khoái vừa đau đớn, hai người thở gấp, thành ruột sau cao trào chặt đến không tưởng. Tần Dữ nghiến răng, tập trung sức lực nhấp sâu vào từng chút một, dương vật lớn cọ xát vào mặt và da thịt mềm, cuối cùng cũng cắm đến lún cán
"Hưm ..." Ba người đều sướng tê, Mạnh Thần Dật cũng được yết hầu co bóp mà thở hổn hển.
Tiếng nhạc phát ra từ di động che giấu những âm thanh cuồng hoan, giường sưởi bang bang rung lên như muốn sụp, nhưng không cái nào ảnh hưởng đến bốn người đang làm tình điên cuồng.
"Anh ...anh là của chúng em ..." Thích Yến rù rì, thứ dưới háng dập tới tấp, như muốn thành ruột luôn nhớ rõ bộ dáng của dương vật lớn kia.
Tần Dữ cắn lên xương bướm xinh đẹp của quản lý, hai mắt đỏ bừng ghen tị: "Anh sướng không ... hả? Khương Khê có thể khiến anh sướng như vậy được không?" Hắn ẩn ẩn cắn mạnh thêm, như chỉ cần một câu nói không phải của Đường Đường sẽ làm hắn phát điên hoàn toàn.
Lời nói ghen tuông của thiếu niên khiến quản lý thít chặt lỗ hậu lại, những lớp thịt ruột quấn quanh dương vật to nổi gân xanh mà mấp máy, hai cây hàng to xấp xỉ nhau thi đua đóng cọc, thậm chí còn thử đâm thẳng vào điểm dâm cùng lúc.
Miệng cậu bị dương vật to lớn của một con sói khác chặn lại, không thể trả lời câu hỏi của các thiếu gia, chỉ biết ưm a rên rỉ bằng giọng mũi.
Bụng dưới của Đường Đường đau đến tê dại, hai mắt mơ hồ đẫm lệ, không ngừng nuốt nước bọt, bóp chặt dương vật đang tàn sát bừa bãi trong yết hầu.
Hai dương vật to lại cố gắng cùng nhau cắm vào cửa hậu, khoái cảm tê dại nhanh chóng làm quản lý theo tiềm thức muốn chạy trốn!
Đường Đường nhả ra dương vật, cố sức quỳ bò về phía trước thoát khỏi hai tên súc sinh này, nhưng vẫn bị túm lấy địt tơi tả, hai quy đầu to như trứng ngỗng cùng nhau cắm thẳng vào trực tràng, lỗ thịt vốn không lớn bị căng đến cực hạn, quản lý run lẩy bẩy giãy dụa, tiếng ưm a vỡ vụn cứ tuôn ra từ cổ họng.
"A ... anh phun nước rồi."
"Nước dâm thật nhiều."
Luồng nước nóng hôi hổi tưới lên dương vật, hai con sói con mắt đã đỏ hết lên, một tên cưỡi lên mông, một con bóp chặt eo, dưới háng cử động nhanh đến mức chỉ còn thấy bóng mờ,, dương vật căng cứng thành ruột, tiếng lóp nhóp phùn phụt ngày càng to hơn.
Cuối cùng, Thích Yến vốn cắm vào trước, rên rỉ phóng từng luồng tinh đặc nóng hổi vào sâu trong tràng ruột.
Bắn xong Thích Yến thở dốc không ngừng, còn chưa kịp hưởng thụ dư vị đã bị Mạnh Thần Dật đẩy sang một bên.
Một con sói hăng hái khác nhanh chóng đâm vào hoa cúc, còn tên vừa lên đỉnh xong không thỏa mãn đứng bên cạnh chờ đợi thời cơ. Không khí vùng núi trong lành tươi mát, tiếng ve kêu râm ran, nhưng tiếng 'bạch bạch bạch' trong phòng suốt đêm không ngớt.
Để trừng phạt người anh xấu số làm chúng buồn, bầy sói con đã chơi một trò chơi nhỏ với anh trai đã không còn tỉnh táo, đòi quản lý dục hỏa đốt người đoán xem dương vật đang cắm trong lỗ là của ai, nếu đoán đúng thì sẽ được thuốc giải ở, nhưng anh trai khát tình nào đoán được chính xác?
Đường Đường không thể phân biệt là của ai, dương vật vừa cắm vào đã a a rên dâm không ngừng, quản lý lịch sự văn nhã đã trở thành một con chó cái chỉ muốn ăn dương vật của đàn ông, ngay cả vú nhỏ cũng như rỉ ra nước.
Phóng túng suốt đêm, âm nhạc cũng vang lên suốt đêm, Khương Khê dụ dỗ không được, cả đêm ngủ không ngon giấc. Tất nhiên, quản lý trong phòng cũng sướng cả đêm không ngủ.
Trong phòng không có phòng tắm nên Mạnh Thần Dật tờ mờ sáng đã ra ngoài lấy nước ấm lau dọn thân thể cho anh trai.
Thích Yến và Tần Dữ đứng bên ngoài hút thuốc vì sợ làm sặc người đang ngủ, nghĩ cách tốt nhất để đối phó với "thầy Khương" phiền phức kia.
"Quăng xuống biển." Tần Dữ cắn đầu lọc, lông mi che đi đôi mắt đen đặc, không biết là đang nói đùa hay thật.
Thích Yến lười biếng liếc hắn một cái, giữa hai ngón tay kẹp điếu thuốc: "Đừng nóng vội, người sống không bao giờ tranh được với người chết."
Tần Dữ phả ra một làn khói, môi mỏng cười hừ: "Đùa thôi, chúng ta là công dân tuân thủ pháp luật, không xả rác ra biển."
"Kiểm tra xem." Đôi mắt hồ ly của Thích Yến hơi nheo lại, hắn cười trầm thấp: "Tôi không tin anh ta chưa từng phạm phải chuyện gì."
Dụi tắt điếu thuốc.
Hắn nhìn xuống, chậm rãi phun ra hai chữ "Khương ... Khê..." Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đêm sáng: "Nếu có ... thì đừng trách tôi. "
./.
Bạn thấy sao?